Chương Trước/35Chương Sau

Thực Xin Lỗi Đả Thương Ngươi Cúc Hoa

Chương 1: Thân Cận Chi Thảm

Dọc theo đường lớn phố Giang Nam, tại tiệm Starbucks.

Lúc này trong tiệm giống như có dòng điện hơn 3 kw chạy qua, tê tê tê ~ giống như là bị rắn hổ mang cắn phải, làm cho Nhiếp Tiểu Thiến bị dọa đến mức trợn mắt há hốc mồm. Nếu như mọi người cho rằng Nhiếp Tiểu Thiến vì đắc tội người, mà bị chủ quán muốn dùng điện giết chết cô, vậy thì đã sai lầm lớn rồi.

Đầu sỏ gây ra chuyện này chính là người có diện mạo như ngọc lang quân, ngồi đối diện với Nhiếp Tiểu Thiến. Giống như cuộc đời phải trải qua nhiều thử thách, giống như trong phim giả tưởng, thần tiên phải trải qua thiên kiếp. Bết bát hơn chính là, đối phương còn ôn tồn tao nhã, cười đến sáng lạn như hoa nở với cô, trong tiệm có vô số ánh mắt hâm mộ, ghen ghét đồng loạt đặt tại trên người cô, vô cùng cay độc.

Gương mặt đó làm cho Nhiếp Tiểu Thiến có một giây đồng hồ si ngốc, sau đó trong đầu thoáng hiện lên bốn chữ: nghiêng nước, nghiêng thành.

Bất quá cũng chỉ có một giây mà thôi.

Bởi vì…..

Aiz ~ thật sự là hồng nhan họa thủy, trời cao đố kị anh tài, thật sự là đáng tiếc a ~. Lúc này, trong lòng cô thầm ai oán, nam nhân làm cho người ta yêu thích muốn ôm nhào lấy này, lại là một tên Gay.

Đúng vậy, anh ta chính là một tên Gay, 100% anh ta là Gay, không thể giả được, Nhiếp Tiểu Thiến cô tận mắt nhìn thấy!

Người nam nhân kia vẫn như cũ cười như gió xuân, làm cho Nhiếp Tiểu Thiến cả người nổi da gà. Dưới tình thế cấp bách, cô đành phải nhìn chằm chằm vào cửa kính của cửa tiệm được lau đến sáng bóng, để tránh né ánh mắt sáng quắc của đối phương.

“Tiểu thư?” anh chần chừ một chút, nói “Hay là tôi nên gọi cô là bác sĩ Nhiếp, chúng ta lại gặp mặt nhau, thật sự là hạnh ngộ”

Trong không khí đột nhiên truyền đến một mùi hương cà phê nồng nặc, Nhiếp Tiểu Thiến vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy ánh mắt háo sắc của nữ nhân viên phục vụ, cúi xuống một chút nữa, liền nhìn thấy, trên nền gạch men sứ trắng bóng là một mảnh cà phê bị đánh đổ, đang tỏa hương thơm mê người.

Cô uống một ngụm Cappuccino, trong nội tâm thầm mắng một tiếng yêu nghiệt, cũng là dịu dàng mỉm cười, nói: “Xin chào, xin hỏi ngài họ gì?”

“Đới Xuân Diệu, cô đã quên rồi sao? Năm ngày trước tôi cùng với bạn tốt đến chỗ cô xem bệnh, Nhiếp tiểu thư thật sự là quý nhân hay quên chuyện.” Con ngươi màu hổ phách của đối phương càng sáng ngời.

Hứ! Vì sao lại bảo cô là quý nhân hay quên chuyện! Làm sao cô có thể quên được ca bệnh năm ngày trước đã làm cho cô máu sôi trào, chỉ là vừa rồi cô đột nhiên có tâm địa bồ tát, muốn để lại cho anh ta một chút mặt mũi mà thôi. Dù sao nam nhân đẹp trai như vậy, nếu như bị mọi người biết là Gay, thì cũng sẽ để lại di chứng rất lớn a~.

