Chương Trước/18Chương Sau

Nốt Ruồi Bên Má

Chương 25 - 26

Chương 25:

Lúc xe chạy tới nhà trời đã tối muộn rồi, Lão phu nhân không cho mở cửa, bọn họ chỉ có thể đi cửa sau. Cậu Cả ôm Hứa Trùy Nhi đi vào sân liền bị mấy hạ nhân vây lấy, mồm năm miệng mười nói: "Lão phu nhân đã dặn, phòng phía Tây đã dọn dẹp xong rồi..."

"Cút!" Cậu Cả ném lại một câu rồi lập tức đi vào nhà lớn, một hạ nhân lẽo đẽo theo sau, khom lưng cúi đầu nói: "Lão phu nhân đã dặn...cậu Cả đã về thì đến gặp bà."

Cậu Cả đặt Hứa Trùy Nhi lên giường lớn của hai người họ, không nói gì, thậm chí cũng không thèm mở ga giường ra xem, quay đầu đi theo bà thím kia.

Cạch, cửa phòng đón lại, Hứa Trùy Nhi đợi thêm một lúc mới dám bước ra. Cậu nơm nớp lo sợ, thắt chặt vạt áo, vuốt váy thẳng lại, cẩn thận ngồi ở mép giường. Căn phòng này đã được sắp xếp lại, bàn, khăn trải đều là mới, trong bình còn cắm cây hoa mào gà, có lẽ là để chào mừng cậu về nhà. Hứa Trùy Nhi mím môi, cúi thấp đầu, lấy tay áo lau nước mắt.

Rất muộn rồi, cậu Cả mới quay lại. Bước vào phòng thấy Hứa Trùy Nhi ngồi đó, anh chốt cửa, sau đó thổi tắt nến trong phòng chỉ để lại một cây, anh cầm cây nến đi qua, đặt trên khung đầu giường.

Hứa Trùy Nhi đứng dậy, vội vàng muốn nói gì đó, nhưng không thể nói ra miệng. Anh hạ mi mắt nhìn cậu, đưa bàn tay chạm vào nút áo cậu.

Hứa Trùy Nhi không dám ngẩng đầu, chỉ kinh hoảng cầm lấy bàn tay kia, nhưng lại không dám dùng sức đẩy ra, cậu run rẩy, tùy ý để cậu Cả cởi từng cái từng cái.

Dưới ánh nến mở áo, xương quai xanh lộ ra, cậu Cả phẫn nộ, thô lỗ kéo vạt áo Hứa Trùy Nhi, bờ vai gầy gò trắng nõn, bộ ngực phẳng lì cũng xuất hiện, Hứa Trùy Nhi áy náy phát run, khe khẽ khụt khịt cái mũi.

Ngụy Đức Vĩnh không tin, cho đến lúc này cũng không dám tin, cô vợ nhỏ mà anh từng hôn, từng nắm chặt tay lại là một thằng nhóc. Trên cả đoạn đường về nhà, trong lòng anh vẫn luôn hoài nghi rằng mình đã nhìn nhầm rồi. Anh vì cậu mà không cần mặt mũi, nhưng mà cậu...

"Lão Đại, em biết sai rồi..." Hứa Trùy Nhi còn chưa nói xong đã bị anh đẩy xuống giường, nắm lấy cạp váy.

Anh muốn kiểm tra lại thân thể cậu, Hứa Trùy Nhi biết rõ, hai tay nắm chặt ga giường, đau khổ không dám mở mắt.

Cậu Cả không giống với Tần Nhị Hổ, anh từ từ cởi ra, có lẽ cũng sợ phải nhìn thấy, chậm chạp không dám kéo xuống tấc cuối cùng. Hứa Trùy Nhi giúp anh, nắm lấy tay anh, bất chấp kéo xuống.

Cậu Cả không lên tiếng, Hứa Trùy Nhi tủi thân phát khóc: "Lão Đại, cậu thôi em đi," cậu khóc thút thít, "Em không muốn lừa cậu, em...em chẳng qua không muốn rời xa cậu...."

Không biết cậu Cả đang nghĩ gì, lỗ mãng nhìn chằm chằm vật dưới váy cậu, đột nhiên anh lật người cậu lại, tách cái mông ra hai bên. Hứa Trùy Nhi lớn như thế này rồi, đây là lần đầu tiên bị người ta nhìm chằm chằm cái mông, thân thể run rẩy, theo bản năng đưa tay ra che lại. Nhìn thấy đôi bàn tay nhỏ bẻ chắn trước mắt mình, cậu Cả buông lỏng tay, khập khiễng lui về sau mấy bước, mở cửa rời đi.

