Chương Trước/190Chương Sau

Quỷ Vương Thứ Phi: Toàn Hệ Triệu Hồi Sư

Chương 7: Khí mạch bị người ác ý làm bế tắc

Nàng vô cùng tò mò lại không hiểu hỏi: “Ngươi ở trên người ta làm cái gì?”

”Bản tôn có thể dùng lực lượng còn sót lại trong cơ thể đả thông khí mạch của ngươi, về phần ngươi có thể hay không thể tu luyện liền muốn nhìn ngươi thế nào.” Thanh âm dễ nghe nam tử quanh quẩn ở bên tai nàng.

Nàng không tin một người vô duyên vô cớ ra tay cứu một người.

Ánh mắt nàng mị mị, hỏi: “Ngươi có mục đích gì?”

Nam tử liếc Liễu Hồ Nguyệt một cái, trong mắt mắt xẹt qua một tia kinh ngạc. Hắn cúi đầu nhìn nàng, cười sảng khoái trả lời: “Ta giúp ngươi tu luyện, ngươi giúp ta rời khỏi bảo tháp.”

Quả nhiên không sai, hắn cần nhờ nàng nên mới giúp nàng.

”Nếu là ta không đồng ý?” Liễu Hồ Nguyệt nheo mắt nói.

Nam tử hiển nhiên không ngờ Liễu Hồ Nguyệt vậy mà cứ như vậy cự tuyệt hắn. Thấy vẻ mặt kiên định của nàng, tựa hồ là khiến hắn không thể nghi lời nói của nàng.

Nam tử lại mỉm cười, thu hồi kia bàn tay đặt ở trên đầu nàng, tao nhã nói: “Tiểu gia hỏa, phong mạch ngươi bị người ác ý làm bế tắc, nếu như không dùng lực lượng cường đại đả thông, đời này ngươi muốn tu luyện còn khó hơn so với lên trời.”

Lời nói của hắn không mang một tia cuồng vọng, nhưng theo lời hắn nói có thể nghe được ra, hắn thuộc loại một loại cường giả. Lời nói mới vừa rồi của hắn, đã cho thấy sự tự tin với Liễu Hồ Nguyệt, hắn có thể giúp nàng đả thông khí mạch bị bế tắc, từ đó bước vào con đường có thể tu luyện.

Chính là...

Nam tử kia vừa rồi nói có người ác ý làm khí mạch của nàng bị bế tắc?

Kỳ quái, ai đó?

Ai dám hạ độc thủ như thế này với nàng?

Hơn nữa, khi hạ độc thủ như vậy, lão cha cao thủ của nàng vậy mà không chút phát hiện.

Nam tử mỉm cười, lắc lắc đầu nói: “Loại này độc, xâm nhập phong mạch gốc của ngươi, thực lực của phụ thân ngươi sao có thể nhìn ra được.”

Liễu Hồ Nguyệt lại một lần ngẩng đầu nữa nhìn về phía nam tử, vậy mà ngay cả lão cha cao thủ của nàng đều không có biện pháp đối với loại độc kia, xem ra trừ bỏ nam tử trước mắt, nàng cũng tìm không thấy người thích hợp giúp nàng đả thông khí mạch.

Huống hồ, hai người có quan hệ hợp tác: hắn giúp nàng đả thông khí mạch, mà nàng tắc giúp hắn đi ra, theo như nhu cầu, nàng cũng có thể yên tâm thoải mái hưởng thụ sự trợ giúp của hắn.

Bất quá, lúc trước, làm sao nàng biết được thân phận của hắn?

Vì sao hắn sẽ bị nhốt ở trong này Long tháp? Kỳ quái là, Long tháp không phải là ở thế kỷ hai mươi mốt sao, vì sao lúc này lại ở trong khối thân thể này?

”Ngươi là ai, ngươi tên gì, vì sao sẽ ở long chi trong tháp, ta làm như thế nào mới có thể đem ngươi ra ngoài?”

Liên tiếp vấn đề làm nam tử nhẹ giọng cười. Tuy rằng hắn ngủ say rất lâu, nhưng là trong tiềm thức vẫn có thể cảm ứng được bản tính khối thân thể này.

Trước kia mười mấy năm, Liễu Hồ Nguyệt không thể tỉnh lại trong cái cuộc sống mà nàng đang sống, nay đột nhiên hiểu được, làm nam tử kinh hỉ không thôi.

Con người một khi có mục tiêu, sẽ gặp toàn tâm toàn ý đi chấp hành. Mười mấy năm qua đi, hắn không phát hiện ra nguyên nhân, cũng là bởi vì bản năng khối thân thể này kháng cự tu luyện.

Nàng cảm thấy như vậy cả đời thì tốt rồi. Mà hiện tại Liễu Hồ Nguyệt lại không như thế.

Nàng tựa hồ phát hiện tình trạng hiện tại không thể thỏa mãn những ngày tương lại sau đó của nàng: chuyện này đối với hắn mà nói là chuyện tốt.

Tuy rằng kỳ vọng rất có khả năng sẽ không đạt tới thành quả hắn muốn. Nhưng là, hắn nguyện ý đánh cuộc ở trên người nàng. Bằng không, hắn vĩnh viễn bị nhốt trong Long tháp.

”Ngươi có thể gọi ta là Tử Diễm.” Hắn không tự xưng bản tôn nữa.

”Tử Diễm! Thân phận của ngươi là gì, ngươi vì sao sẽ bị vây ở Long tháp, hơn nữa nguyên nhân gì làm Long tháp tiến vào cơ thể của ta.” Liễu Hồ Nguyệt không hiểu hỏi.
Chương Trước/190Chương Sau

Theo Dõi