Chương Trước/52Chương Sau

Nhân Vật Phụ Cũng Cần Yêu

Chương 47 - Biển Ghen Tuông Nổi Gió

Hậu quả của việc ngủ liên tục mười mấy tiếng đồng hồ là vào ban đêm Tuyệt Luân bị mất ngủ. Cô nằm trên giường mà đầu óc chỉ quanh quẩn những điều liên quan đến Hạ Thi Khâm, làm cô càng thêm đau lòng. Sau khi nằm trằn trọc trên giường hơn một giờ, xác định đúng là không cách nào ngủ được, Tuyệt Luân dứt khoát dậy thay đồ ngồi vào bàn làm việc vẽ thiết kế. Việc chuẩn bị cho buổi trình diễn thời trang của Hà Mỹ Nhã đã bắt đầu bước vào giai đoạn cuối, mà những bản thiết kế của cô vẫn còn đang cần hoàn thiện thêm. Làm việc là cách tốt nhất để thoát khỏi những phiền não.

Những lời Hà Mỹ Nhã nói ban sáng cô vẫn không cho là đúng—— một người phụ nữ trưởng thành như cô sao có thể giống tiểu chuột nhắt chỉ biết làm Hâm Nghiên tan nát cõi lòng kia chứ. Tiểu chuột nhắt rõ ràng là chưa hiểu chuyện, mà Liễu Tuyệt Luân cô đây lại là người hiểu rất rõ lẽ đời, Hà Mỹ Nhã so sánh cô với tiểu chuột nhắt đó, rõ ràng là vì muốn đề cao tiểu chuột nhắt ngu ngốc nhà bà ấy mà thôi!

Hai người khác xa nhau, Hiểu Dương vẫn còn trẻ tuổi, nên khi đối mặt với người mình yêu sâu nặng không khỏi vì lo lắng quá mà loạn lên. Còn cô thì, dù cô tự nhận là mình hiểu rất rõ mọi chuyện trong tình cảm, nhưng nếu đối mặt với cô lại là một kẻ thân thể thì trưởng thành đầy đủ,, thế nhưng  tính tình lại vẫn chỉ là đứa trẻ 14 tuổi thôi thì biết làm sao. Hừm, theo một khía cạnh nào đó, xem ra Hà Mỹ Nhã nói cũng đúng —— trong vô tình cô đã dẫn dắt cách hai người yêu nhau, đã tạo ra một lối mòn để Hạ Thi Khâm yêu cô như kiểu thế. Sao lại biến thành như vậy chứ, chẳng lẽ vì cô nghĩ Hạ Thi Khâm là người trăng hoa, rất am hiểu tình trường, là người không quý trọng hạnh phúc nên mới làm như vậy. Thực tế thì, trong chuyện tình cảm Hạ Thi Khâm giống như một đứa trẻ lớn đầu, không hiểu được thế nào là yêu. Cho nên cô mới dùng tình cảm của mình kiên nhẫn dẫn đường, mong Hạ Thi Khâm học được phải yêu đương ra sao.

Nhưng thật ra Hạ Thi Khâm đâu phải trẻ con, mà còn là một kẻ ngang ngược rất có chủ kiến, nếu không thì sao chị ấy có thể nắm trong tay cả đế quốc Hải Hàng khổng lồ từ lúc vẫn còn niên thiếu. Hạ Thi Khâm có suy nghĩ của riêng mình, muốn dùng cách của mình để yêu cô, mà cô lại cho rằng trong tình yêu Hạ Thi Khâm chỉ như một đứa trẻ, vẫn cần cô bảo hộ trong lòng.

Lỗi sai của Hạ Thi Khâm là quá tự quyết định, cái gì cũng tự mình giải quyết không muốn cho cô tham gia; còn vấn đề của cô lại là ở lúc Hạ Thi Khâm khó khăn nhất, không cho chị ấy sự dịu dàng bao dung, ngược lại còn đối nghịch với Hạ Thi Khâm, muốn được ngang hàng cùng chị ấy. Có thể tưởng tượng được việc ấy khiến tâm tình vốn đã tối tăm của  Hạ Thi Khâm khi phải khai chiến với người thân mình, giờ lại còn phải nhận thêm cả đả kích từ chính người mình yêu.

