Chương Trước/10Chương Sau

Nương Nương Lại Tìm Đường Chết

Chương 10: Mị Lực Cấp Một

Vẻ mặt của Tô Cẩm Nhi đã trở nên trắng bệch, vội kêu to: "Không thể báo quan!"

Tô Hoài Cẩn cười yếu ớt một tiếng, đột nhiên nói: "Đúng rồi, hiện tại còn không thể đưa đến quan phủ."

Ngay khi nàng nói xong, Tô Cẩm Nhi nhất thời thở phào nhẹ nhõm, nhưng có chút hoài nghi nhìn về phía Tô Hoài Cẩn, không biết tại sao nàng lại đột nhiên nhả ra như vậy?

Chỉ nghe Tô Hoài Cẩn nhàn nhạt nói: "Trước hết mời ngự y lại đây nghiệm chứng phần điểm tâm này, nhìn xem rốt cuộc có độc hay không có độc, nếu để đến quan phủ mới nghiệm chứng, chỉ sợ đã gọi người đánh tráo rồi!"

Tô Cẩm Nhi nghe tới đây thì một hơi không thở nổi, thiếu chút nữa đã chết ngất.

Tô Hoài Cẩn vẫn không nhanh không chậm mà phất tay rồi nói: "Đi thỉnh ngự y tới."

"Dạ, tiểu thư."

Những nha đầu hoàn đang xem náo nhiệt nhanh chóng vâng lời, không ngừng vội vã chạy tới thỉnh ngự y.

Tô Cẩm Nhi cực kỳ sợ hãi. Nếu như đi thỉnh ngự y, chẳng phải là ai ai cũng biết sao? Chỉ sợ không cần đến ngày mai thì toàn bộ kinh thành đều biết mà gièm pha nàng ta!

Tô Cẩm Nhi càng khóc nháo không thôi, dùng khăn tay nhẹ nhàng xoa nước mắt, khóc lóc kể lể: "Tỷ tỷ, đại tỷ tỷ, người vì sao phải hãm hại Cẩm Nhi...... Chẳng lẽ, chẳng lẽ chỉ bởi vì Cẩm Nhi cùng Tứ hoàng tử, là thật lòng yêu nhau sao?"

Tô Hoài Cẩn vừa nghe xong, không khỏi "xùy——" cười một tiếng: "Ta quản ngươi thiệt tình hay giả tâm làm gì? Tốt bụng hay là lòng xấu xa làm gì? Ta muốn tra chính là tra đĩa điểm tâm này, muội muội e là lại tái phát bệnh cũ, nghe không hiểu tiếng người chăng?"

Sắc mặt Tô Cẩm Nhi càng trở nên trắng bệch, nàng ta vốn định khóc, giả vờ yếu ớt để làm rối, nhưng nào biết Tô Hoài Cẩn vô tư bất động, hoàn toàn không bị quấy rầy, lại còn có mở miệng nhục nhã nàng ta.

Rất nhiều nha hoàn bên cạnh đều đang ríu rít nhỏ giọng nghị luận, có nha hoàn bên cạnh đại tiểu thư Tô Hoài Cẩn, cũng có nha hoàn bên cạnh nhị tiểu thư Tô Cẩm Nhi, nhưng mặc kệ là nha hoàn của ai, trước kia đều chưa từng thấy qua Tô Cẩm Nhi nhu nhược kia đánh người vả miệng.

Không chỉ là trên dưới Tô phủ mà ngay cả toàn bộ kinh thành đều biết, dưỡng nữ nhị tiểu thư của Tô phủ thật sự có tâm địa Bồ Tát, đi đường đều tránh con kiến, nếu như dẫm chết một con kiến, có thể đem một đôi mắt hoa đào kia khóc sưng cả lên. Phàm là có hoa rơi lá rụng đều có thể ưu sầu hết ba ngày ba đêm, như thế nào sẽ thét chói tai đánh người đây?

