Chương Trước/133Chương Sau

Nữ Chính Đều Cùng Nam Phụ

Quyển 5 - Chương 127: Chuyện Xưa Thứ 5 Xong

“Ta giao tập đoàn Lệ Thị cho con, nhưng con xem con đã làm cái gì!” phụ thân Lệ Dạ phẫn nộ vỗ vào tay vịn, một tay chỉ vào mũi hắn, “Gần đây có phải con trúng tà hay không? A? Sao lại biến thành cái dạng này!”

Lệ Dạ trên mặt không hề động dung, ngồi đối diện phụ thân không nói một lời, lạnh lùng nhìn ông ta. Cái gọi là ‘ phụ thân ’, có lẽ đối với biểu nhân cách của hắn ở thế giới này còn có chút ảnh hưởng, nhưng giờ phút này với nhân cách hắn, cũng bất quá là một nhân vật không quan trọng ở tiểu thế giới mà thôi.

“Chủ tịch, ngài đừng nóng giận, ca ca cũng là vì huyết mạch Lệ thị chúng ta.” Đứng ở bên cạnh lão gia tử có một người trẻ tuổi mắt nhỏ đang khuyên giải an ủi.

Người trẻ tuổi này là con riêng của lão gia tử, Lệ Khang em cùng cha khác mẹ với Lệ Dạ, hắn và lão Lệ chủ tịch tập đoàn Lệ Thị chính là thế lực vai ác lớn nhất của thế giới này, cản trở nam nữ chính ở bên nhau, bọn họ vì ngăn cản Lệ Dạ và nữ chính giai tầng bình dân cũng làm loại chuyện mướn hung thủ giết người, mua hung thủ chế tạo tai nạn xe cộ vân vân —— xét thấy lần này những chuyện vai có thể ác làm đều bị Lệ Dạ làm trước, hai vai ác trong nguyên tác hiện ở vào trạng thái không có suất diễn, đến giờ phút này mới có cơ hội lên sân khấu.

Hai ‘ vai ác ’ gốc cũng không biết đối với bọn họ mà nói, thế giới đã thay đổi, ở trong mắt bọn họ, người kế nhiệm ưu tú hoặc ca ca chướng mắt đã đột nhiên u mê, làm một ít việc kỳ quái, hai người một tức giận, một mừng thầm.

“Phải, nói đến việc này ta liền tức giận!” Lão Lệ bị Lệ Khang đổ thêm dầu vào lửa phun ra hỏa khí lớn hơn nữa, mắng: “Sao lại không cẩn thận như vậy, ngày thường con chơi thế nào cũng được, nhưng sao có thể tìm một đứa con gái không có gì để sinh con? A, liên hôn giữa chúng ta và Âu Dương gia phải làm sao đây, nếu hôn thê của con biết việc này thì mọi chuyện bay hết, giờ con nhanh xử lý tốt nữ nhân kia cho ta! Còn nữa, nếu đã sinh con, là huyết mạch Lệ thị chúng ta, không thể để nó lưu lạc bên ngoài, mang về tìm người nuôi, rồi nói là con nhận làm con nuôi.”

Lệ Dạ nghe hai người bọn họ nói xong một lúc, đứng dậy sửa sửa vạt áo, “nói xong chưa, nói xong thì tôi đi đây, về sau không có chuyện gì thì đừng lãng phí thời gian của tôi nữa.”

Lão Lệ: “Con đây là có thái độ gì! Đồ bất hiếu, con đứng lại đó cho ta!”

Lệ Khang: “Ba, thôi, thôi.”

Lệ Dạ rõ ràng lão Lệ sẽ làm gì, đơn giản chính là lấy về cổ phần còn có sản nghiệp chuẩn bị cho hắn, muốn hỏi Lệ Dạ nghĩ thế nào, hắn đương nhiên là không thể nhịn, hắn không thể chịu đựng bất kì kẻ nào vô lễ và mạo phạm hắn, nhưng hắn nói với mình, một thế giới tạm thời thất ý không tính là gì, hiện giờ hắn phải chuyên tâm đối phó nữ chính và nam phụ mới là chính xác, không thể lại bị một cái thế giới cái gọi là sự nghiệp làm cho vướng tay chân, nếu không phải tâm thắng bại quá cường, ban đầu đấu với Tập đoàn Ngụy Thị, cũng không đến mức mất tiên cơ.

Cho nên, không thể tái phạm sai lầm như vậy.

hắn banh mặt bước nhanh ra ngoài, ở trong đầu dò hỏi hệ thống, “Tình cảm của nữ chủ chếch đi bao nhiêu.”

