Chương Trước/1709Chương Sau

Toàn Chức Cao Thủ

Chương 1692: Bắn Thôi, Chắc Gì Trúng?

*

Dịch bởi Lá Mùa Thu

Phát hiện ý đồ của Hưng Hân, Phương Minh Hoa rợn cả gáy.

Hắn hiểu rõ sức cơ động của mỗi người trong Luân Hồi mình. Theo lý thuyết, thích khách, pháp sư chiến đấu và thiện xạ đều là những nghề sở hữu tốc độ, mục sư và ma kiếm sĩ thì kém hơn một chút.

Mà bây giờ, mục sư Luân Hồi được Diệp Tu và Hàn Yên Nhu luân phiên sử dụng kỹ năng để kéo taxi. Chẳng cần dùng chân, tốc độ di chuyển của hắn còn nhanh hơn bật chiêu Phóng Chạy. Phối hợp với Diệp Tu và Hàn Yên Nhu là Tô Mộc Tranh, cô xả pháo áp chế đồng đội hắn đuổi theo phía sau, hình thành một chiến thuật hoàn chỉnh.

Tổ hợp pháp sư chiến đấu và bậc thầy pháo súng.

Cặp đôi Hợp tác Tốt nhất Diệp Tu và Tô Mộc Tranh.

Ba trong một, tạo nên sự ăn ý chặt chẽ tối đa. Người truy đuổi sát nhất hiện tại chỉ có Tàn Nhẫn Tĩnh Mặc với Tăng Tốc và Phóng Chạy bật cùng lúc, còn Nhất Diệp Chi Thu vì thiếu Huyễn Văn mà ì ạch phía sau, Vô Lãng thì chậm đến đáng ngại.

"Dám chơi lớn thật!" Hội tuyển thủ chuyên nghiệp bàn tán sôi nổi bên ngoài. Cách mà Hưng Hân tóm con mồi đã vượt ngoài dự tính của họ.

Ở tổng chung kết, nhất là hiệp cuối, mọi người thường chơi theo lối bảo thủ nhất có thể. Ít ai sẽ trông đợi điều gì bất ngờ từ hai đội tham gia. Thế nhưng Hưng Hân lại chọn một đấu pháp vô cùng nguy hiểm trong mắt người cùng nghề: Vừa đẩy vừa đánh Tiếu Ca Tự Nhược, dùng kỹ năng liên tục và phải nhanh hơn cả những nhân vật mạnh về tốc độ của Luân Hồi. Mức độ phối hợp đòi hỏi rất cao, phương diện cần lưu ý quá nhiều, chỉ cần một sơ sẩy là hỏng ngay.

Trong khi đó, mục sư Tay Nhỏ Lạnh Giá của Hưng Hân đang gặp khó khăn dưới nòng súng Nhất Thương Xuyên Vân, mà Hưng Hân chẳng có vẻ gì là định cứu viện. Nếu thất bại phía Tiếu Ca Tự Nhược, muốn quay sang cứu Tay Nhỏ Lạnh Giá là quá muộn màng. Cô đã mất hơn nửa cây HP, cho dù sắp tới Hưng Hân chơi du kích, Luân Hồi cũng có thể dồn sát thương dứt điểm cô dễ dàng.

Không thành công thì thành nhân!

Hưng Hân quyết liệt trao đổi trị liệu, đưa mình vào hiểm địa để tìm đường sống, một bước sẩy chân cũng chẳng thể quay về.

Hơn cả sự phối hợp đẹp mắt, người ta không thể không phục cái gan dám chơi lớn của họ.

Phải tập trung chú ý vào việc giữ cho Tiếu Ca Tự Nhược di chuyển liên tục, sát thương của Quân Mạc Tiếu và Hàn Yên Nhu gây nên không cao, thậm chí không bằng lượng đạn Nhất Thương Xuyên Vân xả xuống Tay Nhỏ Lạnh Giá. Đây quả là một điều an ủi, nhưng Chu Trạch Khải không vì thế mà lơ là quan sát chiến trường. Mắt thấy ba người đồng đội không cách nào đuổi kịp Hưng Hân, hắn quyết định ra tay trợ giúp.

Hắn nhận thấy, đấu pháp của Hưng Hân lúc này có độ khó rất cao và yêu cầu nghiêm ngặt, một sự quấy rầy nhẹ nhàng nhất cũng có thể phá hoại. Nhất Thương Xuyên Vân của hắn không chạy nhanh bằng Tàn Nhẫn Tĩnh Mặc và Nhất Diệp Chi Thu, nhưng nhờ vào tầm bắn, hắn đủ sức gửi tặng nhóm Quân Mạc Tiếu vài viên đạn mà vẫn giữ nguyên vị trí.

Hắn lùi về sau một bước, nghiêng người, giương tay.

Đoàng!

Súng vang! Bóng người! Máu văng!

Tay Nhỏ Lạnh Giá cũng đột ngột nghiêng người, lấy thân mình lấp họng súng.

