Chương Trước/93Chương Sau

Thịnh Thế Xấu Phi

Chương 69: Thành Tâm Tới Thăm!

Mặt trời chiếu lên mặt đất những tia sáng màu vàng rực, toàn bộ Thánh Long vương hướng giống như phủ thêm một tầng cánh bướm kim sa.

Ở nơi này dưới sắc thái mị người, nguyên bản Tam vương phủ cũng liền đẹp huy hoàng làm say lòng người, xinh đẹp rực rỡ chói lọi. Giống như một bức tranh lộng lẫy rực rỡ.

Trong phòng ngủ…

“Tây Thành, lấy cho ta chén nước. Ta khát nước!” Lam Ẩn Nhan mê man một ngày rốt cuộc mở mắt, từ trên giường khởi động nửa người, sau đó nàng kêu Lam Tây Thành đang ghé vào cái bàn một bên giống như đang nghỉ.

“Tiểu thư, ngài rốt cuộc tỉnh a!” Nghe được thanh âm của Lam Ẩn Nhan, thân thể Lam Tây Thành phút chốc đứng thẳng lên, sau đó con ngươi ngạc nhiên nhìn về phía Lam Ẩn Nhan.

“Ân. Ta muốn uống nước!” Lam Ẩn Nhan gật gật đầu nói.

“Nga!” Lam Tây Thành lập tức đưa tay về phía bàn, lấy ấm nước đổ một chén nước, sau đó nàng nhanh chóng chạy tới bên giường, đem chén nước đưa cho Lam Ẩn Nhan.

Tiếp nhận chén nước, ngửa đầu uống cạn nước trong chén, sau đó Lam Ẩn Nhan đem cái chén trả lại cho Lam Tây Thành, sau đó liền thử xuống giường.

“Tiểu thư, Tam vương gia nói, thân thể ngài rất suy yếu, cần ở trên giường nằm mấy ngày” Lam Tây Thành nhanh chóng đem cái chén để lên bàn, sau đó vội vã lại đỡ Lam Ẩn Nhan.

“Đừng cùng ta nói tên biến thái chết tiệt kia” Lam Ẩn Nhan đảo cặp mắt trắng dã, dưới sự giúp đỡ của Lam Tây Thành. Nàng ngủ xương sống thắt lưng đau, nàng đương nhiên phải xuống dưới vận động một chút để áu tuần hoàn lên.

“Tiểu thư, ngươi có thể chịu đựng được sao?” Lam Tây Thành thật cẩn thận hỏi.

“Ngươi buông đi, ta không yếu ớt như vậy!” Đợi sau khi Lam Tây Thành buông tay, Lam Ẩn Nhan lập tức duỗi lưng. Tuy rằng thể lực còn chưa khôi phục hoàn toàn, nếu muốn xử lý tên Tiêu Dật đó khẳng định là không được, nhưng miễn cưỡng hoạt động một chút thì vẫn không có vấn đề gì.

“Tiểu thư, ngài buồn ở trong phòng cả một ngày, nếu không để Tây Thành đỡ ngài đi ra ngoài một chút đi!” Nhìn thấy tiểu thư hình như tốt hơn rất nhiều, trong lòng Lam Tây Thành cũng rất vui vẻ.

“Đúng là phải đi ra ngoài hô hấp chút không khí!” Lam Ẩn Nhan lặng lẽ nói, ở nơi này khi hai người chuẩn bị đi về phía cửa thì…

Cửa bỗng nhiên có ánh sáng trắng lóe lên, sau đó chính là Phong Y trang chủ của Đệ nhất trang đi đến

“Ngươi không có việc gì đi?” Nhìn thấy Lam Ẩn Nhan đầu tiên, trong con ngươi Phong Y hiện lên một tia kinh ngạc. Không phải bọn thám tử báo cáo nói nàng bị bệnh ngay cả giường cũng không thể dậy sao?

“Là ngươi?” Con ngươi Lam Ẩn Nhan lãnh mị xuống, sau đó đem môi dán ở bên tai Lam Ẩn Nhan nói nhỏ một câu. Sau đó liền thấy Lam Tây Thành chăm chú nhìn Phong Y, sau đó nhanh như chớp chạy ra ngoài.

