Chương Trước/83Chương Sau

Nhật Ký Dưỡng Thành Thừa Tướng

Chương 66

Edit: Đào Mai

Bên ngoài tiếng mưa rơi từng giọt từng giọt tí tách, nhỏ đi rất nhiều.

Nghi Ninh nắm tay Ngọc ca nhi dạy hắn vẽ tranh, Ngọc ca nhi ngoan ngoãn vùi đầu nhìn giấy, đột nhiên ngẩng đầu non nớt hỏi nàng:

- "Di di, di di xem Ngọc ca nhi họa được không?"

Nghi Ninh hôn khuôn mặt mềm mại của nó, nói:

- "Ngọc nhi ca họa tốt nhất."

Ngọc ca nhi bị nàng hôn ngứa tô tô, lấy mặt cọ cọ vạt áo nàng, dựa vào ở trong lòng nàng càng hết sức chuyên chú vẽ tranh.

Đứa nhỏ này vài ngày liền cùng nàng cực kỳ thân thiết, tối hôm qua còn náo loạn muốn cùng nàng ngủ.

La Nghi Tuệ dở khóc dở cười giáo huấn nó:

- "... Nửa đêm cũng không chuẩn ầm ỹ trở về! Nhiễu loạn di di ngủ mẫu thân nhưng là sẽ đánh con."

Ngọc ca nhi suy nghĩ lại, thế này mới không đòi ngủ cùng nàng.

Lâm Hải Như đưa cho nàng đậu phộng đã lột võ, bên ngoài hồng hồng, bên trong lạp lạp no đủ, trắng noãn mê người. Đậu phộng này đều là vừa mới đào ra, so với đậu phộng củ ăn ngon hơn, Nghi Ninh liền rất thích ăn.

Nhưng hiện tại nàng lại đối cái này đều không thể nổi lên hứng thú, nàng nhìn phương hướng hành lang gấp khúc.

Trưởng tỷ đi gọi Triệu Minh Châu, nghe nói là Lục Gia Học đến, Triệu Minh Châu lúc này phải đi tiền thính.

Bên kia nha đầu vây quanh La Nghi Tuệ chống ô đến gần, đến hành lang gấp khúc thu ô.

La Nghi Tuệ sải bước tới cửa nói với Lâm Hải Như,

- "... Đến thật là Lục đô đốc, nói là thời điểm trên đường đi tuần án qua nơi đây. Đại bá phụ ở tiền thính, kêu mọi người đều đi qua."

Nghi Ninh đột nhiên hỏi:

- "Hắn không phải tới gặp Minh Châu cô nương sao?"

La Nghi Tuệ cười lắc đầu:

- "Thời điểm tỷ mang Minh Châu đi qua, hắn mới biết là Minh Châu ở đây. Nghe nói chúng ta chiếu Cố Minh Châu chu đáo, còn bảo cấp dưới tặng chút sơn trân trân quý. Nay đang ở tiền thính cùng đại bá phụ nói chuyện đấy, còn thưởng Nghi Ngọc cùng Nghi Tú này nọ."

Lâm Hải Như đem đậu phộng đã lột võ đều bỏ vào trong đĩa nhỏ, vỗ vỗ đậu phộng vụn trên tay cười nói:

- "Mẫu thân đang tò mò Lục đô đốc này kết quả là bộ dáng gì, bên ngoài truyền vô cùng kì diệu, lại là sát huynh đệ lại là đoạt hậu vị. Mẫu thân còn tưởng rằng bộ dạng ba đầu sáu tay đấy! Nghi Ninh, con nhanh đi đổi một kiện xiêm y, theo mẫu thân cùng đi thôi."

Lâm Hải Như lại nghĩ nghĩ, đối Thụy Hương nói,

- "Đi chỗ Quách di nương, cũng kêu Hiên ca nhi đi."

Đứa nhỏ trong bụng vô sự, bà bệnh hay quên lại lớn, đã sớm không còn cừu hận Hiên ca nhi.

Nghi Ninh nhặt mấy hột đậu phộng ăn, hương vị ngọt ngào tràn ngập. Nàng nói:

- "Không cần phiền toái như vậy, cái xiêm y này không phải rất tốt sao."

Lục Gia Học đặc biệt am hiểu nhìn người, cái này cơ hồ chính là thiên phú của hắn.

Ngươi nếu là trang điểm để cho hắn nhìn, hắn liếc mắt một cái có thể nhìn ra, liền biết ngươi như thế nào đối đãi hắn.

Nàng mới không nghĩ đổi xiêm y gì, để Lục Gia Học nhìn, còn tưởng rằng các nàng có bao nhiêu coi trọng hắn!

Lâm Hải Như cũng không có miễn cưỡng nàng, dù sao Nghi Ninh mặc cái gì theo bà đều rất đẹp mắt.

Đến tiền thính phải xuyên qua rừng trúc Trúc Uyển, tiếp qua một cái ngoặc mới có thể đến.

