Chương Trước/41Chương Sau

Tình Yêu Hai Nàng Công Chúa

Chương 33

Thời gian cứ dần trôi,cuối cùng 1 tuần lễ cũng đã đến,buồn,vui,đau

khổ,hạnh phúccũng có nhưng có lẽ đau khổ luôn là tất yếu nhất…

-JESSICA,JESSICA-Donghae vẫn cứ đitìm,anh đã tìm hết 6 ngày rồi mà vẫn

chưa có tin tức gì về Jessica.Anh cứ như một kẻ điên vậy.Không

ăn,không uống,cứ dốcsức mà đi tìm mặc cho mọi người can ngăn.

-Donghae hyung à,hyung dừng lạiđi-Kyuhyun vừa phi ngựa vừa đuổi theo Donghae.

-Em cứ về trước đi,anh sẽ tìm thêm một lần nữa-Người Donghaenóng bừng lên.

-Vô ích thôi hyung,đã tìm hết 6 ngày rồi mà vẫn không thấy tăm hơi đâu

cả,hyung bỏ cuộc đi,sáng mai ta sẽ lên đường về Azura.-Kyuhyun cố gắng

hét thật to để Donghae nghe thấy.

-Sao cơ?-Donghae dừng ngựa lại,người anh ướt đẫm mồ hôi,mặtanh tái

mét,răng cứ xiết lại.-Em,đến bây giờ mà em còn cóthể nói được những

câu nói đó sao?

-Em biết là anh cũng đau nhưng anh hãy nghĩ cho phụ thân và mẫu hậu

nữa đi.Giờ họ cũng đangrất buồn này.Em chắc chắn một ngày nào đó em ấy

sẽ trở về thôi mà.-Kyuhyun dừng ngựa lại trước Donghae.

-Anh…Anh biết rồi.-Donghae nói.Giờ anh không biết phải làm thế nào

nữa đây,trái tim anh đau đến thế sao.Cả hai cùng đi về kinhthành mà

không nói với nhau lời nào,cái không khí im lặng đáng sợ cứ vây lấy họ

mãi.

Trong lúc này,tại cung điện Kimusa,Yesung thì đứng ngồi không yên,Yuri

thì khóc hết ngày này đến ngày khác.Cô mất một người con chưa đủ hay

sao mà giờ còn mất thêm một người connữa.Từ khi nghe tin Seohyun

mấttích rồi đến Jessica,chưa đêm nào cô ngủ tròn giấc.Yesung cũngrất

lo lắng cho cả vợ và con mình.Ông trời độc ác và bất côngđến thế

sao…

Đã một tuần lễ trôiqua,Yuri vẫn vậy,cứ ngồi thờ ơ một mình.Yesung thở

dài,anh tiến lại gần Yuri,đưa tay lau khô những giọt nước mắt vẫn còn

vương trên má cô.

-Em buồn đến thế sao?-Yesung bất giác hỏi.

-Tại sao anh lại hỏi thế trong khi anh biết em là thế nào rồi

chứ?-Yuri khẽ nhăn trán nhìn chồng mình.

-Anh chỉ hỏi thôi mà.Anh biết,thế giới này không hề tươi đẹp đâu,con

chúng ta,chúng đã đến tuổi yêu rồi nên buồn cũng có,vui cũng có,hạnh

phúc,đau khổ cũng có nhưng tình yêu luônlà một màu hồng mà.Anh dám

chắc hai thái tử đó có lẽ giờ cũngrất buồn nhưng ai dám đảm bảo là con

chúng ta sẽ chết đâu.Hãy vui lên đi,cứ ngồi mà khóc như thế này cung

chẳng giải quyết được gì đâu.-Yesung cười nhẹ.

-Anh…anh đừng nói nữa có đượckhông.Xin anh.-Yuri lại òa khóc,con cô

sao cô không lo được,trái tim như bị cắt ra hàng trăm mảnh.Yesung cũng

buồn,anh nhìn ra phía cửa sổ,hình như giông bão đang từ từkéo đến…

———————————————–o0o————————————-

-Cảm ơn sự giúp đỡ tận tình của mọi người trong những ngày qua.Chúng

tôi xin phép-Hangeng ôm lại ong bạn già của mình,khuôn mặt anh thoáng

quamột nụ cười đau buồn.

-Xin lỗi vì đã để xảy ra chuyện không hay.-Hoàng đế xứ Ilu cũnglấy làm

thương tiếc.

-Vâng không sao.Chúng tôi vẫn sẽcố gắng tìm cô ấy.Giờ xin phép mọi

người-Hangeng cùng mọi người cúi chào lần nữa rồi bơớc lên xe

ngựa,riêng chỉ mình Donghae vẫn đứng đó như một người mất hồn,Kyuhyun

nhìn anh mình,thở dài,đoạn anh lại nói:

-Về thôi anh.

-Sao?-Donghae giật mình nhìn emrồi cũng gật đầu-Ừ,đi thôi.

-Nhìn họ kìa,thật sướng con mắt-Park Hanul nhìn Donghae màcười một

cách bí hiểm mà khônghề biết rằng ánh mắt anh ấy cũng luôn nhìn về

phía cô một cách nghi ngờ.

Xe ngựa dần chuyển bánh cũng làlúc một người con gái khóc

nhưng…người con gái đó không phải là Seohyun.

-Sulli à,sao em lại khóc?-Yonghwalại gần em mình hỏi.

-Không,không có gì-Sulli gạt nước mắt và bước vào phòng.Nếu như cô

nghĩ anh mình không biết lí domình khóc thì cô đã lầm,anh cô biết rất

rõ.Trong thời gian Kyuhyun đi tìm Jessica,hôm nào cô cũng đợi anh,khi

anh trở về,cô còn quan tâm,hỏi han anh rất nhiều nhưngđáp lại thái độ

chân thành của côchỉ là một cái cúi đầuchào bình thường của anh như

bao người đàn ông khác,cô sẽ chẳng bao giờ chiếm trọn trái tim anh

cả.Cô biết rõ điều đó và cô rấtđau,suốtđêm cô chỉ nhìn đếm sao trên

trời.Những ngôi sao mà cô đếm chắc sẽ là những ngày cô không gặp được

anh.

-Tiếc thật..-Cô khẽ buông một tiếng thở dài.

.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.,.

.

.

.

-Ừm,chọn cái này,cái này,cái này,…-Seohyuncầm tờ danh sách mà thượng

cung Choi đã phát chomình mà nhẩm đếm những thứ trong kho.-Ơ,thiếu

lương thực rồi.

Seohyuun đứng dậy,cô cầm một cái giỏ và ra sau vườn thì bắt

gặpSulli.Seohyun cúi đầu chào:

-Kính chào công chúa.

-Ngươi là ai vậy?Từ nhỏ đến giờ ta chưa nhìn thấy ngươi-Sulli thoáng

chút ngạc nhiên.

-Vâng vì tiểu nữ mới vào làm được vài ngày thôi ạ.

-Vậy sao?Nhưng cô đi đâu thế?-Sulli thắc mắc khi nhìn thấy chiếc giỏ

tre trên tay Seohyun.

-Thượng cung Choi bảo tiểu nữ liệt danh sách đồ trong kho nhưng lại

thiếu mất lương thực dữ trữ rồi nên tiểu nữ ra sau vườn lấy.

-Ta có thể đi cùng cô không?Đúnglúc ta dang chán,có việc làm cho đỡ buồn.

-Ơ nhưng mà như vậy sẽ làm bẩnyphục của công chúa.

-Không sao,bẩn ta sẽ giặt.
Chương Trước/41Chương Sau

Theo Dõi