Chương Trước/190Chương Sau

Quỷ Vương Thứ Phi: Toàn Hệ Triệu Hồi Sư

Chương 15: Nàng dâu là gạo nếp nắm

Liễu Tường Phong trở lại, vỗ vỗ bả vai Liễu Hồ Nguyệt, dỗ nói: “Nguyệt Nhi chơi lâu như vậy, cũng nên đói bụng. Phụ thân cho ngươi ăn, ngươi muốn ăn cái gì?”

”Ta muốn ăn gạo nếp nắm, muốn ngọt ngào. Nàng dâu, ngươi nói được không?”

Phượng Dật Hiên giơ diều trong tay lên, hồn nhiên hướng Liễu Hồ Nguyệt chớp mắt nói, gương mặt tuấn dật gợi lên nụ cười xán lạn.

Ngày đó, ở hậu hoa viên hoàng cung, hắn nhìn thấy Liễu Hồ Nguyệt đang vui vẻ bắt bươm bướm.

Khi đó, Phượng Dật Thần đang ở ngay bên cạnh hắn, tốt bụng nói nói: “Chỉ cần ngươi cưới Liễu Hồ Nguyệt, nàng sẽ sinh ra cho ngươi thật nhiều gạo nếp nắm, đến lúc đó tùy tiện ngươi ăn.”

Chính vì một câu nói như vậy khiến cho vận mệnh của Liễu Hồ Nguyệt cùng hắn liền liên quan đến nhau.

Mà Phượng Dật Hiên hướng yêu nhất là gạo nếp nắm, tự nhiên nghe thế chịu không nổi, liền la hét ầm ĩ với Hoàng thượng Phượng Hạo Quân nói muốn cưới Liễu Hồ Nguyệt.

Phượng Hạo Quân không hề nghĩ ngợi, lập tức viết thánh chỉ tứ hôn.

Chuyện này làm Liễu Hồ Nguyệt khi đó choáng váng. Ai muốn gả cho Vương gia ngốc tử sinh gạo nếp nắm chứ? Cho nên sau này mới gây ra chuyện thắt cổ.

Liễu Tường Phong nghe được Phượng Dật Hiên kêu nữ nhi là “Nàng dâu”, trên mặt lập tức hiện lên khó chịu, mày nhăn lại nói: “Phượng Vương gia, nàng dâu không thể tùy tiện gọi bừa.”

Liễu Hồ Nguyệt bất đắc dĩ nhìn Liễu Tường Phong. Hắn cần gì lại phải so đo cùng một cái ngốc tử. Nhìn hắn bộ dáng ngây ngốc, liệu biết nàng dâu là cái gì sao?

”Nàng dâu là cái gì?” Liễu Hồ Nguyệt ngước đầu, ra vẻ một mặt mê mang hỏi.

Liễu Tường Phong mày nhăn càng sâu, quay người lại, giải thích: “Nàng dâu chính là...”

”Nàng dâu chính là gạo nếp nắm ngọt ngào, có thể ăn.” Phượng mâu giảo hoạt nhìn Liễu Hồ Nguyệt giống như hiến vật quý, hai con ngươi đen chói mắt giống đá quý mang ánh sáng chiến xinh đẹp.

Xem bộ dạng hồn nhiên của hắn, tinh thuần cười, không biết vì sao, Liễu Hồ Nguyệt lại có chút không đành lòng nhìn.

Nam nhân, bộ dạng ngũ quan đoan chính, không, phải nói, hắn tuấn mỹ xinh đẹp quá đáng, phảng phất tựa như không thuộc thế giới này, làm cho vẻ đẹp toàn bộ thương khung cũng vì hắn mà mất sắc.

Một bên, khóe miệng cao thủ lão cha của nàng nhịn không được co rút vài cái.

Liễu Tường Phong mặt đỏ tai hồng, thanh âm hơi lớn sửa chữa: “Nàng dâu không thể ăn, cũng không phải gạo nếp nắm. Đến cùng là cái tên khốn nao nói cho ngươi, nàng dâu là có thể ăn?”

Biểu cảm vô tội lại hiện lên trên khuôn mặt tuấn tú yêu diễm, bẹt bẹt miệng, thanh tuyến ủy khuất nói: “Là... Là Thái tử ca ca, Thái tử ca ca còn nói với ta, có nàng dâu còn có gạo nếp nắm, nàng dâu sẽ sinh thật nhiều gạo nếp nắm cho ta ăn.”

Lúc này ngay cả tiếng cười của Liễu Hồ Nguyệt cũng nhịn không được vang lên.

Cái tên khốn thái tử cũng thật sự là đáng giận.

Bất quá, điều này cũng chứng thực tính tình Thái tử thập phần ác liệt, ngay cả một ngốc tử cũng đùa giỡn. Huống hồ, trong ấn tượng Liễu Hồ Nguyệt cũng chưa từng thấy thái tử Phượng Dật Thần cho Liễu Hồ Nguyệt kiếp trước một cái sắc mặt tốt.

Có thể thấy được, nhân phẩm người này không chỉ kém bình thường.

Liễu Hồ Nguyệt thấy lão cha nàng đang giận dữ có ý định chờ phân phó, lập tức hai tay ôm lấy cánh tay Liễu Tường Phong làm nũng, dường như quơ quơ Liễu Tường Phong cánh tay nói: “Phụ thân, cưới vợ còn có ăn, ta đây cũng muốn cưới vợ. Ta muốn cưới thật nhiều nàng dâu, cho phụ thân một cái, cho tổ mẫu một cái, cho đại ca một cái...”

Nàng đem người trong nhà toàn bộ đều nói một lần, Liễu Tường Phong càng nghe càng đau đầu, trong lòng càng oán giận Thái tử Phượng Dật Thần.

”Nguyệt Nhi ——” Liễu Tường Phong lớn tiếng hô nàng.
Chương Trước/190Chương Sau

Theo Dõi