Chương Trước/35Chương Sau

Thưa Thầy… Em Yêu Anh!

Chương 9

Cô cười tủm tỉm khi thấy tôi, tôi ngượng ngùng chẳng biết nói gì, dường như cô đã biết và lên tiếng gỡ rối cho tôi: “Em tìm thầy có phải không? Thầy đang ở trong đó, em có muốn vào nói chuyện không?”, tôi vội lắc đầu quầy quậy: “ Không, em chỉ vô tình đi ngang đây thôi, em phải lên lớp bây giờ nè, chào cô ạ”, nói xong tôi chạy biến.

Tiết học của cô An trôi qua một cách nặng nề, tiếng đồng hồ tích tắc càng làm tôi sốt ruột thêm, tôi làm bài một cách chán chường, chưa bao giờ tôi cảm thấy giờ Conversation giống như giờ thẩm vấn tù nhân vậy, với cây thước đập đi đập lại trên tay cùng với bộ đồ vest đen và đôi kiếng cận to đùng, bộ tóc búi cao, cô An giống như một cai ngục thực thụ… tôi đưa tay lên miệng ngáp dài. Con bé My cũng có tâm trạng y chang tôi, nó cũng đưa tay lên ngáp rồi gục lên gục xuống, nó thì thào với tôi: “Bà này dạy chán quá chị ạ, giờ Conversation mà vầy đây. Biết vậy hôm nay em ở nhà còn hơn”, tôi khoanh tay lắc đầu:”Thôi ngồi cho hết giờ đi, tự nhiên giờ đối thoại lại đi ngồi đọc ba cái đoạn văn dài lê thê vậy mà conversation cái nỗi gì. Đây cũng chán lắm”.

Bé My phùng mang thổi phù một cái làm bay lủa tủa mấy chùm tóc nơi mái ngố, ngắm kĩ tôi cũng thấy con bé này dễ thương lạ, nếu là con trai tôi cũng sẽ thích nó, trông nó khá đáng yêu với làn da trắng hồng đặc trưng của con gái Bắc, nụ cười có tới hai cái răng khểnh và một mái tóc mượt được tết hai bên và kẹp đầy những con cánh cam nho nhỏ đủ màu. Rồi nó quay qua hỏi tôi: “Chị H biết giờ này thầy đang ở đâu và làm gì không ha, em nhớ thầy quá.”, tôi lắc đầu nhún vai bĩu môi ra chiều không biết mặc dù trong bụng biết tỏng tòng tong là tình trạng của đương sự đang bệnh và vị trí chính xác là ở phòng giáo vụ…

Tíc tắc cái đồng hồ cứ kêu làm đong đầy nỗi chán ngán của sự chờ đợi anh trở lại, tôi lúc thì nằm gục xuống bàn, lúc thì quay viết lúc thì đánh caro với bé My mặc xác cho cô An thỏa sức hành hạ những người dãy dưới với đủ lý do đọc không trôi, sai chính tả… và tiếng chuông hết giờ đã reng lên trong sự hoan hỉ của mọi người, cô An đi ra và không quên kèm theo lời đe dọa: “Thứ sáu nộp bài phạt cho tôi, không có tôi cho “xơi trứng” hết”. Cả lớp dạ rõ to và thừa biết thứ sáu không phải là tiết của lớp chúng tôi nên chẳng có “ma” nào đi học cả đâu.

Vừa lúc đó thì Sinh bước vào với vẻ mệt mỏi rã rời, nhưng anh vẫn cố tươi cười chào chúng tôi, dĩ nhiên là mấy cô nữ sinh trong lớp tôi vui ra mặt (tất nhiên rồi, trong số 30 học viên trong lớp thì có đến phân nữa là nữ, mà với một “anh” thầy đẹp trai tiêu chuẩn thế thì đó là điều tất yếu), anh vui vẻ vô đề: “Today, we will learn how to guess what someone is thinking about by suggest question, Ms H come here please, we will begin.(Hôm nay lớp chúng ta học bài mới là học cách phán đoán người khác nghĩ về điều gì đó bằng các câu hỏi gợi ý. Nào mời bạn H lên đây, chúng ta bắt đầu bài học.)”. Mặt mày tôi đang tươi rói chợt bí xị, bệnh hoạn mà cũng hành “người ta” nữa thấy ghét, không chịu ở yên một chỗ cho tôi nhờ. Nhưng thôi hôm nay do anh bệnh nên tôi chẳng thèm đanh đá nữa đâu, nên ngoan ngoãn đi lên tuy vậy miệng vẫn càu nhàu: “Why (is) me everytime? (Sao lúc nào cũng là em vậy?)”, anh đưa ngang quyển sách lên ngang tầm mắt rồi khẽ liếc nhìn tôi như ngụ ý bảo: “Vì tôi đang “đì” em đấy không nhớ hả?”.