Trên đường mưa vẫn là từng giọt từng giọt tí tách, Tuyết Chi chống ô cho Nghi Ninh, nàng chậm rãi đi ở trên đường, Lâm Lập hộ vệ Lục Gia Học ở ngoài phòng khách.

Nghi Ninh còn không có sải bước tới phòng khách, liền nhìn thấy cách màn mưa cùng trúc trồng bên ngoài tiền thính, ngồi ngay ngắn ở trong phòng khách Lục Gia Học.

Hắn sinh ra rất cao lớn, người qua tuổi ba mươi, cái loại sắc bén cùng lạnh lùng bị ôn hòa không ít.

Trên người mặc nhất kiện hữu nhẫm áo choàng, hắn hàng năm chinh chiến sa trường, dáng ngồi đều là đoan trang ngay thẳng. Hình dáng ngũ quan anh tuấn thâm thúy, mày khẽ nhíu lại, quen thuộc mà lại thập phần xa lạ.

Dường như người này chính là xuất hiện qua ở trong mộng của nàng.

Xa xa truyền đến thanh âm đại bá phụ cùng đại bá mẫu nói chuyện huyên náo, thanh âm nha đầu rót trà, ngẫu nhiên hòa cùng một tiếng trầm thấp.

Nghi Ninh đột nhiên không biết hẳn là như thế nào đi qua, đợi đến thời điểm chân chính đối mặt hắn, nàng vẫn là muốn xoay người bỏ chạy.

Nghi Ninh làm trâm cài nhiều năm thế này, luôn luôn là nghĩ một vấn đề. Trưởng tẩu vì sao nói là Lục Gia Học giết nàng?

Mỗi ngày thời điểm bà quỳ gối trước phật tụng kinh, trừ bỏ vì trượng phu Lục Gia Nhiên chết sớm của chính mình tụng, còn vì đệ muội chết sớm của chính mình tụng, bởi vì bọn họ đều là chết ở trong lạnh lùng cùng tham muốn của Lục Gia Học.

Nhưng là Nghi Ninh nhớ tới thời điểm Lục Gia Học tuổi trẻ, nghĩ đến thời điểm hắn cười chọc ghẹo chính mình, vẫn là không quá minh bạch.

Hắn nói với Nghi Ninh:

- "Nàng đối câu đối không được thôi, viết chữ thế nào cũng không dễ nhìn? Còn so không hơn vi phu."

Thái phu nhân bảo các nàng mấy nàng dâu viết tay Kinh Phật, nàng tìm nha đầu bên người mình làm thay, kết quả bị hắn phát hiện.

Lục Gia Học liền đoạt bút trong tay nàng nói:

- "Đến đến, vi phu giúp nàng viết mấy thiên. Vi phu xem nha đầu nàng đều chép không được, nhưng chữ nàng rất khó coi. Xuất ra sẽ quăng mất mặt mũi của vi phu."

Hoặc là sau đó nàng cùng tiểu nha đầu ngoạn trăm tác bị hắn phát hiện, hắn nhìn chằm chằm Nghi Ninh thở dài:

- "Thời điểm lúc trước vi phu cưới nàng, cho rằng chính mình cưới là cái đoan trang hiền lành. Như thế nào cưới về không bao lâu liền lộ hãm... Thế nào nàng trước mặt người ở bên ngoài liền hiền lành như vậy?"

Nghi Ninh trừng hắn, lạnh lùng thốt:

- "Nếu là không thích ta, ta liền đi trở về!"

Nàng bảo nha đầu đem đệm chăn của hắn chuyển đi thư phòng, không cho hắn trở về phòng ngủ.

Lục Gia Học hảo tì khí ngủ thư phòng ba ngày, hắn ở trên ghế nằm ngủ eo mỏi lưng đau. Sau đó liền cầm trăm tác đi lại cười nói:

- "Vi phu cùng nàng chơi, nàng đừng bắt vi phu ngủ thư phòng. Hộ vệ trong nhà đều đang chê cười vi phu!"

Thời điểm đó lòng Nghi Ninh tràn đầy tê dại, nàng cảm thấy người này anh tuấn tuổi trẻ mặt mày thế nào tốt xem như vậy, tươi cười giống như mang theo gió xuân quấn lấy nhân tâm.

Nàng cảm thấy như vậy thực là khoái nhạc, hắn tuy rằng mỗi ngày cùng nàng cười đùa, không làm việc đàng hoàng, nhưng là hắn thật sự là như vậy đối tốt với nàng.

Sau này nàng ngã xuống vách núi chết đi, Ninh Viễn hầu phủ kịch biến, hắn mang theo kiếm máu đi vào trong hầu phủ, cái loại biểu cảm chết lặng mà lạnh lùng này, trên người mặc thiết giáp mùi máu, tùy tùng hắn đều giống như là huấn luyện có tố chất. Đó là Nghi Ninh lần đầu tiên nhìn thấy Lục Gia Học như vậy.