“Tự nhiên là không dám quên, chỉ là ngài tại sao lại tới đây? Tôi rõ ràng là dán thông báo tìm bạn trăm năm, chứ không phải chữa bệnh a~!” Trong lòng cô đang muốn nói ngàn câu Đ.M (*)

(*Đ.M: đíu mịa mày (fuck your mom)

Con mẹ nó ~

Mỗi khi gặp phải tình huống như thế, Nhiếp Tiểu Thiến đều cảm thấy mình rất may mắn, vì đã ba lần đạt được giải nhất cấp bệnh viện dành cho bác sĩ khoa hậu môn. Chính vì thế cô mới không cần phải nhìn sắc mặt của người khác mà làm việc, chỉ cần tận tâm tận lực khám bệnh cho mọi người là được.

Cô nhịn không được le lưỡi một cái, lại không nghĩ tới đối phương đang nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, trên mặt vẫn như cũ là vẻ đẹp làm cho người ta chết không cần đền mạng.

Sau lưng có từng đợt gió lạnh thổi qua, Nhiếp Tiểu Thiến cảm giác sống lưng gầy tong teo của mình bị vô số đạo ánh mắt oán niệm chém vô số lần.

Thần a~, xin cứu con đi, các đồng chí a~, xin không cần nhìn tôi, tôi không phải là nam nhân a~. Mọi người có thể không cần chú ý đến tôi có được hay không a ~~~. Cô bất đắc dĩ nhìn về phía cửa kính sáng bóng loáng, làm bộ như cái gì cũng chưa nói.

Đới Xuân Diệu híp mắt nhìn người con gái có vẻ xa cách trước mặt, tâm tình anh liền vui vẻ. Mặt của cô làm cho người ta cảm giác cô trẻ hơn tuổi. Rõ ràng tuổi cũng không còn nhỏ, nhưng khuôn mặt vẫn là tròn trịa bầu bĩnh, làn da rất mỏng, rất trắng, lại được ánh mặt trời xuyên qua khung cửa kính chiếu sáng, thậm chí có thể nhìn thấy mạch máu trên má phấn hồng. Trên lỗ tai có một lớp lông tơ tinh tế, mái tóc được cắt cực kỳ ngắn, lộ ra vài phần dí dỏm. Sự thu hút nhất trên người cô chính là đôi mắt to tròn, sáng long lanh, làm cho gương mặt vốn bình thường tăng thêm vài phần linh khí.