Hạ Thi Khâm cũng là phụ nữ, chị ấy cũng sẽ có lúc yếu ớt buồn phiền, nhưng chỉ vì chị ấy quá mức tài giỏi, quá mức cường thế nên chẳng có mấy người sẽ để ý rồi phát hiện ra điều ấy. Ngay chính cô yêu Hạ Thi Khâm sâu như vậy, vẫn ngẫu nhiên không lưu ý đến điều này. Nghĩ đến đây, lòng Tuyệt Luân thắt lại đau đớn. Yêu một người chính là vậy, dù có đang hận người ấy đến nghiến răng nghiến lợi đi nữa, nhưng vẫn sẽ cảm thấy đau lòng vì người ta.

Nhớ đến thân hình cao gầy, mái tóc ngắn, khuôn mặt thanh tú, nụ cười mỉm đầy tự tin và những cử chỉ lưu loát, khí khái xuất chúng của Hạ Thi Khâm... theo bản năng Tuyệt Luân cầm lấy bút, vẽ lên giấy một bộ trang phục, tưởng tượng ra bộ dáng của Hạ Thi Khâm khi mặc lên đủ loại trang phục khác nhau ấy trên người. Từ áo khoác rồi đến áo sơ mi, sau đó là quần dài, áo váy giỏi giang phong độ... Từng bản thiết kế lần lượt xuất hiện dưới ngòi bút của Tuyệt Luân, cảm hứng cứ đến ào ạt như chẳng cần phải suy nghĩ,hệt như những bộ trang phục này vốn đã có sẵn trong đầu rồi. Tại sao không chứ, cô đã tự mình thiết kế trang phục cho Hạ Thi Khâm bao giờ đâu.

Tuyệt Luân cứ vẽ như vậy đến lúc cảm thấy cổ gáy đều đã cứng nhắc, cạnh bàn cũng có không ít bản thiết kế được hoàn thành rồi. Khoảng thời gian đắm chìm trong thiết kế cũng là lúc mà cô nhớ đến Hạ Thi Khâm. Đồng hồ chỉ năm giờ sáng, chỗ Hạ Thi Khâm chênh lệch bốn tiếng đồng hồ so với ở đây, ở Dubai lúc này đang là giữa đêm, mình có nên gọi điện thoại cho Hạ Thi Khâm không nhỉ?

Đầu chỉ vừa lướt qua ý nghĩ như vậy nhưng cô đã hành động ngay, quay lại phòng ngủ, cắm lại dây điện thoại. Trên điện thoại hiện lên thông báo có mấy cuộc gọi nhỡ từ nước ngoài về, Tuyệt Luân biết chắc đó là Hạ Thi Khâm gọi điện từ khách sạn về cho cô. Tuyệt Luân bấm gọi lại thì được chuyển tới quản lý phòng Hoàng gia của khách sạn Thuyền buồm Dubai*, quản lý phòng sau khi lễ phép hỏi thì lập tức chuyển cuộc gọi của Tuyệt Luân tới phòng của vị khách tôn quý nhất đêm nay của bọn họ.

Một tiếng, hai tiếng... Bốn tiếng chuông.

Tuyệt Luân chưa từng có cảm giác chờ mong như lúc này, vừa hưng phấn lại hồi hộp, như một thí sinh dự thi đang ở dưới đài chờ được người chủ trì tuyên bố chính mình đoạt được giải thưởng lớn, lại giống như cô gái đang yêu chờ nghe thấy tiếng bước chân của người yêu đến gõ cửa phòng mình. Hạ tiểu nhân, chị đúng là đồ xấu xa, em để chị được đắc ý đây, mau nghe điện thoại đi!

– – – – ✶✶✶✶✶✶✶ – – – –

Hạ Thi Khâm cười nhẹ gật gật đầu khen ngợi, quả không hổ là người phụ nữ mà cô yêu thích đến mức từng nghĩ tới sẽ phát triển tình cảm, Kha Uy vô cùng thông minh. Hạ Thi Khâm nhẹ nhàng nói: "Ban đầu chỉ là coi trọng năng lực của em. Khi thực hiện kế hoạch thành lập công ty trang thiết bị tàu thuyền thì thay đổi, trở thành khai phá năng lực của em."

"Lúc nào thì bắt đầu thay đổi." Kha Uy bất đắc dĩ muốn xác nhận lại.