Nàng hoài nghi cái này có phải hay không chính là Lục Gia Học mà mình nhận thức, cái này rõ ràng... rõ ràng người chính là hoàn toàn bất đồng!

Lại sau này nàng nghe được trưởng tẩu Tạ Mẫn nói cùng nha đầu:

- "Lục Gia Học... Quả thực để chúng ta nhìn lầm rồi! Nhẫn tâm như vậy, hắn ngay cả Lục Gia Nhiên đều có thể giết... Nghi Ninh dòng dõi không cao, nàng chết dám nói không phải hắn động thủ. Lại còn giá họa đến trên đầu ta! Việc này hắn chiếm bao lớn tiện nghi, lấy danh vọng thê tử bị hại này, liền thuận lý thành chương đoạt hậu vị..."

Sau này Lục Gia Học trở thành Ninh Viễn hầu gia, Lục đô đốc, quyền khuynh thiên hạ.

Hết thảy biểu hiện của hắn đều không giống với người mà Nghi Ninh nhận thức, cái Lục Gia Học kia sẽ nửa đêm kéo nàng thức dậy, nói với nàng chính mình vụng trộm trồng một gốc hoa quỳnh, đêm nay sẽ nở.

Hai người ngồi xổm trước hoa chờ một đêm đều không nở, nàng đánh hắn, Lục Gia Học một điểm cũng không đau, cười nói:

- "Nàng đánh vi phu hết giận, vậy liền không cần tức giận!"

Hoặc là ở thời điểm nàng cùng con chó nhỏ chơi đùa, vẽ bức họa cho nàng, cho người đóng khung treo tại trong thư phòng. Nghi Ninh nhìn vừa bực mình vừa buồn cười.

Này đó cũng bất quá chính là ngụy trang mà thôi, mà nàng chính là công cụ ngụy trang tốt nhất của hắn.

Không có người hoài nghi qua Lục Gia Học an phận thủ thường, bao gồm chính nàng.

Nếu không là từng tận mắt nhìn thấy biến thiên này, Nghi Ninh cũng không tin tưởng.

Nhưng là ánh mắt lạnh lùng mà chết lặng kia của Lục Gia Học, vô số lần xuất hiện tại trong mộng của nàng, để nàng tinh tường ý thức được, chính mình sống được chính là cái chê cười. Liền người bên gối chính mình đều nhìn không rõ.

Nhưng Lục Gia Học vì sao không nên mượn nàng chết đến làm khó dễ, sau khi nàng chết vì sao hắn lại không cưới thê. Hắn kết quả đang nghĩ cái gì...

Nghi Ninh không biết, nàng cảm thấy chính mình không nên lại miệt mài theo đuổi nữa. Những việc này đã không còn quan hệ gì với nàng.

La Nghi Tuệ dẫn Nghi Ninh vào phòng khách.

Triệu Minh Châu còn tại bên cạnh Lục Gia Học nói chuyện với hắn, cười đến thập phần tươi đẹp:

- "Hầu gia, ngài nhưng đi Đại Từ tự? Con cảm thấy chỗ đó phong cảnh tốt nhất. Không biết thúc phụ ngày gần đây có tốt không? Con đi hai ngày, ông ta có tức giận không?"

La Nghi Ngọc cùng La Nghi Tú ở bên cứng ngắc cười, trong lòng ngàn vạn châm chọc yên lặng nhịn, dáng ngồi quy củ, chỉ ngồi một phần ba cái ghế.

Thanh âm Lục Gia Học có loại trầm thấp kỳ lạ, nhưng là ngữ khí thản nhiên,

- "Thúc phụ con ngày gần đây đang vội."

Triệu Minh Châu nhìn thấy La Nghi Tuệ đi đến, có thế này mới đứng dậy giữ chặt tay La Nghi Tuệ nói:

- "Vị này chính là Tuệ tỷ tỷ của con, con đã nói với ngài, tỷ là trưởng nữ La gia, đối đãi con rất tốt! Con trở về nhất định vì tỷ nói nhiều lời tốt hơn."

La Nghi Tuệ khuất thân thỉnh an Lục Gia Học, Lục Gia Học chính là gật gật đầu.

Ánh mắt của hắn vừa chuyển, dừng ở trên người tiểu cô nương đứng ở một bên.

... Quả nhiên là nàng.

Còn nhỏ tuổi, thế nhưng trổ mã vài phần tư sắc. Ngũ quan không linh mà làm cho người ta kinh diễm, đuôi lông mày có một nốt ruồi đỏ sẫm... Nàng cuối đầu xuống không có nhìn hắn.

- "Vị này cũng là tiểu thư quý phủ chứ?"

Lục Gia Học đột nhiên hỏi.

Nghi Ninh tay trong tay áo bấm vào lòng bàn tay, mới ngẩng đầu nói:

- "Đô đốc đại nhân mạnh khỏe."