“Tiểu bạch bạch, là võ công của ngươi quá cao đi? Vẫn là thị vệ Tam vương phủ này là Phế vật a? Sao ngươi đến Tam vương phủ này liền giống như vào chỗ không người chứ?” Lam Ẩn Nhan khoanh tay trước ngực, nhín mày nhìn về phía Phong Y. Tam vương phủ luôn luôn đề phòng rất chặt chẽ, Phong Y này là người của Hoàng đế Tiêu Trác, làm sao Tiêu Dật có thể làm cho hắn dễ dàng xông vào Tam vương phủ chứ? Tâm tư tên kia thật sự là làm người ta suy xét không ra a?

“Thân thể ngươi có khỏe không?” Phong Y xem nhẹ trào phúng trong giọng nói Lam Ẩn Nhan, mà là vẻ mặt ôn hòa hỏi Lam Ẩn Nhan. Kỳ thật hắn cũng có chút kỳ quái, tuy rằng hắn là trèo tường tiến vào tìm Lam Ẩn Nhan, còn bị thị vệ Tam vương phủ phát hiện, chỉ là thị vệ này chính là ánh mắt cổ quái nhìn hắn, thế nhưng không có bất luận kẻ nào đi lên ngăn cản hắn?

“Xin hỏi… Ngươi là đang quan tâm ta sao?” Con ngươi Lam Ẩn Nhan che dấu một tia băng lãnh. Xét đến cùng, đầu sỏ làm cho thân thể của mình suy yếu như thế chính là Phong Y này, nếu không phải hắn hạ độc mình, thì mình cần để cho Quỷ Y kia giải độc sao? Nếu không cho Quỷ Y kia giải độc, nàng sẽ rơi vào tình cảnh như bây giờ sao? Hắn đến được, còn có mặt mũi tới hỏi thân thể mình có khỏe không?

“Xin hỏi… Ngươi là đang quan tâm ta sao?” Con ngươi Lam Ẩn Nhan che dấu một tia băng lãnh. Xét đến cùng, đầu sỏ làm cho thân thể của mình suy yếu như thế chính là Phong Y này, nếu không phải hắn hạ độc mình, thì mình cần để cho Quỷ Y kia giải độc sao? Nếu không cho Quỷ Y kia giải độc, nàng sẽ rơi vào tình cảnh như bây giờ sao? Hắn đến được, còn có mặt mũi tới hỏi thân thể mình có khỏe không?

“Ta nghe nói ngươi nằm ở trên giường không dậy nổi, cho nên liền…” Kỳ thật hắn cũng không biết vì sao mình sau khi nghe cái tin tức như vậy, trong lòng bỗng nhiên thập phần kích động, sau đó mạo hiểm đến Tam vương phủ thăm Lam Ẩn Nhan. Có lẽ… Là vì mình nợ nàng một cái mạng đi?

“A, không nghĩ tới ngươi còn dài hơn đối với người thính tai đi? Chẳng qua thân thể ta như thế nào, với ngươi có liên quan sao? Cũng hoặc là ngươi sợ ta viên quân cờ này chết rồi, không có người trộm cho ngươi hai cái kia đi?” Lam Ẩn Nhan châm chọc cười nói, nhưng trong lòng lại vẫn chấn động, nàng đêm qua vừa mới bị bệnh, Phong Y này có được tin tức, những người này điều tra tin tức bản lĩnh thật cao, thật đúng là làm người ta xem thế là đủ rồi.

“Ta thừa nhận lúc hạ độc ngươi quả thật là đem ngươi làm như quân cờ. Nhưng từ khi ngươi đã cứu ta một mạng, kỳ thật ta đã muốn đem người trở thành bằng hữu” Phong Y hơi hơi ngẩn người, sau đó chậm rãi mở miệng nó. Đều nói Thiên hạ đệ nhất trang là Môn phái trong giang hồ, nhưng thực ra thì nói sáng lập, chính là bảo vệ Giang sơn Thánh Long vương hướng. Vô luận Hoàng đế các triều đại là anh minh tài giỏi hay là ngu ngốc vô năng, Thiên hạ đệ nhất trang đều phải thề sống chết nguyện trung thành. Cho nên lúc trước vì giúp Hoàng đế Tiêu Trác diệt trừ đại họa trong đầu, hắn mới có thể hạ độc Lam Ẩn Nhan ép nàng đến Tam vương phủ ăn cắp hai cái kia.

