Chương Trước/93Chương Sau

Thịnh Thế Xấu Phi

Chương 58: Để Cho Nàng Vui Đùa Một Chút

Màn đêm buông xuống, bầu trời đem màu xanh lam chuyển hoá thành màu đen như mực, cuối cùng tuỳ ý mở ra ánh trăng ở trong màn đêm đen.

Ánh trăng trong sạch sáng chói giống như dùng một loại tư thế nở rộ đi nhuộm dần mặt đất, vạn vật ở dưới ánh trăng lượn lờ hiện ra một mảnh hàm xúc kiều diễm uyển chuyển.

Chỉ là dưới vần điệu ánh trăng dằng dặc, lại tràn ngập gió mang nhè nhẹ lạnh cùng u buồn không dễ phát hiện.

Trong Tam vương phủ…

Sáu thân ảnh như quỷ mị ở trong bóng đêm di chuyển, chỉ thấy thân thủ bọn họ nhanh nhẹn tiến vào bên trong một cái. Sau đó, sáu thân ảnh đó không phát ra tiếng vang gì, khiêng hai cái bao tải to nhảy lên nóc nhà, cuối cùng bao phủ ở trong bóng đêm.

“Dật, không nghĩ tới nhà ngươi không chỉ có ban ngày náo nhiệt, ban đêm càng náo nhiệt” Một góc yên lặng đứng hai thân ảnh tối đen, đem tất cả vừa mới phát sinh thu hết ở trong con ngươi.

“Nếu ta đoán không sai, trong hai cái bao tải kia chắc là…” Ánh mắt Tiêu Dật thâm thuý, trên người nở rộ hàn ý làm người khác run lên.

“ Nha hoàn bên người Lam Ẩn Nhan cùng lão đầu hổ kia” Quỷ Y vén vén sợi tóc trên trán nói.

“Tính cảnh giác của con hổ Tiêu Nhiên sẽ không kém như vậy đi? Những người này thế nhưng đem nó bắt dễ dàng bắt như vậy?” Tiêu Dật lãnh nheo mắt lại.

“Nhiếp gia lục kỳ am hiểu nhất chính là mê dược, nếu ngay cả chính là một con hổ đều không thể mê nổi, kia bọn họ chẳng phải là cũng quá vô năng?” Quỷ Y bĩu môi nói.

“Nguyên lai là sáu cái cặn bã trong giang hồ a! Vì sao bọn họ phải bắt đi Lam Tây Thành cùng lão đầu hổ kia chứ?” Tiêu Dật trăm tư không thể giải.

“Gọi người của ngươi bắt trở lại thẩm vấn là không phải được sao?” Quỷ Y trợn mắt nhìn Tiêu Dật nói.

“Hay là có người đối phó Lam Ẩn Nhan?” Tiêu Dật nhíu mày nói.

“Ngươi muốn lo lắng, liền đi ra ngoài nhìn xem! Đừng trách ta không nhắc nhở ngươi nga, Nhiếp gia lục kỳ không chỉ có dùng dược thần kỳ, khinh công cũng không yếu. Nếu ngươi không đuổi theo, chỉ sợ cũng…” Quỷ Y liếc mắt nhìn Tiêu Dật nói.

“Ai nói ta lo lắng cho nữ nhân kia?” Tiêu Dật trừng mắt nhìn Quỷ Y, tuy rằng ngữ khí lạnh như băng, nhưng lại không thiếu lo lắng.

“Khẩu thị tâm phi, mặc kệ ngươi, ta trở về phòng ngủ, ngươi tiếp tục hóng mát đi!” Quỷ Y huýt sáo một cái, sau đó quay đầu nghênh ngang mà đi.

“Ta…” Thân thể Tiêu Dật có hơi chút cứng ngắc, sau đó thân ảnh loé lên, biến mất tại chỗ.

Cùng lúc đó…

“Ngươi theo đủ không?” Lam Ẩn Nhan đứng tại chỗ, khoanh hai tay trước ngực, ngữ khí lạnh như băng hỏi.

