Chương Trước/170Chương Sau

Sử Thượng Đệ Nhất Mật Thám

Chương 25: Trong Phủ Thành Chủ Sóng Ra Chân Trời

Dịch: Độc Hành

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

Vân Trung Hạc nói: "Xin hỏi mấy vị đại nhân, có gì chỉ giáo?"

Võ sĩ nói: "Ngươi nghe cho kỹ, trong Liệt Phong thành chỉ có một Thần Tiên, đó chính là Lam Thần Tiên. Bất luận giang hồ thuật sĩ dụng ý khó dò gì, chỉ có thể là muốn chết."

Nói xong, gã bỗng nhiên rút kiếm ra, nhắm ngay ngực Vân Trung Hạc, lạnh lùng nói: "Lần sau đầu thai nhìn rõ một chút, không nên trong lúc vô tình đắc tội người không nên đắc tội, đi chết đi!"

Sau đó, tên võ sĩ này bỗng nhiên một kiếm đâm tới lồng ngực Vân Trung Hạc.

Huynh muội Hứa An Đình, còn có mấy tên võ sĩ Hắc Long Đài cũng nhịn không được, bỗng nhiên muốn lao ra cứu người.

...

Cùng lúc đó!

Phía sau cửa sổ cách đó không xa, có một đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm ở đây hết thảy, đây chính là thủ lĩnh võ sĩ Hắc Huyết đường do Lãnh Bích phái tới.

Bởi vì bọn họ muốn xác định, Vân Trung Hạc có phải mật thám nước khác phái tới hay không, có đồng bọn hay không?

"Muốn xác định thầy bói này có phải gián điệp nước khác hay không vô cùng đơn giản, chỉ cần động thủ giết hắn. Nếu có người xuất thủ cứu giúp, vậy chứng minh hắn có đồng đội, khả năng gián điệp rất cao."

"Nếu như hắn tùy ý bị giết chết, vậy đã nói rõ hắn chưa chắc là gián điệp nước khác."

"Chờ đi, chúng ta xem kỹ một chút, rốt cuộc có người cứu hắn hay không! Tốt nhất nên có người tới cứu, như vậy không chỉ bắt được một gián điệp, còn có thể bắt được một đám, phá được cả một mạng lưới gián điệp nước khác ẩn núp."

...

Vân Trung Hạc nhìn một kiếm tên võ sĩ kia bỗng nhiên đâm tới, lập tức trong lòng nóng như lửa đốt.

Không phải hắn sợ chết.

Mặc dù bây giờ Độc Tâm Thuật mất hiệu lực, nhưng Vân Trung Hạc có thể nhìn ra, đối phương không có sát tâm.

Dù sao bệnh nhân tâm thần số 16 gia thân đã mấy lần, chính Vân Trung Hạc cũng học được một chút da lông.

Từ chỗ sâu trong ánh mắt đó có thể thấy được, đối phương tuyệt không có chút sát khí nào.

Chuyện này... Tuyệt đối là thăm dò.

Nhưng điều này ngược lại là nguy hiểm nhất, huynh muội Hứa An Đình quan tâm an nguy của hắn, cho nên lúc này khẳng định ở ngay sát vách, nhìn thấy tính mạng hắn nguy hiểm, có lẽ sẽ xuất thủ cứu giúp.

Mà một khi bọn họ xuất thủ, không sai biệt lắm liền bại lộ gần nửa.

Mặc dù không thể chứng minh bọn họ là mật thám nước khác, nhưng dựa vào cái gì hơn nửa đêm lại ẩn nấp ở nơi này, hơn nữa còn đi ra cứu một giang hồ thuật sĩ coi bói?

Liệt Phong thành bắt mật thám nước khác, không cần chứng cớ, chỉ cần hoài nghi, lập tức sẽ ra tay.

Dưới ý chí tuyệt đối của Tỉnh Trung Nguyệt, thủ đoạn Hắc Huyết đường tàn nhẫn quả quyết, đơn giản khó có thể tưởng tượng.

Chỉ cần hoài nghi, Hắc Huyết đường sẽ bắt toàn bộ người ở trong An Đình khách sạn, trước tiến hành đại hình khảo vấn, sau đó giết chết toàn bộ.

Nhất định phải ngăn cản bọn hắn, nhất định phải ngăn cản.

Làm sao ngăn cản?

Bỗng nhiên Vân Trung Hạc cười to, đối mặt lợi kiếm đâm tới không cầu xin tha thứ, ngược lại bắt đầu mở miệng lên tiếng hát.

Khúc hát kịch liệt khẳng khái, phảng phất không sợ chết chút nào.

