Chương Trước/83Chương Sau

Nhật Ký Dưỡng Thành Thừa Tướng

Chương 71

Edit + Beta: Đào Mai

Kiều di nương đầu tiên nghĩ đến là, bà muốn lập tức đem chuyện này nói với La Thành Chương.

Nhưng là nghĩ nghĩ, bà vẫn là bình tĩnh lại.

Đầu tiên, nếu bà thật sự đem chuyện này nói với La Thành Chương, La Thành Chương lại như thế nào?

Ông nhất định sẽ thực phẫn nộ, sau đó vắng vẻ La Nghi Ninh, thậm chí đuổi nàng chuyển ra khỏi La gia.

Nhưng là ông sẽ thừa nhận La Nghi Ninh là con gian sinh ra sao?

Kiều di nương trong lòng chậm rãi tỉnh táo lại, La Thành Chương nhất định sẽ không.

Ông thậm chí sẽ không để chuyện này truyền ra ngoài, chuyện này bẩn thanh danh Cố Minh Lan, nhưng làm sao không phải để ông hổ thẹn, để La gia bị người trạc cột sống?

Việc này ảnh hưởng không chỉ là La Nghi Ninh, thậm chí sẽ ảnh hưởng La Nghi Tuệ ở xa kinh thành, lại nói đến hướng lớn, còn sẽ ảnh hưởng danh dự La gia.

Nhưng là lấy cá tính La Thành Chương, bảo ông nhẫn cũng là không có khả năng, không có nam nhân nào có thể nhịn.

Mà bà có thể làm, là khơi mào La Thành Chương yếm khí đối với La Nghi Ninh, càng sâu càng tốt, sâu đến để La Thành Chương không muốn nhìn thấy La Nghi Ninh xuất hiện ở trước mặt ông.

Kiều di nương uống một ngụm nước, rốt cục sắp xếp ý tưởng rõ ràng lại.

Loại chuyện này, làm càng sớm càng tốt, chậm chỉ sợ phức tạp.

Trong phủ nhưng còn có La Thận Viễn, La Nghi Ninh cũng không phải kẻ dễ bắt nạt, cũng không thể bị phát hiện.

La Nghi Liên vừa biết toàn bộ sự tình, nàng cũng thực sự kinh ngạc.

Thế gian này quả nhiên chuyện gì đều có khả năng, La Nghi Ninh cư nhiên không phải thân sinh của phụ thân, mà là một đứa nhỏ Cố Minh Lan cùng một hộ vệ hèn mọn sinh ra!

Nếu không là mẫu thân luôn mãi xác nhận qua, nàng là thế nào cũng sẽ không tin!

Nàng rất nhanh liền ý thức được chính mình có thể từ trong chuyện này nhận được ưu việt.

Chuyện này cơ hồ đối tất cả mọi người bất lợi, duy độc nhất đối với nàng mà nói là chuyện tốt.

Không có La Nghi Ninh, vậy nàng chính là tiểu thư duy nhất của chi thứ hai.

Nghĩ đến đây, nàng thậm chí đối La Nghi Ninh sinh ra một tia đồng tình.

Từ tiểu thư đích nữ đột nhiên lưu lạc thành như vậy, không biết nàng ta như thế nào thừa nhận.

Kiều di nương nhìn trần thiết tinh xảo phú quý trong phòng, hỏi nữ nhi:

- "Ngày mai chính là Hàn Y chương phải không?"

La Nghi Liên nhìn về phía bà:

- "Ngài... Là tính thế nào?"

Kiều di nương lắc đầu cười cười nói:

- "Không tính toán, cái này không cần thiết ta đi tính toán. Ta hướng người đến trước mặt phụ thân con, để xem La Nghi Ninh rốt cuộc sẽ như thế nào."

- "Chẳng qua nội dung Hàn Y trích chính là tế tổ mà thôi." Kiều di nương nhẹ nhàng mà nói.

Mãi cho đến chạng vạng, La Thận Viễn mới ở thư phòng gặp được gã sai vặt.

Hắn vội vàng vào thư phòng La Thận Viễn, biểu cảm ngưng trọng.

La Thận Viễn cho lui tả hữu, bảo hắn chậm rãi nói.