“Cũng không phải là ta theo dõi ngươi, ta chỉ là lo lắng ngươi đạp trăng quay về tam vương phủ gặp phải nguy hiểm, cho nên yên lặng bảo vệ ngươi”

“Ta cần ngươi bảo hộ? Hơn nữa, nguy hiểm lớn nhất bên người ta hẳn là chính ngươi đi?” Con ngươi Lam Ẩn Nhan lạnh lẽo nhìn về phía Tiêu Trác nói. Từ khi nàng vừa ra khỏi Tứ vương phủ, liền cảm giác sau lưng có người luôn theo dõi mình. Nàng cứ tưởng rằng lại là người Tiêu Dật phái đi giám thị nhất cử nhất động của mình, kết quả không nghĩ tới đúng là Tiêu Trác. Một người phái người hạ độc mình, thế nhưng nói sợ mình gặp được nguy hiểm phải bảo vệ mình?

“Nguy hiểm lớn nhất là ta? Bởi vì ngươi trộm đi tâm của ta, cho nên ta quyết định cũng muốn trộm đi tâm của ngươi” Nhìn Lam Ẩn Nhan như tiên tử dưới ánh trăng, hồn Tiêu Trác có loại cảm giác bay tới chín tầng mây.

“Ôi, sao ta không biết mình còn có bản lĩnh ăn cắp tâm người khác?” Lam Ẩn Nhan lạnh lùng cười nói.

“Kỳ thực chuẩn xác hơn mà nói, không phải ngươi trộm, mà là chính ta đem tâm đánh rơi ở trên người ngươi” Trong con ngươi Tiêu Trác mang theo một mảnh nóng rực nhìn về phía Lam Ẩn Nhan.

“Vậy sao ngươi sơ suất không cẩn thận như vậy chứ? Cần ta giúp một tay tìm về sao?” Ngữ khí Lam Ẩn Nhan hàm chứa ý cười, nhưng con ngươi lại lộ vẻ chán ghét.

“Không cần tìm về, ta rất nguyện ý đem tâm mình đánh rơi ở trên người ngươi” Tiêu Trác nói xong, lại đưa tay phe phẩy tóc đen Lam Ẩn Nhan.

“Không cần tìm về, ta rất nguyện ý đem tâm mình đánh rơi ở trên người ngươi” Tiêu Trác nói xong, lại đưa tay phe phẩy tóc đen Lam Ẩn Nhan.

“Ngươi nguyện ý đem tâm đánh rơi ở trên người ta? Nhưng mà ta cũng không nguyện ý thu lưu tâm của ngươi a, cho nên vẫn phiền ngươi tự mình thu hồi đi!” Thân thể Lam Ẩn Nhan chợt loé, tránh được cánh tay Tiêu Trác đưa về phía mình, lập tức đi về phía trước rồi nói.

“Lam Ẩn Nhan, ta sẽ cưới ngươi!” Tay Tiêu Trác vừa nhấc, kéo cánh tay Lam Ẩn Nhan lại.

“Ngươi đây đùa giỡn nhưng quá đáng nga? Ta nhưng là Tam vương phi?” Lam Ẩn Nhan khiêu mày một cái, khẽ liếc về phía Tiêu Trác.

“Vậy thì thế nào? Ta có thể cho ngươi trở thành Tam vương phi, cũng có thể cho ngươi không phải Tam vương phi” Con ngươi Tiêu Trác phút chốc lạnh lùng.

“Vậy ngươi làm sao để cho ta không phải là Tam vương phi chứ?” Lam Ẩn Nhan lạnh lùng híp mắt về phía Tiêu Trác.

“Rất đơn giản, chỉ cần trên đời đã không còn Tam vương gia, tự nhiên cũng sẽ không có Tam vương phi nữa” Khoé miệng Tiêu Trác nổi lên một tia cười quỷ dị.

“Ngươi có bản lãnh kia làm cho Tam vương gia biến mất sao? Nếu như ngươi nói, chỉ sợ cũng sẽ không để cho Phong Y hạ độc ta, sau đó ép ta đi trộm hai cái kia của Tiêu Dật đi?” Trong con ngươi Lam Ẩn Nhan cười châm chọc. Nếu Tiêu Trác này muốn trừ bỏ Tiêu Dật, nhưng lại vẫn chậm chạp không ra tay, mà là muốn ăn cắp hai thứ kia của Tiêu Dật, liền chứng minh hai thứ kia trong tay Tiêu Dật là trở ngại lớn nhất của Tiêu Trác.