Đêm hôm đó ở trong rừng cây, tuy rằng Lam Ẩn Nhan là vì giải độc mới cứu hắn, nhưng mà mặc kệ nói như thế nào thì mình vẫn nợ nàng một cái mạng, hắn Phong Y không thích nợ ân tình người khác, cho nên hắn sẽ báo đáp nàng.

Hơn nữa nhìn đến dáng vẻ nàng đêm đó liều mạng bảo vệ tính mạng mình, hắn Phong Y nội tâm nơi mềm mại nhất mau bị xúc động. Cho nên bây giờ hắn cũng không biết đối mặt với Lam Ẩn Nhan thế nào, muốn giải độc cho nàng, nhưng lại bất lực. Xem nàng như bằng hữu, tựa hồ nàng sẽ không cảm kích? Dù sao… Trong lòng nàng, mình là một kẻ tiểu nhân âm hiểu hạ độc nàng.

“Đây thật đúng là truyện cười buồn cười nhất trên thế gian, một người hạ độc ta đem ta trở thành quân cờ, bỗng nhiên nói đem ta trở thành bằng hữu? Đây rốt cuộc là vinh hạnh của ta? Hay là bi ai của ta chứ?” Lam Ẩn Nhan lạnh lùng cười. Trong lòng nàng lại chứng thực rằng người của Thánh Long vương hướng này đều là người trong đầu có chút không bình thường.

“Bất luận ngươi tin cũng tốt, không tin cũng chẳng sao. Quả thật là ta thành tâm tới thăm ngươi. Ta còn riêng…” Mí mắt Phong Y buông xuống, sau đó liền chuẩn bị lấy cái gì từ trong ngực ra. Nhưng không đợi hắn đưa tay vào trong ngực, cửa liền truyền đến một tiếng kêu mãnh hổ làm người ta dựng đứng cả lông tơ.

“Muốn trở thành bằng hữu của ta thì điều kiện trước tiên, thì phải làm cho Miêu Miêu của ta đến quyết định, hắn là có tư cách trở thành bằng hữu của ta hay không!” Lam Ẩn Nhan vẫy tay về phía Lam Tây Thành ra hiệu.

“Ngao…” Miêu Miêu được Lam Tây Thành buông sợi xích bạc trên cổ ra, một chút liền nhảy vào, chậm rãi bước tới gần Phong Y.

“Tiểu thư, Tây Thành không tới chậm đi?” Lam Tây Thành lại chạy vội tới bên người Lam Ẩn Nhan hỏi.

“Tới đúng lúc” Lam Ẩn Nhan thản nhiên cười nói.

“Hư ~…” Nhìn thấy Miêu Miêu tới gần mình, Phong Y cũng thở một khẩu lãnh khí, sau đó lùi lại mấy bước. Cũng không phải hắn sợ lão đầu hổ này, chỉ là hắn sợ mình chẳng may ra tay chém lão đầu hổ này bị thương, mà sẽ làm Lam Ẩn Nhan đối với hắn hận ý càng sâu.

“Lam… Lam Ẩn Nhan, ta, ta thật đúng là thành tâm tới thăm ngươi, ngươi không cần thiết đón tiếp ta như thế đi?” Phong Y vội vã tạo khoảng cách với Miêu Miêu, sau đó con ngươi nhìn về phía Lam Ẩn Nhan.

“Thành tâm? Ở đâu a? Ta không thấy được a?” Lam Ẩn Nhan mờ mịt nhìn xuống xung quanh, sau đó vẻ mặt vô tội nói.

“Ngươi mau chóng để cho lão đầu hổ này lui ra nga! Nếu không nó thật sự muốn nhào lên, ta cũng không thể bảo đảm không làm nó bị thương nga!” Khóe miệng Phong Y co quắp xuống,. Hắn tuy là mang theo thành tâm tới thăm nàng, nhưng hắn không chuẩn bị để ình táng thân miệng hổ a?

