Chương Trước/93Chương Sau

Thịnh Thế Xấu Phi

Chương 8: Đừng Ép Ta?

“Tỷ tỷ, không tốt! Có đại phôi đản mang theo kiếm chạy lại phía sau ngươi!” Tứ vương gia Tiêu Nhiên ngốc vù vù cắn chính ngón trỏ mình, oai đầu “Thiện chí” nhắc nhở Lam Ẩn Nhan. Nhưng ở chỗ sâu trong mắt hắn lại rõ ràng cất dấu một chút hương vị xem diễn.

“Aiz! Bọ chó chính là bọ chó, không có việc gì liền nhảy nhót loạn lên a? Không biết quấy rầy người khác nói chuyện phiến là việc đáng tức giận sao?” Lam Ẩn Nhan còn lại khẽ thở dài nói, sau khi con ngươi thâm túy quét mắt nhìn Tiêu Nhiên, nàng nhanh chóng xoay người qua. Kì thật nếu Tiêu Nhiên không có mở miệng trước, nàng cũng cảm nhận được có sát khí từ sau lưng đánh úp lại.

Lam Tây Thành cũng đồng thời xoay người lại, nhìn thấy hắc y nhân bịt mặt mang theo kiếm chạy lại phương hướng của mình cùng Lam Ẩn Nhan, lập tức dọa chân mềm nhũn, sau đó ngã ngồi ở trên đất.

“Tiểu thư, ngươi chạy mau a!” Lam Tây Thành không chú ý đến tình cảnh nguy hiểm của mình, thét chói tai nhắc nhở Lam Ẩn Nhan.

“Phu quân tương lai này, thế nhưng phái một đám bọ chó không có gì đến uy hiếp ta, thật đúng là vũ nhục ta!” Lam Ẩn Nhan vẫn không nhúc nhích đứng tại chỗ, con ngươi chăm chú nhìn về hắc y nhân che mặt đang chạy lại đây, trong miệng thập phần khó chịu nói.

Khi mà hắc y nhân che mặt kia giơ kiếm trước mặt Lam Ẩn Nhan, con ngươi Lam Ẩn Nhan trong nháy mắt kết thành băng, sau đó tay áo vung lên, một phen chủy thủ từ trong tay áo nàng bay ra ngoài.

Sau đó liền thấy chủy thủ thẳng tắp xuyên thấu qua cổ tay cầm kiếm của hắc y nhân.

“A!” Hắc y nhân bịt mặt lập tức phát ra một tiếng thét chói tai, kiếm trong tay loảng xoảng đánh rơi trên đất, mà ở cổ tay phải hắn không chỉ có máu tươi ứ ra, còn truyền đến trùy tâm đau.

Bởi vì Lam Ẩn Nhan khi đem chủy thủy xuyên thấu tay phải hắn, đã đem kinh mạch cổ tay phải đánh gãy.

“Ngươi…” Hắc y nhân bịt mặt liền đem tay trái bịt chặt cổ ta phải lại, con ngươi kinh hãi nhìn về phía Lam Ẩn Nhan.

Nhưng mà, không đợi hắn nói xong, Lam Ẩn Nhan lại dùng tốc độ quỷ dị đến trước mặt hắn, teo sau liền thấy năm ngón tay Lam Ẩn Nhan, gắt gao khấu trên gáy tử hắc y nhân bịt mặt.

Nhưng mà, không đợi hắn nói xong, Lam Ẩn Nhan lại dùng tốc độ quỷ dị đến trước mặt hắn, teo sau liền thấy năm ngón tay Lam Ẩn Nhan, gắt gao khấu trên gáy tử hắc y nhân bịt mặt.

Thoáng chốc, Lam Tây Thành ngã ngồi trên mặt đất con ngươi khiếp sợ nhìn về phía Lam Ẩn Nhan. Tiểu thư khi nào thì biến lợi hại như vậy?

Mà xon ngươi khiếp sợ nhìn về phía Lam Ẩn Nhan, còn có Tứ vương gia Tiêu Nhiên cưỡi trên lưng con hổ xem diễn.

Sáng nay, Lam Ẩn Nhan ở phủ Thừa tướng nói những lời đó với Lam Hằng, cũng đã có người nói cho hắn.

Nói vậy Tam ca cũng chiếm được tin tức, mới có thể nửa đường phái người chặn Lam Ẩn Nhan đi?

Hắn biết Lam Ẩn Nhan trước kia và bây giờ không giống nhau! Nhưng mà biến hóa này cũng quá lớn đi? Tất cả hắc y nhân ở đây đều là thuộc hạ của Tam ca, võ công bọn họ cũng không phải là tầm thường, hắc y nhân bịt mặt vừa rồi muốn giết Lam Ẩn Nhan là giả, muốn thương tổn nàng, làm cho nàng không thể đến phủ Tam vương gia là thật.

Thế nhưng Lam Ẩn Nhan chỉ cần trong nháy mắt, dùng chủy thủ đâm thủng cổ tay hắc y nhân này, sau đó túm gáy tử hắc, nếu người không có nội lực cùng võ công tới điên phong, căn bản không có khả năng làm được a?