Gã sai vặt liền nói:

- "Tiểu nhân nghe rõ ràng, người nọ là lão bà của một tiểu nhị cửa hàng của Kiều di nương, bị bệnh nặng. Thật nhưng là không có gì kỳ quái, nàng nguyên là người Bảo Định, sau này gả đi Kinh Châu, mấy năm trước mới đi theo tiểu nhị kia trở về Bảo Định. Nghe nói tiểu nhị kia trộm bạc trong cửa hàng của Kiều di nương cho nàng ta chữa bệnh, vốn là thiếu chút nữa bị Kiều di nương đánh cho tàn phế phế đi. Cũng không biết vì sao, sau này Kiều di nương tha hắn, nhà nàng ta một chút việc cũng không sao, nhưng còn để Kiều di nương đặt mua một ít dụng cụ..."

La Thận Viễn ngồi xuống ghế đông pha, ngón tay vô ý thức nắm lấy tay vịn:

- "Chỉ có như vậy?"

Gã sai vặt gật đầu:

- "Người phụ cận cùng nhà bọn họ không quen, tiểu nhân không tìm hiểu được bao nhiêu."

La Thận Viễn ngón tay dừng lại, lại hỏi:

- "Kiều di nương bên kia nhưng có động tĩnh gì không?"

Gã sai vặt lắc đầu:

- "Không hề động tĩnh gì, sau khi Kiều di nương đi vào sân, không thấy tống xuất người. Kiều di nương giống như ngày xưa, ở trong phòng làm giày cho tứ thiếu gia."

La Thận Viễn nhìn ngoài cửa sổ bầu trời đã đêm đen, hắn suy nghĩ Kiều di nương kết quả muốn làm gì.

Một số chuyện nhìn như không liên quan, chỉ là vì không có tìm được chỗ tương quan. Chính là cẩn thận suy nghĩ, vạn vật mọi sự tất nhiên là có can hệ.

Kiều di nương nâng một người nhiễm bệnh vào trong phủ không có gì, người này nhất định cùng bà có quan hệ nào đó, chính là hắn không biết mà thôi.

- "Không cần trì hoãn, phái vài người đến tìm hiểu." La Thận Viễn thản nhiên nói, "cửa hàng bên kia của Kiều di nương cũng không được bỏ qua, sáng sớm ngày mai lại đến gặp ta."

Gã sai vặt đáp ứng lui xuống.

Chạng vạng đêm này nổi lên gió lớn, thổi gãy một thân cây bàng ở trong sân gần bậc thềm.

Ngày hôm sau thời điểm Nghi Ninh tỉnh lại, phát hiện đoạn cây bị gió thổi ngã đã ngăn chận bậc thềm.

Hôm nay là Hàn Y chương, buổi chiều phải tế tổ. Nghi Ninh mặc trang phục trắng trong thuần khiết đi đến chỗ Lâm Hải Như, La Thành Chương đã cùng Lâm Hải Như đang ăn sáng.

Hắn ăn cháo, Kiều di nương đứng ở bên cạnh hầu hạ hắn.

La Thành Chương thấy Nghi Ninh đến, ngẩng đầu nói:

- "Đêm qua gió lớn, nghe nói trong viện của con có cây bị thổi gãy, liệu có cái gì không ổn không?"

Nghi Ninh ngồi xuống, nha đầu lập tức bưng đến cho nàng bát cháo tổ yến.

Kiều di nương không biết sao, ánh mắt liền dừng ở trên bát cháo tổ yến kia, cái tay bưng bát kia còn mang một đôi vòng ngọc Phỉ Thúy.

Đúng vậy, đều coi nàng là tiểu thư đích nữ mà nuông chiều, chính nàng chỉ sợ đều liệu không được, nàng sinh ra thế nhưng không được như thế đi. Cũng không biết thời điểm nàng từ chỗ cao ngã xuống, nên là cái dạng biểu cảm gì.

Khóe miệng của bà nổi lên một tia tươi cười thản nhiên.

Nghi Ninh phát hiện Kiều di nương đang nhìn mình thật lâu không dời tầm mắt, đương nhiên Nghi Ninh khẳng định sẽ không cho rằng Kiều di nương là thích mình.

Nghi Ninh ngẩng đầu nói với La Thành Chương:

- "Thật là không có gì, chỉ là ngăn chận bậc thềm."