“Vậy ngươi liền thương tổn nó! Dù sao mưu hại kẻ yếu đuối luôn luôn là bản lĩnh sở trường của các ngươi. Ngươi cần gì phải làm người khiêm tốn chứ? Vẫn là ngươi khôi phục bản tính có vẻ làm người ta thích” Lam Ẩn Nhan nhún vai nói. Lúc trước nàng vừa xuyên qua tới đây, liền nhìn thấy Phong Y này túm tóc “Lam Ẩn Nhan”, có thể nghĩ, nhất định là hắn làm nữ tử kia chết, cho nên mới làm ình xuyên vào trên người nữ tử kia. Nàng phân tích ra, nguyên nhân là bởi vì Lam Ẩn Nhan kia xấu xí, thái độ làm người thập phần tự ti yếu đuối. Một nữ tử đáng thương mà lại tay trói gà không chặt như vậy, hắn đều nhẫn tâm giết hại, đối với người như vậy Lam Ẩn Nhan nàng chỉ có hai chữ ‘hèn mọn’.

“Ngươi… Ngươi…. Ngươi cũng đừng ép ta nga!” Phong Y lại rút lui vài bước, ngón tay chậm rãi chỉ vào Miêu Miêu đang tới gần nói. Nguyên bản áo trắng như tuyết khí chất thanh nhã, cả người hắn giống như mặt trăng nơi xa xôi tản ra tia sáng sạch sẽ nhu hòa, lúc này thần sắc lại bỗng dưng sinh ra vài phần hoảng loạn.

“Miêu Miêu, hình như ngươi rất lâu rồi chưa ăn thịt đi? Không biết ta đem hắn ban cho ngươi làm bữa trưa, có phù hợp khẩu vị của ngươi hay không?” Lam Ẩn Nhan không chút nào để ý đế Phong Y nói, mà là quay đi nói đùa với Miêu Miêu.

“Ngao…” Miêu Miêu đáp lại Lam Ẩn Nhan bằng một tiếng rống hưng phấn, sau đó mở to mồm về phía Phong Y.

“Ngao…” Miêu Miêu đáp lại Lam Ẩn Nhan bằng một tiếng rống hưng phấn, sau đó mở to mồm về phía Phong Y.

Phong Y biết không thể tránh né, chỉ có thể bất đắc dĩ từ trong tay áo rút nhuyễn kiếm ra. Thoáng chốc, bên trong bỗng nhiên nở rộ bảy tia sáng, rực rỡ chói mắt giống như cầu vồng.

Quang mang lóa mắt làm cho ánh mắt Miêu Miêu bỗng nhiên hoa lên, chỉ thấy thân thể Miêu Miêu chần chừ xuống, giống như có chút kiêng kị uy lực của nhuyễn kiếm này. Bất quá nó vẫn mở to mồm hướng về phía Phong Y như cũ.

“Kiếm này…” Lam Ẩn Nhan cũng tò mò liếc nhìn nhuyễn kiếm bắn ra tia sáng khác nhau trong tay Phong Y, sau đó đi tới bên người Miêu Miêu, ngăn trở Miêu Miêu tấn công. Bởi vì nàng cảm giác được Miêu Miêu chần chừ, chẳng lẽ kiếm này rất lợi hại?

“Cái này gọi là Thất thải kiếm, khi đối địch có thể toát ra bảy loại tia sáng. Sức mạnh của bảy loại tia sáng này, có nhu hòa, có kiên cường, có lạnh lẽo, cũng có ấm áp, nhưng mà những tia sáng này đều có sức mạnh vô địch” Phong Y nhìn thấy Lam Ẩn Nhan tò mò, nhịn không được mở miệng giải thích. Gặp được đối thủ mạnh mẽ, nếu võ công ở trên không thể địch lại, nhưng chỉ cần có một cái tuyệt thế bảo kiếm, như thế cũng không dễ dàng bị thua, cho nên sau khi ở trong rừng cây bất ngờ bị Môn chủ Tu La môn tập kích, hắn liền đem Thất thải kiếm trân quý nhất của Thiên hạ đệ nhất trang mang theo bên người.

“Thanh kiếm này sinh ra vào 500 năm trước, nghe nói là hấp thụ tinh hoa trời đất mới luyện chế thành, sở dĩ nó phát ra bảy tia sáng, là vì…” Bỗng nhiên Phong Y chuyên tâm giảng giải lên, hơn nữa hắn còn đặc biệt vung kiếm trong tay xuống, làm cho nó lại tỏa ra quang mang càng chói mắt. Thấy Phong Y bỗng nhiên tình cảm cũng tốt kể lai lịch thanh kiếm này ình, Lam Ẩn Nhan nhìn mà khóe miệng không khỏi run rẩy.