“Kỳ thật cho dù ta không lấy được hai thứ kia, ta cũng có thể diệt trừ Tiêu Dật. Chỉ cần ngươi nguyện ý đem tâm giao cho ta, ta sẽ lập tức diệt trừ Tiêu Dật, sau đó để cho Phong Y giải độc cho ngươi” Tiêu Trác hơi hơi ngẩn người, sau đó chậm rãi mở miệng nói. Chính là nếu không chiếm được hai thứ kia, đối phó với Tiêu Dật có thể sẽ làm mình tổn thất nghiêm trọng đi? Bất quá vì Lam Ẩn Nhan này, có lẽ giá trị. Về phần độc trên người nàng, tuy rằng Phong Y tạm thời căn bản không thể giải được, nhưng mà có thể dùng các dược vật khác tạm thời đè nén xuống cho nàng, chỉ cần cho hắn thời gian tìm được thứ như vậy, hắn là có thể giải độc hoàn toàn cho Lam Ẩn Nhan.

“Nếu ta không muốn đem tâm giao cho ngươi thì sao?” Lam Ẩn Nhan thoát khỏi tay Tiêu Trác nói.

“Vậy ngươi nhất định phải trộm được hai thứ kia, nếu không hẳn phải chết không thể nghi ngờ” Ngữ khí Tiêu Trác vô cùng âm trầm.

“Vậy ta vẫn là lựa chọn đi tìm chết đi! Bởi vì chết cùng đem tâm giao cho ngươi, ta cảm thấy chết còn có thể làm cho ta dễ dàng chấp nhận chút!” Lam Ẩn Nhan nhún vai nói.

“Ngươi… Gì đó của Tiêu Dật không dễ dàng trộm được như vậy! Ta không hy vọng ngươi tìm đường chết, cho nên ta nguyện ý cho ngươi trở về cẩn thận suy nghĩ a, hy vọng ngươi đừng làm ra lựa chọn sai lầm như vậy” Con ngươi Tiêu Trác âm hàn thấu xương nhìn về phía Lam Ẩn Nhan.

“Người có tư cách làm cho ta đem tâm giao ra, phải ít nhất làm được “Nước ba ngàn chỉ lấy một bầu uống”. Thực hiển nhiên ngươi không hoàn toàn phù hợp, cho nên sự lựa chọn của ta không thay đổi” Lam Ẩn Nhan liếc nhìn Tiêu Trác, tiếc hận lắc lắc đầu nói.

“Nếu như ta có thể làm được “Nước ba ngàn chỉ lấy một bầu uống” thì sao?” Lam Ẩn Nhan cự tuyệt, làm cho dục vọng chinh phục trong cơ thể Tiêu Trác càng thêm mãnh liệt.

“Nga? Lời này giải thích thế nào?” Khoé miệng Lam Ẩn Nhan nhịn không được cười lên một tiếng, con ngươi trong suốt như nước nhìn về phía Tiêu Trác.

“Chỉ cần ngươi nguyện ý làm Hoàng hậu, ta nguyện ý vì ngươi thanh tẫn tất cả Phi tử trong Hậu cung” Tiêu Trác bỗng nhiên rất chân thành nói.

“Ngươi cũng thật làm cho ta cảm động, bất quá thực đáng tiếc… Người có tư cách làm cho ta giao tâm ra, trừ bỏ làm được “Nước ba ngàn chỉ lấy một bầu uống”, thân mình này còn nhất định phải thực sạch sẽ, mà ngươi…” Khoé miệng Lam Ẩn Nha giơ lên, nhưng không phải là mỉm cười, mà là khinh miệt, khinh thường cùng chán ghét.

“Lam Ẩn Nhan, ngươi…” Thấy ánh mắt của Lam Ẩn Nhan, nắm đấm Tiêu Trác nắm chặt, nữ nhân này có phần không biết phân biệt đi? Hắn là vua một nước, nguyện ý vì nàng thanh tẫn Hậu cung, nàng thế nhưng lại còn không muốn giao tâm cho hắn.

“Ánh trăng đêm nay không tệ, ngươi cũng chậm rãi thưởng thức đi! Ta mệt mỏi, trở về nghỉ ngơi!” Lam Ẩn Nhan nói xong tóc đen vung lên, nghênh ngang mà đi.

“Thiên hạ này đều là của ta, huống chi một nữ nhân như ngươi. Lam Ẩn Nhan, ngươi chờ, ta nhất định sẽ khiến ngươi trở thành nữ nhân của ta” Nhìn bóng dáng Lam Ẩn Nhan biến mất, sắc mặt Tiêu Trác dữ tợn nói.

