Chương Trước/190Chương Sau

Quỷ Vương Thứ Phi: Toàn Hệ Triệu Hồi Sư

Chương 89: Hắn đến khu vực ba như thế nào?

Liễu Hồ Nguyệt xoay người, trừng mắt nhìn Phượng Dật Hiên, nói: "Nói cho ta, nữ nhân xấu kia làm gì với ngươi? Nàng cướp đồ của ngươi ở đâu? Ngươi gặp nàng lúc nào?" 

Liễu Tường Phong nghiêm mặt: "Nguyệt nhi, không được bất kính với vương gia, thu thái độ của con lại." 

Thỉnh thoảng Liễu Hồ Nguyệt bị Liễu Tường Phong dạy dỗ, có điều dạy dỗ như vậy có ý tốt. Chẳng sợ hắn là cường giả, hắn không vượt qua quy củ quốc gia, quân là quân, thần là thần, lễ quân thần ắt không thể thiếu. Mà trước mặt là Vương gia, Liễu Hồ Nguyệt thân là thần tử, theo lý nên dùng lễ đối xử với Phượng Dật Hiên. Chỉ có tôn kính người trước, hắn mới tôn kính ngươi. Đó là nguyên tắc làm người của Liễu Tường Phong, bằng không đã chẳng có nhiều người ưu ái hắn như thế, thậm chí còn nổi bật hơn cả đế quốc. 

Liễu Hồ Nguyệt hiểu tâm ý của Liễu Tường Phong, cúi đầu, mềm mại nói: "Cha, người xem này." Nàng giao túi hương cho Liễu Tường Phong. Hắn nhận lấy, đặt trong lòng bàn tay, lật xem mấy lần, cuối cùng cũng chú ý đến bốn chữ thanh tú màu tím nhạt theo thể Tống thêu ở góc phải. HnTb@dđLQĐ Nhất thời, ria mép nhô lên cao, trừng mắt căm giận nói: "Lại là Nạp Lan Tử Oanh! Thật sự không biết Nạp Lan Trạm Hải làm sao lại dạy dỗ ra nha đầu vô lễ lại ngu ngốc như vậy, ngay cả Vương tử mà Hoàng thượng sủng ái nhất cũng dám cướp, xem ra muốn chuốc họa." Nghĩ đến Nạp Lan Tử Oanh ngang ngược vô lễ, lại nghĩ đến tình cảnh của Nạp Lan Trạm Hải ngày đó, Liễu Tường Phong vẫn cảm thấy không đáng cho nữ nhi mình. 

Lôi Đình lắc đầu, nói: "Không biết Nạp Lan tiểu thư có còn ở trong rừng không. Nếu nàng không rời khỏi đây sớm, chỉ sợ sẽ chọc giận mấy vị trong cấm địa kia. Người vô lễ như nàng, chắc chắn mấy vị kia không thích." 

Những vị trong cấm địa kia không dễ chọc, bọn họ có quyền lợi duy trì hòa bình trong Cổ Lạc sâm lâm. Nếu loài người tiến vào Cổ Lạc sâm lâm tùy ý tàn sát, lời lẽ kiêu ngạo cực điểm, chắc chắn phải nhận sự trừng phạt của họ. 

Liễu Hồ Nguyệt không thèm quan tâm Nạp Lan Tử Oanh có chọc giận mấy vị bên trong không. Nàng đảo mắt, lạnh nhạt hỏi: "Phượng vương gia, Nạp Lan Tử Oanh cướp đồ của ngươi như thế nào, lừa ngươi đến nơi này như thế nào? Còn có, ngươi ở trong rừng rậm này không phát hiện ma thú khác sao?" Nếu thật sự là ngốc tử không chút thực lực, dựa vào ma thú cấp thấp ngoài kia đã có thể chụp chết hắn. Hắn bình an vô sự ở khu vực ba, còn sống trong khu trung tâm, hơn nữa thoạt nhìn còn chẳng bị thương đến người. Nói ra ai cũng chẳng tin hắn là một ngốc tử phế vật. 

Phượng Dật Hiên rụt cổ, dựa sát vào nàng, lại nhìn trái nhìn phải như sợ người khác thấy hắn làm gì, sau đó quay đầu nói với người phía sau: "Tất cả các ngươi đều nhắm mắt lại, không được nhìn lén." 

Liễu Tường Phong và Lôi Đình nhìn nhau rồi bất đắc dĩ lắc đầu. Liễu Tường Phong lập tức hạ lệnh: "Tất cả nhắm mắt lại!" HnTb@dđLQĐ

Liễu Tường Phong và Lôi Đình cũng nhắm mắt lại. Lúc này Phượng Dật Hiên mới lấy nhẫn ở trong ngực ra: "Ta có cái này. Phụ hoàng nói, chỉ cần có cái này thì ta có thể đi vào Cổ Lạc sâm lâm." 

Một viện nhẫn kim cương ngọc bích hiện ra trước mắt Liễu Hồ Nguyệt. Mặt trên đá màu xanh sáng rọi, nhìn kĩ, bên trong còn có chút hoa văn kỳ lạ, không có quy luật. Nhục Cầu cũng nhìn nhìn, nổi lên tò mò với nhẫn của Phượng Dật Hiên.
Chương Trước/190Chương Sau

Theo Dõi