Chương Trước/37Chương Sau

Tiểu Thanh Mai

Chương 32

Editor: Thùy Linh

Vào kỳ nghỉ đông, Niệm Sơ gặp Tôn Lị ở bên ngoài được một lần, cô cùng một đám con trai ngồi xổm một góc hút thuốc, hít mây nhả khói nên khuôn mặt không rõ ràng, chỉ là khí chất không còn ngây ngô như hồi xưa nữa

Niệm Sơ chỉ nhìn một lần rồi rụt mắt lại, nhưng mà Tôn Lị hình như đã phát hiện ra, tầm mắt tiến đến gần, Niệm Sơ bỗng nhiên đối mắt cô, lạnh lẽo tới mức trong lòng khẽ run

Mùng một tết, Niệm Sơ như thường lệ qua nhà Thư Giai chúc tết, ngoan ngoãn chúc phúc sau đó được hai bao lì xì to, cô thuận miệng hỏi Lý An Nhiên, được cho biết là anh còn chưa rời giường

Niệm Sơ nhớ đến quà tết của anh, lập tức chạy nhanh lên lầu, giày dẫm đến rung động các bậc cầu thang, Thư Giai ở phía sau nhìn bóng dáng cô mà lắc đầu cười

Đã lớn thêm một tuổi mà vẫn còn trẻ con như thế

Niệm Sơ nhẹ nhàng mở cửa, cô biết căn phòng của anh không bao giờ khóa vì cô thường xuyên qua đây chơi

Căn phòng rất ấm áp, tấm màn che kín mít nên có chút tối tăm. Niệm Sơ nhìn thân ảnh ở trên giường, trong chăn phồng lên một khối, gương mặt kia khẽ hờ ở trong chăn bông, lộ ra một đầu tóc rối

“Rời giường thôi!” Niệm Sơ nhảy qua, ở bên tai anh hét lớn một tiếng. Như một đạo sấm sét nổ bên tai, Lý An Nhiên đột nhiên từ trong mộng bừng tỉnh mở mắt ra, liền nhìn thấy Niệm Sơ khuôn mặt nhỏ đang tươi cười

Ý thức còn chút mơ hồ, Lý An Nhiên theo quán tính ôm cô, đem người đè ở dưới thân cách một lớp chăn, đầu cọ cọ ở cổ Niệm Sơ, nói mớ: “Niệm Niệm, đừng nháo, để anh ngủ thêm một chút!”

Trước kia Niệm Sơ thích nhất là dọa anh như vậy, Lý An Nhiên chỉ cần quấn chăn lên người cô liền an tĩnh vài phút. Anh khép mắt, lại cảm thấy khác thường, trong lòng nhảy dựng lên

Trời đất, Lý An Nhiên mở choàng mắt, lại phát hiện phía dưới người nọ đang trừng mắt nhìn anh, vẻ mặt kinh hoàng

Anh lập tức ngồi dậy, hít sâu một hơi, giơ tay xoa giữa mày: “Xin lỗi em Niệm Niệm, anh tưởng là..” Tưởng là cái gì? Tưởng cô vẫn còn nhỏ mà không kiêng nể gì cùng anh ngủ chung sao?

Lý An Nhiên cười khổ

Niệm Sơ rõ ràng cũng nhớ lại chuyện cũ, cô miễn cưỡng cười cười, chỉ cửa phòng: “Anh..anh rời giường đi, em..em về nhà trước đây”

Không đợi anh trả lời, cô đã chạy trối chết

Niệm Sơ chạy ra bên ngoài, không khí lạnh phất vào mặt cô, Niệm Sơ hít sâu một hơi lạnh thấu xương hàm rồi tới phổi, trái tim trong lồng ngực lại bớt nhảy nhót

Hình ảnh Lý An Nhiên vừa tỉnh ngủ, lâu nay cô chưa từng thấy qua

Bộ dáng mặc đồ ngủ, hai mắt long lanh nước, quần áo hỗn độn lộ ra xương quai xanh, tóc mái lộn xộn trên trán

Cực hạn mê người

Rõ ràng là thường xuyên gặp mặt nhưng sao lại thấp thỏm thế này

Niệm Sơ hốc mắt ươn ướt, mũi đỏ lên

Mười tám tuổi năm nay, cô trải qua tuổi dậy thì mẫn cảm tự ti, rốt cuộc cũng hiểu được việc thích một người

Vì một người mà bỗng dưng đau lòng, bởi vì có chút chuyện về anh cũng trở nên mẫn cảm nghi hoặc, vì anh mà thay đổi bản thân mình

Thích một người thì bản thân cũng sinh ra hai tính cách, một cái là tự tin đối mặt với người khác, một cái là chính mình cảm thấy thấp kém khi đối diện với anh

Niệm Sơ không thích bộ dáng này của mình, vì thế mà cực lực thay đổi bỏ đi, không thích anh nữa