Mà thủ khúc này là « Thập Diện Mai Phục », trên thế giới này không có từ khúc, Vân Trung Hạc chỉ diễn tấu qua ở trước mặt huynh muội Hứa An Đình.

Lập tức, bọn họ sẽ hiểu.

Thập Diện Mai Phục, Vân Trung Hạc nói cho bọn họ biết, nơi này có mai phục, nguy hiểm!

Tuyệt đối đừng lộ diện, đừng xuất thủ.

Thế là, lập tức huynh muội Hứa An Đình định trụ thân hình, vẫn như cũ ẩn giấu ở trong phòng, không nhúc nhích.

"Phốc..." Kiếm võ sĩ kia bỗng nhiên đâm vào lồng ngực Vân Trung Hạc.

Cũng chỉ có một trận lạnh buốt, không đau.

Bởi vì, đây là một thanh kiếm co vào, là đạo cụ biểu diễn ảo thuật.

Nhìn như mũi kiếm đâm vào trong lồng ngực, trên thực tế là rút về thân kiếm.

Tràng diện hoàn toàn yên tĩnh.

Tên võ sĩ kia an tĩnh không nhúc nhích, vẫn như cũ giữ tư thế đâm xuyên qua Vân Trung Hạc.

Phía sau cửa sổ căn phòng, ánh mắt chim ưng cũng nhìn chằm chằm hết thảy chung quanh, không phát hiện bất luận động tĩnh gì, không phát hiện bất luận kẻ nào xuất hiện.

"Xem ra, là chúng ta đa tâm." Tên thủ lĩnh võ sĩ Hắc Huyết đường kia nói.

Sau đó, gã há miệng phát ra một tiếng chim sơn ca kêu to.

Tên võ sĩ dùng kiếm đạo cụ đâm Vân Trung Hạc nghe tiếng chim sơn ca kêu to này, lập tức thu hồi đạo cụ kiếm.

Khảo thí Vân Trung Hạc xem như kết thúc.

"Vân tiên sinh, đi thôi, cùng đi với chúng ta."

Vân Trung Hạc cúi đầu nhìn thoáng qua lồng ngực, vẫn bị phá một lỗ nhỏ.

"Đi nơi nào?" Vân Trung Hạc hỏi.

"Đi rồi ngươi sẽ biết." Tên võ sĩ kia nói: "Người đâu, đưa Vân tiên sinh lên xe ngựa, mang đi."

Vân Trung Hạc cười lạnh nói: "Không có bát sĩ đại kiệu, ta không đi, ta không đi..."

Nhưng võ sĩ phủ thành chủ không nói hai lời, ném thẳng hắn lên xe ngựa, chạy về phía phủ thành chủ.

Vân Trung Hạc nằm trong xe ngựa, thở dài một hơi, nhẹ nhàng ca hát.

Viên Nê Hoàn đặc thù bên trong vẫn còn, bất quá một hồi tiến vào phủ thành chủ còn bị soát người, cho nên giấu ở nách không ổn, cần giấu ở nơi khác.

Trên đường, đầu óc hắn không ngừng vận chuyển, nhớ lại đặc điểm đặc thù của Tỉnh Vô Biên.

Đầu tiên, người này thật là có tố chất thần kinh, không thể tính theo lẽ thường, cũng không thể dùng lẽ thường đối đãi.

Tiếp theo, người này ưa thích hai cách giết người. Nếu chỉ phẫn nộ bình thường, sẽ trực tiếp giết, sau đó chặt thành mảnh nhỏ.

Mà đối với người thống hận nhất, y sẽ dùng một phương pháp giết người khác, chính là cho lão hổ ăn.

...

Lúc Vân Trung Hạc lại một lần nữa mở mắt, người đã ở trong một gian phòng vàng son lộng lẫy.

Ngẩng đầu, lần đầu tiên liền thấy một công tử cẩm y phi thường anh tuấn, đang lười biếng nằm ở trên ghế lớn hoa lệ, hai chân mở rộng ra.

Nhìn thấy y lần đầu tiên, trong đầu Vân Trung Hạc liền nổi lên một chữ.

Lục thân bất nhận. (ý câu này là 6 người thân trong gia đình không muốn nhận)

Không phải chân chính lục thân không nhận, mà là ta hôm nay ta thi đạt 60 điểm, từ lúc chào đời tới nay thì đây là lần đầu tiên đạt tiêu chuẩn, cho nên trên đường về nhà, nện bước mà lục thân không nhận ra bộ pháp con cua này.

Lúc ở Địa Cầu, Vân Trung Hạc gặp qua không ít siêu cấp phú nhị đại, nhưng không một ai có thể giàu hơn tên trước mặt này.

