Chương Trước/93Chương Sau

Thịnh Thế Xấu Phi

Chương 40: Ai Cũng Không Ngăn Cản Được

“Vì sao các ngươi còn đứng ngốc ở đó? Nhanh chạy lên xếp hàng để lĩnh thưởng a?” Lam Ẩn Nhan giơ giơ mảnh nhỏ trong tay lên, nhíu mày nhìn về phía bọn thị vệ. Một chút gió đêm mát lạnh thổi qua, khẽ vén sợi tóc như mực của nàng lên, sau đó lại hạ xuống, cái bớt đỏ trên mặt nàng, có vẻ càng thêm quỷ dị cùng xinh đẹp.

Bọn thị vệ lại liếc mắt nhìn nhau, sau đó lựa chọn đứng trầm mặc.

Bởi vì thủ thế lúc nãy của chủ tử, chính là để cho bọn họ không nên dùng võ công đi phản kháng, vẫn chưa để cho bọn họ chủ động tiến lên vẽ hoa trên mặt Lam Ẩn Nhan.

“Thật sự là gỗ mục cũng không thể điêu khắc! Ta lúc này cũng nói, mười người đầu tiên đứng trước mặt ta, ta lựa chọn ban ít ột đao, nhưng mà tất cả các ngươi lại buông tha cơ hội này. Nếu nói như vậy, ta đây liền đối xử bình đẳng đi!” Lam Ẩn Nhan tiếc hận lắc đầu nói, sau đó từ trên ghế ngồi dậy.

“Kỳ thật… Ta cũng không muốn dùng mảnh vỡ này đi cắt thương mặt các ngươi, dù sao đó là một hành vi bạo lực, có tổn hại sự nho nhã của ta. Nhưng mà trước đó các ngươi thực không ngoan, bây giờ mới phạm vào sai lầm không thể tha thứ. Vì để cho các ngươi tiếp thu giáo huấn, tránh cho về sau lại tái phạm sai lầm như bây giờ, ta không có lựa chọn nào khác a!” Lam Ẩn Nhan vừa nói, vừa đi về phía bọn thị vệ.

Con ngươi không chút để ý quét nhìn bọn thị vệ, sau đó nàng đi tới trước một gã thị vệ đứng trước mặt.

“Nhịn một chút nga! Động tác của ta sẽ rất nhanh!”Lam Ẩn Nhan quơ quơ mảnh nhỏ trên tay, trong mắt nở ra một chút cười quyến rũ.

Khi nàng chuẩn bị đem mảnh nhỏ hướng về phía mặt tên thị vệ, Tiêu Dật ở lầu 2 bỗng nhiên từ trong tay áo bắn ra một cây phi đao. Cây phi đao kia lấy tốc độ cực nhanh bắn về phía mảnh nhỏ ở trong tay Lam Ẩn Nhan.

Lấy tính cảnh giác của Lam Ẩn Nhan, nàng đương nhiên đã nhận ra nguy hiểm.

Nàng biết nếu lúc này chính mình nhanh chóng buông mảnh nhỏ trong tay ra, phi đao của Tiêu Dật nhất định sẽ trúng vào khoảng không. Nhưng mà nàng buông tha cho cơ hội tránh đi phi đao, mảnh nhỏ vẫn như cũ hung hăng hướng về phía trên mặt tên thị vệ.

Phút chốc, cây đao mà Tiêu Dật bắn ra bay qua mu bàn tay Lam Ẩn Nhan, lưỡi đao sắc bén để lại trên mu bàn tay Lam Ẩn Nhan một vết máu, sau đó một chút rơi loảng xoảng ở trên đất.

Mà đồng thời Lam Ẩn Nhan cũng thành công ở trên mặt tên thị vệ kia để lại kiệt tác hoàn mĩ.

Mà đồng thời Lam Ẩn Nhan cũng thành công ở trên mặt tên thị vệ kia để lại kiệt tác hoàn mĩ.

“Tiêu Dật, ngươi rất làm cho ta thất vọng rồi, dù sao chúng ta từng giao thủ mấy lần, ta cho rằng ngươi hẳn là có thể hiểu biết tính tình của ta. Nếu ta muốn lấy máu bọn họ, ai cũng không ngăn cản được. Bao gồm cả ngươi ở bên trong!” Lam Ẩn Nhan thu hồi mảnh nhỏ trong tay, con ngươi cười trong trẻo nhưng lạnh lùng, sau đó nàng ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Dật đứng ở lầu 2.

“Ngươi thế nhưng không tiếc dùng máu của mình để đổi lấy máu của bọn họ?” Tiêu Dật hí mắt nhìn về phía Lam Ẩn Nhan, ngữ khí âm trầm nói.