Người khác đều gọi hắn "Hầu gia", như vậy ý cung kính lại thân cận một chút.

Nàng lại kêu chính mình Lục đô đốc, không duyên cớ sinh ra ba phần lạnh lùng.

Lục Gia Học không biết ngày đó chính mình cùng Đạo Diễn nói chuyện, nàng kết quả nghe được bao nhiêu, lúc hắn biết được tiểu cô nương ngày ấy là người La gia, kỳ thật đã không trọng yếu.

Hắn làm là việc đại nghịch bất đạo, nhưng La gia miễn cưỡng cùng hắn xem như cùng trận doanh, ít nhất bọn họ không dám tự đoạn tiền đồ.

Hạ nhân bưng lên một dĩa táo tươi, quả táo này là từ nam vận chuyển thẳng đến, phá lệ thơm ngon, ngon miệng.

La đại gia lập tức cười cười nói:

- "Hầu gia, táo này nhưng là tươi mới nhất. Là do ta cho người từ Kim Lăng mua về."

Lục Gia Học nhìn Nghi Ninh hồi lâu, mới dời ánh mắt cùng La đại gia nói chuyện.

Lục Gia Học không thể ăn táo, Nghi Ninh đột nhiên nghĩ đến, hắn ngại hương vị táo quái.

Thời điểm ăn cháo nếu là có táo, sẽ nhất định lựa ra bỏ vào trong bát nàng, dù sao Nghi Ninh là thích ăn.

Nàng lại nhìn thấy hắn cầm lấy một miếng táo, chậm rãi ăn. Không phải ăn ngon hoặc là không thể ăn, hắn ăn biểu cảm cũng không có biến hóa gì.

Sau đó lại cầm một miếng.

- "Nghi Ninh, muội không phải nhớ mong muốn ăn táo Đào Môn sao?"

La Nghi Tuệ đột nhiên từ trong khay nha đầu bưng lấy một dĩa, đặt tới trước mặt Nghi Ninh cười nói,

- "Một dĩa này đều cho muội, ăn nhiều chút."

Động tác Lục Gia Học đột nhiên dừng lại. Hắn quay đầu hỏi:

- "Ngươi gọi Nghi Ninh?"

La Nghi Ninh buông dĩa đứng lên, nhẹ nhàng mà hỏi:

- "Đô đốc trước khi đến, chưa từng biết tên của ta sao?"

Lục Gia Học khẳng định là đã tra xét trước sau mới tìm đến nàng, hắn kiềm chế bất động, nhưng Nghi Ninh cũng không nghĩ bồi hắn diễn tuồng.

Lục Gia Học đột nhiên cười cười, ngũ quan anh tuấn kia tựa hồ lại là bộ dáng nàng quen thuộc, mặt mày đều là anh tuấn:

- "Ta không biết. Vậy ngươi dự đoán được ta muốn tới tìm ngươi sao?"

La Nghi Tuệ nghe được Nghi Ninh nói chuyện với Lục Gia Học như vậy, nhất thời trong lòng bàn tay liền xuất ra mồ hôi lạnh, người này nhưng là Lục Gia Học! Nghi Ninh là đang làm gì đây.

La đại gia cùng Trần thị cũng không biết nên thế nào là tốt. Đều nhìn La Nghi Ninh.

Triệu Minh Châu nói:

- "La Nghi Ninh, ngươi thế nào nói chuyện với hầu gia như vậy!"

La Nghi Ninh đi đến trước mặt Lục Gia Học, nhìn khuôn mặt quen thuộc kia của hắn, dừng một chút nói thẳng:

- "Ta cái gì đều không biết, cũng không có nghe được. Lục đô đốc cứ việc yên tâm, ta một cái tiểu cô nương bình thường có thể biết cái gì."

Lục Gia Học trải qua nhiều huyết tinh cùng phong vũ, thân nhân cách thế, nhân sinh thay đổi rất nhanh kỳ thật đã làm hắn rất khó gợn sóng.

Tiểu cô nương này thật sự thực thông minh, nàng biết chính mình tìm đến nàng là vì sao, hơn nữa thẳng thắn.

Hắn thay đổi cái tư thế ngồi, tiếp tục hỏi:

- "Ngươi như chính là cái tiểu cô nương bình thường, làm sao mà biết ta muốn tới tìm ngươi."

Nghi Ninh nhịn lại nhịn nói:

- "Ta đoán."

Người khác nghe không rõ bọn họ đang nói cái gì, chính là vì La Nghi Ninh làm cho xuất mồ hôi lạnh.

Thời điểm Lục Gia Học nghe được, lại đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười.

Tính tình này... Thật là có điểm giống, tên cư nhiên cũng là giống nhau.