Rồi tôi lên rồi nè, muốn hỏi gì hỏi đi, lắm chuyện, tức thì một học viên ở dưới đứng ngay lên hỏi tôi:

“What are you thinking now? (Giờ bạn đang nghĩ gì?)”,

“ Well, I am thinking about someone (Tôi đang nghĩ về một người)” – tôi đưa mấy ngón tay lên xoắn vài lọn tóc ngắn ngủn phía sau trả lời, rồi anh ta hỏi thêm:

“What kind of someone, male or female? (Người nào, nam hay nữ?)”, tôi đưa mấy ngón tay lên vân vê vành môi ra vẻ đắn đo rồi bảo:

“This one is male, he is familiar with us. (Người này là nam, anh ấy rất quen thuộc với chúng ta)”, rồi một giọng người khác lại vọng lên hỏi tôi:

“Is he hansome? (Anh ấy có đẹp trai không?)”,

“Yes,sure (có, tất nhiên)”- tôi cười toe.

Rồi lại một người khác:

“ Is he rich? He has some thing special? (Anh ta có giàu có không? Có gì đặc biệt?).

Tôi nhún vai trả lời:

“He is rich, yeah, I think so. He wears glasses and he has knowledge. (Anh ta giàu, tôi nghĩ vậy, anh ta có đeo kính và có tri thức.).

Nghe tới đây thì bao nhiêu sinh viên nữ đổ dồn mắt vào anh xì xào: “ Không phải thầy đó chứ nghe sao giống thầy vậy. Đừng nói là nghĩ đến thầy nha”, còn tôi thì đánh mắt sang anh một cách kín đáo, tôi thấy anh cũng thấy cái nhìn đó của tôi và giả vờ chăm chú vào sách ho hắng vài tiếng mặt hơi thoáng đỏ, tôi cũng cảm thấy mắc cười vì anh có vẻ hơi kiêu hãnh về điều đó nhưng đừng mừng vội, bởi tôi đâu có nói về anh lúc này.

Bé My ngay lập tức đứng dậy ngay, nó nắm lấy cơ hội trêu chọc tôi: “Biết rồi nha, chị đang nghĩ về thầy, chị lém thiệt”, tôi nửa trề dài môi nửa cười:

“Who said that? Who said I am thinking about our teacher?( Ai nói vậy? Ai nói tôi nghĩ về thầy?)”

Nó cũng phản pháo: “Chứ gì nữa, quen thuộc này, đeo kính này, có tri thức, đẹp trai này không phải thầy thì là ai nào?”, tới đó mấy cô nữ khác cũng nhao nhao: “Ừa, giống thầy thiệt ha, nói đại cho rồi.Chứ ai, chứ ai?”, tôi liếc sang anh lần nữa thì thấy anh giả vờ ngó thiệt chăm chú vào sách đổ mồ hôi hột, tôi mỉm cười tinh quái với cả lớp:

“Wrong answer. That’s Bill Gate. Don’t tell me you don’t know Bill Gate. (Sai bét. Đó là Bill Gate, đừng nói với tui mấy bạn không biết Bill Gate)”.

Bao nhiêu hào hứng của các cô nữ sinh bị tôi chọc thủng như bao cát, họ nhìn tôi mặt mày nhăn nhó vì bị tôi tạt nguyên gáo nước, kể cả con bé My cũng vậy: “Trời ơi, tưởng ai, hóa ra ông trùm máy vi tính. Vậy mà tưởng thầy.. Tôi quay qua anh nhoẻn cười thiệt xinh kèm theo là đôi mắt giả vờ xoe tròn châm chọc: “May I come back my seat?”, anh hạ cuốn sách xuống xua tôi vế chỗ, rồi anh thở phào như thể: “May quá”. Rồi chúng tôi tự bắt cặp và tập với nhau, con bé My thì kì này vui lắm nó thấy có thể kết thân với tôi không còn khó khăn nữa, nhưng tôi để ý trong lúc tập luyện nó cứ ném tia mắt về phía anh, con nhỏ mê đẹp trai thấy ớn….