“Hành động bắn phi đao của ngươi, rõ ràng là không tiếng động uy hiếp ta không nên động thủ. Nhưng mà ta nhớ rõ đã sớm nói qua với ngươi, ta cũng không nhận uy hiếp gì” Lam Ẩn Nhan tưng tửng nói.

“Nói cách khác, ngươi đòi lấy máu bọn họ quyết tâm không thay đổi?” Con ngươi Tiêu Dật chăm chú nhìn về phía Lam Ẩn Nhan.

“Nếu bọn họ thích khiêu khích ta, nhất định phải gánh chịu hậu quả” Lam Ẩn Nhan hừ lạnh nói.

“Nếu ta nói cho ngươi, ngươi dùng một mảnh nhỏ đòi lấy máu của mỗi người, hay là ta dùng phi đao cho ngươi trả máu ngang nhau thì sao?” Tiêu Dật lạnh lùng nói, sau đó thả người từ lầu 2 nhảy xuống.

“Ta đã nói rồi, ta cũng không nhận uy hiếp gì. Cho nên xin đừng làm cho ta lặp lại những lời này một lần nữa” Lam Ẩn Nhan lạnh nhạt quét mắt nhìn Tiêu Dật, sau đó đi về phía một gã thị vệ khác.

“Ngượng ngùng, cho ngươi đợi lâu, hiện tại chúng ta bắt đầu đi?” Lam Ẩn Nhan nghiêng đầu nhìn về phía thị vệ mình chuẩn bị xuống tay, sau đó lại giơ mảnh nhỏ lên.

Cùng lúc đó, tay áo Tiêu Dật cũng bắt đầu nâng lên, phi đao bên trong đang vận sức chờ phát động.

“Tỷ tỷ, đừng theo chân bọn họ chơi đùa! Tay ngươi đều bị thương, Tiểu Tứ Tứ nhìn rất đau lòng, Tiểu Tứ Tứ muốn khóc a!” Tiêu Nhiên rất nhanh quét mắt nhìn tay áo Tiêu Dật, sau đó bước xa vọt về bên người Lam Ẩn Nhan. Hắn khéo léo dùng chính thân mình bảo vệ Lam Ẩn Nhan, sau đó đoạt lấy mảnh nhỏ trong tay Lam Ẩn Nhan.

“Tiểu Tứ Tứ, ngươi làm gì?” Lam Ẩn Nhan kinh ngạc nhìn về phía Tiêu Nhiên.

“Tiểu Tứ Tứ, ngươi làm gì?” Lam Ẩn Nhan kinh ngạc nhìn về phía Tiêu Nhiên.

“Tay ngươi đổ máu a!” Tiêu Nhiên ném mảnh nhỏ xuống, sau đó quệt miệng chỉ vào mu bàn tay Lam Ẩn Nhan, ở trên mu bàn tay trắng nõn của nàng có một vết máu. Vết máu kia đúng là vết cắt lúc nãy mà phi đao của Tiêu Dật tạo thành. Nhìn mu bàn tay Lam Ẩn Nhan chảy ra giọt máu, trong lòng Tiêu Nhiên ngập tràn tức giận. Tiêu Dật, ngươi làm nàng bị thương, ta sẽ cho ngươi trả giá đại giới.

“Tiểu Tứ Tứ yên tâm, không có gì đáng ngại!” Lam Ẩn Nhan cười nhẹ nói.

“Mẫu phi từng nói qua, bị thương sẽ bị nhiễm trùng” Tiêu Nhiên thấp giọng nói, sau đó thế nhưng hắn cúi đầu, dùng miệng hút lên giọt máu trên mu bàn tay Tiêu Nhiên.

“Tiểu Tứ Tứ, ngươi…” Thân mình Lam Ẩn Nhan lập tức cứng đờ, con người khiếp sợ nhìn về phía Tiêu Nhiên đang cúi đầu hút máu cho nàng. Không để ý đến Lam Ẩn Nhan khiếp sợ, Tiêu Nhiên chuyên chú hút máu tươi đang chảy trên mu bàn tay Lam Ẩn Nhan.

Thoáng chốc, không khí yên tĩnh không một tiếng động… Đương nhiên trừ bỏ âm thanh Tiêu Nhiên hút máu ở trên mu bàn tay giúp Lam Ẩn Nhan.

Toàn bộ bọn thị vệ há to miệng, con ngươi khó có thể tin nhìn về phía Tiêu Nhiên, đây chính là Tứ vương gia mà trong miệng chủ tử nói là người có lòng dạ khó lường sao?

Chỉ có Tiêu Dật là con ngươi phức tạp mà lại thâm thúy nhìn về phía Tiêu Nhiên, vốn dĩ hắn nghĩ đến Tiêu Nhiên cố ý tiếp cận Lam Ẩn Nhan là có ý đồ, nhưng mà một khắc này, hắn rõ ràng cảm giác được Tiêu Nhiên là thực sự quan tâm Lam Ẩn Nhan, không, hắn không chỉ quan tâm Lam Ẩn Nhan, hắn giống như… Đây rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

Tiêu Trác cũng từ lầu 2 thả người nhảy xuống, con ngươi lộ vẻ nghi hoặc nhìn về phía Tiêu Nhiên.

