Chương Trước/93Chương Sau

Thịnh Thế Xấu Phi

Chương 11: Nàng Là Nữ Nhân Sao?

“Tiểu Tứ Tứ tựa hồ đối với chuyện ta cùng Tam vương gia động phòng thực cảm thấy hứng thú nha?” Lam Ẩn Nhan chậm rãi đi hướng Tiêu Nhiên, bắt chéo hai tay trước ngực nói.

“Tỷ tỷ nhĩ hảo ngốc ngốc nha, Tam ca ca cùng với Tân nương tử động phòng, không phải cùng tỷ tỷ ngươi động phòng!” Tiêu Nhiên nghiêng đầu xuống nhìn Lam Ẩn Nhan, sau đó ngốc hồ hồ cười nói.

“Chẳng lẽ Tiểu Tứ Tứ không biết, tỷ tỷ chính là Tân nương tử mà Tam ca ca ngươi muốn kết hôn sao?” Lam Ẩn Nhan nhíu mày nhìn về phía Tiêu Nhiên.

“Tỷ tỷ chính là Tân nương tử Tam ca ca muốn kết hôn sao? Tỷ tỷ ngươi lại không nói qua cho Tiểu Tứ Tứ, Tiểu Tứ Tứ làm sao có thể biết a!” Tiêu Nhiên cắn cắn ngón trỏ, con ngươi mê mang nhìn về phía Lam Ẩn Nhan nói.

“Tiểu Tứ Tứ thật không biết sao? Tỷ tỷ còn tưởng rằng trong lòng Tiểu Tứ Tứ còn rất rõ ràng a?” Con ngươi Lam Ẩn Nhan không chút để ý quét mắt sáu gã thị vệ đứng sau Tiêu Nhiên, con ngươi mang ý cười nhìn về phía Tiêu Nhiên nói.

“Vậy tỷ ỷ ngươi nhanh cùng Tiểu Tứ Tứ đi tìm Tam ca ca đi! Tiểu Tứ Tứ muốn xem tỷ tỷ cùng Tam ca ca động phòng! Nhất định hảo hảo đùa!” Tiêu Nhiên hưng phấn khua khua hai tay nói.

“Tiểu Tứ Tứ nếu muốn đến thăm tỷ tỷ cùng Tam ca ca ngươi động phòng chi đêm như vậy, tỷ tỷ nhất định sẽ hảo hảo thỏa mãn sự quan tâm của Tiểu Tứ Tứ! Tỷ tỷ sẽ cùng Tam ca ca ngươi cố gắng suy diễn một màn động phòng chi đêm kinh thiên động địa, Tiểu Tứ Tứ nhớ rõ nha, đến lúc đó nhất định phải hảo hảo học tập!” Lam Ẩn Nhan liêu liêu sợi tóc trên trán nói.

“Thật vậy chăng? Vậy tỷ tỷ cùng Tam ca ca nhất định phải hảo hảo biểu diễn động phòng nha! Tiểu Tứ Tứ nhất định sẽ học tập thật sự!” Tiêu Nhiên lập tức vui sướng hài lòng đáp, mà đáy lòng hắn lại đối với Lam Ẩn Nhan này lại càng hứng thú. Nàng thật đúng là không giống với người thường, hắn đối với nàng có thể dùng hai chữ “bội phục” để hình dung.

Mà sáu gã thị vệ bên ngươi Tiêu Nhiên, còn lại trợn mắt há hốc mồm nhìn chính chủ tử mình, sau đó lại nhìn nhìn Lam Ẩn Nhan.

Trước mắt là cái tình huống gì? Chủ tử bọn họ thế nhưng cùng xấu nữ nhân này đứng trên đường cái, cao giọng đàm luận vấn đề nam nhân cùng nữ nhân trong đêm động phòng?

Được rồi! Bọn họ thừa nhận là chủ tử khơi mào đề tài này! Nhưng mà hiện tại chủ tử là cái ngốc tử, cho nên dù hắn nói ra lời nói kinh thế hãi tục đến cỡ nào, cũng cho là bình thường.