Hệ thống xanh hoá chậm chạp không trả lời. Lệ Dạ đã thật lâu không quản hệ thống hình như có vấn đề này, hệ thống ngẫu nhiên sẽ toát ra một câu nhắc nhở, nhưng đa số thời gian đều trầm mặc. Lệ Dạ lại gọi hai tiếng, hệ thống xanh hoá mới ra tiếng nói:

—— “Chuyện gì?”

Lệ Dạ hoài nghi nói: “Ngươi đang làm gì? Vì sao không lập tức trả lời ta?”

—— “đang làm sạch tồn đọng, trước kia những tiểu thế giới đó có quá nhiều phế liệu, quá bẩn, ta rửa sạch một chút.”

Lệ Dạ: “……”

—— “A, vừa rồi ngươi hỏi cái gì?”

Lệ Dạ nhẫn nại một chút, “Tình cảm của nữ chủ chếch đi!”

—— “Ta nhìn xem, oa a, sắp đầy rồi, ngươi làm cái gì vậy, chếch đi thật nhanh.”

Lệ Dạ không muốn nói nữa, giơ tay lấy di động, định gọi điện thoại cho bí thư, mới vừa đụng vào di động, lại nghĩ đến tin nhắn đến từ Thuần Vu Tức, mặt tối sầm thả điện thoại trở về. Dần dần tới gần tuyệt cảnh, làm hắn áp lực dễ giận, mất đi những khí vận thế giới, cũng cướp đoạt đi ‘thần tính’ trên người hắn, khiến cho hắn một lần nữa biến thành bộ dáng lúc ban đầu càng gần với ‘người’ hơn.

“Đợi đã, đại ca!”

Lệ Dạ còn chưa đi ra khỏi toàn nhà Lệ thị, người em khác mẹ Lệ Khang đã đuổi theo, so với Lệ Dạ nam chính xứng với mặt soái khí, đệ đệ mắt nhỏ chính là mặt người xấu điển hình, luôn có cảm giác không có hảo ý.

“Tôi nói này đại ca, đệ đệ đây cần phải đa tạ anh chắp tay nhường lại, Lệ thị anh đã khinh thường nhìn đến, đệ đệ tôi đây lại quý trọng vô cùng. Vừa rồi phụ thân đã nói, Lệ thị sẽ là của tôi, về sau nếu đại ca có gì khó khăn, đệ đệ khẳng định sẽ hỗ trợ.”

nói là nói như thế, nhưng ngữ khí trào phúng, mang theo một cỗ tự đắc, sắc mặt tiểu nhân đắc chí làm người ta chán ghét. Lệ Dạ nhìn mà phiền chán, không chút nghĩ ngợi nhấc chân gạt người ngã trên mặt đất.

Lệ Khang bị một chân này gạt ngã, ôm bụng kêu đau, Lệ Dạ nhấc chân xoa xoa giày lên bộ tây trang đắt đỏ trên người tên kia, từ trên cao nhìn xuống hắn: “Mày là cái thứ gì, cũng xứng kêu la trước mặt tao.”

Lệ Khang bị ánh mắt hắn nhìn như nhìn con kiến chọc giận, trừng hắn, “Mày dựa vào cái gì khinh thường tao, phải, tao là con riêng, nhưng ta không kém mày, bây giờ tao cũng mang họ Lệ, Lệ thị sẽ là của tao, còn mày, dù trước kia mày có phong cảnh thì thế nào……”

Lệ Dạ quay đầu đi, hoàn toàn làm lơ hắn ta, hòn đá nhỏ vướng chân này, với hắn căn bản không có liên quan gì. Lệ Khang ngã tại chỗ, hai mắt cừu hận lại ghen ghét mà nhìn chằm chằm bóng dáng Lệ Dạ, biểu tình vặn vẹo.

“Lệ Dạ! Lệ Dạ! Ngươi đáng chết!” hắn hạ giọng phẫn nộ hô.

Lệ Dạ không nghe thấy, hắn cũng không thèm để ý, một con kiến nhỏ mà thôi, thậm chí không cần hắn dụng tâm, ai thèm để ý hắn ta suy nghĩ cái gì.

Nhưng Lệ Dạ làm sao nghĩ đến, con kiến không được hắn để vào mắt, cơ hồ bị hắn bỏ qua hoàn toàn, đã giết chết hắn ở thế giới này.

Lệ Khang dùng biện pháp mà Lệ Dạ đã từng dùng, mua một người cùng đường, dùng tiền sai hắn lái xe đâm Lệ Dạ.

Lệ Dạ trên đường đi công ty bị đâm, hắn mới vừa liên hệ xong với đoàn luật sư của mình, thương thảo về việc thưa kiện Quách Nhung, đang ngồi ở ghế sau nhắm mắt dưỡng thần, một chiếc xe vận tải từ giao lộ phía sau xông lên, đâm thật mạnh, đè lên chiếc xe của hắn.