Nhưng mà hắn vừa mới quan sát, Lam Ẩn Nhan này căn bản không có chút nội lực, nàng rốt cuộc là làm thế nào a? Tiêu Nhiên lập tức thư hồi ánh mắt khiếp sợ, sau đó biểu tình si ngốc nhìn về phía Lam Ẩn Nhan. Nhưng khóe miệng hắn lại vòng lên một chút không nhận thấy, cũng vô pháp cân nhắc ý cười.

“Đối với hành động đánh lén ta vừa rồi của ngươi, ngươi có cái gì sám hối, cần nói với ta sao?” Lam Ẩn Nhan chọc mi nhìn về phía hắc y nhân bịt mặt bị chính mình kháp trên gáy tử.

“Ngươi….” Hắc y nhân bịt mặt gian nan hộc ra một chữ, sau đó cũng không nói gì, lúc này trong con ngươi hắn trừ bỏ kinh hãi vẫn là kinh hãi.

“Hôm nay là ngày mừng rỡ của ta và chủ tử nhà ngươi, ta thực không nghĩ là làm cho hai tay dính đầy huyết tinh! Như vậy là điềm xấu! Cho nên ta quyết định phát từ bi, cho ngươi hai con đường!” Lam Ẩn Nhan dùng một tay kháp gáy tử hắc y nhân bịt mặt, bàn tay còn lại liêu liêu sợi tóc trên trán.

“Hôm nay là ngày mừng rỡ của ta và chủ tử nhà ngươi, ta thực không nghĩ là làm cho hai tay dính đầy huyết tinh! Như vậy là điềm xấu! Cho nên ta quyết định phát từ bi, cho ngươi hai con đường!” Lam Ẩn Nhan dùng một tay kháp gáy tử hắc y nhân bịt mặt, bàn tay còn lại liêu liêu sợi tóc trên trán.

Nghe được những lời của Lam Ẩn Nhan, hắc y nhân bịt mặt thân thể nhất thời cứng đờ, nàng biết là Tam vương gia phái bọ họ đến?

“Đường thứ nhất chính là, ngươi quỳ gối trước chân ta, hảo hảo sám hối một chút về hành động đánh lén ngu xuẩn của ngươi đối với ta, sau khi sám hối xong, ngươi tâm tình đối với ta phải vô cùng tôn kính, nâng kiệu hoa lên cho ta, đem ta đường đường chính chính vào phủ Tam vương gia, cùng chủ tử nhà ngươi bái đường thành thân, như vậy ta tạm tha cho ngươi một mạng!” Lam Ẩn Nhan chậm rãi mở miệng nói.

“Phi ~, nữ tử xấu xí giống như ngươi, có cái tư cách gì trở thành Tam vương phi chúng ta!” Hắc y nhân bịt mặt gian nan mắng nói.

“Thật tiếc nuối, ngươi không chỉ cự tuyệt đề nghị thứ nhất của ta, ngươi còn kỳ thị dung mạo của ta! Bất quá ngươi còn có lựa chọn thứ hai” Con ngươi Lam Ẩn Nhan lộ ra tươi cười nguy hiểm.

“Đừng nhiều lời, muốn giết cứ giết! Người Tam vương phủ không sợ chết!” Hắc y nhân bịt mặt lạnh lùng nói.

“Ta vừa rồi đã muốn nói qua, hôm nay là ngày mừng rỡ của ta, ta không nghĩ là cho tay của ta dính đầy máu tươi! Con đường thứ hai chính là, ngươi ngoan ngoãn đứng ở chỗ này, liên tục thét chói tai mười lần, Tam vương gia không phải người, thế nhưng phái người mưu sát thể tử trong ngày tân hôn, hắn sau khi chết không thể siêu sinh! Chỉ cần ngươi phát ra từ phế phổi hò hét mười lần, ta tạm tha cho ngươi một mạng!” Lam Ẩn Nhan ngữ khí nhu hòa nói.

“Phi ~, muốn cho ta mắng Tam vương gia, ngươi đừng nằm mơ! Ta thà chết chứ không chịu khuất phục!” Sau khi hắc y nhân bịt mặt gian nan nuốt nước bọt, con ngươi trừng lớn về phía Lam Ẩn Nhan nói.

“Ngươi cũng quá khó hầu hạ, hai con đường này đi tốt như vậy, ngươi cũng không tình nguyện đi! Ta hôm nay quả thật không nghĩ làm cho hai tay mình dính đầy máu tươi! Ngươi trăm ngàn lần đứng ép ta nga, bức người khác làm chuyện không muốn, thật sự thực chán ghét!” Lam Ẩn Nhan con ngươi lạnh lùng nói, không đợi hắc y nhân bịt mặt nói tiếp, Lam Ẩn Nhan lại mở miệng nói “Ngươi vẫn là lựa chon một con đường đi! Tùy tiện lựa chọn một con đường, ngươi là có thể sống sót, đây đối với ngươi căn bản không có tổn thất!”