Lục Gia Học ánh mắt sâu xa một ít, trong trí nhớ có người chính là như thế, mạc danh kỳ diệu phát tì khí với hắn, cho ra giải thích cũng làm cho người ta dở khóc dở cười, hắn khi đó thường xuyên ghẹo nàng, nàng nổi lên buồn bực ai cũng không quản, giống móng vuốt Tiểu Miêu.

Rõ ràng không có lực sát thương gì, lại không thể không công kích ngươi một chút, tóm lại làm ngươi cũng đau mới tốt!

Hắn không thích không được, cực kỳ trìu mến, nhưng cuối cùng vẫn là không thể giữ ở bên người.

Có đôi khi hắn thậm chí là phẫn nộ cùng tuyệt vọng.

Nghĩ như vậy, hắn đột nhiên đối diện cô nương trước mặt này khoan dung chút.

Dù sao cũng là người La gia, coi như hết. Loại sự tình này cũng là phiền toái, nàng đã thông minh, nói vậy sẽ không chuốc họa vào thân.

- "Nghi Ninh, ngươi kêu Nghi Ninh đúng không."

Thời điểm Lục Gia Học lại gọi lên hai chữ này, cư nhiên có chút xa lạ, hắn nói:

- "Ngươi đến trước mặt ta."

Triệu Minh Châu kinh ngạc nhìn La Nghi Ninh.

Lục Gia Học là cái người hỉ nộ phi thường vô thường, giờ khắc này cùng ngươi nói chuyện vui vui cười cười, ngay sau đó ám đao giết người đều là có khả năng.

Triệu Minh Châu cho rằng La Nghi Ninh mạo phạm hắn, tất nhiên sẽ gặp tai ương, nhưng là không biết La Nghi Ninh là lời đó lại làm hắn vui, hắn ngược lại không có bộ dáng sinh khí.

Lúc này có người vội vàng đi vào phòng khách, tiếng bước chân đến gần.

La Nghi Ninh nghe được thanh âm tam ca có chút khẩn trương gọi:

- "Nghi Ninh — "

Hắn cùng La Thành Chương đi tới phía trước, đại khái biết rõ ràng Lục Gia Học vì sao xuất hiện tại nơi này, cũng biết hắn tìm hiểu qua trong phủ tiểu thư mười hai mười ba tuổi.

Nghĩ một chút không khó đoán được Lục Gia Học là tới tìm La Nghi Ninh, hơn nữa mục đích không tốt.

Sau khi La Thận Viễn biết rõ ràng liền đi tới nhà giữa, nhưng là La Nghi Ninh đã đi theo Lâm Hải Như, hắn lại vội vàng đuổi tới đại phòng.

Nghe được Lục Gia Học kêu Nghi Ninh đi qua, hắn lập tức liền mở miệng gọi lại nàng.

Nghi Ninh quay đầu lại, đã bị La Thận Viễn sải bước tới trước một bước, một phen giữ chặt.

Hắn kéo Nghi Ninh tới sau lưng chính mình, rồi mới hành lễ với Lục Gia Học:

- "Đô đốc đại nhân, cửu ngưỡng đại danh."

Nghi Ninh luôn luôn cảm thấy La Thận Viễn có cái chỗ phi thường kỳ quái, vô luận ở trước mặt ai, hắn đều là không kiêu ngạo không siểm nịnh.

Trước kia ở trước mặt tổ mẫu là vậy, hiện tại ở trước mặt Lục Gia Học cũng là vậy. Hắn tựa hồ cho tới bây giờ không sợ bất luận kẻ nào, luôn luôn đều là ẩn nhẫn mà bình thản.

La Thận Viễn ngẩng đầu liếc nhìn Lục Gia Học, về sau đối thủ trên chính đàn, giờ khắc này địa vị là cách xa.

Có thể là do nàng thấy có lỗi, La Nghi Ninh liền cảm thấy không khí giữa hai người có chút bất thường, mà tam ca cầm lấy tay nàng mạnh đến có chút đau.

Nàng có thể cảm giác được La Thận Viễn hô hấp dồn dập, biết hắn nhất định là biết rõ ràng sự tình xảy ra, lập tức liền chạy tới tìm nàng.

Lục Gia Học nhìn thấy La Thận Viễn bảo hộ đem Nghi Ninh chắn ở sau người, liền biết đây là vội tới cứu nàng.

Hắn đương nhiên biết La Thận Viễn, mười lăm tuổi Giải Nguyên lang, nếu không là bởi vì hiếu tang tổ mẫu, nói không chừng còn có thể mười sáu tuổi lại là tiến sĩ.

Loại đọc sách làm quan cùng bọn thế gia đệ tử hướng tới là hai cái phe phái phân biệt rõ ràng. Chỉ có Trình Lang là người hai cái vẹn toàn.

- "Danh hào La tam công tử ta cũng là nghe nói qua."

Lục Gia Học vuốt ve ban chỉ trên ngón tay, cười nói:

- "Chính là có phần lễ mọn đưa cho tiểu thư quý phủ, thật sự không cần khẩn trương."