Lần này, Lệ Dạ không có vận khí tốt như Quách Nhung, trực tiếp chết trong vụ tai nạn xe cộ, đến khi thần hồn bị bắt về không gian chủ, hắn cũng không dám tin, không phải mình chết ở trong tay nữ chính và nam phụ trăm phương ngàn kế muốn đối phó, thế nhưng lại chết ở trong tay một ‘tiểu lâu la’ như vậy. So với bị nữ chính giết chết, còn làm hắn cảm thấy nghẹn khuất hơn.

“Sao lại thế này!” Lệ Dạ bạo phát trong không gian chủ, thế giới này hắn đã nhẫn nại rất nhiều, nơi chốn vấp phải trắc trở, mọi chuyện không hài lòng, vậy cũng thôi, nhưng hiện tại mức độ tình cảm của nữ chính chếch đi rõ ràng còn chưa hoàn toàn, vẫn còn cơ hội mà hắn lại chết rồi?

“Lệ Khang là chuyện thế nào? Vì sao hắn có thể giết ta?”

—— “Ta cho rằng ngươi đã nhận rõ tình huống, giờ xem ra còn chưa rõ đâu.” Hệ thống lạnh lạnh nói.

—— “Ngươi đã mất đi hết thảy trước đây, những thế giới đó không thuộc về ngươi, chúng đang bài xích ngươi, mà sinh ra biến hóa không chỉ là ‘nữ chính’, còn có người khác, ngươi không để mọi người ở trong mắt, nhưng trên thực tế ngươi và bọn họ không có gì khác nhau, ngươi không cao quý hơn bất kì kẻ nào.”

Lệ Dạ: “Câm miệng!”

Hệ thống xanh hoá không chỉ không câm miệng, còn trả cho hắn một kích cuối cùng —— “đã không có khí vận, ngươi cũng không là cái gì. Thừa nhận đi, ngươi sắp diệt vong.”

Lệ Dạ biểu tình đáng sợ, hình ảnh huyễn hóa ra đều sinh ra một trận dao động.

Hệ thống không lên tiếng nữa, không gian chủ sụp xuống càng nhiều, một mảnh tĩnh mịch, không có bất luận thanh âm gì.

“Ta và bọn họ không giống nhau, ta sao lại giống như bọn họ……” Lệ Dạ ấn đầu mình, “Bọn họ sao có thể so với ta …… Ta sẽ không diệt vong, ta bất tử……”

hắn bỗng nhiên ngẩng đầu nói: “Ta phải đi về thế giới kia, lại cho ta một khối thân thể.”

—— “không có cách nào, ngươi đã mất đi lực lượng thay đổi thế giới kia.”

Lệ Dạ phẫn nộ cắn răng, “Vậy để ta đi thế giới tiếp theo! Thế giới tiếp theo ta tuyệt sẽ không để loại chuyện này phát sinh!”

……

Thuần Vu Tức vẫn luôn liên hệ với bằng hữu, tìm hiểu tin tức của Lệ Dạ, tuy rằng ở trước mặt hai người Quách Nhung Quách Tiền hắn biểu hiện thật sự bình tĩnh, nhưng trên thực tế, hắn chưa từng buông cảnh giác đối với Lệ Dạ, bởi vì không ai biết đầu óc người có bệnh sẽ làm ra chuyện đáng sợ như thế nào.

Về chuyện kiện tụng, Thuần Vu Tức cũng đã sớm chuẩn bị tốt, lúc Quách Nhung và Quách Tiền, người thì vui sướng chơi trò chơi, người thì vui sướng đi học, hắn lại yên lặng xử lý hết thảy, kết quả chuyện đến trước mắt, bỗng nhiên truyền ra tin Lệ Dạ chết.

“Cứ cảm thấy đại khái đây là báo ứng.” Nghe tin Lệ Dạ chết, Quách Nhung như suy tư gì mà cảm thán, “hắn cho người tạo ra tai nạn xe cộ hại tôi, kết quả là chính hắn cũng chết trong tai nạn xe cộ.”

Quách Tiền: “Bình thường mà nói, nếu chúng ta ở trong chuyện xưa, hắn là vai ác, chúng ta hẳn là còn phải đấu với hắn hai trận mới có thể hoàn toàn đánh bại hắn, hắn chết quá đột nhiên.”

“Cho nên đây không phải chuyện xưa, đây là cuộc sống vô thường.” Thuần Vu Tức sờ soạng đầu nó một phen, không chuẩn bị nói chuyện này với nó, “Mau đi viết bài tập, chuyện này không quan hệ với chúng ta, không cần suy nghĩ nữa.”

