Chương Trước/10Chương Sau

Nhật Ký Bẻ Cong Thỏ Trắng Nhỏ

Chương 10 (Hết)

Vân Lôi chau mày, rõ ràng là đã nghe thấy câu trả lời của Chu Thủy An, "Tại sao cậu biết được câu chuyện cứu người này, Hoắc Nhất Minh nói?"

Lúc này, từ giọng nói của đối phương Chu Thủy An có thể cảm nhận được sát ý nồng đậm, phút chốc, trong đầu cô thoáng hiện lên hình ảnh thảm thương, người đẹp cầm trong tay roi dài quật Hoắc Nhất Minh, thế là vội vàng giải thích: "Cậu đừng trách anh ta, đó cũng là muốn tốt cho cậu."

"Ừm, mình không trách anh ta."

Vân Lôi trả lời rất dứt khoát, thậm chí còn gật đầu tán đồng, phản ứng này để Chu Thủy An có chút không tiếp thu nổi, "Hả? Vì sao?"

"Bởi vì anh ta đã giúp mình và cậu gặp lại nhau."

"Sau còn đem cậu tức đến phát ngất nữa đó." Thủy An bổ một đao, rồi oán thầm, mới có mấy ngày không gặp, người nào đó sao lại trở nên buồn nôn vậy trời!

Chẳng qua, Vân Lôi bị phỉ nhổ đối với việc này cũng không chút để ý, ngược lại vẻ mặt còn tán thành nói: "Đúng thế, vậy nên cậu phải bồi thường cho mình."

Lời nói như đã từng quen đâm vào trái tim Chu Thủy An dần đau đớn, liên tưởng đến "bồi thường thịt" trước đó mới hiểu được trong quá trình Vân Lôi tiếp xúc với cô có rất nhiều câu nói chứa thâm ý khác, chỉ có điều, khi đó ở trong mắt Vân Lôi, cô là A.

Vì vậy, Chu Thủy An lựa chọn dùng "chân tướng" để bồi thường, cô lần nữa nói cho Vân Lôi, mình chưa từng cứu người, "Vậy nên, đừng tiếp tục lãng phí thời gian ở trên người tôi nữa, đi tìm ân nhân thật sự của cậu đi."

Ai ngờ Vân Lôi từ chối, còn nói không có người này.

"Thật xin lỗi, tôi không biết cô ấy đã qua đời."

"Trước kia sao mình không phát hiện năng lực xuyên tạc ý câu của cậu mạnh thế nhỉ."

"..." Trầm mặc không phục.

"Chuyện xưa ngớ ngẩn thấy việc nghĩa không từ nan ấy là mình soạn ra để gạt Hoắc Nhất Minh."

"..." Trầm mặc sợ ngây người.

"Vì để anh ta dừng theo đuổi mình, cũng không ngấp nghé cậu."

"..." Trầm mặc mừng thầm.

"Thủy An, từ trước đến nay, không có bất cứ ân nhân cứu mạng nào cả, mình chỉ thích cậu."

Chu Thủy An luôn được mệnh danh có lối suy nghĩ kỳ lạ, đã không đoán đúng mở đầu còn không ngờ đến kết cục. Nhưng cô cũng không hề khổ sở, thay vào đó tâm trạng lại giống như đi tàu lượn từ phía dưới lên đến trên cao vậy, vui sướng, kích động, muốn hét lên.

Môi cứ nhếch rồi lại nhếch lên, không nhịn được muốn cười, nhưng lại không muốn để Vân Lôi đắc chí, thế là quay đầu sang một bên, giận mắng: "Cậu học ai thế hả, buồn nôn chết đi được."

Vân Lôi không trả lời, chỉ là không chút biến sắc giấu quyển sách Dạy bạn cách tóm lấy nữ sinh tiểu bạch th được đặt dưới gối vào sâu hơn, cũng quyết định, từ mai trở đi phải đem bản Thánh kinh tình yêu này làm truyền gia chi bảo, bắt đầu thờ phụng.

Lại suy nghĩ thêm một lúc, nếu đã chê cô buồn nôn, thế thì đổi khổ nhục kế là được. Ngay sau đó Vân Lôi kêu một tiếng "ai ui", làm Chu Thủy An căng thẳng cho là cô đau chỗ nào, vội vàng bước đến hỏi.

"Cậu làm sao vậy hả?"

"Đau."

"Đau ở đâu?"

Ngón trỏ của Vân Lôi chỉ vào môi mình, "Chỗ này."

"... Cậu có thể đứng đắn một chút không thế." Chu Thủy An lườm cô một cái, nói xong lập tức muốn tránh đi. Kết quả bị người đẹp nhanh chóng duỗi tay ôm ngang eo, đè về phía mình.

Thoạt đầu Chu Thủy An đang đứng bị bất ngờ không kịp phòng, hai tay tự giác chống lên vai Vân Lôi tìm kiếm cân bằng. Tiếp theo, mới hậu tri hậu giác thấy khoảng cách giữa hai người gần đến mức mập mờ, khuôn mặt vốn hơi hồng phút chốc đỏ như quả táo, lan thẳng đến cả đôi tai.

"Này, nhanh thả mình ra!" Cô nhỏ giọng oán trách.

"Không thả." Vân Lôi nói xong rồi lại bổ sung, "Cho dù bây giờ giả bộ đứng đắn rồi thả cậu ra, thì sau này cũng không có chuyện đó."

Dáng vẻ đàng hoàng mà nói lời vô lại này chọc Chu Thủy An tức cười, cô vừa đang muốn phản bác, cánh môi hơi mở liền bị một thứ mềm mại khác bao trùm lên.

Tiếp đó, mọi khiếu nại của cô đối với cô ấy, đều chỉ có thể hóa thành một tiếng, vừa yếu ớt, vừa mềm nhũn -- ưm.

============================================

~THE END ~

Định để mai rồi up mà truyện này ngắn quá nên up luôn cho nóng hổi :v

Bộ này đến đây là hết nhé, chắc kiếm thêm đoản văn mà edit cho lẹ :)) chứ trường thiên dài quá à.
Chương Trước/10Chương Sau

Theo Dõi