“Hừ, ai chết trong tay ai còn chưa biết đâu!” Hắc y nhân bịt mặt trong con ngươi lộ ra chút sát khí, sau đó trong lòng bàn tay vốn bị thương, bỗng nhiên xuất hiện một cái phi tiêu, trên phi tiêu kia còn tản ra màu xanh sâu kín, vừa thấy chính là có kịch độc. Tam vương gia lúc trước để cho bọn họ đến trọng thương Lam Ẩn Nhan, làm cho nàng không thể đến Tam vương phủ.

Nhưng mà tình huống trước mắt, Lam Ẩn Nhan này tựa hồ có được võ công thần bí làm người ta phải cân nhắc, xem ra Tam vương gia đoán đúng vậy, Lam Ẩn Nhan này quả thật là người pha tâm khó lường, muốn cho người ở bên người Tam vương gia đối với Tam vương gia làm điều bất lợi. Nếu nói như vây, vậy càng không thể làm cho nàng đến Tam vương phủ. Vì chủ tử an toàn, hắn thay chủ tử diệt trừ hoàn toàn hậu họa này.

Hắc y nhân bịt mặt trong lòng thầm nghĩ, nắm phi tiêu dính kịch độc trong lòng bàn tay, bắt đầu nhanh chóng cử lên, nhưng mà ngay lúc hắn giơ lòng bàn tay lên, Lam Ẩn Nhan đồng thời cũng nhanh như tia chớp buông lỏng tay kháp trụ gáy tử của hắc y nhân, sau đó trước mắt hắc y nhân chợt lóe hàn quang, liền bị một phen chủy thủ cắt đứt gáy tử.

Hắc y nhân bịt mặt trong lòng thầm nghĩ, nắm phi tiêu dính kịch độc trong lòng bàn tay, bắt đầu nhanh chóng cử lên, nhưng mà ngay lúc hắn giơ lòng bàn tay lên, Lam Ẩn Nhan đồng thời cũng nhanh như tia chớp buông lỏng tay kháp trụ gáy tử của hắc y nhân, sau đó trước mắt hắc y nhân chợt lóe hàn quang, liền bị một phen chủy thủ cắt đứt gáy tử.

“Ngươi…” Hắc y nhân bịt mặt như gặp quỷ nhìn về phía Lam Ẩn Nhan, muốn nói cái gì nhưng còn chưa kịp, thân mình liền thẳng tắp ngã xuống.

“Ta đều nói, đừng ép ta giết ngươi, ngươi vì sao không nghe a? Thật sự là rất chán ghét!” Lam Ẩn Nhan nhẹ nhàng nói, sau đó đem chủy thủ dính đầy máu nhẹ nhàng lau trên tay áo, sau đó đem chủy thủ nhét vào trong tay áo.

“Tiểu thư, ngươi… ngươi…” Lam Tây Thành ngã ngồi trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch nhìn về phía Lam Ẩn Nhan, trong con ngươi lộ vẻ kinh hãi.

Mà Tứ vương gia Tiêu Nhiên luôn luôn đứng phía sau lưng Lam Ẩn Nhan xem diễn, mi không khỏi vi chọn hạ, nữ nhân này tựa hồ rất thú vị.

Ngay lúc đó, Lam Ẩn Nhan bỗng nhiên quay người lại, con ngươi chăm chú nhìn về phía Tứ vương gia Tiêu Nhiên.

“Ô ô ô, tỷ tỷ ngươi thật hung dữ nha! Ngươi giết một người! Ngươi là người xấu!” Tiêu Nhiên lại đưa tay vào trong miệng cắn, oai đầu nhìn về phía Lam Ẩn Nhan, thanh âm mang theo tia run run nói.

“Ta đây cũng không tính giết người, ta chỉ hảo tâm thỏa mãn tâm nguyện muốn chết của một người!” Lam Ẩn Nhan nhún vai nói, sau đó nàng nhíu mày nhìn về phía Tứ vương gia Tiêu Nhiên, con ngươi thâm thúy tiếp tục mở miệng nói “Đúng rồi Tiểu Tứ Tứ, nhìn Miêu Miêu ngươi tựa hồ có chút đói bụng! Nếu không ta đem thi thể hắc y nhân này ban cho Miêu Miêu ngươi đi! Như vậy không những để cho Miêu Miêu ngươi bụng đói khát ăn no, cũng có thể thuận tiện thay hắc y nhân này tìm cái nơi an táng ấm áp! Ta chủ ý như vậy là đẹp cả đôi đường, ta nghĩ ngươi hẳn là sẽ không cự tuyệt đi?”

Lam Ẩn Nhan nói xong, nhanh chóng ngồi xuống dưới, hai tay nhấc thi thể hắc y nhân đã chết, sau đó dùng lực tống về hướng phía trên người Tứ Vương gia Tiêu Nhiên đang cưỡi con hổ ở đối diện.
Chương Trước/93Chương Sau

Theo Dõi