Quách Tiền ôm bài tập chạy đi rồi, Quách Nhung và Thuần Vu Tức hai người an tĩnh ngồi bên nhau, nhân vật của Quách Nhung trong trò chơi phát ra một tiếng hét thảm, bị đánh chết. Nàng buông con chuột, tựa lưng vào ghế ngồi, đột nhiên hỏi: “Bây giờ Lệ Dạ không còn nữa, chúng ta cũng không cần kết hôn …… Ừm, bây giờ anh cảm thấy hối hận không?”

Thuần Vu Tức vuốt tóc mình một chút, buông ly cà phê trong tay, liếc nàng: “Đêm qua ở trên giường em cũng không nói như vậy.”

Quách Nhung: “Được rồi, được rồi, em và Lệ Dạ cũng không thân, dù hắn là cha về huyết thống của Quách Tiền, hai chúng ta cũng không có một chút cảm tình với hắn, anh không cần cố ý chiếu cố tâm tình chúng em, nói lời dí dỏm đùa em đâu.”

rõ ràng là kẻ xấu, đến nàng cũng coi như thấy hắn đáng chết, chỉ sợ trước khi chết, hắn cũng không hối hận vì đã làm chuyện xấu, loại người này không có gì để đồng tình, nàng càng sẽ không có cảm tình với loại người này, nhưng Thuần Vu Tức lại một bộ dáng lo lắng bọn họ sẽ có áp lực tâm lý, đuổi Quách Tiền đi không cho nó nghe, lại không hé răng mà bồi bên cạnh nàng.

Thuần Vu Tức dựa vào nàng ở trên ghế, cười rộ lên, chạm chạm vết thương trên tay nàng, “Về sau sẽ càng ngày càng tốt.”

Quách Nhung một lần nữa kết thúc trò chơi, điều khiển nhân vật đại sát tứ phương, trên mặt cũng mang theo cười, “Đương nhiên, còn có tuần trăng mật, chúng ta đã nói phải đi xem múa thoát y.”

Thuần Vu Tức: “Tôi có nghi hoặc, em muốn cùng tôi đi xem cái đó, cũng sẽ không ghen?”

Quách Nhung: “Yên tâm, đến lúc đó em sẽ điều chỉnh thành hình thức tỷ muội, lại còn có mãnh nam múa thoát y, chúng ta cũng có thể cùng nhau xem a!”

Thuần Vu Tức mỉm cười sờ sờ đầu chó của nàng, “May mà chân của em còn chưa khỏi hẳn, nếu không……”

Quách Nhung: “Lão bản, em nói đùa lão bản, em chỉ nói mà thôi, sẽ không đi xem! thật sự! một chút ý tưởng cũng không có.”

Thuần Vu Tức: “Xem nào, vì sao không xem, cùng nhau xem. Chờ xem xong em sẽ phát hiện, vẫn là tôi đẹp nhất.”

Quách Nhung: “Sao em lại không quá tin tưởng anh, nếu không buổi tối lão bản anh cho em xem anh trước?”

Thuần Vu Tức: “Tôi thấy là em cũng không cần chân nữa.”

Quách Nhung đập con chuột một nhát: “Sợ cái gì, đi, lên xe, không cần thương tiếc em!”

“Im miệng đi.” Thuần Vu Tức cười che miệng nàng.

Hai tháng sau, Quách Nhung khỏi hẳn, một nhà ba người quả nhiên đi tuần trăng mật. Xem ‘tiết mục đặc sắc’ mà Quách Nhung tâm tâm niệm niệm, xem xong, Quách Nhung câu lấy đại mỹ nhân tóc dài bên cạnh, nhỏ giọng nói với hắn: “Quả nhiên là lão bản anh tương đối đẹp.”

Đại mỹ nhân phong tình vạn chủng, cười với nàng, trong tươi cười có chút vừa lòng.

Bởi vì Thuần Vu Tức nữ trang quá đẹp, lúc hưởng tuần trăng mật còn thường xuyên gặp phải nam nhân tới gần, đều là bắt lời với Thuần Vu Tức, mỗi khi đến lúc này, Quách Nhung liền ý xấu câu lấy cổ lão bản hôn lên mặt hắn, Quách Tiền cũng mười phần phối hợp ôm chân Thuần Vu Tức, gọi to ba ơi, luôn có thể thu hoạch được mấy nam nhân trợn mắt há hốc mồm.

Thuần Vu Tức: “Chơi vui vẻ sao?”

Quách Nhung: “Vui vẻ a ha ha ha ha!”

Thuần Vu Tức: “Tốt, nên trở về làm tôi vui vẻ.”

……

Sau đó nữ trang đi ra ngoài, việc này đã biến thành hoạt động du lịch cố định mỗi năm của bọn họ.

(Chuyện xưa thứ 5 xong)
Chương Trước/133Chương Sau

Theo Dõi