Tiết học trôi qua cái vèo chớp nhoáng chúng tôi học vui đến nỗi quên cả thời gian, chuông reng cả lớp lục tục kéo nhau ra về riêng tôi thì nán lại hỏi thăm bệnh tình anh thế nào, bởi suốt buổi tôi thấy anh bị cơn đau đầu hành hạ nhưng anh vẫn cố chịu đựng để giải đáp những thắc mắc của chúng tôi.Lúc này anh đang gục trên bàn, tôi lại gần bàn và nói cố tình để anh nghe thấy: “Thầy chưa về sao? Em về nhé”, anh đã không hề ngẩng lên mà giơ bàn tay lên quơ trong không trung: “ Về thì cứ về đi.”, tôi chẳng nói thêm một từ nào bèn đi nhanh xuống hiệu thuốc bên kia trường mua mấy viên thuốc trị cảm, nhức đầu rồi quày quả trở lên không quên ghé vào căn tin mua một chai nước khoáng. Anh vẫn còn ngồi gục trên bàn, tôi nhẹ nhàng tiếng lại lay anh: “ Thầy này. Thầy”, anh ngẩng lên, tôi nắm lấy bàn tay anh bỏ vào đấy mấy viên thuốc và để chai nước lên bàn, trước cử chỉ đó anh tròn mắt nhìn tôi,còn tôi thì tựa vào thành bàn mỉm cười: “Đừng có mở mắt nhìn em như vậy, thầy nên uống thuốc lấy lại sức khoẻ để còn “đì” em chứ?”

Sinh nhìn mấy viên thuốc trên tay lườm tôi bán tín bán nghi, nửa đùa nửa thật: “ Định đầu độc tôi hả, theo như tôi nhớ tôi có ác với em thiệt mà đâu đến nỗi phải chết đâu”, nghe anh nói thế dẫu biết anh đùa nhưng tôi vẫn giả vờ giận, quay đi: “Tuỳ, không uống thì thôi, em đi về đây. Bye bye”, tôi nghe tiếng Sinh rúc rích sau lưng lập tức quay ngoắt lại thì anh đã đổi bộ mặt “băng giá” ho hắng: “ Hèm, trước khi về đem luôn cái này về.”. Anh với tay lấy cặp sách một cách khó nhọc, rồi lục cặp đưa cho tôi một tờ giấy xếp thẳng thớm, tôi mở ra ô ngạc nhiên chưa đấy là bài kiểm tra đã bị xé của tôi đây mà nhưng là toàn nét chữ của anh, anh đã chép lại hết cho tôi và còn chấm con điểm A đỏ chói nữa, anh dễ thương thật. Tôi ngẩng lên nhìn Sinh bằng đôi mắt long lanh: “Thật sao, thầy đã chép lại bài kiểm tra cho em à?”, anh vẫn lạnh lùng: “ Không, tôi đâu có rảnh, có người nhờ tôi đưa cho em đấy.”, tôi vẫn nhìn anh cười nụ hai má ửng hồng: “ Cám ơn thầy, thầy ráng khoẻ để hôm sau đì em tiếp nha, giờ em về đây.”, không thèm nhìn tôi lấy một cái, anh lật sách ra và xua tôi đi về: “ Xong rồi, đi về đi. Để tôi yên tĩnh một chút. Cám ơn vì mấy viên thuốc”, tôi vui sướng dạ rõ to tung tăng ra về, ra đến cửa rồi tôi vẫn ngoái lại nhìn anh lần cuối, dường như anh cũng biết điều đó nên giả vờ gục xuống bàn lần nữa.

Tôi đi về mà lòng sung sướng lạ, hôm nay tôi không về nhà đâu, tạt qua nhà Trâm để kể cho nó nghe về thái độ của anh hôm nay, ngoài đường nắng chiều rực rỡ, chưa bao giờ tôi thấy hoàng hôn đáng yêu đến vậy….
Chương Trước/35Chương Sau

Theo Dõi