Giờ phút này cô rõ ràng làm bộ như không có việc gì, nhàn nhã nhìn chằm chằm vào cửa kính, lấy tay vẽ vẽ vài vòng trên cửa kính, thật là có chút ngây thơ a~, bất quá cũng không kém phần thú vị, khóe miệng anh nhếch càng cao. Bất quá, nhớ tới hôm bọn họ gặp nhau, thật đúng là khắc cốt ghi tâm.

~~~~******~~~~

Buổi trưa hôm đó, anh đang ở trong phòng làm việc của công ty, cùng họp với lãnh đạo các ban trong công ty. Đột nhiên điện thoại báo có cuộc gọi, nhìn vào màn hình là cái tên tiểu tử Đỗ Vân Triết, anh nghĩ cứ để máy rung, đầu bên kia không thấy ai bắt máy sẽ tự tắt. Nhưng điện thoại càng không ngừng rung bần bật ở trong túi anh, anh không thể không tạm dừng hội nghị lại, chạy đến hành lang nghe điện thoại.

“Này, tiểu tử thối, tôi đang họp, có việc gì đợi tí nữa nói.”

Anh giống như ngày thường sau khi dặn dò một tiếng, liền muốn cúp điện thoại, nào biết một tiếng kêu rên từ đầu dây bên kia thiếu chút nữa làm anh thủng màng nhĩ.

“Xuân Diệu ~”

Thanh âm mất hồn mang theo vài phần thống khổ từ đầu dây bên kia truyền đến, Xuân Diệu, Xuân Diệu! Anh bình sinh hận nhất chính là cái tên này của mình, nhưng là khổ nỗi, cái tên này là do ông của anh tự mình đặt tên cho anh, anh cũng không dám tự tiện sửa lại.

“Rốt cuộc có chuyện gì”

“Xuân Diệu, mau tới cứu tôi, nếu không người anh em này của cậu sẽ bị mất mạng.”

Giọng nói từ đầu dây bên kia cực kỳ thống khổ, không giống như là đang giả bộ. Trong lòng anh lo lắng, vội vàng xoay người trở lại phòng họp để kết thúc cuộc họp này.

Sau đó vừa chạy như điên đến cửa thang máy, vừa gọi điện hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì? Hiện tại cậu đang ở chỗ nào?”

“Tôi đang ở nhà vệ sinh của công ty, tôi… tôi… aiz… cậu mau tới đây, cậu nếu không đến, người anh em này của cậu sẽ phải máu chảy thành sông!!!” dứt lời, bên kia lại vang lên vài tiếng rên hừ hừ thống khổ.

“Nhà vệ sinh? Lại ăn linh tinh rồi phải không? Thế mà làm tôi tưởng cậu gặp chuyện rắc rối gì, đùa giỡn tôi thú vị vậy sao!” Đới Xuân Diệu xoay người muốn trở lại công ty, lại nghe thấy đầu dây điện thoại bên kia vang lên tiếng kêu rên bị đè nén.

“Cúc hoa của tôi bị rách!” Đỗ Vân Triết cắn răng một cái, rít lên đầy bi phẫn, nếu việc này truyền ra bên ngoài, thì thanh danh cả đời Nhị thiếu gia Đỗ gia của hắn sẽ bị hủy hoại chỉ trong chớp mắt, về sau hắn sẽ không còn mặt mũi nào để đi quán Bar cưa người đẹp nữa!

Đới Xuân Diệu thân thể chấn động, tiếng bước chân trên hành lang im bặt, đôi môi khêu gợi nhịn không được nhếch lên thành một đường cong mê người, có thể làm điên đảo vô số người đẹp.

Anh dùng tốc độ chạy 5000 m đã được vận dụng ở trường đại học trước kia, chạy đến công ty của Đỗ Vân Triết. Kỳ thật hai công ty cũng gần nhau, bởi vậy đi theo sự chỉ dẫn của Đỗ Vân Triết, anh cũng tìm ra được hắn đang ở phòng vệ sinh nào, Đỗ Vân Triết vẫn còn sống ~, chỉ là cúc hoa máu đã chảy thành sông.