Bọn nha hoàn chợt thấy nhị tiểu thư đánh người, tất cả đều ngốc, cũng không dám tiến lên, nhưng cũng không có tản ra, tất cả đều ở bên cạnh nhỏ giọng nghị luận.

Ngự Y kia thực nhanh đã đến. Ngự y tới chưa được bao lâu, bởi vì động tĩnh bên này quá lớn cho nên Tô lão gia cùng Tô phu nhân cũng bị kinh động, tất cả đều lại đây nhìn xem đến tột cùng là có chuyện gì xảy ra.

Đôi mắt Tô Cẩm Nhi khẽ chuyển động, thấy Tô Chính cùng Tô phu nhân đi vào, vội vàng quỳ về phía trước, gục đầu trên mặt đất, khóc lóc kể lể: "Phụ thân, mẫu thân, trong lòng Cẩm Nhi thật khổ, phụ thân năm đó vì sao phải cứu Cẩm Nhi, còn không bằng để Cẩm Nhi liền như vậy chết đi, cũng coi như là sạch sẽ."

Bởi vì Tô phu nhân là tục huyền*, lại không có con nối dõi, cho nên không muốn hai huynh muội Tô Hoài Chẩn cùng Tô Hoài Cẩn này sống tốt, hiện giờ Tô Hoài Chẩn lại là đại nguyên soái thiên binh vạn mã, Tô Hoài Cẩn còn ngày càng xinh đẹp động lòng người, còn có thêm danh hào đệ nhất mỹ nhân kinh thành, Tô phu nhân há có thể cam tâm?

*Tục huyền: Lấy vợ khác, sau khi vợ trước chết.

Tô phu nhân một lòng muốn thọc gậy bánh xe Tô phủ, nhìn thấy quang cảnh này tự nhiên sẽ xuất đầu quấy rối.

Tô phu nhân thấy thế, lập tức gạt nước mắt: "Ai ôi! Cẩm Nhi của ta, con làm sao vậy? Ai khi dễ con?"

Tô Chính nghe hai người kia khóc đến trời sụp đất nứt, tức khắc đau đầu không thôi liền nói: "Đừng khóc nữa! Rốt cuộc là chuyện như thế nào?"

Trước tiên Tô Cẩm Nhi muốn trách móc, chỉ là không chờ nàng ta nói chuyện, ngự y kia đã nghiệm xong phần bánh đậu xanh, hành lễ nói: "Hồi Thừa tướng đại nhân, bánh đậu xanh này...... xác thực là có độc, hơn nữa là kịch độc kiến huyết phong hầu*, chỉ cần ăn một miếng, tất nhiên sẽ bị mất mạng."

*Kiến huyết phong hầu: vào máu là chết.

"Ồ——!"

Lúc này ngay cả Tô phu nhân cũng giật nảy mình, đôi mắt liếc sang Tô Cẩm Nhi, bà lúc nãy còn cùng Tô Cẩm Nhi ôm đầu khóc rống, giờ đây sợ tới mức vội vàng co rúm lại không dấu vết, hơi kéo ra một ít khoảng cách cùng Tô Cẩm Nhi, sau đó lấy khăn xoa xoa mặt.

Nước mắt thu lại thật tự nhiên, phảng phất như chưa từng khóc vậy......

Tô Hoài Cẩn cười yếu ớt: "Đúng rồi, nếu ngự y đã nghiệm xong, vậy đưa đến quan phủ được chứ?"

Tô Chính vừa mới nghe xong ngọn nguồn, sắc mặt ngay tức khắc đều trầm xuống, phẫn nộ quát với Tử Kiều: "Là ai cho ngươi làm như vậy!?"

Tử Kiều vốn đang quỳ trên mặt đất, hiện tại đang khấu đầu"thùng thùng", vội hô to: "Là nhị tiểu thư! Là nhị tiểu thư! Thật sự chính là nhị tiểu thư! Nô tỳ không dám có nửa câu nói ngoa, nhị tiểu thư bức bách nô tỳ, nô tỳ cũng là...... cũng là bất đắc dĩ! Lão gia tha mạng!"