Nhưng mà Lam Ẩn Nhan này thì sao? Nàng rốt cuộc có phải nữ nhân hay không? Nàng rốt cuộc có cảm thấy thẹn với chi tâm hay không? Nàng thế nhưng còn chủ động nói chủ tử đến xem đêm động phòng? Nhưng lại trước mặt nhiều đại nam nhân như bọn họ vậy? Xem ra, nữ nhân này không chỉ có dung mạo có vấn đề, mà ngay cả tâm lý cũng có vấn đề thật lớn.

“Tỷ tỷ, chúng ta đây liền chạy nhanh đi tìm Tam ca ca đi! Tiểu Tứ Tứ muốn mau một chút nhìn đến tỷ tỷ cùng Tam ca ca động phòng a!” Tiêu Nhiên đình chỉ ý cười tràn ra trong lòng, vẻ mặt thật sự nói.

“Tỷ tỷ, chúng ta đây liền chạy nhanh đi tìm Tam ca ca đi! Tiểu Tứ Tứ muốn mau một chút nhìn đến tỷ tỷ cùng Tam ca ca động phòng a!” Tiêu Nhiên đình chỉ ý cười tràn ra trong lòng, vẻ mặt thật sự nói.

“Kỳ thật tỷ tỷ cũng thật khẩn cấp đến gặp Tam ca ca ngươi a! Nhưng tỷ tỷ bây giờ còn không thể đi tìm Tam ca ca ngươi a!” Lam Ẩn Nhan nhún vai nói.

“Vì sao a?” Tiêu Nhiên gãi gãi đầu, con ngươi khó hiểu nhìn về phía Lam Ẩn Nhan nói.

“Bởi vì người nâng kiệu hoa cùng đồ cưới cho tỷ tỷ, đều bị những người xấu lúc trước dọa chạy! Những đồ cưới này của tỷ tỷ thực đáng giá nha, tỷ tỷ thực luyến tiếc bỏ lại từng đó đồ cưới nha! Nhưng một mình tỷ tỷ không thể nâng từng đó đồ cưới! Cho nên tỷ tỷ hiện tại đi tìm người giúp tỷ tỷ nâng đồ cưới cùng kiệu hoa, mới có thể đi tìm Tam ca ca ngươi a!” Lam Ẩn Nhan chỉ ngón tay về bốn trang thùng đồ cưới phía sau nói.

Nghĩ đến Lam Hằng kia tựa hồ cũng đối với việc mình hôm nay có thể gả vào Tam vương phủ là cực tin tưởng, tuy rằng chỉ chuẩn bị cho nàng bốn thùng đồ cưới, nhưng nàng kiểm tra qua, nơi đó có không ít châu báu giá trị xa xỉ a. Lúc trước mình tới cho nên cùng Lam Hằng nói muốn có đồ cưới, chính là bởi vì nàng hiểu được một cái đạo lý, tiền tài không phải vạn năng, nhưng không có tiền tài thì vạn vạn không thể. Cho nên hắn phải ình một ít tiền tài, lấy bị bất cứ tình huống nào.

“Nguyên lai là như vậy! Vậy Tiểu Tứ Tứ giúp tỷ tỷ trong coi mấy trang đồ cưới đó, tỷ tỷ nhanh chút đi tìm người đến nâng giúp, như vậy tỷ tỷ có thể cùng Tiểu Tứ Tứ đi tìm Tam ca ca a!” Tiêu Nhiên một bộ dáng bừng tỉnh đại ngộ.

“Tỷ tỷ vì sao phải xá cận cầu viễn a?” Lam Ẩn Nhan quét mắt nhìn sáu gã thị vệ bên người Tiêu Nhiên nói.

Bỗng dưng, sáu gã thị vệ kia thân mình cứng đờ, nữ nhân này sẽ không đem oai tâm tư động đến trên người bọn họ chứ?

“Tỷ tỷ có ý tứ gì a? Tiểu Tứ Tứ hảo hồ đồ nga!” Tiêu Nhiên dùng sức gãi đầu hỏi.