Đến ngay cả đệ nhất danh kỹ Tử Quỳ vẫn thờ ơ lạnh nhạt, cũng nhịn không được mở to hai mắt nhìn.

Gần hơn một buổi đi qua, Tiêu Nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Lam Ẩn Nhan, vừa vặn chống lại con ngươi hồ nghi của Lam Ẩn Nhan.

“Tiểu Tứ Tứ, ngươi…” Lam Ẩn Nhan hí mắt nhìn về phía Tiêu Nhiên. Tiểu Tứ Tứ, ngươi thật là một ngốc tử sao?

“Tiểu Tứ Tứ, ngươi…” Lam Ẩn Nhan hí mắt nhìn về phía Tiêu Nhiên. Tiểu Tứ Tứ, ngươi thật là một ngốc tử sao?

“Trước kia Tiểu Tứ Tứ thực nghịch ngợm, luôn làm ình bị thương. Chính là mẫu phi hút máu cho Tiểu Tứ Tứ như vậy. Mỗi lần mẫu phi hút, Tiểu Tứ Tứ sẽ không đau, còn có thể cảm thấy thật thoải mái! Tỷ tỷ, ngươi bây giờ có phải không đau hay không, sau đó còn cảm giác thật thoải mái?” Tiêu Nhiên nghiêng đầu ngốc hồ hồ cười nói. Hắn biết chính mình không nên hút máu giúp Lam Ẩn Nhan, bởi vì như vậy khiến cho Lam Ẩn Nhan đối với việc mình ngốc sẽ khả nghi, nhưng mà chính hắn là không thể khắc chế a! Hắn không đành lòng nhìn thấy nàng bị thương a!

“Ha ha, Tiểu Tứ Tứ quan tâm tỷ tỷ như vậy! Tỷ tỷ đương nhiên không đau!” Lam Ẩn Nhan nhu nhu đầu Tiêu Nhiên nói, nghi hoặc trong lòng cũng bởi vì ngu đần trên mặt Tiêu Nhiên mà tiêu hết.

“Tỷ tỷ, trước kia sau khi mẫu phi giúp Tiểu Tứ Tứ hút máu xong, đều dùng khăn băng bó giúp Tiểu Tứ Tứ. Mẫu phi nói, như vậy miệng vết thương mới mau lành, Tiểu Tứ Tứ cũng băng cho tỷ tỷ a!” Tiêu Nhiên biểu tình ngây thơ nói, sau đó chui đầu vào hai cổ tay áo của mình. Nửa ngày trôi qua, hắn rốt cuộc cũng lấy được một cái khăn lụa ở trong tay ra, sau đó động tác thập phần ngốc băng bó lên miệng vết thương cho Lam Ẩn Nhan.

“Ô ô ô… Tiểu Tứ Tứ rất ngốc a, băng bó rất xấu a” Băng bó xong, Tiêu Nhiên cúi đầu cắn cắn móng tay.

“Tiểu Tứ Tứ đã rất thông minh” Xem xét nhìn khăn lụa mà Tiêu Nhiên cố ý băng bó loạn thất bát tao, sau đó Lam Ẩn Nhan nhu nhu đầu Tiêu Nhiên nói.

“Tỷ tỷ, ngươi đừng cắt mặt bọn đại phôi đản đó được không? Tiểu Tứ Tứ sợ Tam ca ca lại lấy đao thương ngươi a” Lập tức Tiêu Nhiên ôm cánh tay Lam Ẩn Nhan làm nũng.

“Tỷ tỷ chính là không trốn thôi, nếu không chỉ bằng Tiêu Dật hắn, thật đúng là không đủ tư cách thương đến tỷ tỷ” Lam Ẩn Nhan nhẹ nhàng nói. Nàng biết Tiêu Nhiên lo lắng ình, nếu lúc này chính mình lùi bước, kia chẳng phải tương đương mình sợ Tiêu Dật sao?

Sau đó, con ngươi Lam Ẩn Nhan lạnh như băng nhìn về phía Tiêu Dật nói “Tam vương gia, lúc nãy ngươi một đao thương ta đã thỏa nguyện đi? Không bằng chúng ta tỷ thí một hồi, nhìn xem rốt cuộc là ngươi phi đao mau? Hay là mảnh nhỏ của ta mau hơn?”

“Tam vương phi, không biết ngươi có thể cho trẫm một chút thể diện, phóng đám người này một con đường không?” Không đợi Tiêu Dật mở miệng, bỗng nhiên Tiêu Trác mở miệng.
Chương Trước/93Chương Sau

Theo Dõi