Chương Trước/35Chương Sau

Thưa Thầy… Em Yêu Anh!

Chương 4

Thầy Lâm lôi tôi từ tầng trệt lên đến lầu ba , cuối cùng thì cũng đến trước lớp học, thầy bảo: “ Vô đi, tôi mà quay lưng là em biến mất cho xem, tôi sẽ đứng đây cho đến chừng nào thấy em ngồi vào chỗ bàn mới thôi. Thật hết biết cứ như là “ba đưa con đi học” ấy”, bộ mặt cực nghiêm của thầy cho tôi biết thầy không hề nói đùa, tôi đành thất thểu đi vào lớp, tìm lấy chỗ ngồi quen thuộc ngay bàn đầu, ơn trời cái “ông già” đáng ghét đó chưa vô cho nên tôi còn được một chút thời gian thảnh thơi. Tôi nhìn quanh quất, chà hôm nay là thứ bảy hèn chi mấy “nương” trong lớp ăn mặc đẹp thế, chắc là học xong tiết đến 8h tối đi “vi vu” luôn đây, hoặc là lấy “ấn tượng” với ông thầy “đẹp trai”…. tôi thở dài cách chán nản lật sách ra xem bài mới.

“Chị ơi, có ai ngồi đây chưa? Em ngồi được hông?”- Tôi ngẩng lên, một con bé mặt non choẹt đến nỗi búng ra sữa, cột tóc đuôi ngựa và… ăn mặc toàn tông màu hồng từ đầu tới chân đang mở to đôi “mắt nai” nhìn tôi thỏ thẻ.

- “Cứ tự nhiên, ở đây còn trống.”

Tôi lạnh lùng, bình sinh tôi rất ghét những loại con gái “nhí nhảnh như con cá cảnh”, dòm là không ưa được, con bé ngồi xuống bên cạnh tôi vui vẻ hồ hởi:

- “ Em tên My, mọi người đều gọi em là “bé My”, mốt chị cứ gọi em là “bé My”. Em vào từ hôm thứ sáu rồi nhưng em không thấy chị, chị là học viên mới hả?”, tôi không hề ngẩng lên chỉ chúi mũi vào quyển sách ậm ừ: “Ừ, mới… mới thấy”, con bé che miệng cười rúc rích: “ Hi hi hi chị vui tính quá, chị học ở đây lâu chưa? Thầy cô có khó không hở chị”, mắt tôi vẫn chăm chăm vào quyển sách, miệng đáp: “Mới một tuần thôi, học đi rồi biết thầy cô thế nào.”. Vừa lúc đó Sinh bước vào lớp.

Sau màn chào nhau là bắt đầu đến màn “ông già” này sắp “hành hạ” tôi đây, anh bước xuống đến gần chỗ tôi, xoa hai tay vào nhau: “Nào các bạn, hôm nay sẽ bắt đầu cách học mới, đó là tôi sẽ tập cho các bạn quen dần phản xạ bằng cách lúc nào cũng nói tiếng Anh trong lớp, bạn nào không thể nói tiếng Anh thì cũng được nhưng phải nghe được trước”. Cái gì, lại còn thế nữa, người Việt nói tiếng Việt cho rồi, nói tiếng Anh làm gì cho nó khổ cái miệng cơ chứ? Đấy có thấy chưa, tôi nói là “ông già” đó lại bắt đầu bày chuyện để “đì” tôi mà. Bé My ngồi gần tôi, nó rất hoan hỷ, liên tục lắc tay tôi: “Chị ơi, em thích thầy này nè, đẹp trai dễ thương quá. Em thích nói tiếng Anh lắm nè, giờ được nói rồi… thầy này có vẻ dạy hay ha”, tôi ngán ngẩm đánh mắt liếc một vòng “Ôi con nít….”

Sinh đến càng gần chỗ tôi hơn, tay cầm quyển sách anh văn cuộn tròn đập đập lên bàn tôi, anh bảo: “ Ms Le (Chả là tôi họ Lê mà ), go to the blackboard please.(Cô Lê, làm ơn lên bảng)”, tôi dòm anh khoanh tay lạnh lùng: “ I don’t understand what are you saying so I won’t go to the blackboard ( Em chẳng hiểu thầy đang nói gì, cho nên em không lên bảng đâu)”, tôi mở miệng một cái ào mà không kịp suy nghĩ, vừa nói xong tôi định thần thảng thốt đưa tay ôm miệng lẩm bẩm: “ Rồi rồi, xong rồi, “lên dĩa” luôn”, không những con bé My mà cả lớp nhìn tôi mắt mở to đầy khâm phục trong khi đó anh tôi thấy anh đang mỉm cười một cách đầy mỉa mai: “ That’s great, you don’t understand what I am saying but you know I call you go to the blackboard (Hay nhỉ, em không hiểu tôi nói gì mà lại biết bị kêu lên bảng cơ đấy)”.
Chương Trước/35Chương Sau

Theo Dõi