Cuối học kỳ, bình tĩnh đến không hề gợn song, những cảm xúc đó cũng chỉ nhất thời, mỗi ngày cô đều lặng lẽ học tập, vẽ tranh

Sinh hoạt giống như là một ly nước sôi để nguội, nhạt nhẽo vô vị, rồi lại làm người vô cùng bình tĩnh

Ngày thi đại học, Lý An nhiên lái xe, mọi người đều đưa cô đi thi. Niệm Sơ ôm cặp sách, cả người rất bình thản. Đến trường thi, Niệm Sơ nói xong với Đàm Nhã, Thư Giai, cuối cùng mới đi tới trước mặt Lý An Nhiên

“Cố lên”, Lý An Nhiên khom lưng xoa đầu cô, nhẹ giọng mở miệng. Niệm Sơ gật đầu, sau đó đột nhiên duỗi tay ôm lấy nah

Lý An Nhiên sửng sốt, đang định ôm lại thì Niệm Sơ đã buông lỏng tay ra

“Em đi vào đây”, cô ngưỡng mặt lên cười nhạt, Lý An Nhiên gật đầu, ngữ khí trịnh trọng nói: “Cố lên.”

“Dạ!”

Thi xong, Lý An Nhiên còn kiểm tra giúp cô, so với nguyện vọng một là Đại học mỹ thuật A thì điểm của cô còn nhiều hơn 10đ, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm

Niệm Sơ ở nhà ngủ suốt hai ngày, cuối cùng nhận được liên hoàn cuộc gọi điện từ Âu Thông mới ra cửa ngắm ánh sáng mặt trời

“Cậu không bắt máy, bọn mình còn đang định tới tận nhà luôn đấy!” Cô vừa vào cửa, Âu Thông liền bắt đầu hùng hổ quở trách, Niệm Sơ đuối lý tùy ý nghe cậu mắng, tìm chỗ ngồi

“Cả đời mà lỡ liên liên hoan tốt nghiệp thì cho cậu hối hận chết luôn!” Âu Thông ngồi bên cạnh cô lải nhải

Niệm Sơ thở dài, tự mình rót chén trà cho cậu

Dần dần các bạn học cũng tới đông đủ, không một ai vắng

Vứt đi hình tượng thường ngày, mọi người đều ồn ào nhốn nháo, còn có bạn học suốt ba năm im lặng giờ đây lại bắt đầu hét lớn

Niệm Sơ xem đến trợn mắt há hốc mồm, cảm giác đây mới là bạn cùng lớp ba năm chân thật của cô

Rượu vơi đi một nửa, không ít người đã hơi say nhưng mọi người như cũ vẫn nhiệt tình. Cơm nước xong vẫn tiếp tục đi ca hát, một đám người mênh mông cuồn cuộn, người một đầu tôi một đầu chơi xúc xắc đoán số, vui vẻ vô cùng

Niệm Sơ hôm nay học được rất nhiều kỹ năng mới, còn làm rất nhiều việc trước kia chưa từng dám làm, như lần đầu uống rượu, lần đầu chơi đoán số, lần đầu chơi xúc xắc

Còn có.. lần đầu từ chối cuộc gọi của Lý An Nhiên

Niệm Sơ đã ra ngoài tiếp anh vài cuộc, tuy rằng trời gần về đêm, nhưng là người đã vị thành niên, cô cảm thấy chính mình vẫn có quyền lợi này

Vì thế lần này anh lại gọi điện tới, Niệm Sơ khẽ cắn môi, nhấn từ chối

Có lẽ là do cồn hay tại những cảm xúc không rõ nơi đáy lòng nên khi làm việc này cô rất vui sướng trong lòng

Niệm Sơ ôm microphone, cươi đến vô cùng kiều diễm, hát đến say mê

Rạng sáng một giờ, đã có vài người bắt đầu xuống sân khấu. Niệm Sơ lại là càng uống càng tỉnh, tinh thần phấn khởi cùng Tô Lê, Triệu Vũ chơi hăng say

Đột nhiên, trong phòng tối lại, đèn tròn màu sắc rực rỡ xoay tròn tạo ra những điểm ấm màu vàng sáng. Cùng lúc đó, âm nhạc đổi thành một khúc nhạc dạo

Mọi người dừng lại động tác, ngửa đầu nhìn về phía ngươi đang cầm microphone

Âu Thông mặc áo thun trắng đơn giản, đứng giữa phòng, khóe miệng cậu đang cười vô cùng sảng khoái

Tiếng ca theo microphone chậm ra phát ra, phảng phất như mang theo một loại ma lực làm căn phòng ầm ĩ bây giờ lại im lặng. Niệm Sơ nhìn cặp mắt đen nhánh kia, một tia khác thường từ đáy lòng bốc lên

“Lúm đồng tiền, hàng mi dài, là những gì em có, làm anh không ngủ được, nhớ đến những lúc em mỉm cười. Em không biết em quan trọng như thế nào đối với anh, có em, cuộc đời anh trở nên hoàn thiện…”