Kế tiếp chính là thảo luận chuyện tế tổ, buổi chiều phải đi từ đường dâng hương, người chi thứ hai cũng tấp nập đều đến.

La Thành Chương dẫn những hài tử chi thứ hai đi từ đường, cùng nhau bái tế tổ tiên, đốt Hàn Y.

Nghi Ninh nhìn bài vị tổ mẫu, tổ mẫu đã chết hơn ba năm.

Không có tổ mẫu ở tại bên người, nàng một người cũng thật không có cô phụ chờ mong của lão nhân gia.

Nhưng nghĩ đến lão phu nhân sinh tiền đối nàng yêu thương như vậy, vẫn là cảm thấy trong lòng ẩn ẩn đau, nàng chỉ sợ vĩnh viễn đều quên không được cảnh tượng khi tổ mẫu chết.

La Thành Chương đối với bài vị mẫu thân không khỏi lại là sầu não.

Nhìn thấy Nghi Ninh dâng hương tổ mẫu, nghĩ đến lão phu nhân sinh tiền yêu thương nàng giống như tròng mắt, đứa nhỏ này cũng là rất nhớ thương tổ mẫu, hắn gọi Nghi Ninh đến bên người tinh tế dặn dò nàng.

Kiều di nương ở một bên nhìn, hơi hơi cười lạnh. Trước kia đều là nhìn thấy cảnh tượng nuông chiều này, nhưng sau khi bà biết La Nghi Ninh là cái vàng thau lẫn lộn, làm sao có thể nhẫn được.

Nghi Ninh thật không xứng có những thứ đó, La Thành Chương cũng không nên đối nàng ta tốt như vậy, Nghi Ninh căn bản chính là đứa nhỏ của tên hộ vệ, thật là đê tiện.

Kiều di nương trở về sân, gọi người dọn dẹp Trương thị.

La Thận Viễn thượng hương tổ tiên xong, kêu Nghi Ninh tới, vẫn là hỏi nàng chuyện cái cây bị ngã trong viện.

Nghi Ninh dở khóc dở cười, chuyện trong viện của nàng có cây bị ngã xem ra là ai cũng đều biết.

Nàng nói với La Thận Viễn:

- "Muội thấy Kiều di nương hôm nay thật sự cổ quái, tam ca, huynh có biết ngày hôm qua bà mời ai vào phủ không?"

La Thận Viễn lắc đầu nói:

- "Chỉ biết là người trong cửa hàng của bà ta."

Nghi Ninh nghe xong nhíu mày, nàng quay đầu nhìn bài vị tổ mẫu.

Nàng thật sự cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, từ khi bắt đầu nhìn thấy trong viện cái cây bị ngã. Vốn tưởng rằng là Kiều di nương có đều cổ quái, nhưng La Thận Viễn cũng đều không có phát hiện, vậy thật sự không có cái gì sao.

Nghi Ninh luôn luôn cảm thấy trực giác của bản thân thực chuẩn, tỷ như ở trước một ngày rớt xuống vách núi đen, mí mắt phải của nàng luôn luôn giựt. Nhưng trực giác lại không thể nói rõ là cái gì. ** Truyện đăng tại audiotruyendaomai.com và Wattpad DaoMai161 **

Thời điểm La Thận Viễn trở lại Phong Tạ đường, gã sai vặt kia đã chờ ở ngoài cửa, nhìn thấy hắn lập tức thỉnh an:

- "Tiểu nhân cuối cùng là hỏi được nhiều thứ, liền lập tức trở về nói với ngài."

La Thận Viễn tiếp nhận nước trà từ nha đầu uống, ý bảo hắn ta tiếp tục nói.

Gã sai vặt dừng một chút mới nói:

- "Tiểu nhân nghe được, người này Trương thị, là hạ nhân trước kia đã hầu hạ qua nhị phu nhân chúng ta."

Cư nhiên là hầu hạ qua Cố Minh Lan.

La Thận Viễn buông chén trà, cởi xuống áo choàng đưa cho nha đầu, ngồi xuống hỏi:

- "Hầu hạ bao lâu?"

- "Nghe nói cũng lâu, trước kia vẫn là cái nha đầu có diện mạo, không biết thế nào rơi xuống kết cục này."