Đêm nay, Hứa Trùy Nhi phải ngủ một mình, vừa ngủ vừa rơi nước mắt. Bất tri bất giác ngủ một giấc đến tận khi mặt trời lên cao, cậu bị tiếng mấy bà thím hạ nhân ồn ào làm tỉnh giấc: "...thật đáng thương, vẫn còn là một cô gái mà..."

"Nghe người ta nói, bọn thổ phỉ đều thay phiên nhau đến...mười mấy tên trẻ tuổi tầm đôi mươi..."

Hứa Trùy Nhi ngây ngẩn trừng mắt nhìn song cửa sổ, cậu biết bọn họ đang nói về cậu. Những lời nói làm tổn thương người khác như vậy, sao bọn họ lại có thể nói bừa chứ. Cậu nắm chặt chăn, nghe người bên ngoài nói: "...cho nên Lão phu nhân mới không cho cậu Cả lại gần cô ta, nếu như ở trên núi bị lây nhiễm mấy bệnh phụ khoa, lây cho cậu Cả thì làm sao."

"Ôi chao, chuyện chăn gối của hai vợ chồng họ, chúng ta sao có thể quản được."

"Mấy ngày nay," bọn họ dường như đang tách đậu, "Cô Hai nhà họ Thẩm đó có biết không, cái người tên là Tiểu Ngọc Hoàn ấy, nghe nói đã đồng ý gả cho cậu Cả rồi..."

Bàn tay Hứa Trùy Nhi đang cầm chăn buông lỏng ra, cậu quay đầu, nhìn bông hoa mào gà đã héo rũ trong bình. Sau đó bọn họ nói gì, cậu đều không nghe thấy, bên tay chỉ vang vọng tiếng cậu Cả thường hay gọi: Nha đầu... Nha đầu!

Cậu rúc vào trong chăn, hu hu khóc lớn lên, tiếng nói bên ngoài đột nhiên dừng lại, chỉ còn âm thanh nhặt đỗ tách tách.

Cả ngày, Hứa Trùy Nhi không biết phải làm gì, mợ Hai, mợ Ba đều tới thăm, Lão phu nhân không đến, nhưng lại cho người mang tặng đồ. Cậu vẫn mờ mịt, đầu óc rối bờ, nghĩ tới khi đi phải cầm theo những thứ gì, suy nghĩ đến tận khi mặt trời lặn mới phát hiện, cậu chẳng có gì cả, một thân một mình, chỉ có một thân thể lừa gạt người khác.

Đáng đời! Cậu ngồi xổm trên mặt đật, ôm chặt bản thân, oán giận nghĩ.

Chương 26:

Buổi tối khi cậu Cả đi vào, Hứa Trùy Nhi đã chuẩn bị ngủ rồi. Nghe thấy cửa phòng mở, cậu dụi mắt ngồi dậy, thấy một bóng người què đi tới, gằn giọng dạy dỗ hạ nhân bên ngoài: "...các người còn dám quản tôi ngủ ở đâu, cút!"

Nói xong anh nhẹ nhàng chốt cửa, rón rén đi vào phòng, anh cởi áo khoác vắt lên ghế, sau đó đến bên cạnh chậu rửa mặt, phủi đi hương phấn trên người.

Hứa Trùy Nhi vội vàng nằm xuống, giả vờ ngủ. Chỉ một lát sau, cậu Cả trèo lên giường, mỗi người đắp một cái chăn, trên người anh mang một mùi thơm nhẹ nhàng khoan khoái. Anh không nói gì, Hứa Trùy Nhi cũng không dám nói, mở mắt nhìn chằm chằm đỉnh giường tối om, nhìn một lúc mắt cậu lại ướt rồi. Cậu len lén đưa tay lau đi, sau đó vùi mặt vào chăn.

Không gian vô cùng tĩnh lặng, chỉ có tiếng côn trùng kêu bên ngoài. Nước mặt theo cằm chảy xuống cổ áo, từng giọt từng giọt ngấm vào chăn nệm khô ráo. Cậu Cả đột ngột trở mình, một bàn tay vừa nóng vừa rộng mò vào trong tấm chăn của Hứa Trùy Nhi.

Hứa Trùy Nhi ngây người, không động đậy, bàn tay kia tìm kiếm, tìm được bàn tay nhỏ bé dính đầy nước mắt trước ngực cậu, anh nắm chặt lấy.

Trước đây, Hứa Trùy Nhi cũng nắm lấy tay anh như vậy, nhưng không dùng sức thế này, lúc đó bọn họ một người là nam, một người là nữ, bây giờ không thể, cậu không còn mặt mũi nào để anh cầm tay nữa. Hứa Trùy Nhi sợ sệt rút bàn tay ra, thu về.