"Từ lúc mẹ tôi cố ý làm mối cho tôi và em. Tôi biết rằng cho dù tôi có để em làm việc ngoài định mức, cũng sẽ chẳng khiến người ta nghi ngờ gì. Nếu bọn họ thật sự nghĩ rằng giữa chúng ta có chuyện, thì nó cũng rất vừa lúc để họ xem nhẹ ý đồ thực sự của tôi." Hạ Thi Khâm nói rất thẳng thắn. Cô biết lúc nào thì cần thẳng thắn, khi nào thì nên khiến người khác nghĩ không ra.

Hạ Thi Khâm thẳng thắn đến mức dường như không hề có chút áy náy nào khi lợi dụng cô, có điều, đây không phải là việc Kha Uy để tâm đến, dù sao cô cũng chẳng cần sự áy náy của Hạ Thi Khâm. Kha Uy lại hỏi: "Vậy ý đồ thật sự của chị là gì? Chẳng lẽ ngay từ đầu hợp đồng với hoàng thân Ghazi chỉ là giả? Chúng ta tới đây cũng chỉ là để giả bộ ký hợp đồng?

Nếu thật sự là thế, thì cô quá thất vọng rồi. Dù sao cô cũng đã dồn rất nhiều tâm huyết vào dự án này, hơn nữa cô còn rất kiêu ngạo khi nghĩ rằng năng lực của mình đã tạo nên thành quả như thế.

"Không phải là giả." Hạ Thi Khâm để ý thấy nét mặt của Kha Uy, cô biết Kha Uy rất coi trọng chuyện hợp tác này. "Có thể nói vụ làm ăn với hoàng thân Ghazi là một cơ hội, một cơ hội đặc biệt đến rất đúng lúc. Đội thuyền của hoàng thân Ghazi thực sự cần tu sửa, và đội thuyền của chúng ta cũng thật sự ký hợp đồng vận chuyển dầu mỏ cho ông ta. Nhưng đó chưa phải là tất cả lý do mà chúng ta đến Dubai lần này."

"Lý do còn lại nằm trong cuộc họp kín suốt ngày hôm nay sao?"

"Đúng vậy." Hạ Thi Khâm tiếp tục uống hết thêm một ly rượu. Dạ dày vô cùng đau đớn nên cô cần rượu để làm tê liệt nó đi, chưa tỉnh rượu hẳn mà đã uống thêm vài ly nữa, vì thế cô có chút say, động tác và lời nói đều chậm lại.

"Cuộc họp kín đó là để ký kết một hợp đồng khác. Hoàng thân Ghazi còn đặt đóng thêm 50 chiếc thuyền chở dầu vạn tấn nữa với công ty mới thành lập của chúng ta, ha ha ~ " Hạ Thi Khâm cười lên như một đứa trẻ mới thắng được trò chơi.

"Sao có thể chứ! Công ty mới không có đủ điều kiện, hơn nữa, xưởng đóng tàu là cơ sở chính của tập đoàn Hải Hàng..." Kha Uy cảm thấy kinh ngạc.

Khóe miệng Hạ Thi Khâm lộ ra một nụ cười vô lại, còn xấu xa đặt ngón tay ở giữa môi "suỵt" một tiếng, tỏ vẻ nhỏ giọng lại thôi: "Tôi đã mượn một số vốn ở ngoài đầu tư vào, sau đó chuyển toàn bộ các giám đốc phòng ban thạo việc ở tập đoàn đến công ty mới, mọi thứ đều được tiến hành dưới danh nghĩa của tập đoàn, hoàn toàn hợp pháp. Nếu có chỗ nào không hợp lý, thì vì đã có sự tồn tại của em rồi, nên đều không làm người ta chú ý."

Kha Uy đã rõ, thì ra đấy mới là ý đồ thật sự của Hạ Thi Khâm. Hạ Thi Khâm đã không thể kiếm chế trước việc mình bị mất dần quyền lực ở tập đoàn, nên chị ấy đã âm thầm phản kháng, và thứ dùng để "che giấu" hành động này của Hạ Thi Khâm chính là để cho người ngoài nghĩ rằng chị ấy vẫn còn tình cảm với cô. Có thể nói chỉ cần Hạ Thi Khâm là người lãnh đạo, thì dù ở bất cứ một công ty con nào, cũng đều sẽ có thể để nó hoạt động được hiệu quả giống như tập đoàn Hải Hàng thôi, chẳng qua chỉ là đổi từ tay trái sang tay phải. Mà nếu Hải Hàng đổi chủ, thì chỉ cần dựa vào nguồn lực trong tay cùng tài chính khổng lồ của hợp đồng vừa ký xong này mang lại, Hạ Thi Khâm vẫn có thể nắm giữ được giang sơn của mình.