La Thận Viễn nhất thời không nói gì.

Hắn đột nhiên nhớ tới nửa năm trước, chính mình từng đi qua thực định tìm Trịnh ma ma.

La lão thái thái trước khi chết từng nói với hắn, La Nghi Ninh không phải đứa nhỏ La gia.

Loại chuyện tư mật này tự nhiên chỉ có nha đầu bà tử bên người mới biết được.

La Thận Viễn vì muốn ổn thỏa che giấu thân phận của Nghi Ninh, mới đi tìm Trịnh ma ma hỏi chuyện năm đó.

Nếu là có cái gì bại lộ, hắn sẽ lập tức che giấu.

Trịnh ma ma ngay từ đầu không chịu gặp hắn, thẳng đến hắn nói ra ý đồ đến đây của mình. Trịnh ma ma mới đem chuyện năm đó hoàn chỉnh nói với hắn. Hơn nữa còn nói với hắn:

- "... Chúng ta vài người đều biết đến đạo lý ngôn nhiều tất thất, miệng người luôn có thời điểm không giấu được bí mật, ai một khi mở miệng, việc này liền giống như quả cầu tuyết sẽ dừng không được. Cho nên phàm là người biết chuyện này đều trước sau ly khai La gia. Ta cùng với vài cái đại a đầu hầu hạ phu nhân liền Bảo Định cũng không dám ở lại, ta trở về Thực Định, còn có một ít gả đi Thông châu, Kinh Châu. Tuyệt sẽ không ở lại Bảo Định."

La Thận Viễn đột nhiên minh bạch tất cả.

- "Ngươi nói nàng ta là từ Kinh Châu tới đây?" La Thận Viễn hỏi.

Gã sai vặt gật đầu, La Thận Viễn đột nhiên liền đứng lên, sắc mặt trầm xuống.

Người nọ trước tiên hầu hạ Cố Minh Lan, sau này lại gả đi Kinh Châu, hẳn là người biết nội tình năm đó.

Nếu hắn phỏng chừng không có sai, chỉ sợ người này đã đem chuyện năm đó nói cho Kiều di nương.

Chuyện Nghi Ninh không phải thân sinh của La Thành Chương Kiều di nương đã rõ ràng.

Bà không chỉ có rõ ràng, còn giữ lại người này, mục đích là gì tự nhiên không cần nhiều lời.

Chỉ có như vậy giải thích mới là thông.

Cư nhiên đã để Kiều di nương biết!

La Thận Viễn thở hắt ra, nhắm chặt mắt, việc này khẳng định là không thể truyền ra được, hắn quyết sẽ không để Nghi Ninh trên lưng mang một cái thanh danh con gian.

Nhưng Kiều di nương đã biết chuyện này, vô luận như thế nào bà đều sẽ nói ra, trừ phi giết bà.

Chỉ có người chết mới sẽ không nói ra.

Nhưng Kiều di nương không phải thiếp thất bình thường, nếu Kiều di nương đã biết, nha đầu trong phòng của bà có phải hay không cũng biết, có lẽ bà cũng đã nói với La Nghi Liên.

Hắn không có khả năng nhất nhất thanh lý tất cả những người này.

Nếu thật sự không được, vậy chỉ có thể lấy La Hiên Viễn đến uy hiếp bà.

La Thận Viễn đột nhiên mở mắt, Kiều di nương để tránh đêm dài lắm mộng, khẳng định sẽ càng nhanh đi tìm La Thành Chương càng tốt.

Hắn lập tức phân phó nói:

- "Ngươi phái người đi thực định, thỉnh Trịnh ma ma lập tức trở lại, liền nói Nghi Ninh gặp nạn."

Hắn lại nhìn nhìn nha đầu phía sau, kêu một người.

- "Đi tìm thất tiểu thư lại đây, đến chỗ này của ta, vô luận người nào tìm đến nàng, giống nhau không cho nàng rời đi nơi này."

Hắn từ trong tay nha đầu cầm lấy áo choàng.

Hắn phải lập tức đi đến chỗ La Thành Chương.

Nếu đoán không sai, Kiều di nương hiện tại hẳn là đã đi tìm La Thành Chương.
Chương Trước/83Chương Sau

Theo Dõi