“Sáu gã thị vệ của ngươi dù sao cũng không có việc gì làm! Không bằng khiến cho 2 người trong số chúng lại nâng kiệu hoa đi, còn thừa bốn người giúp tỷ tỷ chuyển thùng đi! Ngươi xem vừa vặn bốn thùng, bọn họ mỗi người một cái, ta nghĩ lấy khí lực của bọn họ mà nói, hẳn là dư dả” Lam Ẩn Nhan lại quét mắt sáu gã thị vệ nói, con ngươi tươi cười nói.

Thoáng chốc, sáu gã thị vệ kia khóe miệng một trận run rẩy, nữ nhân này quả nhiên đem tâm tư động đến trên người bọn họ. Sau đó liền thấy ánh mắt bọn họ liếc nhìn một chút về phía Tiêu Nhiên. Chủ tử sẽ đáp ứng yêu cầu của nữ nhân này sao? Tình huống trước mắt, phỏng chừng chủ tử hẳn là sẽ đáp ứng đi! Bởi vì đối với nữ nhân trước mắt, chủ tử đã muốn phá lệ mở rất nhiều tiền lệ.

“Chủ ý này của tỷ tỷ không sai nha! Liền quyết định như vậy! Uy, các ngươi sáu cái nhanh chút giúp tỷ tỷ nâng kiệu cùng đồ cưới nha!” Quả nhiên giống như suy nghĩ trong lòng bọn thị vệ, Tiêu Nhiên một ngụm đáp ứng.

“Chủ tử… Chúng ta phải giúp nữ nhân này nâng kiệu hoa cùng đồ cưới thật sao? Nếu bị Tam vương gia biết, chỉ sợ một chút không được tốt đi?” Sáu gã thị vệ con ngươi do dự liếc mắt nhìn nhau, tuyển ra một người đại diện thật cẩn thận hỏi Tiêu Nhiên.

Chủ tử rõ ràng biết Tam vương gia khẳng định sẽ không thú nữ nhân này, còn làm cho bọn họ giúp Lam Ẩn Nhan tâng bốc kiệu hoa cùng đồ cưới đi Tam vương phủ, đây không phải là cùng Tam vương gia đối nghịch sao?

Chủ tử rõ ràng biết Tam vương gia khẳng định sẽ không thú nữ nhân này, còn làm cho bọn họ giúp Lam Ẩn Nhan tâng bốc kiệu hoa cùng đồ cưới đi Tam vương phủ, đây không phải là cùng Tam vương gia đối nghịch sao?

Vốn Tam vương gia đối với chuyện chủ tử giả ngu cũng đã nổi lên nghi ngờ trong lòng, nếu lần này bọn họ tâng bốc kiệu hoa cùng đồ cưới cho Lam Ẩn Nhan, Tam vương gia khẳng định sẽ càng hoài nghi?

“Uy, tỷ tỷ cho các ngươi nâng, các ngươi liền nâng nga! Không được chọc tỷ tỷ tức giận nha! Các ngươi nếu đem tỷ tỷ tức giận, Tiểu Tứ Tứ sẽ tức giận, Tiểu Tứ Tứ sẽ giận cả đời, sẽ kêu Miêu Miêu cắn chết các ngươi!” Tiêu Nhiên hai tay lập tức chống hông, tức giận nhìn về phía sáu gã thị vệ của mình nói.

Hắn đương biết thị vệ mình trong lòng nghĩ cái gì, bất quá, hết thảy trước mắt cũng không trọng yếu, quan trọng là nữ nhân này khiến cho mình hứng thú thật lớn, cho nên hắn lấy lòng nàng, như vậy mới có thể có cơ hội cùng nàng thân cận chút (Acchan: đồ đểu, quá đểu…)

Mà một bên Miêu Miêu đang ngủ cũng sớm tỉnh lại, chính là quỳ rạp trên mặt đất dùng đầu lưỡi mình liến móng vuốt a, vừa nghe Tiêu Nhiên nhắc tới tên nó, nó liền lăn lông lốc một chút từ trên đất đứng lên, sau đó vui vẻ tiến đến bên người Tiêu Nhiên, dùng thân thể chà chà chân Tiêu Nhiên. Nhưng con ngươi nó hung ác trừng về phía sáu gã thị vệ, nó tựa hồ nói cho sáu gã thị vệ kia: Đừng tưởng rằng Miêu Miêu quen thuộc với các ngươi nên sẽ không cắn các ngươi, Miêu Miêu nhưng thực ra nghe lời chủ tử nói.

