Chương Trước/35Chương Sau

Thưa Thầy… Em Yêu Anh!

Chương 14

Chuông reng đến giờ vào học, cả lớp lục tục kéo nhau vào lớp, người cười nói huyên thuyên. Con bé My lại tung tăng đi vào lớp với dáng vẻ yêu đời, con nhỏ này mới nhắc đến nó xong lại thấy nó nhí nhảnh mà bực mình, nó gỡ cặp ra ngồi xuống cạnh tôi, nó bảo: “ Nay em ôn bài rồi nè, em ôn đi ôn lại cả ngày thứ bảy chủ nhật luôn rồi đó. Giỏi hông? Nay hổng thèm nhờ chị, em cũng sẽ ganh đua với chị để lấy cái vé xem phim, hi hi hi vé cho hai người đó. Em sẽ mời… thôi em hổng cho chị biết là em mời ai đâu, bí mật…”. Xời, việc gì mà phải bí mật với hổng bật mí, còn ai ngoài “anh thầy đẹp trai”, cứ làm như ta đây không biết mấy trò của mi vậy, ta cũng định vậy mà ai ngờ “đụng hàng” đó em. Được hãy đợi đấy, ta cũng không chịu thua đâu, nhất định cái vé đó cũng sẽ là của ta vì ta cũng rất khá mà, với lại ta “để ý” ổng trước, mi chỉ là “người thứ ba” thôi, khôn hồn thì xê ra đi. Ý nghĩ kiêu ngạo loé lên trong đầu tôi khi tôi nghe con bé My nói vậy. Con nhỏ khoác lác, bộ nó tưởng có mình nó ôn bài cả hai ngày thứ bảy chủ nhật thôi hả, tôi cũng thế mà.

Nguyên giờ kiểm tra một tiết, tôi đã vô cùng căng thẳng, mặc dù đã ôn bài kĩ lưỡng nhưng tôi cũng gặp rất nhiều “bẫy” trong câu hỏi của Sinh, đúng là lấy một vé xem phim không dễ chút nào, hơn một trăm câu hỏi đã làm tôi toát mồ hôi hột vì “sụp bẫy” không ít lần, lại tẩy tẩy xóa xóa,mấy dây thần kinh của tôi lúc này căng như dây đàn, tôi nhìn sang con bé My nó cũng “khổ sở” không kém gì tôi, còn mấy người ở dưới bàn tôi hình như cũng đang lâm vào tình trạng “sống dở, chết dở”, vì tôi thấy một số ít anh chị chắc là do đi chơi hay đi làm mà không ôn bài nên đã bỏ giấy trắng mà nằm ngủ. Còn ở trên bảng Sinh đang ngồi đó ung dung chấm bài lâu lâu lại đảo mắt xuống dòm chúng tôi.

Sau một lúc lâu tôi đã làm gần xong mấy câu hỏi, và còn một bài đọc cuối cùng nói về “Các khoáng sản tự nhiên” đã thực sự làm tôi chới với vì những câu văn lắt léo và các danh từ kĩ thuật chuyên sâu, với bài này thì không thể nào đọc mà hiểu hết được cho nên tôi đã “ăn gian” đánh dấu trả lời các câu hỏi đúng sai dựa vào các cấu trúc cú pháp của câu, chưa bao giờ tôi thấy tôi ngồi “nhai râu” lâu như lần này. Vừa chăm chú trả lời các câu hỏi tôi vừa đưa cái đít bút lên miệng cắn theo thói quen sau khi làm hết bài đọc thì cũng là lúc cái đít bút bị tôi “gặm” móp xọp, vừa lúc đó chuông hết tiết reng lên, anh lớp trưởng vội vã đứng lên góp hết bài kiểm tra từ dưới lên trên, nhưng đến bàn tôi chỉ còn mình tôi là chưa đưa bài vì mắc bận kiểm tra lại một lượt nữa cho chắc ăn, anh lớp trưởng giật bài của tôi để góp cho đủ do quá căng thẳng tôi đã gắt lên: “Chờ chút coi, làm cái gì mà dữ vậy.”, tiếng gắt và cái lừ mắt dữ dằn của tôi làm cho anh lớp trưởng sợ xanh mặt. Anh đành đứng đó chờ tôi kiểm tra cho hết rồi mới nộp bài.

Nộp bài xong cả lớp đi về hết, còn mình tôi ngồi lại, coi lại các đáp án tương tự trong sách, và tôi đã tìm ra cái bài đọc về khoáng sản đó trong sách Reading, tôi liền lật ra đáp án ở trang sau và đọc ngấu nghiến, đọc xong tôi gần như đánh rơi cuốn sách, tôi dụi mắt lại lần nữa tôi không thể tin được là tôi quá may mắn. Tôi đã làm đúng… gần như toàn bộ bài đọc, chỉ có sai một câu trong số mười lăm câu hỏi của bài “Natural mineral”, vậy là… trong tương lai gần thành thật mà nói thì cái vé đó sẽ là của tôi… và… và… và gì thì ai cũng biết rồi, do quá hứng chí tôi dang tay ra tung cuốn sách hét toáng lên: “ Ô ô ô hoan hô, tấm vé đó là của ta…ha ha ha, của ta…của ta”.