“Ty chức khấu kiến hoàng thượng!” Một đại nội thị vệ bỗng nhiên xuất hiện ở trước mặt Tiêu Trác, quỳ một gối xuống cung kính nói.

“Chuyện gì?” Tiêu Trác hí mắt nhìn về phía đại nội thị vệ.

“Phượng phi nương nương tối nay có chút hành động” Đại nội thị vệ ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Trác nói.

“Nga? Cuối cùng nàng cũng không nhẫn nại được? Nàng có hành động gì?” Tiêu Trác âm lãnh cười.

“Dường như là muốn cướp đoạt tính mạng Lam Ẩn Nhan” Thị vệ bẩm báo chi tiết.

“Chỉ bằng nàng?” Khoé miệng Tiêu Trác lộ vẻ khinh thường.

“Chỉ bằng nàng?” Khoé miệng Tiêu Trác lộ vẻ khinh thường.

“Nàng gọi người bên cạnh mua được Nhiếp gia lục kỳ võ công hiển hách trong chốn giang hồ cùng với một đám sát thủ võ lâm, vừa rồi Nhiếp gia lục kỳ đi Tam vương phủ bắt đi nha hoàn bên người Lam Ẩn Nhan cùng một con hổ, phỏng chừng là muốn lợi dụng tiểu nha hoàn cùng lão đầu hổ kia bức Lam Ẩn Nhan đưa tay chịu trói” Thị vệ đem chuyện tìm hiểu được nói cho Tiêu Trác.

“Nếu như Lam Ẩn Nhan có thể dễ dàng bị Lam Linh Phượng chế ngự như vậy, vậy thì không phải là nữ nhân có thể khiến ta ham muốn chinh phục. Chỉ sợ Lam Linh Phượng này tối nay không chỉ không giết được Lam Ẩn Nhan, ngược lại sẽ trả giá đại giới đi!” Con ngươi Tiêu Trac cười chết giễu.

Bằng tính cảnh giác của Tiêu Dật, lại làm sao để cho Nhiếp gia kỳ dễ dàng bắt người trong phủ đi chứ? Chỉ sợ hắn đã sớm lặng lẽ đuổi theo phía sau đi? Tiêu Dật a Tiêu Dật, Lam Linh Phượng muốn giết Lam Ẩn Nhan, ngươi sẽ đứng ở bên nào a?

“Hoàng thượng, vậy ngài là hồi cung? Hay là…”

“Hồi cung!” Tiêu Trác lạnh lùng nói, sau đó cùng đại nội thị vệ thân ảnh chợt loé biến mất tại chỗ.

Đợi sau khi bọn hắn rời đi, lúc này một chút hồng ảnh xinh đẹp dung mạo quyến rũ mới từ chỗ tối bước ra, trên mặt tràn ngập ý cười đục khoét lòng người, một đôi tay hoàn mĩ cũng nghiền ngẫm vỗ nhẹ tóc đen xoã trên cổ mình.

“Thật sự là chán ghét, đều đã trễ như thế này, còn không cho nhà nương tử của ta trở về nghỉ ngơi!” Hồng ảnh mềm mại đáng yêu nói, sau đó biến mất như quỷ mị.

Lúc này, một chỗ âm u trong rừng cây…

“Xuân Lan, sao tiện nhân kia còn chưa tới?” Lam Linh Phượng đang ngồi ở trong xe ngựa, tay nàng đang ngắm nghía một cái chuỷ thủ sắc nhọn.

“Hồi nương nương, thị vệ đã đi thông tri cái Lam Ẩn Nhan kia, tin tưởng nàng lập tức sẽ đến đây!” Ngoài xe ngựa Xuân Lan nhẹ nhàng trả lời.

“Xuân Lan, tiện nhân kia thực sự trở nên đẹp sao?” Trong con ngươi Lam Linh Phượng lộ ra tia âm lãnh sắc bén.

“Theo như điều tra, bớt trên mặt nàng đã biến mất, quả thực thay đổi rất…” Xuân Lan không dám nói tiếp.

“Vậy ngươi nói, là để cho bổn cung trực tiếp giết nàng? Hay là huỷ mặt của nàng trước, sau đó lại giết nàng?” Lam Linh Phượng cười thị huyết.