"Ngươi nói bậy!"

Tô Cẩm Nhi hét lên một tiếng, động tác của mọi người đều động loạt nhìn về phía nàng ta, lúc này Tô Cẩm Nhi mới cảm thấy chính mình thất thố, vội vàng dùng khăn che mặt lại, vừa khóc lóc vừa nói: "Oa oa...... Mệnh của Cẩm Nhi thật khổ, ngay cả nha hoàn cũng có thể khinh nhục Cẩm Nhi, Tử Kiều này rõ ràng là nha hoàn bên cạnh đại tỷ tỷ, thế nhưng lại vu khống cho Cẩm Nhi, Cẩm Nhi thật oan......"

Tô Hoài Cẩn không để ý tới nàng ta đang khóc lóc kể lể, cười nói: "Đúng rồi, Tử Kiều này là hoàn của ta, như thế nào lại vội vã chạy đến Lê Hương viện của ngươi? Ta suýt chút nữa đã quên mất, Tử Kiều trước khi vào viện ta, thật ra là người của Lê Hương viện."

Nàng nói ra như vậy, ánh mắt những người xem náo nhiệt càng thêm sáng tỏ.

Tô Cẩm Nhi nhìn thấy tình huống không đúng, vẫn cứ lau nước mắt, trong miệng chỉ nói một câu: "Đại tỷ tỷ, tỷ thật nhẫn tâm, tại sao tỷ lại nhẫn tâm hãm hại Cẩm Nhi."

Tử Kiều nhìn thấy Tô Cẩm Nhi vẫn luôn thoái thác can hệ, tựa hồ muốn đem một mình nàng ta đẩy ra gánh tội thay, lập tức liền ngừng lại, từ trong ngực móc ra một cây trâm ngọc: "Lão gia, lão gia! Nô tỳ có chứng cứ, đây là trâm ngọc nhị tiểu thư ban thưởng cho nô tỳ, vừa đấm vừa xoa lệnh cho nô tỳ thừa dịp Lục Y không ở bên cạnh đại tiểu thư liền hạ độc đại tiểu thư! Nô tỳ nói đều là sự thật!"

Tử Kiều lấy trâm ngọc ra, Tô Cẩm Nhi ngược lại không sợ hãi cho lắm, thế nhưng sợ hãi lại là người khác.

Đó là Tô phu nhân ở bên cạnh!

Trâm ngọc này không phải của người khác, mà là của Tô phu nhân!

Tô phu nhân vừa nhìn thấy, vội kêu lên: "Lão gia! Lão gia! Ngài đừng hiểu lầm, không phải thiếp không phải thiếp! Hai ngày trước thiếp vô ý bị mất cây trâm ngọc này! Thật sự làm mất nó! Không biết chạy đi đâu, như thế nào sẽ...... như thế nào sẽ ở trong tay tiện tì này?!"

Lập tức rối tung rối mù lên, Tô Cẩm Nhi khóc lóc kể lể, Tô phu nhân kêu la thảm thiết.

Nháy mắt Tô Hoài Cẩn liền hiểu rõ, Tô Cẩm Nhi vì sao không hề sợ hãi như vậy, thì ra Tô Cẩm Nhi đã sớm tính toán cẩn thận. Nàng ta đưa cho Tử Kiều chỗ tốt thế nhưng lại là cây trâm ngọc yêu thích của Tô phu nhân.

Trong lòng Tô Hoài Cẩn cười lạnh một tiếng, đúng rồi, Tô Cẩm Nhi trừ bỏ khóc lóc đáng thương ở ngoài ra thì còn có chút tâm cơ, bằng không, như thế nào có thể dỗ dành mọi người xung quanh đây?