Hắn bảo thuộc hạ cầm tới một cái hộp, La Thận Viễn trực tiếp tiếp nhận, cũng không có để Nghi Ninh chạm vào. Vuốt cằm nói:

- "Ta đại diện xá muội tạ ơn Đô đốc đại nhân."

La Thành Chương để La Thận Viễn mang theo nữ nhi lui ra phía sau, hắn tiến lên hành lễ với Lục Gia Học:

- "Hạ quan thông phán Bảo Định phủ La Thành Chương."

Lục Gia Học thân là thượng vị giả, chính là gật gật đầu, thản nhiên nói chuyện với hắn, không hề để ý tới La Nghi Ninh.

Bất quá là cái tiểu cô nương mà thôi, đã không có uy hiếp, cũng đã bị hắn quăng đến sau đầu.

Nghi Ninh đứng ở bên cạnh, nhìn thấy La Thận Viễn cầm lấy tay bản thân còn không có buông ra.

Ngoài phòng gió mát thổi qua, nàng mới cảm thấy phía sau lưng rét run.

Vừa rồi nói với Lục Gia Học những lời này thật sự là mạo hiểm, nếu như Lục Gia Học mất hứng một cái, nàng có khả năng gặp phải tai ương.

Tuy rằng nàng đối Lục Gia Học coi như là có vài phần hiểu biết, nàng dựa vào trực giác làm việc.

Nhưng hiện tại hiểu ra, vẫn là cảm thấy ở quỷ môn quan lắc lư một vòng.

Lục Gia Học nhìn không ra nàng, hẳn là nhìn không ra.

Lục Gia Học là đến Bảo Định phủ tuần án, La Thành Chương cùng La đại gia tự nhiên phải đi cùng.

Lục Gia Học trước khi đi nói với Triệu Minh Châu:

- "Minh châu, con cũng sớm trở về đi. Trịnh thái phu nhân trong lòng nhớ mong con."

Triệu Minh Châu đứng thẳng tắp, tươi cười lại có chút làm nũng:

- "Con đã biết, con lập tức liền trở về."

Người La gia đưa hắn lên xe ngựa, Nghi Ninh nhìn đến chiếc xe ngựa thanh duy ô của Lục Gia Học không còn thấy, mà hộ vệ đi theo đều đã đi, mới xem như nhẹ nhàng thở ra.

Nghi Ninh không khỏi nhìn nhìn Triệu Minh Châu xa xa, nàng phát hiện Triệu Minh Châu chính là nhìn nàng, ánh mắt tựa hồ có chút lạnh như băng.

Nàng mang theo nha đầu bà tử đi tới trước Nghi Ninh, thấp giọng nói:

- "Hầu gia không là người các ngươi có thể trèo cao, ngươi cũng không nên sinh ra cái tâm tư gì."

- "Minh châu tiểu thư có ý tứ gì." Nghi Ninh chính là cười cười, "Ta không quá minh bạch."

- "Giống ngươi như vậy ta nhìn được." Triệu Minh Châu thản nhiên nói, "Thế gia quý tộc không là nơi các ngươi có thể mơ tưởng."

Triệu Minh Châu lập tức mang theo người ly khai.

- "Quả nhiên không là cái thiên kim tiểu thư đứng đắn gì," La Nghi Tú cùng Triệu Minh Châu kết thù, nhịn không được chế ngạo nói, "Dạng tiểu nhân đắc chí kia. Không phải là nghĩa nữ Lục đô đốc sao!"

Nghi Ninh cười cười, chính là nói:

- "Mặc kệ nàng liền thôi."

Hai người vừa đi vừa nói chuyện, không khí nhưng là rất tốt.

Bên kia La Thận Viễn đưa Lục Gia Học xuất môn, sắc mặt liền rất khó coi.

Bước đi tiến lên bắt cánh tay Nghi Ninh:

- "Nghi Ninh, muội đi theo huynh."

Nghi Ninh chưa từng thấy qua La Thận Viễn tức giận như vậy.

La Nghi Tú đều bị dọa, lắp bắp nói:

- "Ta còn ở đây nói chuyện với Nghi Ninh..."

Nghi Ninh vẫy vẫy tay, muốn cho La Nghi Tú đợi mình một chút, nhưng đã bị La Thận Viễn lôi đi.

Trong thư phòng, La Thận Viễn ngồi xuống uống ngụm trà.

Bên ngoài tấm bình phong mưa đã tạnh.

La Thận Viễn tựa hồ có chút nôn nóng, hoặc là tức giận.

Nghi Ninh cảm thấy một ngày này tự bản thân có thể nhìn thấy trên mặt luôn luôn không biểu cảm của tam ca có nhiều cảm xúc như vậy, cũng không dễ dàng.

Hắn đại khái bị chính mình bức nóng nảy đi...