“Bọn thuộc hạ tuân mệnh! Bọn thuộc hạ liền đi nâng kiệu cùng đồ cưới cho Lam tiểu thư!” Sáu gã thị vệ còn lại khóe miệng run rẩy nhìn Miêu Miêu, sau đó cung kính cúi đầu hồi đáp Tiêu Nhiên, sau đó mặt bọn họ không chút thay đổi nhìn Lam Ẩn Nhan, ngoan ngoãn tiêu sái đi về phía trước, nhưng trong lòng bọn họ cũng cực kỳ nghi hoặc, bọn họ thật sự nghĩ không ra, chủ tử vì sao lại nhân nhượng nữ nhân này như vậy?

“Cám ơn Tiểu Tứ Tứ giải quyết giúp tỷ tỷ đại phiền toái này!” Lam Ẩn Nhan nhíu mắt nhìn Tiêu Nhiên, sau đó xoay người cũng đi về hướng kiệu hoa.

“Tỷ tỷ không cần khách khí nha! Có thể giúp tỷ tỷ, Tiểu Tứ Tứ thật cao hứng!” Tiêu Nhiên hướng về phía bóng dáng Lam Ẩn Nhan hô.

“Tây Thành, còn ngồi dưới đất ngốc cái gì chứ? Cùng tiểu thư ta tiến lên kiệu hoa nghỉ đi!” Lam Ẩn Nhan không có quay lại liếc mắt nhìn Tiêu Nhiên một cái, mà là đem kéo Lam Tây Thành vẫn ngã ngồi ở trên đất, Lam Tây Thành con ngươi hơi giật mình nhìn chính mình bị kéo túm lên, sau đó cùng nhau chui vào trong kiệu hoa.

“Ngao…” Miêu Miêu lại hướng về phía Tiêu Nhiên nhẹ nhàng kêu xuống, tựa hồ muốn nói: Chủ tử, biểu tình vừa rồi của ngươi thật nịnh nọt nha, bất quá cái nữ nhân kia tựa hồ cũng không lĩnh tình của ngươi a.

Tiêu Nhiên còn lại lấy tay vuốt ve đầu Miêu Miêu, sau đó cưỡi lên trên người Miêu Miêu, đuổi kịp kiệu hoa đã muốn khởi kiệu ở phía trước.

…….

Lúc này, trong một phòng tại Tam vương phủ, lư hương nạm vàng phiêu tán lượn lờ khói nhẹ, trong không khí nơi nơi tràn ngập mùi thơm ngát thản nhiên, nhưng ở dưới mạt mùi thơm ngát ấy, lại che dấu khí lạnh như băng làm người ta vô cùng sợ hãi.

“Chủ tử, quả nhiên như ngươi sở liệu, khi chúng ta chặn kiệu hoa Lam Ẩn Nhan lại, thật sự xuất hiện một đám người thần bí võ công cao cường!” Một gã hắc y nam tử quỳ một gối xuống nói.

“Chủ tử, quả nhiên như ngươi sở liệu, khi chúng ta chặn kiệu hoa Lam Ẩn Nhan lại, thật sự xuất hiện một đám người thần bí võ công cao cường!” Một gã hắc y nam tử quỳ một gối xuống nói.

Nam tử áo trắng ngồi trên ghế khinh nhấp một ngụm trà trên tay, con ngươi bình tĩnh nhìn về phía hắc y thuộc hạ quỳ trên mặt đất. Hắn đúng là thứ nhất mĩ nam Thánh Long vương hướng, cũng là đương kim Tam vương gia – Tiêu Dật. Hé ra khuôn mặt tuấn mĩ giống như ngọc đúc nóng không tỳ vết, kia thanh khiết lại mị hoặc. Phàm là người đầu tiên nhìn đến người hắn, đều cảm thấy hắn giống như băng tuyết trên núi tạo thành. Hắn phong thái kì tú, thần vận độc siêu, trước mặt người ở bên ngoài vĩnh viễn là cao quý thanh hoa như vậy. Thánh Long vương hướng không biết có bao nhiêu nữ tử, từng bởi vì nhìn Tiêu Dật mà ngẫu nhiên bị mất hồn phách.