Không thể không bội phục thủ đoạn cao siêu cùng sự thông minh của Hạ Thi Khâm. Không thể không bội phục Hạ Thi Khâm có thể thản nhiên lợi dụng người khác để đạt được mục đích của mình. Chị ấy... thật sự tuyệt tình đến vậy sao...

Trong mắt Kha Uy đã hiện lên ánh lệ, khẽ nói: "Vậy còn em thì sao, chị sẽ sắp đặt cho em thế nào?"

Hạ Thi Khâm thở dài, tình cảm Kha Uy đối với cô thế nào sao cô lại không biết, cô có phải là đầu gỗ đâu. Từ nhỏ Hạ Thi Khâm đã được coi là trung tâm, từ trước đến nay ngang ngược quen rồi, chỉ để ý điều mình quan tâm chứ sự vui thích của người khác cô chẳng thèm để ý. Những chuyện gì có ảnh hưởng đến tình cảm của cô và Tuyệt Luân thì cô sẽ không để yên.

Kha Uy dù sao cũng là một người phụ nữ ưu tú lại lương thiện, hơn nữa Kha Uy lại là người cô coi trọng, là đồng nghiệp tri kỷ của cô, nên cô không thể nào đối xử bất công quá được. Giọng của Hạ Thi Khâm trở nên nhẹ nhàng: "Vivian, em có nhớ nhà không? Tôi đã lên kế hoạch đầu tư ở Đại Liên (*) một chi nhánh đóng tàu của Hải Hàng. Đại Liên có cảng nước sâu và triển vọng kinh tế cực kỳ rộng mở. Đó là vùng đất đẹp, quê hương của em, sẽ là nơi cho em không gian lớn hơn."

*Đại Liên là một thành phố ở Liêu Ninh, một tỉnh nằm sát biên giới Trung-Hàn

Nghe giọng nói dịu dàng của Hạ Thi Khâm, Kha Uy rốt cục không thể nào kìm nén cảm xúc của mình được nữa. Hạ Thi Khâm có đôi lúc như một kẻ đa tình, khi ban đầu đã dùng sự dịu dàng này ân cần theo đuổi cô, đến giờ cũng vẫn thật dịu dàng khi nhắc đến quê hương của cô vậy; Nhưng Hạ Thi Khâm cũng quá tuyệt tình, quấy nhiễu tâm hồn của cô rồi lại không cho cô bất cứ cơ hội, hiện tại lại dùng phương pháp dịu dàng nhất để tàn nhẫn đẩy cô đi thật xa.

Kha Uy bỏ ly rượu xuống, nước mắt trào ra không kìm lại được, cô không để ý đến vẻ ngạc nhiên đang hiện lên trên nét mặt của Hạ Thi Khâm, cũng chẳng muốn để tâm xem hành động của mình liệu có đúng mực, có thể bị coi thường hay không. Kha Uy nhào vào lòng Hạ Thi Khâm ôm chặt lấy chị ấy không buông ra. Khóc lên ai oán: "Đừng đẩy em ra... Để em ôm chị, là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng... Coi như là từ biệt..."

Một người phụ nữ đã dùng tư thế hèn mọn đến thế, giọng nói thương cảm đến vậy... Ai có thể từ chối đây?

Hạ Thi Khâm không ôm lại Kha Uy, nhưng cũng không đẩy ra, chỉ lẳng lặng giữ yên tư thế. Vì tiếp xúc ở khoảng cách gần nên Hạ Thi Khâm mẫn cảm ngửi được mùi nước hoa Tuyệt Luân vẫn hay dùng trên người Kha Uy. Dù cùng một loại nước hoa, những người khác nhau dùng lại sẽ tạo ra hương vị chẳng giống nhau, nhưng dù chỉ là lơ đãng ngửi thấy, vẫn khiến Hạ Thi Khâm nhớ đến Tuyệt Luân.