Thử nghĩ một chút, một nam nhân bộ dạng tuấn tú ở trước mặt ngươi cong lên cái mông, một tay cầm giấy vệ sinh đang không ngừng lau máu theo bắp đùi chậm rãi chảy xuống, là cảnh tượng đẳng cấp đến thế nào. Lúc Đới Xuân Diệu chạy đến nơi, chứng kiến cảnh tượng này liền bật cười lớn. Tiếng cười vang sáng đủ để cho cả khu nhà vệ sinh, thậm chí là những người đứng ngoài cửa nghe được rõ ràng tường tận.

Sau khi cười xong, anh còn hỏi: “Cúc hoa của cậu làm sao lại bị chảy máu?”

Anh có thể thề với trời, lúc ấy anh thật sự chỉ là xuất phát từ bản tính rất lo lắng, cho nên quan tâm một chút, thật sự chỉ là quan tâm một chút, ai biết tên tiểu thối này sau đó lại trở mặt với anh!

Đỗ Vân Triết mặt đang xanh mét, thoáng cái chuyển thành màu đen, oán hận nhìn anh cười có vẻ hả hê, hối hận làm sao hắn lại gọi điện thoại cho anh, lúc trước thật sự là mắt chó đui mù mới có thể coi anh là anh em tốt mà ~. Lúc này, những nam nhân trong phòng vệ sinh đều biết rõ cúc hoa của hắn có vấn đề, cũng đều là thuộc hạ của hắn a~. Việc này bảo hắn về sau còn mặt mũi nào đứng ở công ty nữa đây!!!!!!!

“Mau đem áo vét cởi ra, quần của tôi đã bị thẫm ướt máu rồi!” lúc nói lời này, Đỗ Vân Triết thực sự muốn ngẩng đầu nhìn bầu trời hét đầy bi phẫn, sau đó bi thương chảy thành sông, nhưng là từ lỗ đít truyền đến từng cơn đau như bị xé nứt, đã ngăn cản hắn làm động tác văn nghệ như vậy.

Lúc này Đỗ Vân Triết không thể không đánh thêm một cái rắm, cổ rụt lại, nhanh như mèo chụm hai đầu gối lại với nhau, chậm rãi đi theo phía sau lưng Đới Xuân Diệu, theo mỗi bước đi sắc mặt càng ngày càng trắng bệch, hai chân run rẩy, tim cũng đập mạnh hơn. Hắn mặt mày nhăn nhó, trong nội tâm khổ không sao tả nổi. Chẳng phải chỉ là đánh rắm nhiều hơn bình thường một chút thôi sao? Tại sao hậu môn lại nứt ra và bị rong máu? Trong truyền thuyết, nữ nhân mỗi khi tới kỳ có phải cũng đau đớn như vậy hay không? Thật đúng là muốn mạng người a!

Đới Xuân Diệu đi ở phía trước ba bước, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy vẻ mặt thống khổ của Đỗ Vân Triết, có chút bận tâm, dừng lại hỏi hắn: “Làm sao vậy?”

“Tôi lại vừa đánh rắm” thanh âm rầu rĩ của đối phương nhẹ như tiếng muỗi kêu vo ve, quả thực không dễ chịu a~

Đới Xuân Diệu bả vai run rẩy, đuôi mắt nheo lại, ánh mắt ở trên người hắn dao động, sau đó dừng lại ở bộ hạ hai giây, lại nhớ tới mặt hắn trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cau mày hỏi: “Lại chảy máu sao?”

Đối phương cắn răng một cái, hung hăng vội gật đầu.

“Như thế nào đánh cái rắm cũng bị chảy máu, cậu… bình thường đều….?”

“Cậu đừng dùng ánh mắt như nhìn quái vật nhìn tôi được không? Tôi mắc bệnh trĩ, phỏng đoán lúc này trĩ đã bị vỡ! Khụ ~~~ đau chết tôi mất thôi ~”

Đỗ Vân Triết ngược lại hít một hơi, hai đầu gối sít sao chụm sát vào nhau, một tay nhịn không được muốn sờ lỗ đít.

Đới Xuân Diệu mặc dù trong lòng vẫn còn mờ mịt khó hiểu, nhưng nhìn người anh em thống khổ như vậy, thực tại cũng bất chấp tất cả, hạ quyết tâm nói: “Tôi cõng cậu”