“Như vậy nói cách khác, các ngươi chặn lại thất bại?” Tiêu Dật chậm rãi buông chén trà trong tay nói, ngữ khí hắn thực bình tĩnh, nhưng hắc y nhân quỳ trên mặt đất lại nhịn không được đánh một cái rùng mình.

“Hồi… Hồi chủ tử, vỗn cũng sẽ không thất bại! Nhưng mà Tứ vương gia bỗng nhiên lại xuất hiện ở đó, hơn nữa còn làm cho sáu gã Huyễn Ảnh bên người gia nhập vào nhóm người xanh y cùng đánh nhau với chúng ta! Phỏng chừng người áo xanh cũng biết sáu gã Huyễn Ảnh bên người Tứ vương gia lợi hại, cho nên vội vàng lui lại, mà chủ tử cũng từng nói qua, bây giờ còn không nên trước mặt cùng Tứ vương gia xung đột, cho nên thuộc hạ cũng chỉ có thể lui lại!” Hắn y nhân ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Dật nói, khi hắn tiếp xúc đến con ngươi của Tiêu Dật, cả người hắn lại rung lên.

Chủ tử hắn là cái phiêu dật nam tử tích linh khí thiên địa, mà hắn lại có được đôi mắt như vậy, một đôi con ngươi đem tà ác cùng tinh thuần dung hợp cực hoàn mĩ. Ánh mắt như vậy là làm bọn hắn sợ hãi nhất.

“Ý của ngươi là, Tiêu Nhiên âm thầm giúp đỡ Lam Ẩn Nhan?” Con ngươi Tiêu Dật thâm thúy lên.

“Thuộc hạ không dám phán đoán bừa bãi! Nhưng thuộc hạ xác định, thái độ Tứ vương gia đối với Lam Ẩn Nhan không giống bình thường!” Hắn y nhân bẩm báo chi tiết nói.

“Tiêu Nhiên thế nhưng đối với một nữ tử xấu như quỷ mị cảm thấy hứng thú? Đây là có khả năng sao?” Mi Tiêu Dật hơi hơi nhíu xuống.

“Chủ tử, Hỏa Diễm từng muốn tập kích Lam Ẩn Nhan, lại bị Lam Ẩn Nhan dùng một phen chủy thủ trong nháy mắt đâm xuyên qua cổ tay, sau đó liền bị Lam Ẩn Nhan dùng chủy thủ cắt đứt gáy tử, lúc này mới bị mất mạng! Thuộc hạ nghĩ Tứ vương gia là vì nguyên nhân này, mới đối với Lam Ẩn Nhan cảm thấy hứng thú” Thanh âm hắc y nhân nhẹ nhàng nói.

“Cái gì? Lam Ẩn Nhan kia thế nhưng có năng lực giết Hỏa Diễm?” Thân thể Tiêu Dật nhất thời cứng đờ, con ngươi khó có thể tin nhìn về phía hắc y nhân quỳ trên mặt đất. Hỏa Diễm nhưng là người tự tay hắn bồi dưỡng, là cấp dưới mà hắn đắc ý nhất! Người bình thường căn bản gần không được người hắn, Lam Ẩn Nhan này thế nhưng có thể giết Hỏa Diễm, nàng…

“Là bọn thuộc hạ tận mắt nhìn thấy, bọn thuộc hạ lúc ấy cũng cực kỳ khiếp sợ! Chủ tử, Lam Ẩn Nhan kia tựa hồ thay đổi thật sự, có chút biến đổi làm cho ngươi ta khó có thể tưởng tưởng!” Hắc y nhân cúi đầu nói.

“Lam Ẩn Nhan…” Tiêu Dật ngữ khí dày đặc hộc ra ba chữ, mà ánh mắt hắn giờ phút này lãnh trầm như băng ngàn năm, toàn thân cũng tản mát ra hơi lạnh thấu xương.
Chương Trước/93Chương Sau

Theo Dõi