Ca khúc đang dần đi tới đoạn cao trào, ánh mắt Âu Thông nhìn thẳng tắp về phía Niệm Sơ, lời bài hát chạy trên màn hình to lớn, mọi người bắt đầu nhốn nháo

Ai mà không biết Niệm Sơ có một đôi lúm đồng tiền, hàng mi dài

Quả nhiên, bài hát kết thúc, Âu Thông nắm chặt microphone, tâm trạng thản nhiên lại chân thành tha thiết, âm thanh trong trẻo vang ra khắp phòng

“Bài hát này tặng cho lớp trưởng, người mà mình yêu mến nhất lớp”

“Niệm Sơ, mình thích cậu”

Giọng nói vừa dứt, cùng lúc đó ghế lô môn bị đẩy ra, một hình ảnh thon dài xuất hiện ở cửa, mọi người kinh dị nhìn lại chỉ thấy người nọ thẳng tắp đi đến chỗ Niệm Sơ kéo cô lên

“Sao anh lại tới đây?” Niệm Sơ hốt hoảng thở nhẹ. Lý An Nhiên mặt vô biểu tình, đi nhanh đến bên cửa, cũng không quay đầu lại mà chỉ phun ra bốn chữ

“Đón em về nhà”

Đám người ở phía sau còn chưa kịp phản ứng thì thấy hai người biến mất ở cửa. Mọi người ánh mắt phức tạp nhìn người nọ, Âu Thông dường như không có việc gì cười cười, đi xuống làm một chén rượu

“Ông đây nhịn nhiều năm như vậy cuối cùng cũng được nói ra, thật vui sướng.”

Niệm Sơ bị Lý An Nhiên kéo ra ngoài, bước chân anh rất nhanh, hình như không quan tâm đến tốc độ của Niệm Sơ ở phía sau. Niệm Sơ nghiêng ngả lảo đảo, cảm thấy đau nên kháng nghị

“Anh chậm lại một chút có được không.”

Người nọ ở đằng trước không hề phản ứng, Niệm Sơ bắt đầu giãy dụa: “Anh buông em ra!”

Hai người đã đến chỗ đậu xe, Lý An Nhiên mở cửa xe đem cô vào chỗ ngồi, sau đó loảng xoảng một tiếng đóng sầm cửa xe. Anh vòng qua ghế lái, đóng cửa lại, nhìn chằm chằm cô

“Em có biết bây giờ đã mấy giờ rồi không?”

“Em đã vị thành niên rồi!” Niệm Sơ không cam lòng yêu thế, trừng mắt anh

“Cho nên liền có thể đi ra ngoài chơi đến nửa đêm không về, lại còn nói chuyện yêu đương sao?” Lý An Nhiên hít sâu một hơi, giống như đang cưỡng chế cơn giận

“Tại sao lại không được?” Niệm Sơ nhìn anh, cơ hồ là gắt gao gằn từng chữ một: “Anh cũng sẽ có bạn gái, em đương nhiên cũng sẽ có bạn trai”

“Không được.”

“Anh không cho phép.” Ánh mắt anh thâm trầm, câu chữ chém đinh chặt sắt

“Dựa vào cái gì? Anh dựa vào cái gì mà không cho phép em, anh là người nào.. ưm”, môi của Niệm Sơ bị chặn lại

Hô hấp nóng hổi phun ở quanh hơi thở của cô, độ ấm trên môi càng thêm nóng rực, cô nhắm mắt lui lại về phía sau. Cảm nhận được sự tránh né của Niệm Sơ, Lý An Nhiên duỗi tay vòng ra sau đầu cô, dùng sức trong lòng ngực mà áp lại, cậy ra khớp hàm của Niệm Sơ

Vừa thiếu oxi, lại vừa đang say, Niệm Sơ mềm như bông không có một tia sức lực, cứ để người kia tùy tiện chiếm lấy, dây dưa liếm cắn từng đợt tê dại

Niệm Sơ khép mắt lại, nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai anh

Lý An Nhiên mất khống chế, muốn đem người trong lòng ngực khắc vào xương cốt của chính mình. Anh dừng lại động tác, nhìn chăm chú người trước mặt đang mơ màng hít sâu hơi thở

“Niệm Niệm, hô hấp.”

Lông mi Niệm Sơ nhẹ nhàng run rẩy, bây giờ mới phản ứng lại. Không khí mới mẻ xông vào phổi, não bộ dần tỉnh táo, cô còn chưa mắt ra thì Lý An Nhiên lại bao phủ lần nữa

Không biết lặp đi lặp lại bao nhiêu lần, cuối cùng lúc tách ra, Niệm Sơ tay mắt lanh lẹ đẩy anh, sau đó lấy tay che kín miệng, hai mắt ngập nước nhìn

“Đừng hôn nữa, đau…”
Chương Trước/37Chương Sau

Theo Dõi