Lúc đó tôi đâu để ý là Sinh còn ở lại, anh chứng kiến từ đầu tới cuối toàn bộ sự “kích động” của tôi từ nãy đến giờ, anh chớp chớp mắt nghiêng đầu nhìn tôi y như là: “Em có bị sao không vậy?”, còn tôi sau khi nhìn thấy anh, tôi đứng gần như trời trồng giữ nguyên tư thế dang tay ra như vậy cũng cỡ năm phút đồng hồ, sau đó tôi nhe răng cười gượng với anh, tôi lập tức hạ tay, cúi xuống lượm cuốn sách cho vào cặp một cách sượng sùng rồi lủi lẹ vì quá quê. Trên đường về tôi vẫn chưa hết hoan hỉ sung sướng, trời ơi… cái tấm vé đó là của tôi, tôi còn ngỡ đây là giấc mơ kia. Tôi sẽ mời Sinh đi coi phim… phim gì nhỉ? Phim tình cảm nhé, à thôi, mấy phim đó mấy cảnh kiss ướt át mắc cỡ lắm, hay là phim hành động, thôi mấy phim bắn súng bạo lực không hợp với con nít… á con gái… à phim thích hợp nhất là phim kinh dị… để có gì tôi sợ quá có thể… ôm chầm lấy Sinh… hi hi hi… cha chả âm mưu quá đi, tội lỗi, tội lỗi hư hỏng, hư hỏng….

Rồi thứ tư lại tới, Sinh vào và phát bài kiểm tra cho lớp, anh có vẻ rất thất vọng vì lớp làm bài không tốt hơn phân nửa, ai cũng có bài và thể hiện đủ tâm trạng khác nhau, buồn có vui có, và có người buồn tình còn lấy bài kiểm tra giấy trắng xếp máy bay thả xuống lan can nữa. Tới phiên tôi, khi bài đã tới tay tôi, tôi run run giở phía trong ra xem, một con A+ đỏ chói chang và kèm theo đó là một chiếc vé xem phim cho hai người, tôi mừng phát khóc, tôi ngó qua con bé My, chưng hửng vì nó cũng được một con A+ và cũng được một vé xem phim y như tôi, cái… cái này mới tức à nghen, vô lý, Sinh chỉ nói là một vé thôi mà giờ có vụ đồng hạng này là sao dzậy?

Sao cái gì mới nhen nhóm một chút hy vọng là lại tắt ngúm vậy? Giờ có muốn kiện cũng đâu có được vì Sinh là “chủ xị” cái vụ này mà, Sinh giữ lời hứa rồi thì thôi. Trời ơi sao ông bất công với con vậy? Đã sinh Du lại còn sinh Lượng… à… à phải sửa lại đã sinh H sao lại còn sinh My…dễ điên quá…

Con bé My vui ra mặt, nó ngó qua tôi thấy điểm tôi cũng y chang nó mà không biết “tiếng lòng” của tôi đang nức nở, nó lay cổ tôi: “Chị ơi, My cũng A+ giống chị nè, thấy chưa My nói là My không thèm nhờ chị mà. My giỏi không, giỏi không, phen này My mời thầy đi được rồi đó.”, nó lay tôi mà tôi không còn cảm xúc nào, như hóa đá vậy, hồn bay đi đâu mất rồi, tôi ngó qua nó mà thê thảm như đưa đám: “Chúc mừng em.”, con bé lúc này quá vui mà cũng không để ý đến bộ mặt ỉu xìu như “bánh bao chiều” của tôi, nó tung tăng đi khoe khắp dãy ở dưới là nó có vé xem phim dành cho hai người, rồi nó còn lại nói là nó sẽ rủ người cho nó chiếc vé đó đi xem phim. Nhưng nó không biết là chính vì điều vô tư đó sắp hại nó, trong số những cô gái dưới kia cũng có người thích Sinh nên lập tức đố kỵ …

Sau khi mua nước uống vào thì tôi thấy mấy một đám bu đen bu đỏ quanh bé My, còn con bé thì đang khóc sướt mướt, tôi bước tới ngồi vào bàn thì chưa kịp hỏi nguyên nhân vì sao nó khóc nhưng khi nhìn thấy chiếc vé bị xé tan tành còn kẹp nguyên trong tập thì tôi đã hiểu ra tất cả. Giờ giải lao có kẻ nào lẻn lên bàn tôi xé nát chiếc vé kẹp trong tập của bé My khi nó đem trở lên cất vào hộc bàn và bỏ ra ngoài, tôi đoán thế.

Mọi người đều hết lời an ủi nó nhưng vẫn không làm bé My thôi khóc, nó cứ hưng hức cho đến hết giờ học, tội nghiệp con bé, nó khóc đến nỗi đôi mắt của nó sưng lên mà vẫn không thôi. Kẻ nào đó thật ác tâm, bao nhiêu công sức của con nhỏ vậy mà nỡ nào chơi ác thế, tôi đây cũng không thích con bé My lắm nhưng thấy nó khóc đến nỗi sưng cả mắt cũng thấy tội, vừa dỗ nó tôi quay xuống dưới nhìn những cô gái dãy dưới những kẻ khi nãy được con bé khoe vé để tìm ra chút gì khác lạ nơi họ, nhưng không họ vẫn làm như không có gì xảy ra, vẫn nói chuyện bình thường lâu lâu lại ném những tia nhìn thương hại lên bé My chép miệng: “Tội nghiệp con nhỏ. Đứa nào ác vậy?”…
Chương Trước/35Chương Sau

Theo Dõi