“Đây… Tất cả tuỳ nương nương vui vẻ!” Thân mình Xuân Lan đánh cái rùng mình nói. Phượng phi này, tâm thật sự là điên rồi, ngay cả chính muội muội của mình cũng giết được, xem ra sau này mình ở bên người nàng nói chuyện làm việc càng phải thêm cẩn thận một chút.

“Cứ đơn giản giết nàng như vậy, còn thật là khó khăn tiêu tan mối hận trong lòng của ta!” Khoé miệng Lam Linh Phượng cười thị huyết.

“Nương nương, người đến!” Thấy phía trước có một nữ tử đi tới, Xuân Lan lập tức bẩm báo, nhưng thân thể của nàng cũng là cứng ngắc một chút. Trễ như vậy xuất hiện ở trong rừng cây này, trừ bỏ Lam Ẩn Nhan sẽ không là người thứ hai nữa? Nhưng mà nàng thật là Lam Ẩn Nhan sao? Vì sao mình cảm giác kia rõ ràng là Hằng nga trên cung trăng, đi lạc vào trong rừng?

“Tốt lắm! Lam Ẩn Nhan, tối nay rừng cây này chính là nơi táng thân của ngươi. Ngươi cũng đừng trách tỷ tỷ, thực ra thì tỷ tỷ của ngươi đã sớm đáng chết…” Ngữ khí Lam Linh Phượng âm lãnh thấu xương nói.

“Lam Linh Phượng, ngươi lăn ra đây cho lão nương!” Lam Ẩn Nhan biểu tình âm trầm đứng ở trước xe ngựa. Nàng vừa thoát khỏi Tiêu Trác kia, liền có một hắc y nhân xuất hiện ở trước mặt nàng, hắc y nhân kia nói cho nàng, Lam Linh Phượng đang ở trong một mảnh rừng cách đó không xa chờ nàng, nếu nàng không đến, như vậy nha hoàn Lam Tây Thành của nàng cùng Miêu Miêu sẽ lập tức bị giết. Sau đó hắc y nhân kia lại nói địa chỉ cho nàng, rồi lắc mình biến mất. Điều này không khỏi làm cho lửa giận của nàng ngút trời, không để yên cho những người này, không có việc gì thì không nên đến trêu chọc mình làm gì?

“Muội muội tốt của ta, làm gì mà hung dữ như vậy chứ?” Thanh âm quyến rũ của Lam Linh Phượng từ bên trong xe ngựa truyền ra.

“Đừng để cho ta nói lần thứ hai, lập tức lăn ra đây cho ta!” Lam Ẩn Nhan khoanh tay trước ngực.

“Muội muội, muốn cho ta lăn ra đây cũng có thể, vậy nhìn ngươi có bản lĩnh này hay không!” Lam Linh Phượng vừa nói xong, phía sau Lam Ẩn Nhan liền xuất hiện hơn 30 tên hắc y nhân bịt mặt.

“Lam Linh Phượng, đây là ngươi đang khiêu khích ta sao?” Lam Ẩn Nhan lạnh lùng híp mắt nhìn về người bịt mặt phía sau, khoé miệng lộ ra tia cười trào phúng.

“Đúng thì như thế nào chứ? Ta hiện tại hoàn toàn có tư cách khiêu khích ngươi! Bởi vì….” Lam Linh Phượng nắm chặt chuỷ thủ trong tay, thanh âm lãnh lệ nói: “Nhiếp gia lục kì, đem tiểu nha hoàn kia cùng lão đầu hổ mang ra!”

“Là!” Nhiếp gia lục kì khiêng hai cái bao tải xuất hiện ở nên cạnh xe ngựa, đem hai cái bao tải ném trên mặt đất, sau đó bọn họ cầm kiếm trong tay chỉ về phía bao tải.

“Muội muội, muốn cứu Lam Tây Thành cùng lão đầu hổ kia sao?” Thanh âm Lam Linh Phượng nũng nịu, con ngươi cũng là vô cùng âm độc.

“Lam Linh Phượng, ngươi cũng biết là ngươi đang tìm chết?” Con ngươi Lam Ẩn Nhan khẽ liếc nhìn hai cái bao tải, sau đó trong con ngươi toát sát khí.

