Chương Trước/190Chương Sau

Quỷ Vương Thứ Phi: Toàn Hệ Triệu Hồi Sư

Chương 111: Nhục Cầu đáng giận lại gây sự

Edit: Ngưỡng

Beta: Hoàng Ngọc Tử Băng

"Mở!" Tử Diễm hô nhỏ một tiếng. Hắn cảm nhận được đồ đệ của hắn chỉ dùng ba phần lực lượng, chưa đến bốn phần đã mở được cánh cửa lớn đó.Yêu nghiệt, chỉ có yêu nghiệt tài năng mới làm được chuyện này!

"Mau vào đi, dùng thực lực lục cấp của ngươi luyện hóa thông đạo tầng thứ nhất này." Liễu Hồ Nguyệt không chút do dự liền cất bước, nhanh chóng bước lên cầu thang. Đây là một cầu thang chỉ có hai mươi bậc. Tử Diễm ở một bên nói vào tai nàng: "Thông đạo tầng thứ nhất chỉ có hai mươi bậc thang, tầng thứ hai lập tức tăng thêm hai mươi bậc, tầng thứ ba gia tăng ba mươi bậc, từ đó mà suy ra. Cho nên, tầng thứ nhất chẳng phải vấn đề gì nan giải đối với thực lực lục cấp của ngươi."

Tầng thứ nhất chỉ cần thực lực tứ cấp đã có thể luyện hóa thông đạo. "Đầu tiên, dùng linh hồn của chính mình hợp làm một với linh hồn thông đạo, dùng tinh thần lực của người trao đổi với linh hồn thông đạo." Tử Diễm lại nói. 

Liễu Hồ Nguyệt tỏa ra tinh thần lực nhàn nhạt, tinh thần lực tựa như một cô nương dịu dàng, nhẹ nhàng vuốt ve từng bậc thang. Từng bậc thang đồng loạt tản ra ngôi sao mờ sáng, thắp sáng xung quanh Liễu Hồ Nguyệt. Càng ngày càng nhiều ngôi sao vờn quanh thân hình trắng nõn của nàng, dần dần dung hợp với tinh thần lực của nàng. 

Kỳ thực thông đạo ở Long Tháp và ma thú đều giống nhau, bọn chúng chỉ khuất phục trước cường giả mạnh mẽ hơn chúng. Thực lực Liễu Hồ Nguyệt đã vượt xa chúng nó, cho nên việc luyện hóa quả thật không tốn chút sức lực. Bậc thang cuối cùng cũng được thắp sáng lên, hai mươi bậc thang thông đạo vốn đen tối, hiện tại tỏa ra ánh sáng. Điều này nói lên Liễu Hồ Nguyệt đã có tư cách tiến vào bảo khố của tầng thứ nhất. 

"Thành công! Đồ nhi, mau vào trong bảo khố nhìn xem có bảo bối nào thuộc về ngươi hay không?" Hiển nhiên Tử Diễm có chút kích động. 

Nhục Cầu càng kích động hơn, thân hình run lên, nhảy xuống từ trên bờ vai Liễu Hồ Nguyệt rồi chạy như bay về phía bảo khố. Liễu Hồ Nguyệt nhìn vật nhỏ kia chạy trước, lập tức đuổi theo phía sau lưng nó, chỉ sợ bảo bối bên trong bảo khố đều bị Nhục Cầu ăn sạch. 

"Này, dừng lại!" Liễu Hồ Nguyệt quát lớn ở phía sau lưng Nhục Cầu. Nhục Cầu cũng không thèm quay đầu lại mà thoáng nhảy vào bên trong bảo khố. Chỉ thấy một tia sáng trắng chói mắt bao lấy thân hình Nhục Cầu. 

Lúc này, Tử Diễm mới kinh hô một tiếng: "Không tốt, mỗi tầng chỉ một người có thể tiến vào. Ngươi cơ bản không có khế ước với vật nhỏ kia, nó đi vào thì ngươi sẽ không thể vào được." 

"Nha, sao người không nói sớm?" Ánh sáng trắng ngày càng yếu đi, nội tâm Liễu Hồ Nguyệt quýnh lên, cả người bay tới đánh vào phía bạch quang. Nhưng mà Liễu Hồ Nguyệt lại nặng nề đụng vào bức tường vô hình do bạch quang hình thành. Bức tường đánh bay cả người nàng ra ngoài, khiến cho nàng bị đánh một cái còn chẳng nói mà còn bị té chỏng vó. Nàng căm giận quát mắng: "Nhục Cầu, ngươi có gan thì đừng ra đây, bằng không ta nhất định sẽ lột da ngươi!" 

Nàng tân tân khổ khổ luyện hóa thông đạo lại trở thành chuyện tốt cho Nhục Cầu, thế này chẳng phải là làm không công cho người khác sao? 

Tử Diễm toát mồ hôi, nói: "Đồ đệ, không sao đâu, sau một giờ thông đạo này sẽ tống khứ vật nhỏ bên trong ra ngoài, đến lúc đó ngươi có thể lưu dấu vân tay của ngươi ở cửa lớn, như vậy khi không có sự đồng ý của ngươi thì không ai có thể tiến vào bảo khố." 

"Lão đầu, sao người lại có thể hồ đồ như vậy chứ? Lần trước không nói rõ ràng, hại ta ăn tất cả Hỏa Long quả, hiện tại lại không nói rõ ràng hại ta mất một giờ chờ đợi. Nếu có lần sau... Ta thật sự lo lắng người có hồ đồ nữa hay không?!"
Chương Trước/190Chương Sau

Theo Dõi