Những người này không chỉ bao gồm Tứ hoàng tử Tiết Trường Du mà còn có phụ thân thân sinh của Tô Hoài Cẩn- Tô Chính. Ở trong mắt Tô Chính, cũng là Tô Cẩm Nhi ngoan ngoãn hiểu chuyện một chút.

Bên này ầm ĩ không thôi, Tô Hoài Chẩn cũng bị kinh động. Hắn mới từ biên quan trở về, tất nhiên cũng muốn nghỉ ngơi cho tốt, lại nghe thấy động tĩnh hỗn loạn ở bên này cho nên vội vàng đến xem xét.

Lắng nghe cẩn thận, thế nhưng muội muội của mình thiếu chút nữa bị một đĩa điểm tâm độc chết!

Tô Cẩm Nhi mắt thấy không đúng lắm, vội khóc sướt mướt: "Ý Cẩm Nhi là, chuyện này vẫn nên giải quyết riêng, không nên đem nha hoàn đến quan phủ, từ xưa đến nay, nào có chuyện nhà Thừa tướng mà phải đưa đến quan phủ chứ? Như vậy mặt mũi của phụ thân cũng khó coi, không chừng sáng sớm ngày mai, tất cả mọi người trong kinh thành đều muốn chê cười phụ thân đấy!"

Tô Chính trầm ngâm một chút, Tô Cẩm Nhi thấy chọc trúng yếu điểm của Tô Chính, lập tức lại bổ sung: " Hiện giờ phụ thân ở trong triều cũng không được tốt cho lắm, đại tỷ tỷ hãy thông cảm cho phụ thân, đừng để tổn hại đến mặt mũi của phụ thân chứ."

Nàng ta vừa dứt lời, Tô Hoài Chẩn đã cười lạnh một tiếng: "Hoài Cẩn thiếu chút nữa đã bị độc chết, vẫn là tại phủ Thừa tướng to lớn như thế này, nếu không chính thức báo quan, ngày khác mọi người đều tranh nhau noi theo, chẳng phải là muốn vô pháp vô thiên sao?"

Tô Hoài Chẩn không buông tha, hắn chính là đại nguyên soái thiên binh vạn mã, cùng phụ thân Tô Chính của hắn đều là quan nhất phẩm, có thể nói là cùng ngồi cùng ăn, tự nhiên nói năng sẽ có khí phách. Hắn một khi mở miệng thì Tô Chính cũng cực kỳ khó xử.

Nhưng hiển nhiên, Tô Chính tựa như cũng muốn mặt mũi của mình, không muốn nháo đến quan phủ.

Ngay tại cảnh giằng co này, một hạ nhân vội vàng chạy tới, nhanh chóng bẩm báo: "Lão gia! Lão gia! Tứ hoàng tử đưa bái thiếp tới!"

"Bái thiếp?"

Tô Chính nghe xong, nghĩ thầm đúng rồi, lúc trước Tứ hoàng tử Tiết Trường Du rời đi, còn nói ngày khác lại đến bái phỏng, chỉ là không nghĩ đến bái thiếp đấy mới hai ngày liền tới.

Tô Chính vội vàng nói: "Bái thiếp ở nơi nào? Tứ hoàng tử khi nào đến trong phủ?"

Hạ nhân kia nói với giọng hoảng hốt: "Lão gia! Tứ hoàng tử đã tới rồi! Người và bái thiếp cùng nhau tới!"

Tô Chính nghe xong liền có chút ngốc, cũng quản không được chuyện của Tử Kiều, vội vàng nói: "Trước hết tiếp đón vương gia, Hoài Cẩn, con đi cùng ta."

Tô Hoài Cẩn không nghĩ tới Tứ hoàng tử Tiết Trường Du đột nhiên lại đuổi đến đây. Vào thời khắc giằng co này, không biết có thể gọi Tô Cẩm Nhi thừa cơ chuồn đi hay không.