“Lam Linh Phượng, ngươi cũng biết là ngươi đang tìm chết?” Con ngươi Lam Ẩn Nhan khẽ liếc nhìn hai cái bao tải, sau đó trong con ngươi toát sát khí.

“Bây giờ muội muội cũng thật là làm cho tỷ tỷ càng ngày càng không nhận ra!” Lam Linh Phượng vén vén sợi tóc nói, nhưng nội tâm vẫn là chấn động, nếu đổi thành trước đây, nàng gặp phải tình hình như vậy đã sớm khóc sướt mướt, nhưng mà hôm nay nàng không chỉ không khóc, mà còn dám nói chuyện với nàng. Lam Ẩn Nhan này biến hoá lớn cũng thật làm nàng không thể tưởng tượng nổi.

“Ta đây khuyên ngươi vẫn là đi về trước hỏi thăm rõ ràng tính tình của ta, sau đó lại suy nghĩ thêm có muốn tới trêu chọc ta nữa hay không!” Lam Ẩn Nhan nói xong, con ngươi lại liếc nhìn hai cái bao tải, nên làm thế nào bằng tốc độ nhanh nhất đem Lam Tây Thành cùng Miêu Miêu cứu cùng lúc chứ?

“Đây chẳng phải là rất phiền toái sao? Để ta tối hay hảo hảo trêu chọc ngươi một hồi đi! Lam Ẩn Nhan, nếu ngươi muốn cứu Lam Tây Thành cùng lão đầu hổ này, trước hết tự mình huỷ dung mạo của mình đi!” Lam Linh Phượng nói xong, cầm chuỷ thủ trong tay ném ra ngoài cửa sổ xe ngựa. Nàng hận Lam Ẩn Nhan này như thế, sao lại để cho nàng dễ dàng chết như vậy được, không phải nàng trở nên đẹp sao? Vậy huỷ dung mạo của nàng trước, sau đó lại giết nàng, chẳng phải là càng có thể giải hận!

“Muốn khiến ta huỷ dung? Có thể! Đợi ta huỷ dung ngươi trước rồi nói sau!” Lam Ẩn Nhanh nhanh chóng từ trong tay áo lấy ra một cái chuỷ thủ phòng thân.

Mà hắc y nhân bịt mặt vừa thấy Lam Ẩn Nhan lấy chuỷ thủ ra, lập tức giơ kiếm vọt về phía Lam Ẩn Nhan. Lam Ẩn Nhan cũng không chút khách khí vung chuỷ thủ về phía hắc y nhân bịt mặt.

“Có thể đem nàng chém thương, lưu nàng một hơi thở! Ta còn chưa tra tấn nàng đâu, cũng không muốn cho nàng chết dễ dàng như vậy!” Thanh âm Lam Linh Phượng lãnh tuyệt nói.

“Là!” Hắc y nhân bịt mặt lớn tiếng hồi đáp, sau đó kiếm trong tay chém về phía trên người Lam Ẩn Nhan.

“Không biết lượng sức!” Lam Ẩn Nhan cười chế giễu, sau đó thân thủ nhanh nhẹn xuyên qua ở bốn phía hắc y nhân bịt mặt, trong nháy mắt cũng đã có 5 người ngã xuống đất.

Cùng lúc đó, một chỗ tối trong rừng rậm, con ngươi Tiêu Nhiên lại vinh dự nhìn Lam Ẩn Nhan trong chém giết, môi xinh đẹp gợi lên một chút cười yếu ớt mê người.

“Chủ tử! Cần bọn thuộc hạ đi ra ngoài giúp Nhan cô nương sao?” Sứ giả Tu La môn nhẹ nhàng hỏi.

“Không vội, để cho nàng vui đùa một chút đi!” Tiêu Nhiên thanh âm mềm mại đáng yêu đến tận xương nói. Lam Linh Phượng kia không biết sống chết chọc giận nương tử của hắn, tin tưởng nương tử của hắn hẳn là muốn tự mình động thủ phản kích trở về đi? Nếu hắn phái người đi ra ngoài hỗ trợ, có lẽ nương tử sẽ mất hứng đi?

“Nhưng mà Nhiếp gia lục kì kia còn chưa ra tay, 6 người kia không chỉ thân thủ bất phàm, mà càng chuyên dùng mê dược, bọn thuộc hạ sợ nếu bọn họ dùng mê dược đối với Nhan cô nương, vậy coi như…”Sứ giả Tu La môn liếc nhìn Nhiếp gia lục kì đứng hai bên xa ngựa ngạc nhiên hỏi.

