Chương Trước/984Chương Sau

Quái Phi Thiên Hạ

Chương 984

“Dạ cô nương ở đây chờ ta, phải có cách giải quyết.” Ánh mắt Trọng Nghiêu Phàm tràn đầy hiền hoà nhìn hài tử trong tay Dạ Dao Quang.

“Đứa nhỏ này ta cũng không yên tâm, ta muốn đưa hắn đến Duyên Sinh quan, đợi đến khi hắn lớn lên, có thể tự thu lại linh khí của mình, đủ khả năng để trở lại bên cạnh các ngươi.” Đây là phương pháp duy nhất để bảo hộ cho đứa bé. Dừng một chút, Dạ Dao Quang nói tiếp, “Ta hiện tại đem hắn đi Duyên Sinh quan, để tránh Khởi Mộng buồn không dứt được.”

Hài tử vừa mới sinh hạ đã sớm phải xa cách, có lẽ Bách Lý Khởi Mộng sẽ phiền muộn cùng tiếc nuối mà nhớ tới hắn, nhưng sẽ không đau tựa như cắt da cắt thịt. Đây cũng là lý do vì sao Dạ Dao Quang không đợi Bách Lý Khởi Mộng tỉnh lại, đem mọi việc nói cho Trọng Nghiêu Phàm.

Trọng Nghiêu Phàm mắt đỏ lên, có thể hắn vẫn là nam nhân, tâm không yếu đuối như nữ nhân, khi hắn lý trí vẫn còn, Dạ Dao Quang đem phân tích lợi hại nói rất rõ ràng.

“Ta muốn ôm hắn một lần.” Cốt nhục của hắn, hắn cho đến bây giờ còn chưa được ôm vào lòng.

Dạ Dao Quang đem tiểu gia hỏa trong tay mình cẩn thận giao cho Trọng Nghiêu Phàm: “Ngươi hãy ôm như vậy, đừng đụng tới cánh của đứa nhỏ, đôi cánh hiện giờ là chỗ yếu ớt nhất.”

Dưới sự hướng dẫn của Dạ Dao Quang, Trọng Nghiêu Phàm cuối cùng cả người cứng ngắc đem thân thể mềm yếu ôm vào trong ngực. Đứa nhỏ mở đôi mắt trong veo như nước, ẩn hiện một điểm màu xanh thẫm rất khó thấy rõ, nhìn phụ thân của mình, miệng còn khẽ nhếch. Bộ dáng giống như đang cười rơi vào trong mắt Trọng Nghiêu Phàm, thật là làm tâm hắn tan chảy.

“Hắn, ngày sau cũng có thể cùng phàm nhân thành hôn sao?” Bỗng dưng nghĩ đến cái giá phải trả của Bách Lý Khởi Mộng, Trọng Nghiêu Phàm lại tràn lên một nỗi đau.

“Điều này ngươi yên tâm, Khởi Mộng nàng là linh tu, bản thể của nàng là chuồn chuồn, chính là gặp phúc trạch cùng cơ duyên mới có thể dùng linh khí tu luyện.” Dạ Dao Quang giải thích nói, “Hài tử của ngươi có một nửa huyết mạch con người. Tuy hắn là linh thể nhưng ngày sau là cùng phàm nhân hay cùng người tu luyện đều có thể kết làm vợ chồng, cũng không cần phải rút linh căn như Khởi Mộng.”

Bách Lý Khởi Mộng đó là cô phụ phúc trach trời ban, mới rút đi linh căn của mình, bằng không Trọng Nghiêu Phàm cùng với nàng sẽ gặp mầm tai vạ, mà tiểu gia hỏa này là người, chẳng qua đặc thù thể chất khác thường thôi.

“Được, ta có thể cùng nương của hắn một năm đi thăm hắn một lần không?” Duyên Sinh quan là nơi đặc biệt như vậy, Trọng Nghiêu Phàm cũng không cầu gì nhiều hơn, có thể một năm thăm hắn một lần đã cảm thấy mỹ mãn.

“Có thể.” Đây không phải là việc khó, Dạ Dao Quang có thể làm chủ, “Ngươi đặt cho hắn một cái tên đi, ta đêm nay dẫn hắn đi.”

“Đòng lứa với hắn ở Trọng gia, xếp bối lấy chữ Hàn.” Trọng Nghiêu Phàm cười nhìn tiểu gia hỏa, “Ta cùng nương hắn kết duyên dưới một gốc dao cỏ, kỳ hoa dao cỏ, vậy lấy tên Kỳ. Trọng Hàn Kỳ, Dạ cô nương xem xem tên này tốt không?”

“Con của ngươi cùng phàm nhân không giống nhau, không có hình khắc, lấy tên là gì đều không ngại. Trọng Hàn Kỳ tên này cũng vang dội dễ nghe, vậy cứ gọi thế đi.” Dạ Dao Quang gật đầu, thân thủ tiếp nhận lại Trọng Hàn Kỳ.

Trọng Nghiêu Phàm có chút luyến tiếc buông tay. Nhưng đối với người có khí Ngũ hành quanh quẩn như Dạ Dao Quang, Trọng Hàn Kỳ rõ ràng thích hơn cha hắn, đối với Dạ Dao Quang phát ra thanh âm mơ hồ không rõ.

Khẩn trương nghĩ sắp phải rời khỏi hài tử của mình, Trọng Nghiêu Phàm trong lòng không muốn nhưng hắn không thể làm gì khác, thuận tâm theo tâm ý của đứa nhỏ, đưa hắn giao cho Dạ Dao Quang.

“Hàn Kỳ ta mang đi, phu thê các ngươi mở rộng tâm tình mà nói chuyện.” Tiếp nhận tiểu gia hỏa đang vui mừng, Dạ Dao Quang nói với Trọng Nghiêu Phàm một câu, sau đó di thu lại trận pháp.

“Phá!” Dạ Dao Quang triệt trận pháp, phát hiện la bàn trở nên càng thêm nặng, mà bên trong phảng phất ẩn chứa không ít linh khí. Nàng thậm chí cảm giác được long mạch phảng phất ở trong la bàn còn sống, có sức sống hơn cả lúc trước.

Chuyến đi này lại thu được nhiều hơn mong đợi, nàng đang lo đi chỗ nào tìm kiếm một ít linh khí nuôi nấng long mạch, giờ thì tốt rồi, nàng không cần sầu, chỉ sợ long mạch đã ăn quá no, đủ cho nó sống yên ổn thật lâu.

- ------

Rose: tạm nửa chương nha. Tối mình up nốt
Chương Trước/984Chương Sau

Theo Dõi