Có đến 13,000 cây số vuông lãnh địa, mấy chục vạn con dân, trong nhà đều là kim sơn ngân hải.

Ương ngạnh, phách lối, lỗ mãng, nhị bức, hung ác, các loại khí chất, hoàn toàn viết trên khuôn mặt thận hư kia.

Không hề nghi ngờ, vị này chính là Tỉnh Vô Biên.

Mà người này bị bệnh nặng giống như trong tưởng tượng của mình, hai con ngươi đỏ bừng, thậm chí còn có triệu chứng phát sốt, ngẫu nhiên gương mặt sẽ run rẩy một chút, y cũng khó có thể chịu đứng ốm đau thêm.

Tương lai có lẽ thời gian rất lâu, khả năng Vân Trung Hạc phải lăn lộn đi theo tên hoàn khố tử đệ này.

Đây chính là chủ quân tương lai ta, thật là... Rất có ý tứ, quá kích thích.

Tỉnh Vô Biên này là một người điên, không thể nói theo lẽ thường, nhớ lấy nhớ lấy.

Mà lúc này Tỉnh Vô Biên cũng đang nhìn Vân Trung Hạc, trong đầu y chỉ muốn hỏi một vấn đề: người trước mắt này, là xiết cổ chết trước sau đó chặt thành mảnh vỡ? Hay là để lão hổ sống sờ sờ cắn chết?

Chỉ có phẫn nộ đến cấp độ nhất định, y mới quăng người cho lão hổ ăn. Hình ảnh kia thực sự quá tàn nhẫn, lão hổ mở ra miệng to như chậu máu, bỗng nhiên cắn một cái, người kia sẽ không lập tức chết, mà trơ mắt nhìn mình bị lão hổ ăn vào trong bụng.

...

Vân Trung Hạc dừng trên mặt Tỉnh Vô Biên không đến ba giây đồng hồ, ánh mắt lập tức bị một người khác hấp dẫn.

Một tiểu tỷ tỷ, lãnh khốc sắc bén.

Oa!

Dáng dấp thật đẹp à, mấu chốt dáng người quá bốc lửa, đôi chân dài kia đơn giản miểu sát bất luận siêu mô hình gì, tuyệt đối tràn đầy lực lượng cảm giác.

Bất quá ánh mắt quá hung dữ, nhìn thấy người hơi sợ.

Vị này là ai đây?

Nhìn xem cách ăn mặc không phải Tỉnh Trung Nguyệt, nhưng có địa vị rất cao, bởi vì nàng đứng trước mặt Tỉnh Vô Biên, mà lại nhìn về phía Tỉnh Vô Biên với ánh mắt tràn đầy chán ghét.

Nếu như không đoán sai, đây chính là Lãnh Bích.

Hắc Huyết đường chi chủ, thiên tài võ đạo Liệt Phong thành. Mật thám nước khác chết trong tay nàng, chí ít đến mấy trăm, hơn ngàn người.

Nói cách khác, tiểu tỷ tỷ này chuyên giết kiểu người như Vân Trung Hạc.

Khắc tinh mật thám a.

Khó trách hai mươi mấy tuổi đã tấn thân đến cao tầng Liệt Phong thành, nhìn sự nghiệp tuyến này, hoàn toàn sâu không thấy đáy.

Vân Trung Hạc lần đầu tiên nhìn eo, thứ hai hướng xuống, thứ ba đi lên, thứ tư mắt mới rơi vào trên mặt của nàng.

Cuối cùng, mọi ánh mắt hắn đều ngưng tụ ở điểm cao.

Ánh mắt này thật sự không chút nào che giấu.

Tiểu tỷ tỷ, chỉ nhìn ngươi lần đầu tiên ta liền quyết định.

Từ nay về sau, ngươi chính là nhị phòng di thái thái Liệt Phong thành.

Mấy người ở đây cũng hoàn toàn ngây người.

Móa!

Háo sắc gặp nhiều, nhưng không sợ chết như thế là lần đầu gặp á.

Phàm nam nhân dám hạ lưu nhìn chằm chằm Lãnh Bích đại nhân như vậy, đều đã chết hẳn, mà con mắt đều bị móc ra.

Lão đầu hèn mọn này, tròng mắt ngươi nhanh lóe lên, đã rơi vào lồng ngực Lãnh Bích đại nhân.

"Tiểu thư bao nhiêu tuổi, quê quán ở đâu, đã hôn phối chưa? Tiểu sinh Vân Ngạo Thiên hữu lễ." Vân Trung Hạc nho nhã lễ độ, hành lễ với Lãnh Bích.

Sau đó hắn lấy từ trong ngực ra quạt giấy cũ nát, xoát mở ra, hai chân hơi mở ra, tiêu sái quạt.