Mọi người cùng nhau đi vào gian nhà chính để tiếp khách, Tô phu nhân tự động lảng tránh, Tô Cẩm Nhi kia cũng là người không liên quan bởi vậy cũng không thể tiến vào. Ba người Tô Chính, Tô Hoài Chẩn cùng Tô Hoài Cẩn đi vào gian nhà chính.

Quả nhiên liền nhìn thấy Tứ hoàng tử Tiết Trường Du đang ở bên trong, nhưng hắn cũng không ngồi xuống, tựa hồ có chút đứng ngồi không yên, đứng thằng người lên, một tay giữ, một tay khác hơi nắm lại, luôn theo bản năng vỗ về chơi đùa chiếc nhẫn hồng ngọc của mình.

Tiết Trường Du là người tập võ, từ nhỏ đã bắt đầu luyện võ. Nghe thấy tiếng bước chân của Tô Hoài Cẩn liền nhất thời quay đầu lại. Tiếng bước chân kia quá quen thuộc, đời trước hắn mỗi ngày đều nghe thấy, thật không chút khoa trương mà nói, cho dù có 50 người đồng thời đi vào thì hắn cũng có thể phân biệt Tô Hoài Cẩn cuối cùng có ở bên trong hay không.

Tiết Trường Du xoay người lại, quả nhiên nhìn thấy Tô Hoài Cẩn. Ngay lập tức vội đi lên tựa như muốn kéo lấy tay Tô Hoài Cẩn.

Nhưng Tô Hoài Cẩn đã sớm có chuẩn bị, nàng đã biết Tứ hoàng tử sẽ "Thất tâm phong" khi đến đây, vừa động thủ lại động cước, vì thế không dấu vết thi lễ, lập tức tránh khỏi cái nắm tay của Tiết Trường Du.

Tiết Trường Du không giữ chặt Tô Hoài Cẩn nữa liền cẩn thận đánh giá nàng, từ trên xuống dưới tỉ mỉ quan sát. Hắn híp mắt, biểu tình rất là chuyên chú, giống như là đang xem trân bảo hiếm có nào đó, ánh mắt lại chân thành ôn nhu.

"Đinh ——"

Trong đầu Tô Hoài Cẩn đột nhiên vang lên một tiếng, lại xẹt qua văn tự kỳ quái.

【 hệ thống: Mị lực cấp một, có hiệu lực 】

Tiết Trường Du chỉ cảm thấy dường như mấy ngày nay Tô Hoài Cẩn nghỉ ngơi không tồi. Không biết tại sao, dáng vẻ của Tô Hoài Cẩn càng thêm xinh đẹp khiến Tiết Trường Du nhìn vào chỉ cảm thấy trong lòng có một cổ rung động.

Tô Chính vội vàng nói: "Không biết vương gia đến đây, cho nên không có từ xa tiếp đón."

Tiết Trường Du nhàn nhạt nói: "Thừa tướng nói quá lời, tiểu vương lần này đến đây là do nghe nói Tô phủ xảy ra một chút chuyện vớ vẩn, suýt chút nữa hại Cẩn Nhi, bởi vậy cảm thấy không thể không đến đây một chuyến."

Tô Chính nghe thấy, nhất thời một đầu mồ hôi lạnh, vội vàng dùng tay áo xoa xoa cái trán. Ông vừa nghe chuyện Tử Kiều hạ độc thì Tứ hoàng tử lại đuổi tới.

Tô Chính nói vởi vẻ chần chờ: "Này...... Không biết...... Không biết Vương gia là như thế nào...... Như thế nào nghe nói?"

Tiết Trường Du cười, nhàn nhạt nói: "Này cũng không có gì, cũng vì Cẩn Nhi rất nhanh sẽ trở thành tiện nội của bổn vương, bổn vương quan tâm một chút, lo lắng tới sinh hoạt của Cẩn Nhi có tốt không cũng là chuyện thường thôi, ngài nói đúng không, Thừa tướng đại nhân?"

"Phải phải phải."

