Chương Trước/67Chương Sau

Ta Có Một Bầy Họa Thủy

Chương 29: Thiếu

*

Editor: Nguyên Hoa

Thân nhân của Lữ Trĩ, Lưu Bang đang xem trực tiếp có cảm giác nghẹt thở một cách sâu sắc.

Dù là thế, nhưng chẳng có ai tỏ ra là đang để ý đến cảm nhận của hắn. Trong group, ban đầu đám tiểu tỷ tỷ có chút ngoài ý muốn, sau khi người cha cặn bã và kế mẫu bị đuổi xuất cung, bọn họ đã cảm nhận được niềm vui của tết đến.

Bao Tự: "Nghe cẩu Hoàng đế nói muốn đuổi ông ta xuất cung, biểu cảm kia của Phùng Khánh Dư, ta có thể cười được một năm."

Phùng Tiểu Liên: "Không ngờ hắn lại chính trực như vậy, ta không được rồi, ta thật sự không được rồi."

Lữ Trĩ: "Lẽ ra đã nhìn nhận vấn đề thì cũng nên bình tĩnh, đang trong thời điểm này mà ồn ào chắc chắn sẽ không có kết quả tốt, hắn như vậy là vì nụ cười trí mạng, lúc Niệm Niệm cười lên đều quên hết không phải sao?"

Triệu Phi Yến: "Vẫn là lão tổ ngàn tuổi quan sát tỉ mỉ."

Đát Kỷ: "Mông ngựa lại đến rồi."

* 马屁精, nghĩ bóng để chỉ những người hay tâng bốc người khác, nhất là cấp dưới hay nịnh hót cấp trên, theo zhidao.baidu.com

Hạ Cơ: "Ta có một vấn đề, chủ group dùng những vầng sáng kia đối với nữ nhân thì không có tác dụng à?"

Trần Viên Viên: "@Lữ Trĩ, Lữ tỷ tỷ vào group từ sớm, tỷ thấy thế nào?"

Lữ Trĩ: "Cười một tiếng đả kích trí mạng thì không nói làm gì, chỉ có tác dụng với người khác giới, cái của Tây Thi ta đã từng suy nghĩ rồi, ta cảm thấy hẳn là nó có tác dụng với người cùng giới, chẳng qua là xuất hiện trong điều kiện càng khó khăn thì hiệu quả sẽ giảm càng lớn. Ví dụ như, tác dụng đối với người khác giới thì chỉ cần họ cảm thấy muội không tệ, còn nếu như với người cùng giới, có lẽ yêu cầu đối phương phải có thiện ý với muội, giống như Thái hậu, còn có Trần ma ma, Bảo Đại, Thuỵ Châu, bọn họ đều cảm thấy chủ group rất xinh đẹp, chỉ là không khoa trương như cẩu Hoàng đế. Mà đám phi tần thì hoàn toàn không cảm nhận được, bởi vì lập trường trái ngược, ngay từ đầu bọn họ đã kiêng dè, bài xích thậm chí là chán ghét chủ group, kỹ năng bị vô hiệu hoá."

Tuy rằng chỉ là suy đoán, nhưng Lữ Trĩ từ trước đến giờ sẽ không nói nhảm, Phùng Niệm nghe cũng cảm thấy khả thi.

Giống như chơi game, ngươi có thể kháng lửa thì có thể chống được hỏa công kích, đặt vào kĩ năng này, cảm xúc kháng cự của ngươi đủ lớn thì đương nhiên sẽ không nhìn ra cái đẹp, nói như vậy là rõ.

Còn đối với nữ nhân, hiệu quả suy giảm nhiều, điểm này cũng rất tốt, mức độ cực điểm tránh khỏi hoa bách hợp* chớm nở.

*ý nói chơi bách hợp, chơi les.

Đông Ca: "Nhiều phu nhân, tiểu thư như vậy nhưng lại chẳng lấy nổi một người có ý tốt với chủ group của chúng ta."

Hạ Cơ: "Bá sủng hậu cung đã làm tổn hại đến lợi ích của người khác, hơn nữa còn nhận được nhiều lời thổi phồng của các vị quan lão gia như vậy, đổi lại muội là những vị phu nhân, tiểu thư kia thì có thể vui vẻ được không? Muội hãy nói lời thật lòng, nam nhân mà ngày ngày đều mắng muội là đố kị, còn lòng dạ hẹp hòi, muội nghe thấy còn không nổi điên lên sao? Đã như vậy rồi mà còn có thể có ý tốt với chủ group thì đó chẳng phải người mà là Bồ Tát sống.

Tây Thi: "Tóm lại là có thể hiểu và đồng tình là đúng rồi."