“Có phu quân là ta ở đây, sao lại làm cho bọn họ có cơ hội sử dụng mê dược với nương tử chứ?” Tiêu Nhiên cười xinh đẹp, một chút gió đêm kéo tới, tay hắn nhẹ nhàng phất một cái, 6 cánh hoa Bỉ Ngạn xuất hiện ở trong tay hắn. Sau đó liền thấy hắn giơ tay lên, 6 cánh hoa Bỉ Ngạn kia giống như mũi tên bay về phía bên cạnh xe ngựa, Nhiếp gia lục kỳ lại không hề phát hiện tình huống, bị 6 cánh hoa Bỉ Ngạn kia bắn vào ngực, sau đó thân mình thẳng tắp ngã xuống…

Thoáng chốc, Lam Ẩn Nhan cùng hắc y nhân bịt mặt đang trong chém giết kỳ quái liếc nhìn Nhiếp gia lục kì, đây là xảy ra chuyện gì? Vì sao bọn họ bỗng nhiên ngã xuống? Lam Ẩn Nhan cùng hắc y nhân bịt mặt tuy rằng vô cùng nghi hoặc trong lòng, nhưng động tác trong tay lại không dám chần chờ nửa phần.

“Nương… Nương, Nhiếp gia lục… lục kì không biết vì sao, bỗng nhiên không không… không thở!” Cũng nữ Xuân Lan cùng Nhiếp gia lục kì đứng chung một chỗ thì con ngươi lại hoảng sợ nhìn về phía Nhiếp gia lục kì ngã xuống đất, sau đó ngồi xuống thăm dò hơi thở Nhiếp gia lục kì, tiếp theo khuôn mặt liền run run nói với Lam Linh Phượng ở bên trong xe ngựa.

“Cái gì?” Lam Linh Phượng thất thanh kêu lên.

“Nương nương, thân thủ nữ tử này rất cao, nếu để cho nàng sống, sợ là chúng ta không thể đánh bại nàng!” Hắc y nhân bịt mặt cảm giác được cố gắng hết sức lúc này cũng nói với Lam Linh Phượng bên trong xe ngựa. Thân thủ Lam Ẩn Nhan thật sự rất nhanh, nhưng mà Lam Linh Phượng này lại không muốn người chết, nếu không muốn người chết, bọn họ tất nhiên không dám đem hết toàn lực, vậy chẳng phải bọn họ là tự chịu diệt vong sao?

“Một đám phế vật! Vậy lập tức giết nàng cho ta!” Lam Linh Phượng rít gào nói, nhưng sắc mặt lại trắng bệch, nắm đấm cũng nắm chặt. Sao Lam Ẩn Nhan lại có võ công? Những hắc y nhân bịt mặt ở đây đều là tuyệt đỉnh cao thủ trong chốn giang hồ a? Nhưng mà ngay cả Lam Ẩn Nhan đều không đối phó được?

“Là!” Hắc y nhân bịt mặt đạt được lệnh giết, lập tức ra tay ngoan tuyệt về phía Lam Ẩn Nhan.

Sau đó không đợi bọn họ đem kiếm đâm đến ngực Lam Ẩn Nhan, Lam Ẩn Nhan đã nhún người nhảy lên, sau đó thân mình nhanh như tia chớp xoay tròn.

Công phu trong nháy mắt, tất cả những hắc y nhân bịt mặt đó ngã xuống trong vũng máu.

“A!” Nhìn thấy Lam Ẩn Nhan lợi hại như thế, Xuân Lan giữ xe ngựa kinh hô một tiếng, sau đó ánh mắt tối sầm, hôn mê ở trên mặt đất.

“Xuân Lan, đã xảy ra chuyện gì?” Nghe được tiếng Xuân Lan hoảng sợ, Lam Linh Phượng ngồi bên trong xe ngựa nhịn không được đánh cái rùng mình, sau đó chợt đứng lên, thanh âm có chút run run hỏi

Mà lời của nàng vừa xong, Lam Ẩn Nhan liền vọt tới trước xe ngựa, con ngươi cười lạnh xốc rèm lên…
Chương Trước/93Chương Sau

Theo Dõi