Đỗ Vân Triết u oán nhìn thoáng qua chính mình, vừa liếc nhìn người anh em cao to khỏe mạnh anh tuấn mê người của mình, ôm hận nhẹ gật đầu. Cố gắng dùng sức tàn trèo lên tấm lưng rộng rãi của Đới Xuân Diệu. Lúc lên xe, hắn nằm xấp ở ghế sau, trời mới biết hắn làm sao mà vượt qua được những lúc xe thắng phanh.

Khi đến phòng cấp cứu đã là buổi trưa, trong phòng trực ban chỉ có một y tá thực tập. Đới Xuân Diệu lại cắn răng, một mình ôm người anh em tốt của mình mang vào trong phòng khám và chữa bệnh của khoa hậu môn. Thật may là ở bên trong có một nữ bác sĩ đang vùi đầu ăn cơm.

Ngay lúc đó Nhiếp Tiểu Thiến thực là đang dùng cơm, chợt nghe được ở bên ngoài xôn xao, ngẩng đầu nhìn lên đã thấy một suất ca mang vẻ đẹp yêu nghiệt, đang ôm một người đẹp trai tuấn lãng khác xông vào bên trong phòng, cô liền lập tức hóa đá.

Cảnh tượng này thật là quá tươi đẹp, thật là làm cho người ta phụt máu mũi.

Bất quá khiếp sợ cũng chỉ là khiếp sợ, trách nhiệm đạo đức nghề nghiệp ngày thường của Nhiếp Tiểu Thiến còn là phi thường cao. Lập tức bỏ đũa xuống, ra lệnh một tiếng: “Mau đặt anh ta lên giường”

“A ~~~”

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, Đới Xuân Diệu lại cảm thấy trái tim mang theo một tia đau lòng, run rẩy. Điều này cũng không thể trách anh được, coi như anh khí lực có lớn hơn đi chăng nữa, một đường ôm một nam nhân chạy lên chạy xuống, có thể chịu đựng được sao?

Nếu không phải do vừa rồi bác sĩ lên tiếng, phỏng đoán tên tiểu tử Đỗ Vân Triết này đã bị mình đánh ngã xuống đất.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Nhiếp Tiểu Thiến cầm lấy ống nghe bệnh, vẻ mặt nghiêm túc.

“Anh ta….cái đó….. vào nhà vệ sinh, sau đó….” Đới Xuân Diệu nhìn nữ bác sĩ có vẻ trẻ tuổi trước mắt, lập tức có chút khó có thể mở miệng. Vừa ấp a ấp úng, vừa tinh tế quan sát cô.

Nhiếp Tiểu Thiến nghiêm túc nhìn thoáng qua người mặt đang xanh mét trên giường bệnh, hắn lại vừa đánh thêm một cái rắm nữa. Đó là một nam nhân anh tuấn, với kinh nghiệm phong phú, cô có thể hiểu được đại khái bệnh tình của hắn.

“Cởi quần ra” thanh âm lạnh lùng dứt khoát từ trong miệng nữ bác sĩ trẻ tuổi này phát ra, không mang theo một tia tình cảm nào.

Đỗ Vân Triết quẫn bách nhìn nữ bác sĩ có đôi mắt to tròn, tóc ngắn như nữ sinh này, cắn răng chậm rãi cởi quần ra.

“Người đẹp này, có bác sĩ khoa hậu môn ở đây không?” chẳng biết tại sao khi nhìn thấy gương mặt tròn trịa như trái táo cô, trong lòng anh thế nhưng lại sinh ra một tia cảm giác khác thường.

Nhiếp Tiểu Thiến ánh mắt sắc hơn dao phóng về phía nam nhân vừa lên tiếng nói chuyện. Không thể không công nhận rằng đây là một nam nhân ngũ quan cực kỳ tinh xảo, nhìn kỹ thậm chí còn xinh đẹp hơn cả nữ nhân. Cô nhíu mày, lấy ngón tay chỉ vào thẻ công tác đeo ở trước ngực mình cho anh thấy rõ ràng.

Trên tấm thẻ màu trắng có ghi Phó chủ nhiệm khoa hậu môn- bác sĩ Nhiếp Tiểu Thiến.

Cái tên Nhiếp Tiểu Thiến này thoáng cái đã hấp dẫn được sự chú ý của Đới Xuân Diệu. Anh nhìn thấy đôi mắt to tròn tràn đầy linh khí của cô, cúi đầu xuống cố gắng nhịn cười.
Chương Trước/35Chương Sau

Theo Dõi