Chương Trước/190Chương Sau

Quỷ Vương Thứ Phi: Toàn Hệ Triệu Hồi Sư

Chương 36: Nhục cầu manh thái*

(manh là đáng yêu, chắc là chỉ rất đáng yêu á)

Nó nhẹ nhàng kéo kéo tóc của nàng, sau đó chỉ thấy nó há to miệng, làm xong mấy động tác ấy, nó liền lại chui vào ngực Liễu Hồ Nguyệt, đem vỏ trứng tha ra.

”Răng rắc, răng rắc ——” một hơi, nó đem toàn bộ vỏ trứng nhét vào miệng.

Nó dùng hành động nói cho Liễu Hồ Nguyệt: nó đói bụng.

”Cầu Cầu, là quả bóng hình tròn.” Phượng Dật Hiên trừng hai mắt xinh đẹp, tràn đầy tò mò nhìn nhục cầu bám vào trước ngực Liễu Hồ Nguyệt.

Hắn thân thủ, muốn kéo nhục cầu ra, nhục cầu tựa hồ thật mẫn cảm, trừ bỏ Liễu Hồ Nguyệt, người khác chạm vào nó, chỉ thấy nó phút chốc quay đầu, thử nổi lên kia một hàm răng dày màu trắng tinh, miệng phát ra tiếng “Ô ô” hung ác.

Hoàn toàn không có bộ dạng manh thái như vừa rồi.

Liễu Hồ Nguyệt nhìn đến tình huống như vậy sau, lập tức minh bạch.

Vừa rồi này ngốc tử nói, nó chỉ nhận thức người đầu tiên mà nó nhìn thấy, nhận người đó chính là chủ nhân, như vậy những người còn lại đều sẽ bị nó bài xích.

Xem một hàm răng dày trắng tinh của nó, Liễu Hồ Nguyệt nhanh nhẹn vỗ một cái vào cánh tay đang duỗi đến của Phượng Dật Hiên.

”Vật này là tặng cho ta?” Liễu Hồ Nguyệt chỉ vào nhục cầu hỏi.

Dù sao nhìn đến bộ dạng không bỏ được của Phượng Dật Hiên, Liễu Hồ Nguyệt còn vốn định hỏi rõ ràng. Một khi là của nàng, cho dù là không nói đạo lý nàng cũng sẽ lấy về, chẳng sợ lão cha hoàng đế của hắn.

Nhục cầu thấy Liễu Hồ Nguyệt đánh Phượng Dật Hiên, vui vẻ híp mắt, thu hồi biểu cảm hung ác, quay đầu, ngậm ngón tay Liễu Hồ Nguyệt chỉ nó, ra sức mút.

Liễu Hồ Nguyệt đen mặt, nâng lên tay còn lại, đem tiểu nhục cầu ném xuống dưới, nhục cầu liền trở lại trong lòng nàng, hai cái tiểu móng vuốt gãi gãi ngực của nàng, hai con ngươi màu lục ẩn ẩn vẻ ủy khuất đáng thương.

Liễu Hồ Nguyệt thật sự có điểm chịu không nổi bộ dạng vật nhỏ manh thái như vậy, cũng cực kỳ yêu thích vật nhỏ này.

Nhưng mà, ý tưởng Phượng Dật Hiên cùng ý tưởng của nàng cũng không giống nhau.

Chỉ thấy hắn chảy nước miếng nhìn chằm chằm ngực Liễu Hồ Nguyệt, hoàn toàn không có nghe vừa rồi Liễu Hồ Nguyệt đang nói cái gì.

Liễu Hồ Nguyệt cảm thấy không thích hợp, đột nhiên cúi đầu, chỉ thấy y phục ngoài của nàng không biết bị tiểu nhục cầu cắn một mảng lớn khi nào, lúc này, lộ ra cái yếm màu đỏ.

Mị lực của thiếu nữ hoàn toàn hiện ra trước mắt người nào đó.

Liễu Hồ Nguyệt cắn chặt răng, nắm chặt hai tay nhỏ, một quyền đánh tới...

”Phanh —— “

”A...”

”Ô ô, nương tử ngươi, đánh ta.”

”Lưu manh thối.”

Tiếng hai người truyền ra, vừa khéo bị Liễu lão phu nhân, Liễu Tường Phong đang tiến vào sân cùng Phượng Dật Thần đang tìm kiếm Phượng Dật Hiên nghe được.

Vài người bước chân nhanh một chút, nhìn nhìn người bên cạnh, không khí quỷ dị bao trùm xung quanh.

Liễu lão phu nhân vừa quát: “Thất thần làm gì, còn không đi xem Tiểu Cửu nhi.”

Tiểu Hồng bị Phượng Dật Hiên đẩy đi, sau khi rời phòng, liền chạy nhanh đến tiền viện tìm Liễu lão phu nhân cùng Liễu Tường Phong, nàng sợ thời điểm Phượng Dật Hiên ngớ ngẩn, làm bị thương Liễu Hồ Nguyệt.

Dù sao, nàng nhưng là nghe nói thời điểm Phượng Dật Hiên phát bệnh, có khả năng công kích người khác.

Vạn nhất Phượng Dật Hiên phát bệnh, liền đối Liễu Hồ Nguyệt làm chuyện gì đó, một cái nha hoàn như nàng không đảm đương nổi.

Liễu Tường Phong mở cửa, một màn trước mắt khiến sắc mặt hắn đại biến.

Thời điểm Liễu lão phu nhân chạy vào, cũng là lảo đảo lui về sau mấy bước, chỉ vào Phượng Dật Hiên đang ngồi trên người Liễu Hồ Nguyệt, hét lớn:“Tiểu Cửu nhi, ngươi làm gì?”

Liễu Hồ Nguyệt ngẩng đầu, chỉ thấy một đám người lục tục tiến vào phòng, trong số những người đến, đại bộ phận mang theo ánh mắt hèn mọn nhìn nàng.
Chương Trước/190Chương Sau

Theo Dõi