Tập Kích Gối!

Nhất Thương Xuyên Vân nhấc gối, không vội chế ngự Tay Nhỏ Lạnh Giá mà chỉ muốn phá hoại chiến tuyến vô cùng dễ vỡ kia. Hắn chỉ cần một giây thôi, mà một giây thì cô bé mục sư có thể làm gì, chẳng lẽ giết được hắn chắc?

Dĩ nhiên không được, nhưng trong lòng cô bé mục sư chỉ có một đức tin: Bằng mọi giá, phải ngăn trở kẻ trước mặt.

Năng lực chiến đấu của Tay Nhỏ Lạnh Giá vốn là con số 0 tròn trĩnh. Pha ẩu đả tay đôi với trị liệu Luân Hồi chẳng khác nào trò trẻ con với Nhất Thương Xuyên Vân. Vũ khí duy nhất của cô, là cơ thể máu thịt. Điều duy nhất cô có thể làm, là lấy bản thân mình làm khiên chắn.

An Văn Dật dám cam đoan cả đời mình chưa bao giờ tập trung đến thế. Tay Nhỏ Lạnh Giá bị động chịu đòn, nhưng nếu Nhất Thương Xuyên Vân tránh cô ra và định bắn về phía khác, cậu sẽ lập tức phát hiện, liều mạng cản trở.

Có lúc cậu thành công, cũng có khi thất bại. Nhưng lần này là thời khắc quan trọng nhất, cậu biết. Cậu không thể sai sót.

Tay Nhỏ Lạnh Giá nhào lên, ăn một viên đạn.

Chưa hết, vẫn còn Tập Kích Gối!

An Văn Dật thấy rất rõ, rõ vô cùng.

Tay Nhỏ Lạnh Giá vội nhảy lùi ra sau.

Né được rồi!

Song, cú né này đã tạo nên khoảng cách.

Nòng súng Nhất Thương Xuyên Vân giương cao, chính là cặp súng đôi trứ danh ấy.

Tay Nhỏ Lạnh Giá nhảy lên!

Cô không nhắm vào hai họng súng, mà nhắm vào đầu Nhất Thương Xuyên Vân. Cô muốn che mắt hắn, lấp tầm nhìn hắn. Và cứ thế, góc nhìn của Chu Trạch Khải chỉ còn lại chiếc áo choàng mục sư màu trắng đẫm máu.

Chu Trạch Khải có khả năng bắn mà không cần nhìn, với điều kiện mục tiêu không di chuyển. Diệp Tu và Đường Nhu đang áp tải Phương Minh Hoa đi với tốc độ chóng mặt, cho dù là Chu Trạch Khải cũng phải bó tay.

Tuy vậy, tiếng súng vẫn vang.

Đạn rời nòng, bay vùn vụt, mang theo tia hi vọng nhỏ nhoi của Chu Trạch Khải và nỗi tuyệt vọng của An Văn Dật. Nhưng cậu không quay đầu, bởi biết đâu nó không trúng thì sao? Nếu nó không trúng, nhiệm vụ của cậu vẫn chưa kết thúc.

Nhất Thương Xuyên Vân nhảy lên khi Tay Nhỏ Lạnh Giá rơi xuống. Chênh lệch vị trí giúp hắn lấy lại tầm nhìn trong khoảnh khắc, hai nòng súng lập tức nhấc cao.

Thôi rồi... An Văn Dật đành bó tay. Cậu hết cách rồi, hết thật rồi.

Đau lòng và tự trách, An Văn Dật hận chính mình vì thực lực quá kém cỏi.

Súng vang.

Giữa không trung, hai nòng súng Nhất Thương Xuyên Vân khạc lửa. Đúng vào lúc này, Tay Nhỏ Lạnh Giá phát hiện dòng chat từ Quân Mạc Tiếu: "Cố lên!"

Ơ?

Cầm lòng chẳng đặng, Tay Nhỏ Lạnh Giá xoay góc nhìn.

Trong tầm mắt, là Quân Mạc Tiếu dùng Xung Phong áp tải Tiếu Ca Tự Nhược. Hình thái khiên của Ô Thiên Cơ cho phép nó vừa đỡ, vừa duy trì kỹ năng đang sử dụng. Có chiếc khiên to khủng bên mình, Quân Mạc Tiếu đỡ toàn bộ đạn của Nhất Thương Xuyên Vân.

"Đừng có nghĩ là cậu ta bắn thì chắc chắn trúng!" Diệp Tu tiếp tục chat.

"Mà Tiểu Chu nè, bắn gì kém thế?"

Dứt lời, Khiên Thiên Cơ thu về, mũi ô lật ngược thành một họng súng đen ngòm.

Đoàng!

Không những không trúng đạn, Quân Mạc Tiếu còn bắn trả Nhất Thương Xuyên Vân.

Chương Trước/1709Chương Sau

Theo Dõi