Vô thanh vô tức trêu chọc Lục Gia Học, hắn ở bên ngoài tra xét lâu như vậy mới tra ra.

- "Tam ca..." Nghi Ninh thấp giọng nói. "Tam ca nhưng là tức giận?"

La Thận Viễn cười cười, hỏi nàng:

- "Muội còn biết huynh tức giận?"

Nghi Ninh đứng ở tại chỗ cúi đầu không nói chuyện, chỉ nhìn thấy tóc nàng dọc theo cái cổ mảnh khảnh buông xuống dưới, bả vai gầy yếu, gò má vẫn là mang theo mấy phần non nớt.

Nàng một bộ dáng quật cường không nói, làm hắn càng thêm tức giận.

- "Muội có biết huynh là tức giận cái gì không?"

Nghi Ninh gật gật đầu:

- "Muội không có nói với huynh... Muội ở Đại Từ tự gặp Lục Gia Học."

- "Muội gặp hắn không có gì, "

La Thận Viễn ngữ khí bình tĩnh một ít,

- "Nhưng muội gặp lúc hắn cùng Đạo Diễn đàm luận như thế nào tại thời điểm săn bắn giết đại hoàng tử, quả thực là vận khí của muội. Muội không nói với huynh cũng liền thôi, vì sao sau này muội cũng không nói với huynh?"

La Thận Viễn đứng lên, từng bước tới gần nàng:

- "Nếu Lục Gia Học ngoan độc một chút, âm thầm giết muội đều là việc nhỏ. Muội có biết không?"

Theo hắn tới gần, Nghi Ninh lui về phía sau một bước, nàng cảm thấy ngữ khí tam ca có chút sắc bén, cơ hồ là trực diện hướng nàng đánh tới.

Vô luận trải qua bao lâu, nàng vẫn là có khuynh hướng đem sự tình giấu ở trong lòng, chính mình đi giải quyết.

Bởi vì không có người sẽ giúp nàng giải quyết, cái này cơ hồ là bản tính của nàng.

Hơn nữa khả năng vì người là Lục Gia Học, nàng càng không đồng ý để La Thận Viễn liên lụy đến trong loại tranh chấp này.

Có khả năng tiểu nha đầu là bị hắn dọa, sau một lúc lâu đều không nói gì. Mắt tròn tròn nhìn hắn, tựa hồ còn có chút khẩn trương.

La Thận Viễn thở dài, thấp giọng nói:

- "Nghi Ninh, huynh là tam ca của muội. Muội có chuyện gì phải nói với huynh, huynh giúp muội giải quyết."

Hắn hi vọng thời điểm Nghi Ninh bị uy hiếp, người thứ nhất nghĩ đến chính là hắn. Mà không phải người nào khác, thậm chí không phải chính nàng.

- "Tam ca, huynh nói cái hòa thượng kia... Chính là Đạo Diễn?"

Nghi Ninh sau một lúc lâu mới hỏi ngược lại.

La Thận Viễn lạnh lùng liếc nàng:

- "Đây là trọng điểm muội nghe được?"

- "Không phải." Nàng lập tức nắm lấy tay hắn, lấy lòng nói, "Muội không biết người kia là Lục Gia Học..."

- "Không biết, vậy thời điểm muội gặp hắn chạy cái gì?" La Thận Viễn lại lạnh lùng hỏi.

Hắn kết quả là làm sao mà biết được! Ngay cả nàng chạy đều biết được.

Nghi Ninh không thể gạt được đi, chỉ có thể nói:

- "Tam ca, muội lần sau sẽ không... Huynh không cần tức giận mà, không bằng muội làm cho huynh đôi giày?"

Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt trong suốt lại sáng ngời. Điều này làm cho hắn nhớ tới thời điểm La Nghi Ninh còn nhỏ, rõ ràng liền một bộ dáng liều mạng muốn lấy lòng hắn, lại luôn giả bộ dường như không có việc gì. Phi thường đáng yêu.

Cái loại tức giận này của hắn không hiểu lại không biết như thế nào nói ra, dù sao Nghi Ninh cho dù có sai, nhưng cũng không phải sai thái quá.

Nàng kỳ thật phi thường thông minh, thời điểm ở chùa nhận ra Lục Gia Học, ở La gia đối mặt hắn lại lâm nguy không sợ, thậm chí thẳng thắn nói thẳng.

Dưới tình huống như vậy, thẳng thắn là biện pháp tốt nhất.

Hắn không phải hẳn là quá tức giận, nàng đã làm rất khá.

Nghi Ninh vẫn là thực quan tâm đ*o Diễn:

- "Tam ca, huynh mau chút nói với muội, huynh biết cái hòa thượng kia?"

Đạo Diễn nhưng là người phe Lục Gia Học, nhưng lại là anh hùng bình định uy hoạn được ngư dân vùng duyên hải cung phụng.

- "Đạo Diễn... Tính là sư huynh của huynh."

