Chương Trước/190Chương Sau

Quỷ Vương Thứ Phi: Toàn Hệ Triệu Hồi Sư

Chương 107: Yêu nghiệt kinh diễm dữ dội

Edit: Chiryu Vũ

Mũi chân Liễu Hồ Nguyệt hướng về phía, thân mình đột nhiên lui về phía sau, mà chỗ nàng đứng vừa rồi đã bị một kích tia chớp hung hăng đâm xuống, mặt đất xuất hiện một hố sâu lớn.

Thân ảnh màu lam kia tựa hồ còn chưa tính toán dừng lại, lúc này, tia chớp cùng gió xoáy hung mãnh đánh úp tới.

Rõ ràng tiến công hung hăng như vậy nhưng Liễu Hồ Nguyệt lại hoàn toàn không cảm nhận được chút sát ý nào.

Nếu đối phương đã muốn cùng nàng liều mạng như vậy, nếu như nàng còn không đem hết toàn lực ra đấu thì chẳng phải thật xin lỗi người nọ rồi.

Hỏa nguyên tố màu đỏ bỗng dưng quanh quẩn quanh thân Liễu Hồ Nguyệt, hóa hình thành một đoàn cầu lửa. Hỏa cầu mạnh mẽ xuyên qua tia chớp cùng gió xoáy, tiến thẳng.

"Phanh ——" Ba đạo nguyên tố va chạm, nổ vỡ, hóa thành ánh sáng huyễn lệ. Thân ảnh màu lam cũng dừng tiến công, đưa lưng về phía Liễu Hồ Nguyệt đứng ở chỗ xa xa.

Liễu Hồ Nguyệt cũng thu thế, trên tay nhỏ bé còn ẩn ẩn một luồng lửa nóng, nhưng ngọn lửa ấy cũng nhu hòa dần đi, bên trong nhu hòa lại mang theo một cỗ lực lượng cường đại bí ẩn.

Hắc mâu sáng ngời híp lại, ánh mắt nàng dừng ở nam tử lam trang cách đó không xa. Vừa rồi hắn sử dụng ma pháp nhưng nàng không chút nào cảm giác được thực lực của hắn ở giai đoạn nào.

Kỳ thực trước đó, nàng đã chuẩn bị hết thảy tốt lắm, cho dù nàng đoán được Phượng vương có khả năng rất cường đại, nhưng không nghĩ tới thời điểm đối diện thật sự với hắn, nàng vẫn bị rung động.

"Ngươi..." Liễu Hồ Nguyệt hơi hơi ngửa đầu: "Chính là Phượng Dật Hiên?"

Áo lam nam tử bất động, trong tay thưởng thức "Yên tĩnh, trống không" nguyên tố lực vô sắc, cũng không có nghĩ sẽ lập tức mở miệng.

Tử Diễm là có chút kinh ngạc hô nhỏ: "Đồ nhi, hắn có được tam hệ, vô hệ, lôi hệ, băng hệ..."

"Băng hệ? Không có khả năng, rõ ràng ta vừa mới cảm nhận được luồng cổ phong kia... Rất quái dị, chẳng lẽ không phải phong nguyên tố." Ánh mắt sáng quắc của Liễu Hồ Nguyệt nhìn phía nam tử kia, nâng lên năm ngón tay thon dài, năm ngón tay ấy nhẹ nhàng chu toàn, rõ ràng không có vật thể, nhưng hắn lại thưởng thức rất có phong vị.

Liễu Hồ Nguyệt cảm thấy đau thật sâu. Nếu đó không phải là phong nguyên tố, như vậy, tốc độ của hắn tất nhiên là ở phía trên nàng, vừa rồi hắn công kích liên tiếp đối với nàng cũng cũng chỉ là tí xíu trong mười thành lực lượng, khổ thân nàng còn dùng hết toàn lực mới đánh tan tia chớp công kích vừa rồi của hắn.

Tử Diễm: "Thương Lan đại lục từ cổ chí kim, chỉ có duy nhân một thiên tài tam hệ, cũng chỉ có danh Thần Nguyệt tông tông sư cuối cùng ở hải ngoại, Phong Trần!"

Đồng tử Liễu Hồ Nguyệt co rút lại, hai mắt trừng vô cùng lớn nhìn bóng lưng nam tử ngạo nghễ, tim của nàng đập càng nhanh.

Nàng đến cùng vẫn là chọc phải một yêu nghiệt!!!

"Nhưng là, nhưng là tổ mẫu rõ ràng nói thực lực của hắn chỉ có bát cấp, hay là, thực lực triệu hồi sư hắn không được, chỉ có thực lực ma pháp sư mới lợi hại?" Trong lòng Liễu Hồ Nguyệt nổi lên nghi hoặc.

Nhưng là, hiện tại nàng càng muốn xác định thân phận chân chính của nam nhân trước mắt, nguyên lai hắn có phải hay không chính là Phượng Dật Hiên.

Tử Diễm nói: "Thực lực Triệu hồi sư Bát cấp, vi sư thấy cũng không phải."

Nghe được lời Tử Diễm nói, Liễu Hồ Nguyệt càng thêm dè dặt cẩn trọng đứng lên, tay nắm chặt thành quyền đem tiểu hỏa diễm trong tay thu hồi.

Bởi vì nàng biết, nếu như hắn muốn giết nàng, căn bản sẽ không lưu cho nàng một điểm phản kích.

Lúc này, nam nhân xê dịch bước chân, xoay người, nghiêng đầu nhìn nàng, phong tình vạn chủng trong con ngươi đen sẫm phát ra ánh sáng diễm lệ.

Tóc dài theo gió tung bay, thân hình hắn vốn thon dài nay càng thêm cao lớn...
Chương Trước/190Chương Sau

Theo Dõi