Đương nhiên, một màn này vốn sẽ phong độ nhẹ nhàng.

Nhưng tiếc là hiện tại Vân Trung Hạc đã đóng vai già bốn mươi năm mươi tuổi, tóc như cỏ dại, quần áo như vải rách, một cước chân trần, một cái chân khác mặc giày vải còn phá hai cái lỗ lớn, hai ngón chân quật cường lộ ra bên ngoài.

Tên ăn mày sống sờ sờ lôi thôi này.

Mà trên quạt giấy cũ nát của hắn viết bốn chữ lớn: Hoa liễu vô ưu.

Phía dưới còn có một hàng chữ nhỏ: Vô Ưu Y Đường, chuyên trị hoa liễu, trả ngài hạnh phúc.

Đây là một nhà y quán Liệt Phong thành, chuyên trị một ít bệnh đường sinh dục không thể cho ai biết, cây quạt này là chuyên dùng để quảng cáo, tựa như là lão trung y dán trên cột điện hậu thế.

Vân Trung Hạc cầm cây quạt này, rất dễ dàng làm cho người ta hoài nghi, hắn có phải đi trị liệu hay không?

Mà hắn mở màn này, xác thực... Làm đám người kinh diễm đến kinh ngạc.

Tỉnh Vô Biên và Lãnh Bích suy nghĩ rất nhiều lần, hoàn toàn không nghĩ tới vị Vân tiên sinh sẽ là bực này... Dáng vẻ rất đáng hiếu kỳ nha.

"Ngươi chính là vị thần toán xưng đã mở Thiên Nhãn kia, Vân Thần Tiên?" Tỉnh Vô Biên hỏi.

"Không sai, chính là tiểu sinh." Vân Trung Hạc hồi đáp, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn nhìn chằm chằm Lãnh Bích, thậm chí còn dùng ánh mắt trêu chọc.

Bất quá lúc này bộ dáng hắn già cả dơ dáy bẩn thỉu, mặt mày lại hớn hở thật sự là quá... Tiện.

"Vị tiểu thư này, ta am hiểu nhất là xem tướng, ngươi có nghi nam chi tướng, tương lai sẽ có ba nhi tử, hai nữ nhi, đương nhiên ngươi Ngũ Hành thiếu Thủy, cho nên cần tìm một trượng phu có Thủy. Vân chính là Vạn Thủy Chi Mẫu, xứng nhất, tương lai nhi tử có thể đi theo họ ngươi, lấy tên là Lãnh Vân, nam nữ cũng có thể dùng, há không diệu quá thay?"

Người chung quanh nhếch miệng, bất khả tư nghị nhìn lão khất cái trước mắt này.

Ngươi vừa gặp Lãnh Bích đại nhân lần đầu tiên, ngay cả tên của hài tử về sau cũng lấy tốt?

Ánh mắt Lãnh Bích băng hàn nói: "Vân Ngạo Thiên, ngươi cứ như vậy không sợ chết sao?"

"Sợ, sợ muốn chết."

Lãnh Bích nói: "Vậy tại sao còn điên cuồng tìm đường chết?"

Vân Trung Hạc nói: "Không biết vì sao, nhìn thấy tiểu thư lần đầu tiên, ta liền có một cỗ xúc động mãnh liệt, cơ hồ muốn phát ra."

Lúc này cũng không có vai phụ, hẳn là phải chủ động hỏi, xúc động cái gì?

Không có người vai phụ? Vậy chính ta làm luôn.

Vân Trung Hạc nắm vuốt cuống họng, biến thân giả ra thanh âm Lãnh Bích, nói: "Xúc động cái gì?"

Sau đó, Vân Trung Hạc hăn nóng bỏng nhìn Lãnh Bích nói: "Hoặc là ta chết dưới kiếm tiểu thư, hoặc là tiểu thư bái hạ dưới kiếm của ta."

Đám người sợ ngây người.

Người điên cuồng tìm đường chết như vậy, thật... Thật vẫn lần đầu nhìn thấy à.

Ngay cả Tỉnh Vô Biên cũng hoàn toàn sợ ngây người, ai cũng biết y muốn độc chiếm Lãnh Bích, mà tên ăn mày trước mắt này đã vậy còn quá điên cuồng đùa giỡn nàng, đùa giỡn Hắc Huyết đường chi chủ để cho người ta nghe tiếng tán gan, giết người vô số này.

Người này lại là... Sống được như thế không kiên nhẫn sao?

...

Chú thích: Chư vị ân công, bánh ngọt sùng bái ngưỡng mộ các ngươi, mau cho ta mấy tấm phiếu đề cử được không nào?
Chương Trước/170Chương Sau

Theo Dõi