Chương Trước/190Chương Sau

Quỷ Vương Thứ Phi: Toàn Hệ Triệu Hồi Sư

Chương 80: Nạp lan tử oanh đần độn

Edit: Hoàng Ngọc Tử Băng.

Da đầu Nạp Lan Tử Oanh tê dại. Sao nàng có thể nhìn thấy Liễu Linh U? Hay là, phế vật này theo dõi nàng ta? Nàng ta còn chưa có giải dược, sao có thể để phế vật này đâm sau lưng?

Nạp Lan Tử Oanh lập tức giận dữ rống lên: “Phế vật, mắt ngươi bị mù à? Nhị tỷ của ngươi năng lực chỉ mới là Triệu hồi sư tứ cấp mà cũng dám đến khu vực ba chạy loạn. Nàng ta không sợ mình không có giá trị, bị ma thú một cước giẫm chết sao?” Lúc nàng ta nói ra những lời này đã quên mất thực lực của mình cũng chỉ mới Ma pháp sư trung cấp. Chỉ là một Ma pháp sư cũng dám ở đây dõng dạc, mỗi Chiến sĩ Liễu gia đứng ở đây đều cảm thấy Nạp Lan Tử Oanh não tàn không gì sánh được!

Lôi Đình khẽ hừ một tiếng, sắc mặt dĩ nhiên không tốt như vừa rồi nữa, ai sỉ nhục Liễu gia chính là muốn gây khó dễ với hắn. Lôi Đình lạnh nhạt nói: “Triệu hồi sư tứ cấp thì sao? Nhị tiểu thư nhà ta không thể bước vào khu vực ba, vậy sao ngươi là Ma pháp sư trung cấp lại dám đi lung tung ở chỗ này?”

”Lão già kia, câm miệng!” HNTB-dđLQĐ Nạp Lan Tử Oanh hét lên: “Đừng so sánh Liễu gia các ngươi với bản tiểu thư. Nạp Lan gia và Liễu gia cơ bản không cùng một cấp bậc.”

”Bốp, bốp, bốp --” Liễu Hồ Nguyệt vỗ tay ba cái, cười nói: “Quả nhiên Nạp Lan tiểu thư rất thông minh, tự mình biết mình, hiểu rằng Nạp Lan gia không đủ trình độ để đánh đồng với Liễu gia. Vậy sao ngươi còn chưa cút nhanh đi? Đứng ở đây làm gì, ngại bản thân không đủ chướng mắt sao?”

Đối với việc tính cách Liễu Hồ Nguyệt đột nhiên thay đổi làm mọi người Liễu gia ngẩn ra, đặc biệt là Liễu Tường Phong và Lôi Đình.

Liễu Tường Phong từng bởi tính cách Liễu Hồ Nguyệt yếu đuối mà hao tâm tổn trí một thời gian. Lôi Đình thấu hiểu nỗi khổ của Liễu Tường Phong. Hiện tại Liễu Hồ Nguyệt biểu lộ thái độ cứng rắn làm hai người đều khiếp sợ không thôi.

Nạp Lan Tử Oanh nghe lời Liễu Hồ Nguyệt mà kêu lên sợ hãi: “Phế vật, ngươi nghĩ rằng ta rất thích ở cùng chỗ với Liễu gia các ngươi sao? Còn không phải vì đám lão già kia cứng rắn kéo ta tới đây à? Ở cùng chỗ với phế vật ngươi, ta còn ngại bẩn.”

”Xì xì...” Không biết từ khi nào, Nhục Cầu nhảy từ trong cổ áo ra vai nàng, nhe răng gầm gừ với Nạp Lan Tử Oanh.

Hai mắt Nạp Lan Tử Oanh sáng lên, HNTB-dđLQĐ nhìn Nhục Cầu đáng yêu trên vai Liễu Hồ Nguyệt, lửa giận trong lòng đã sớm bị dập tắt, nhảy tưng tưng chỉ vào Nhục Cầu: “Phế vật, đưa nó cho bản tiểu thư, ra giá bao nhiêu cũng được.”

Liễu Hồ Nguyệt đỡ trán, cảm thấy thật bi kịch với việc Cầu Cầu đột nhiên nhảy ra, trừng mắt nhìn Nhục Cầu rồi quay phắt đầu lại: “Ra giá bao nhiêu cũng được?”

”Đúng, bản tiểu thư muốn mua. Ngươi nói đi, muốn bao nhiêu tiền?” Nạp Lan Tử Oanh ném cơn giận vừa rồi ra sau, hai mắt nhìn chằm chằm Nhục Cầu.

Sau khi Nhục Cầu nghe thấy lời Liễu Hồ Nguyệt, nó quay đầu lại, con ngươi màu lục u oán nhìn nàng, thầm thì: “@;amp;amp;@¥@#@¥!” (*)

[(*): Nguyên văn như thế, không thêm không bớt kí tự nào cả.]

Nói liên mồm, nhưng cơ bản nàng không hiểu thú ngữ.

”Nguyệt nhi, vật nhỏ này...” Liễu Tường Phong vừa mừng vừa sợ nhìn Nhục Cầu, sau đó lại hỏi: “Chẳng lẽ tìm được trong khu rừng này?”

Cái này... Nên nói thế nào đây? Nói là ngốc tử kia đưa cho nàng sao?

”Tìm được trong rừng thì tốt quá, người thấy đều có phần. Phế vật, đưa sủng vật kia cho bản tiểu thư, bản tiểu thư sẽ không đối xử tệ bạc với ngươi.” Nạp Lan Tử Oanh càng xác định con Nhục Cầu kia hẳn phải thuộc về tiểu thư cao quý như nàng mà không phải phế vật. HNTB-dđLQĐ

Liễu Hồ Nguyệt liếc Nạp Lan Tử Oanh đang nhìn chằm chằm: “Ngươi có bản lĩnh như vậy thì sao không vào rừng tìm một con? Ta phế vật thì sủng vật tìm thấy cũng là phế vật, không xứng với tiểu thư cao quý lại có thực lực như ngươi.”
Chương Trước/190Chương Sau

Theo Dõi