Khát vọng mãnh liệt bất chợt trào dâng, khuôn mặt Hạ Thi Khâm ửng hồng, hơi thở cũng dần mất ổn định, đầu óc trở nên càng mê muội hơn. Hạ Thi Khâm nghĩ mình đã uống say, vì thế đầu óc mới không tỉnh táo và cả người đột ngột nôn nóng bất thường như thế. Điện thoại chợt vang lên, tiếng khóc của Kha Uy hòa chung với tiếng chuông điện thoại dồn dập từng hồi từng hồi làm Hạ Thi Khâm càng thêm buồn bực. Cô bực mình hơi đẩy Kha Uy ra rồi cầm điện thoại lên, thở phì phò khẽ quát: "Chết tiệt, có chuyện gì!?"

Tuyệt Luân lòng tràn đầy chờ mong thình lình nhận được câu nói thô lỗ của Hạ Thi Khâm lập tức ngây ngẩn cả người, hai ba giây sau còn chưa phản ứng lại nổi, thì làm sao có thể cất tiếng trả lời: "..."

Bỗng Tuyệt Luân nghe được rõ ràng ngay sát điện thoại là giọng nói của một người phụ nữ khác: "Hạ ~ Mặc kệ nó đi, đừng quan tâm nữa, em chỉ cần chị lúc này, chỉ lúc này thôi dành riêng cho em..."

Hạ Thi Khâm không đợi Kha Uy nói hết thì trong đầu đã đột nhiên xẹt qua một ý nghĩ —— Cô hít một hơi thật sâu, vội vàng cất cao giọng: "Tuyệt Luân? Tuyệt Luân, là em phải không! Em nói đi, Tuyệt Luân, có phải là em không?!"

Mọi thứ xung quanh lập tức chìm vào yên lặng, chỉ vài giây thôi mà tưởng như đã qua mấy tiếng đồng hồ.

Từng giọt nước mắt như mưa bay lặng lẽ rơi xuống ướt cạnh giường, Tuyệt Luân đã dùng tay giữ chặt miệng rồi nhưng vẫn chẳng thể nào ngăn được tiếng nấc bật ra qua khóe môi.

Hạ Thi Khâm đi vòng vòng tại chỗ sốt ruột chờ đợi, chưa bao giờ cô có cảm giác hoang mang lo sợ như giây phút này. A, làm sao để giải thích được rõ ràng đây, chắc chắn là Tuyệt Luân hiểu lầm chuyện gì rồi. Hạ Thi Khâm lo lắng đến mức mỗi tiếng nói ra đều như đang hét: "Tuyệt Luân, em nói gì đi! Em đang ở đâu? Tuyệt Luân em trả lời tôi, được không..."

Thật kinh ngạc là Tuyệt Luân vẫn có thể im lặng nghe được rõ ràng Hạ Thi Khâm đang hoảng loạn gọi tên mình từ đầu dây bên kia. Càng ngạc nhiên hơn là cô không ngã ngay xuống đất mà chết đi vì tan nát cõi lòng. Chính là trong đầu cô không ngăn được rất nhiều hình ảnh không nên có cứ liên tục xuất hiện —— Tất cả đều là hình ảnh của Hạ Thi Khâm và Kha Uy!

Không cần! Cô không muốn nghĩ đến những điều đó, không muốn nhìn thấy những hình ảnh đó! Tuyệt Luân cố sức lắc đầu.

Rốt cục cũng lấy được chút sức lực nói chuyện, Tuyệt Luân cắn chặt răng lấy hơi, như dùng hết toàn bộ sức mạnh của bản thân để thét to vào điện thoại: "Hạ Thi Khâm, chị là đồ lừa đảo! Kẻ thối nát! Đồ khốn kiếp! Tôi không bao giờ muốn gặp chị nữa!! Hu hu..."

 - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -

Chú thích: 

Khách sạn Burj al-Arab - Ngọn tháp của Ả Rập, khách sạn 7 sao (còn được gọi là khách sạn Thuyền buồm Dubai). 

(nguồn: https://vi.wikipedia.org/wiki/Burj_al-Arab)  

Phòng Hạng sang - Deluxe one-bedroom suite

Phòng Hoàng gia - Royal two-bedroom suite

(nguồn: https://www.jumeirah.com/)

LipSton: Trước có báo với mọi người là mỗi tuần 1 chương vì sợ mình không edit kịp, nhưng giờ chị coffeicon edit rồi, nên có chương nào mình post chương đó luôn cho mọi người nha.

Nào nào, chúng ta cùng tập thể dục cho tay, ai có dép ném dép, ai có đá cứ ném đá, tặng cho Kha Uy nào!!! ٩(๑'3`๑)۶
Chương Trước/52Chương Sau

Theo Dõi