Tô Chính trả lời nhanh chóng, cũng không dám lại hỏi nhiều, này không phải rõ ràng sao, Tô phủ có tai mắt của Tứ hoàng tử Tiết Trường Du, Tiết Trường Du cũng không hề phủ định.

Trên mặt Tiết Trường Du lại nở một nụ cười rất là nhẹ nhàng và ôn nhu nói: "Thừa tướng đại nhân, người hạ độc giết người, nói như vậy đã đưa đến quan phủ chưa?"

Hắn vừa nói thế, Tô Chính càng ra thêm mồ hôi. Ông không muốn đưa đến quan phủ, nào biết Tứ hoàng tử đột nhiên lại tới đây quấy rối.

Tô Hoài Cẩn nghe xong cũng có chút hồ nghi, chuyện này có quan hệ tới Tô Cẩm Nhi, thế nhưng Tứ hoàng tử Tiết Trường Du lại chạy tới muốn đưa Tử Kiều đến quan phủ sao?

Tuy Tô Cẩm Nhi không tiến vào gian nhà chính, nhưng ở bên ngoài lặng lẽ nghe, nghe đến đó tim nhất thời đập loạn xạ. Nếu đưa Tử Kiều đến quan phủ, chính mình cũng sẽ bị liên lụy, lập tức đôi mắt khẽ chuyển động, ngăn cản nha hoàn đi vào đưa trà: "Cẩm Nhi đến đây."

Nha hoàn kia có chút chần chờ, Tô phủ nhị tiểu thư thế nhưng bưng trà đi hầu hạ khách nhân, chuyện này khiến cho người nghe xong thật sự không ra thể thống gì. Chỉ là Tô Cẩm Nhi kiên trì, nha hoàn kia cũng không có cách nào khác.

Tô Cẩm Nhi đoạt mất trà, còn cố ý đem hai mắt mình xoa hồng lên một chút, giống như liễu rủ trong gió, đạp gót sen tiến vào.

Tô Hoài Cẩn thấy vẻ mặt ủy khuất của Tô Cẩm Nhi bưng trà đi vào, lập tức trong lòng cười lạnh một tiếng, khá lắm, Tô Cẩm Nhi lại muốn xuất ra bản lĩnh giữ nhà của mình, khóc cho Tứ hoàng tử xem.

Vào thời điểm Tô Hoài Cẩn cười lạnh, lại "Đinh ——" một tiếng.

hệ thống: May mắn cấp một, có hiệu lực

"Ầm ——"

"A!!!"

Chỉ nghe thấy một tiếng nổ vang, cũng không biết tại sao mà bức hoành "Mỹ đức" được tiên hoàng ngự ban treo ở nhà chính đột nhiên vang lên một tiếng lớn, trực tiếp từ giữa không trung rớt xuống. Tô Cẩm Nhi vừa lúc đi tới, hét lên một tiếng, nửa bên mặt trực tiếp bị bức hoành rơi trúng, máu chảy ra ngay lập tức.

Tô Cẩm Nhi bởi vì bị đau mà một tiếng thét chói tai vang lên, chung trà cầm trong tay đều ném ra ngoài. Mà Tô Hoài Cẩn ngay ở bên cạnh, bức hoành khó khăn lắm mới rơi xuống, thế mà lại không trúng nàng, chỉ cảm thấy gió thổi qua bức hoành, cọ qua người nàng thôi.

Chung trà mà Tô Cẩm Nhi ném qua, sắp ném tới trên người Tô Hoài Cẩn, chỉ trong chớp nhoáng, Tứ hoàng tử Tiết Trường Du nhất thời phản ứng, một bước tiến lên đột nhiên ôm lấy eo của Tô Hoài Cẩn, một tay đem người bảo hộ ở trong ngực.

"Rầm ——" một tiếng, tất cả nước trà nóng kia đều hắt ở trên mu bàn tay của Tiết Trường Du......
Chương Trước/10Chương Sau

Theo Dõi