Đát Kỷ: "Đồng tình cái rắm, đáng đời bọn họ, tất cả đều đáng đời!"

...

Không khí hơi trầm mặc, rồi rất nhanh lại khôi phục như trước đây nhưng Phùng Niệm không chịu đựng được, không thể hiện bất kì sự vui vẻ nào, đổi lại là một người khác làm mất mặt ngay trong đêm giao thừa, cẩu Hoàng đế chắc chắn sẽ mắng nàng ta, còn có thể bắt quay trở về cung của mình. Bởi vì là Phùng Niệm, hơn nữa chuyện này xảy ra còn có nguyên nhân, y mới không nổi giận, thậm chí còn triệu người đến bên mà quan tâm một hồi.

"Nàng đã tiến cung, cũng không mấy khi gặp mặt họ, sao còn để chuyện này trong lòng."

"Thiếp hiểu rồi."

"Hiểu được nhưng không làm được? Nàng đó, bình thường rất rộng lượng, sao chuyện này lại không thông suốt như vậy? Nàng không vui thì nói với trẫm, lúc nào trẫm cũng có thể trút giận cho nàng, hà tất phải để chuyện này buồn bực trong lòng, không sợ phiền não đến sinh bệnh hay sao?"

Phùng Niệm nghe xong, phản ứng đầu tiên không phải là cảm động, mà là chua xót.

Cho dù đối với một nhà này chẳng còn ôm ấp hi vọng gì, người cha mà nàng thật sự đã gọi mười mấy năm trời kia, người cha ở kiếp này đối với nàng còn chẳng tốt bằng cẩu Hoàng đế mới đi theo nửa năm.

Cẩu Hoàng đế cặn bã có thể khiến người ta nở nụ cười, ở những mặt khác cũng xem như không quá tệ, bình thường cũng cho không ít thứ, ai cần chỗ dựa thì y luôn có mặt.

Giống như lúc này, cẩu Hoàng đế đang không coi ai ra gì mà kiên trì ôm lấy dỗ dành Phùng Niệm.

Một màn này khiến không ít người tức chết cũng khiến không ít người cảm động.

Người cha cặn bã bị đuổi ra khỏi cung cùng với kế mẫu không biết Hoàng thượng nói những lời như vậy, cũng không quan trọng, chuyện vừa xảy ra đã đủ lớn để đả kích bọn họ, hai người đều không biết đã xuất cung như thế nào, sau khi đi khỏi có quản gia đi đến phía trước nghênh đón, kinh ngạc hỏi: "Sớm như vậy đã kết thúc rồi sao?"

Ông ta còn liếc mắt nhìn về phía sau, cũng không nhìn thấy những người khác, vừa nhìn thì phát hiện ra sắc mặt lão gia có gì đó không đúng, phu nhân cũng là dáng vẻ suy sụp, trong lòng quản gia hồi hộp, không phải xảy ra chuyện gì rồi chứ.

"Lão gia..."

Phùng Khánh Dư đanh mặt nói: "Lên xe đi, hồi phủ trước."

Suốt một đường xuất cung, Từ thị cũng không nổi giận, chỉ sợ khiến cho cục diện bị quấy đến tệ hơn, mãi đến khi ngồi lên xe ngựa, bà ta lại nói câu kia một lần nữa: "Vừa nãy lão gia nổi điên cái gì vậy? Sao lại nói những lời như thế."

"Ta không nói linh tinh, ta thấy nó không phải là nữ nhi của ta."

Từ thị nổi điên không chịu nổi: "Ông chưa uống đã say à? Đó đều là những lời mê sảng, đó không phải Đại cô nương thì là ai?"

"Thật sự không phải..."

"Tôi cảm thấy phải. Số lần ông nhìn thấy nàng ta còn nhiều hơn tôi được sao? Ông cũng đã nghe lời những vị phu nhân kia nói, đó đều là những người đã từng gặp Đại cô nương, ai nấy đều nói là phải, chỉ có ông cảm thấy không phải, sao ông có thể khẳng định bản thân đúng được đây."

Từ thị đưa ra những chứng cớ này, cố gắng thuyết phục Phùng Khánh Dư.

Phùng Khánh Dư chính là đầu sắt.

"Hi Tần mà ta nhìn thấy hôm nay rất giống người được vẽ trên bức tranh của Lưu Nhị, đó không phải là nữ nhi của ta, cho dù số lần ta gặp Phùng Niệm không nhiều nhưng cũng không đến mức thân nữ nhi cũng không nhận ra."

"Không phải đều nói bức họa

Chương Trước/67Chương Sau

Theo Dõi