La Thận Viễn thản nhiên nói,

- "Chúng ta cùng một sư thừa. Chính là hắn đã xuất gia, ngũ uẩn giai không. Nếu không là Lục Gia Học bức bách hắn rời núi, hẳn là còn đang dạo chơi tứ phương."

La Thận Viễn cư nhiên cùng Đạo Diễn là sư huynh đệ cùng môn, khó trách hắn sẽ có cầm tự tay Đạo Diễn sở chế.

Nghi Ninh kinh ngạc một hồi lâu, dù sao kiếp trước nàng cũng không biết La Thận Viễn cùng Đạo Diễn có tầng quan hệ như vậy.

- "Muội mau chút trở về đi."

Sau khi La Thận Viễn tức giận qua, lại than một tiếng nói,

- "Huynh nơi này tính qua, trưởng tỷ hẳn là đang đợi muội."

Hôm nay nàng làm việc dũng mãnh như vậy, còn dám giáp mặt chống đối cùng Lục Gia Học. Hiểu được chỉ sợ trở về sẽ bị thu thập, La Nghi Tuệ khẳng định sẽ không bỏ qua cho nàng. [ Mình chỉ đăng truyện này trên audiotruyendaomai.com và Wattpad DaoMai161 mong các bạn truy cập tại 2 nơi này để mình có động lực mà tiếp tục edit ]

Rời đi La gia ở Bảo Định tuần án, Lục Gia Học trọ ở trạm dịch. Trong trạm dịch dưới ánh nến, hắn đang đọc văn thư.

Thuộc hạ bưng rượu tới, Lục Gia Học bưng lên uống một ngụm, đột nhiên khép lại văn thư, nhắm mắt lại cười lạnh nói:

- "Uông Viễn là tên ngu xuẩn, đả thảo kinh xà, cái này phiền toái."

Thuộc hạ cười an ủi hắn nói:

- "Ngài nghỉ ngơi một lát rồi lại đọc tiếp."

Lục Gia Học ném văn thư trong tay, nhìn thị vệ Lâm Lập ở ngoại viện hồi lâu, đột nhiên nói:

- "Kiều lâm, ngươi có thấy La gia thất tiểu thư có chút nhìn quen mắt..."

Lâm Lập cẩn thận nghĩ nghĩ nói:

- "Thuộc hạ thật đúng cảm thấy có chút! Anh quốc công Ngụy Lăng chúng ta, đuôi lông mày còn có một nốt ruồi đấy! Thất tiểu thư kia bộ dạng tuy rằng không giống, nhưng vị trí nốt ruồi kia cũng là không sai chút nào, nếu suy luận mà nói, tựa hồ hình dáng ánh mắt cũng có chút giống."

Lâm Lập nói như vậy, Lục Gia Học mới nhớ tới. Ngụy Lăng từng nói qua, hắn hơn mười năm trước ở bên ngoài từng có một nữ tử, hẳn là còn sinh một đứa trẻ. Hắn thập phần thích. Sau này trở lại tìm, nhưng là sớm đã không thấy bóng dáng người ta.

Năm đó hắn còn tại Bảo Định tìm thật lâu...

Tựa hồ thật đúng có chút giống, đặc biệt nốt ruồi nơi đuôi lông mày, cơ hồ là giống nhau như đúc.

Cái này có chút trùng hợp, đồng dạng ở Bảo Định, tuổi cũng đúng, cư nhiên bộ dạng giống như Ngụy Lăng.

Nhưng người ta thật sự chính là La gia thất tiểu thư, lại còn là đích xuất.

- "Ngươi viết thư nói một tiếng với Ngụy Lăng đi."

Lục Gia Học cũng không nghĩ nhiều, chính là phân phó nói,

- "Ngụy Lăng vì tìm nàng kia nhiều năm không thành thân, nói không chừng còn có thể có cái manh mối."

Lâm Lập đáp ứng lui xuống.

Lục Gia Học lại nhắm mắt nằm ở ghế thái sư, trong lòng mặc niệm cái tên kia.

La Nghi Ninh... Âm dương nhất cách, đã là mười năm.

Cư nhiên đã mười năm.

Thời điểm hắn ngẫm nghĩ tên này, tựa hồ đều có thể cảm giác được trong đó mang theo khí huyết chua xót cùng thâm trầm.

Trong mười năm này, theo ngay từ đầu phẫn nộ tuyệt vọng đến bây giờ bình tĩnh, chính hắn đều đã quên từng có cái người như vậy trong lòng.

Nhưng La Nghi Ninh đã chết, hắn rốt cuộc tìm không về được. Cái loại âm trầm tuyệt vọng này, hắn luôn luôn cũng không muốn đi nghĩ, loại cảm xúc này sẽ bức điên người.

PS: Nếu các bạn thích truyện này nhớ bình chọn cho mình nhé...
Chương Trước/83Chương Sau

Theo Dõi