Trong nháy mắt, ván giường rung lên, tiếp theo chăn bị lật ra, Hứa Trùy Nhi còn chưa kịp phản ứng, người đã bị đè lên. Người đàn ông của cậu khóa ngồi lên người cậu như cưỡi ngựa vậy, tấm lưng cao lớn đùn chăn ra thành một đống.

"Nha đầu!" Lão đại thì thầm gọi, rất khẽ, dường như sợ người ta nghe thấy. Hứa Trùy Nhi ngửi được mùi hương quen thuộc trên người anh, ngoan ngoãn đáp lời anh: "Dạ."

Chuyện xảy ra sau đó có chút không thể nói, cậu Cả lột quần Hứa Trùy Nhi, hai bàn tay dán lên người cậu, vén cái áo đã bị nước mắt thấm ướt của cậu lên trên, còn chưa đợi cởi ra anh đã nhanh nhẹn xoa nắn hai điểm đỏ trên bộ ngực bằng phẳng.

Xoa nắn rất lâu, rất mạnh làm cho Hứa Trùy Nhi không thể không ngăn chặn bàn tay anh, cọ vào giường kêu: "Lão đại... đừng nắn em nữa," cậu tưởng rằng anh coi cậu là cô gái mà xoa nắn, "Em không có, có xoa nữa cũng không mọc ra được..."

Cậu Cả thở hổn hển buông Hứa Trùy Nhi ra, hai tay đưa lên trước ngực, hình như đang cởi áo. Hứa Trùy Nhi không thể nói rõ hai người bọn họ đang làm gì, dù sao cũng là chuyện xấu hổ, nhưng mà cậu nguyện ý, tự mình cởi chiếc áo đã bị vò nhăn nheo ra vứt qua một bên, yếu đuối nằm xuống, đợi anh đến.

Anh không làm mà cúi người ôm lấy cậu, hai cặp đùi trơn nhẵn quấn lấy nhau, cánh tay ôm lấy cánh tay. Hứa Trùy Nhi cảm thấy bản thân như sắp tan ra rồi, nhắm mắt run rẩy. Cậu giả làm con gái gả cho anh, không ai biết hai người họ trốn trong chăn làm chuyện này, bọn họ là đang làm bậy.

"A!" Hứa Trùy Nhi nhỏ giọng kêu, là cậu Cả đưa bàn tay xuống dưới, dùng đầu ngón tay kẹp lấy vật nhỏ không hiểu chuyện, "Cậu nắm tiểu kê kê của em làm gì," cậu bị dọa sợ, đạp chân lung tung, "cậu đừng nắm nó!"

"Em lừa tôi," cậu Cả nói chuyện rồi, anh cúi đầu nói vào tai cậu, "Em mọc cái này còn dám ôm tôi, hôn tôi."

Hứa Trùy Nhi muốn giải thích, nhưng cậu Cả không cho, biết thừa rằng cậu có vật này, còn giống chư chim ưng tha con thỏ, anh nghiêng đầu, ngậm lấy đôi môi cậu.

"Hai chúng ta..." cậu co chân lại, bàn tay trắng mịn bám lên cổ cậu Cả, "Hai chúng ta có phải...đang làm chuyện bẩn thỉu không?"

Cậu Cả không đáp lời, nâng cái mông Hứa Trùy Nhi lên, kéo hai chân cậu quấn lấy eo mình. Dường như ra quá nhiều mồ hôi làm cho chân cậu trơn trượt, anh liền cầm lấy cái mông cậu, đưa đầu ngón tay vào trong, đưa cùng lúc ba ngón tay, vừa chạm tới, cậu đã kêu lên: "Sao cậu cũng chọc mông em, làm em ngứa..."

Từ "cũng" này làm cậu Cả vô cùng để ý, càng để ý, càng nhẫn tâm xuống tay. Anh đưa tay lên đầu giường lấy ra một thứ gì đó trơn trơn bôi vào mông Hứa Trùy Nhi. Lúc này ngón tay lại chọc vào một lần nữa, không phải ngứa mà giống như côn trùng chui vào trong hoa vậy, nhớp nháp vào ra.

Hai thím hạ nhân đứng ngoài cửa theo dõi, đang trong lúc buồn ngủ ngã trái ngã phải, trong phòng đột nhiên truyền ra tiếng kêu của mợ Cả. Hai bà vội vàng ngồi thẳng dây, nghe thấy tiếng thút tha thút thít cầu xin tha: "Lão Đại, không được, em đau quá,...mông em đau!"
Chương Trước/18Chương Sau

Theo Dõi