“Kỳ thực uy lực của nó lúc trước có mạnh hơn chút, chỉ tiếc nó từng trải qua kiếp nạn, cho nên…” Phong Y giống như giới thiệu nghiện, biểu tình trên mặt càng giống như là quên sự tồn tại của Lam Ẩn Nhan và Miêu Miêu, cứ như vậy thỏa thích giới thiệu thanh bảo kiếm trong tay mình

“Ngừng, ngươi là đến khoe ra thanh bảo kiếm này sao?” Lam Ẩn Nhan im lặng liếc nhìn Phong Y, sau đó rống lớn một câu.

“…” Phong Y vô tội liếc nhìn Lam Ẩn Nhan, trong lòng nhịn không được nói thầm: Ta chỉ là thấy ngươi rất ngạc nhiên, cho nên mới giới thiệu cho ngươi a?

“Kỳ thật ta là tới đưa cho ngươi cái này” Phong Y thu kiếm vào trong tay áo, sau đó từ trong ngực lấy ra một cái hộp gấm đưa cho Lam Ẩn Nhan.

“Cái quỷ gì?” Lam Ẩn Nhan chăm chú nhìn, không đưa tay nhận.

“Phong trang chủ không mời mà tới, khó trách có chút thất nghi đi?” Bỗng nhiên, thân ảnh Tiêu Dật xuất hiện ở trước cửa, ngữ khí lạnh như băng cũng chợt vang lên. Hắn đã sớm biết Phong Y vào Tam vương phủ, Thị vệ canh cửa không ngăn cản Phong Y cũng là hắn bày mưu đặt kế, bởi vì hắn muốn nhìn một chút mục đích mà Phong Y tới đây. Vốn dĩ hắn nghĩ đến Phong Y thấy Lam Ẩn Nhan không trộm hai cái kia, cho nên có chút thiếu kiên nhẫn, quyết định ban ngày ban mặt mạo hiểu tiến vào tự mình tìm kiếm hai thứ kia. Nhưng mà hắn lại cảm thấy Phong Y không phải là loại người thiếu kiên nhẫn, vì thế hắn liền lặng lẽ bám theo Phong Y, đợi sau khi hắn phát hiện Phong Y vào phòng ngủ Lam Ẩn Nhan, liền vẫn ẩn núp ở bên ngoài. Hắn nghĩ đến Phong Y muốn gây khó khăn cho Lam Ẩn Nhan, nhưng theo đối thoại giữa Phong Y và Lam Ẩn Nhan, hắn lại cảm giác mục đích tới đây của Phong Y quả thật là thăm Lam Ẩn Nhan, điều này không khỏi làm cho hắn không hiểu dấy lên ngọn lửa ghen tị, vì thế hắn nhịn không được hiện thân.

“Không trải qua ngươi chủ nhân cho phép, liền tự tiện xông vào, quả thật Phong Y có chút thất nghi” Thân thể Phong Y hơi hơi cứng đờ, sau đó chậm rãi mở miệng nói.

“Không trải qua sự cho phép của bổn vương liền xông tới, còn có thể tha thứ. Chính là không trải qua sự cho phép của bổn vương, tự tiện xông vào phòng ngủ Ái phi của bổn vương, chỉ sợ Phong trang chủ không chỉ có chút thất nghi, còn có chút bụng dạ khó lường đi?” Tiêu Dật không chút để ý liếc nhìn Lam Ẩn Nhan, sau đó cất bước đi đến, rồi hắn đi tới bên người Lam Ẩn Nhan, vô cùng mãnh liệt muốn chiếm làm của riêng nhanh chóng ôm lấy thắt lưng Lam Ẩn Nhan, vòng chặt ở trong cánh tay.

“Buông móng vuốt của ngươi ra” Lam Ẩn Nhan chán ghét nhìn Tiêu Dật, sau đó liền muốn tránh thoát khỏi sự kìm hãm của Tiêu Dật, nhưng năng lực trong cơ thể nàng lúc này, muốn tránh thoát khỏi sự kìm hãm của Tiêu Dật tựa hồ cũng có chút khó khăn.

