Chương Trước/35Chương Sau

Thưa Thầy… Em Yêu Anh!

Chương 11

Hôm sau, tôi đi học với tâm trạng vô cùng vui vẻ, tôi đi vào lớp với tâm trạng rất yêu đời, đang dung dăng dung dẻ tôi đâm sầm ngay một cô giáo: “Ối !” cô kêu lên, hai chúng tôi đều ngã sóng xoài ngay trên sân trường, tôi vội vàng bò dậy lượm những tập sách vương vãi và cả cái mắt kiếng của cô nữa, tự nhiên tôi thấy mắt kiếng gọng đen to này hơi quen quen, tôi liếc nhìn qua bên cạnh hết hồn “Thôi chết rồi cô An, đụng bả ở đây, thế nào cũng nhớ mấy bài chép phạt cho mà xem. Chuồn thôi”, vừa lượm lên hết đồ đạc tôi đưa vội cho cô cả chồng vở và cả cái mắt kiếng lên tiếng xin lỗi cô rồi quay lưng chạy như bay vào căn tin, len vào chỗ ngồi ngay sau chậu kiểng to đùng trong quán, tôi thậm thụt ngó ra thì thấy cô vừa một tay ôm chồng sách vở một tay đeo mắt kiếng vào làu bàu: “Học sinh bây giờ hư quá, mắt mũi để đâu đó.”, cô bỏ đi, tôi ngồi thụt vào thành ghế ôm ngực thở phào thì có tiếng nói làm tôi giật bắn mình:

- Chơi trốn tìm hả em?”, tôi ngó sang thì ra là mấy chị học cùng lớp, trời ơi kiểu này chắc có bữa chết vì bệnh tim mất thôi. Tôi thở gấp, đập đập tay nhè nhẹ lên ngực: “Ùi ơi, mấy chị đừng làm vậy nữa nha. Em hết hồn.”, mấy chị nhoẻn cười vỗ vai tôi: “Xin lỗi, làm cưng giật mình. Cưng nè, nãy cô An phải không, lớp mình chưa chép phạt nộp cho bả đó.”, tôi gật gù: “Thì vậy em mới trốn vô đây nè. Giờ cổ đi rồi, em ra đây.”, nói xong tôi chào mấy chị và len ra chỗ quầy ngồi và kêu một ly sinh tố, đang ngồi thưởng thức thì tôi thấy một bóng người đến từ sau lưng tôi quay lại, trợn mắt miệng còn không kịp nhả chiếc ống hút ra, đó là cô An.

Cô đứng đó chống nạnh, cau mày nhìn tôi nói: “Hay quá ha, tưởng tui không biết hả. Lại còn trốn vào đây uống sinh tố nữa. Bài phạt đâu?”, vừa nói cô xòe tay ra , tôi hết nhìn tay cô lại nhìn cô trong khi miệng vẫn còn ngậm cái ống hút: “Em… chưa… chép ạ?”, cô An giật luôn cái ống hút trên miệng tôi cắm vào ly rồi lôi tôi ra khỏi quầy nói: “Lại còn vậy nữa, chưa chép mà dám ngồi đây chơi, sướng hén.”, cô lại lôi tôi đi trong khi tôi còn chưa kịp trả tiền ly sinh tố, cô lôi tôi đi ngang qua chỗ mấy chị lớn ngồi, ai nấy đều lắc đầu le lưỡi.

Vừa lúc đó Sinh vừa bước vào căng tin, đụng ngay tôi và cô An, cô liền bỏ tôi ra nói ngay với Sinh: “Học sinh lớp anh chưa chép phạt, tôi mắng vốn đây, đọc sai lên sai xuống… tôi kêu chép phạt không chép…”. Với thái độ rất bình tĩnh Sinh kéo tay cô An lại quầy ngồi, anh bảo: “Có gì từ từ nói, nào mình vào căn tin ngồi rồi nói chuyện.”, cô An cũng miễn cưỡng đi theo anh, vừa đặt mình ngồi xuống cô đã lên tiếng: “Hôm bữa tôi dạy thay anh….”, Sinh để cặp qua một bên và với tay lấy hai ly nước để xuống một ly cho mình và một ly cho cô An, anh gật gật: “Ừm ừm… An uống nước đi cái đã… rồi nói tiếp”, còn tôi cũng kiếm một chỗ lặng lẽ quan sát cuộc nói chuyện, tôi thấy cô An đã từ từ bớt giận, khi Sinh vừa đặt ly nước trên môi thì cô An lại tiếp: “Rất nhiều học sinh trong lớp anh đọc sai mà không ai chịu chép phạt cả”, anh lại dịu dàng nhìn cô: Chuyện đó tôi biết An à, nhưng An này, tiếng Anh đâu phải là tiếng của chúng ta, đâu thể bắt họ rành rọt hết được đâu. Với lại những người không có khả năng về ngôn ngữ thì bắt họ chép phạt cũng không phải là biện pháp hay…” “Nhưng…”- Cô An định phản bác nhưng Sinh cũng đã lên tiếng chặn trước: “Tuy nhiên… tôi cũng sẽ nói lại chuyện này với học sinh lớp tôi, và có thể đề nghị họ chép phạt, nếu họ không chép tôi sẽ phạt vì làm như thế là không tôn trọng An, vậy đi An nhé …”, rồi anh mỉm cười tươi tắn…

Tôi thấy cô im lặng nhìn anh rồi lẳng lặng uống cốc nước của mình, cô An đứng dậy cám ơn anh vì cốc nước rồi bỏ đi, trước khi đi cô quay lại bảo: “Được nếu Sinh nói thế thì tôi giảm hình phạt xuống một nửa, nhưng phải tự động nộp bài phạt cho tôi.”, Sinh kéo tay cô An lại đưa cho cô cuốn sách cười mỉm: “An để quên đồ, mà An nè mốt An thử đeo kính sát tròng đi, mắt An đẹp thế sao lại giấu đi.”, tôi thấy cô đỏ ửng hai má lấy đồ từ tay anh rồi đi ra vội vã, đi ngang tôi cô ghé tai tôi nói nhỏ: “Nhớ chép phạt cho tôi đó nghe chưa, không thì chết với tôi.”, tôi tức thì dạ dạ lia lịa.

Sau khi cô An đã đi rồi tôi ngó nhìn Sinh như thể anh từ trên trời rơi xuống, kinh ngạc vô cùng, tôi cứ nghĩ là tôi đang thấy một người nào khác không phải anh. Sinh trả tiền cả ba ly nước rồi đi lên lớp không quên kéo luôn tôi đi theo, trên đường đi tôi nhìn anh soi mói kì lạ như vừa khám phá ra vật thể bay UFO, anh cau mày: “Làm gì nhìn tôi như thể tôi ở “trển” mới xuống vậy hả? Vô duyên”, như bị thôi miên tôi mở miệng trả lời anh mà không suy nghĩ: ” Thầy đúng là quỷ đội lốt thiên thần…”…vừa nghe câu đó anh quay lại trợn mắt nhìn tôi…
Chương Trước/35Chương Sau

Theo Dõi