“Ta dùng cánh tay ôm ngươi, không dùng móng vuốt ôm ngươi” Tiêu Dật cười nhạt nhìn về phía Lam Ẩn Nhan, cánh tay lại vòng càng chặt, giống như mình vừa buông ra, nàng sẽ biết mất giống như không thấy.

“Có bệnh!” Lam Ẩn Nhan không tránh thoát chỉ có thể xem thường mắng.

“Ngao…” Miêu Miêu ở một bên lại lập tức cọ xát đứng lên, quay về phía Tiêu Dật mở to miệng.

“Nhan nhi, tốt nhất ngươi lập tức làm cho Lam Tây Thành đem Miêu Miêu này khẩn cấp dắt ra ngoài, nếu không ta cũng không cam đoan không thương đến nó” Ngữ khí Tiêu Dật thực ôn hòa, nhưng lại mang theo tia uy hiếp. Con hổ ghê tởm này, mỗi lần nhìn đến nó đều là nhe răng trợn mắt. Nếu không phải sự làm nó thương, Lam Ẩn Nhan sẽ tìm mình liều mạng, thì hắn đã sớm một chưởng đập chết nó.

“Tây Thành, đem Miêu Miêu mang đi ra ngoài đi!” Lam Ẩn Nhan tức giận trừng mắt nhìn Tiêu Dật, sau đó chậm rãi mở miệng nói. Bây giờ cả người nàng vô lực, cho nên nàng nhẫn. Bất quá, nàng sẽ bộc phát ra. Tiêu Dật, ngươi chờ cho ta, nếu ta không thu thập ngươi, ta liền theo họ ngươi.

“Tây Thành, đem Miêu Miêu mang đi ra ngoài đi!” Lam Ẩn Nhan tức giận trừng mắt nhìn Tiêu Dật, sau đó chậm rãi mở miệng nói. Bây giờ cả người nàng vô lực, cho nên nàng nhẫn. Bất quá, nàng sẽ bộc phát ra. Tiêu Dật, ngươi chờ cho ta, nếu ta không thu thập ngươi, ta liền theo họ ngươi.

“Nga!” Lam Tây Thành ngoan ngoãn trả lời, sau đó tiến lên túm Miêu Miêu.

“Ngao…” Miêu Miêu lại không chịu đi, lại lên tiếng rống giận về phía Tiêu Dật. Nó giống như muốn nói: Miêu Miêu mới không sợ ngươi đâu. Miêu Miêu phải bảo vệ Nhan Nhan chủ tử.

“Miêu Miêu ngoan, đi chơi đi!” Lam Ẩn Nhan sủng nịnh liếc nhìn Miêu Miêu nói.

“Ô ô ô…” Nghe được Lam Ẩn Nhan nói, Miêu Miêu nhỏ tiếng kêu, sau đó cúi đầu, một bộ dáng thực mất hứng đi theo Lam Tây Thành ra ngoài.

“Phong trang chủ, ngay cả lão đầu hổ kia đều rất thức thời đi ra ngoài, ngài cũng nên thức thời chút rời khỏi phòng ngủ Ái phi bổn vương có phải hay không? Nếu Phong trang chủ lại không chịu đi, chỉ sợ ngay cả lão đầu hổ cũng không bằng đi?” Lúc này Tiêu Dật mới nhìn mày nhìn về phía Phong Y.

“Nếu ngươi thật sự quan tâm Lam Ẩn Nhan, vậy ngươi liền nhận lấy cái này. Ngươi vừa nhận lấy, ta lập tức rời đi” Phong Y cũng không để ý tới Tiêu Dật châm chọc khiêu khích, chính là lạnh nhạt liếc nhìn Lam Ẩn Nhan, sau đó cầm hộp gấm trong tay đưa cho Tiêu Dật.

“Ái phi thích cái gì, bổn vương sẽ đích thân đưa cho nàng, cho nên Phong trang chủ vẫn là đưa cái này về đi! Bất quá tấm lòng ngươi đối với Ái phi, bổn vương thay Ái phi tiếp nhận” Tiêu Dật lạnh lùng cười nói. Nếu hắn đoán không sai, nhất định là Phong Y biết thân thể Lam Ẩn Nhan không thoải mái, cho nên tặng cái thuốc gì bổ đến đây đi? Tam vương phủ hắn muốn cái gì mà không có, cần hắn chạy xa như vậy đưa tới sao. Còn có hắn đối với Lam Ẩn Nhan rốt cuộc rắp tâm gì? Vì sao một hồi xem nàng như quân cờ, một hồi lại đại hiến ân cần như thế, hắn cũng sẽ không yêu Lam Ẩn Nhan chứ? Nghĩ đến đây, lửa giận trong cơ thể Tieu Dật thiêu đốt càng nhanh.

“Thứ này là tặng cho ta, cũng không phải tặng cho ngươi. Ngươi có tư cách gì thay ta cự tuyệt” Lam Ẩn Nhan vốn cũng không muốn gì đó của Phong Y, nhưng mà Tiêu Dật lại làm cho nàng tức giận không có chỗ phát tiết, vì thế nàng liền đưa tay nhận lấy hộp gấm của Phong Y.

“Vậy ta sẽ không quấy rầy, cáo từ!” Phong Y liền chắp tay, sau đó thân ảnh chợt lóe biến mất ở trong phòng ngủ Lam Ẩn Nhan.

“Ái phi còn không nhanh lên mở ra nhìn một cái, nhìn xem Phong Y tặng cái gì quý cho ngươi?” Lúc này Tiêu Dật mới buông lỏng thân thể Lam Ẩn Nhan ra, ngữ khí ê ẩm nói.

“Ngươi quản được sao? Chính là hắn đưa cây cỏ cho ta, ta cũng rất thích!” Lam Ẩn Nhan hừ lạnh nói. Bất quá tay nàng không có dấu vết muốn mở hộp gấm ra. Nàng mới không hiếm lạ đồ Phong Y kia đưa, nàng chính là không quen nhìn thái độ kiêu ngạo của Tiêu dật thay mình cự tuyệt này nọ của Phong Y, lúc này mới tâm không cam tình không muốn nhận lấy.

“Làm gì mà Ái phi lại keo kiệt như thế, để cho bổn vương thưởng thức một chút thì thế nào? Hay là Ái phi lo lắng Phong Y đưa là cái ám muội gì đó, cho nên không dám để cho Bổn vương thưởng thức?” Ngữ khí Tiêu Dật trào phúng nói.

“Hắn tặng cho ta, đây chính là thuộc về ta. Ta luôn không thích gì đó của mình bị người có linh hồn dơ bẩn thưởng thức, bởi vì ta sợ sẽ làm bẩn thứ đó của ta” Lam Ẩn Nhan xoay người đi về phía giường, chuẩn bị đem hộp gấm đặt ở dưới gối. Kỳ thật nàng cũng có chút tò mò trong hộp gấm này rốt cuộc dấu thứ gì, bất quá chính là nàng không thích cho Tiêu Dật xem, cho nên nàng nhất định chờ sau khi Tiêu Dật tên biến thái chết tiệt này rời đi, nàng lại mở ra nhìn một chút.

“Vạn nhất Phong Y đưa là cái gì nguy hiểm vậy cũng không tốt, ngươi là Ái phi của bỏn vương, bổn vương có nghĩa vụ thay ngươi gánh vác nguy hiểm. Cho nên vẫn là để cho bổn vương thay Ái phi mạo hiểm, tự mình thay Ái phi mở hộp gấm này ra đi!” Thân thể Tiêu Dật chợt lóe, sau đó đi tới trước mặt Lam Ẩn Nhan, đoạt hộp gấm trong tay nàng.

“Con mẹ ngươi, đem hộp gấm trả lại cho lão nương” Lam Ẩn Nhan nhịn không được mắng, đưa tay liền muốn đoạt lại hộp gấm.

Sau đó ngay lúc nàng chuẩn bị ra tay trong nháy mắt, hộp gấm bị Tiêu Dật mở ra.

Thoáng chốc, tia sáng màu đỏ chói mắt phóng lên cao, mà nhìn đến gì đó trong hộp gấm, cả người Tiêu Dật đều thất thần…
Chương Trước/93Chương Sau

Theo Dõi