Chương Trước/152Chương Sau

Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 137: Đế Đô Viện Trưởng

Học ban các vụ,

Cùng Tùng Hạc đi vào bên trong, Mạc Phàm ngày càng cảm thấy chính mình mới không trở lại Đế Đô gần thập kỷ liền đã toàn diện thay đổi cả rồi.

Giảng đường, giảng khoa, ngoại viên, phòng triển lãm, tháp bộ, thậm chí đến cả đường đi nữa…

Đại khái là to, rất siêu to khổng lồ đấy, Mạc Phàm suýt chút nữa tưởng rằng đây là một toà thành tượng tự như Ojos thánh học phủ bên kia Mỹ Châu xa xôi. Cùng Hoa Hạ tất cả học viện mà nói, hẳn không thể cùng một khái niệm đi. Đế Đô đây là muốn chơi nổi để cạnh tranh với Minh Châu sau?

Viện trưởng gian phòng, dĩ nhiên là được xây trong một cái khu biệt lập, giống với tòa biệt thự cổ kính, có vườn hoa, có nuôi chim hót làm nhã hứng, có hồ nhỏ thủy sinh phía dưới để nghe tiếng róc rách dễ chịu. Bắt ngang hồ, dĩ nhiên là có một tòa cầu đá, mấy cây khô liễu, một nổi bật nữ nhân hững hờ đứng tại trên cầu, tay cầm nàng quyển sách, ánh mắt nhìn chăm chú bên dưới những con cá ba đuôi màu cam, màu vàng kia, nhìn xem bọn chúng đem ao nước cho quấy đến đục ngầu mà giết thời gian.

Ánh nắng len lỏi vào lớp vải váy phục màu đỏ cổ điển kia, để nàng đặc biệt mặn mà giữa quanh quẩn một chỗ. Có chút chững chạc phụ nữ, có chút không phải tiểu thịt tươi… nhưng mà dáng vóc dạng này như cũ đều thuộc về tiệm cận hảo hạng mỹ nhân, đặc biệt còn rất biết tạo ra loại mùi hương quyến rũ, rất giống với hương vị tình đầu.

Trong đầu Mạc Phàm có nhận biết, nhưng hắn cố tình lờ đi, tuổi tác cái gì gì đó. Nếu cho thì sao?

Ăn, ăn ngon lành… Nhưng bất quá, nàng là phụ huynh.

Hắn thấy nàng, dĩ nhiên nàng cũng thấy lại hắn, đôi môi đỏ chót tự động bật run lên, rất nhiều nét thanh xuân hiện về.

Cũng không có làm ra cái gì quá khích cử động, nàng dọc theo thành cầu một đạo khác cửa đi tới, từ chầm chậm đến gần, gần đến trước mặt hắn thì vội vàng phóng xuất rất nhanh.

“Đường Nguyệt lão…..”

“Siết ~~~~~~”

“...sư!" Mạc Phàm có chút ngơ ngác nói. Hắn hiện tại lúc nào cũng cảm thấy mình thật nhỏ bé bị cái này quen thuộc lão sư ôm trọn trong vòng tay.

“Ngươi đã muốn cao cao đến chừng nào nữa đây….” Đường Nguyệt lão sư cảm khái nói, nàng điều chỉnh lại tâm trạng mình một chút rồi mới buông Mạc Phàm ra.

“Đường Nguyệt lão sư, ngài khoẻ chứ?” Mạc Phàm quẫn trí chốc lát hỏi rằng.

“Ta hảo tốt!" Đường Nguyệt nói.

Nàng vẫn vậy nét mặt mặn mà, trong con người càng sâu thẳm tinh hoa kinh nghiệm theo thời gian. Chỉ là, hắn so với nàng càng muốn khác biệt.

Nghĩ tới đây, Mạc Phàm tự nhiên hắn bật giọng hỏi: “Ngài liền nhìn một cái đã có thể nhận ra ta sao?”

Đường Nguyệt nhìn Mạc Phàm, lại nhìn sang Tùng Hạc, rồi bất giác nhoẻn cười: “Ta vì sao lại không nhìn ra ngươi?”

“A, Đại đa số mọi người đối với ta là không đấy!” Mạc Phàm hai mắt chớp chớp đầy kinh ngạc.

“Tiểu tử, dù ngươi có thay đổi thế nào dáng vẻ, nhưng loại kiểu mẫu hô hấp, loại ánh mắt, bước chân của ngươi, là lão sư đều vô cùng quen thuộc". Đường Nguyệt cười cợt nói.

“……” Mạc Phàm muốn nói gì nữa nhưng lại không nói ra được.

Dĩ nhiên là tình lão sư cao cao như phụ mẫu a. Nàng thế nào cũng vun đắp mình, liền có ra sao vẫn không quên được học trò.

Ở ngoài một dạng già nua bộ dáng, Tùng Hạc vuốt vuốt râu của mình, không nhịn được lên tiếng: “Mạc Phàm, nàng là suốt năm qua vì người tại Thánh Thành thẩm phán mà lao lao chạy tới lui kích động quân đội, hiệp hội ma pháp trong nước đấy. Nói hậu cần vững chắc nhất cho người, nàng tuyệt đối lao tâm rất nhiều!"

Hắn tại Thánh Thành vòng vây, nói quốc gia không có tình nghĩa với mình sao?

Không hề, Trương Tiểu Hầu đem cả không gian Sát Uyên tới thiên không thành chưa hẳn là Hoa Quân Thủ chủ yếu chỗ dựa, càng không nói sắp đặt Cổ Lão Vương đem Kim Tự Tháp giáng lâm xuống trả đũa Quang Minh thần điện.

Nghị trưởng Thiệu Trịnh cùng Hoa Quân Thủ đều là liên quan đến quân đội, chính trị người cầm quyền, một chút lén lút đằng sau có thể không thành vấn đề, nhưng tại công khai phía trước lấy Hoa Hạ làm chỗ dựa cho Mạc Phàm họ đều không thể làm.

Nhất định trong nước, người gây lực đả kích thường xuyên lên mọi phương tiện là Đường Nguyệt, chính nàng chứ không ai khác muốn đem học trò của mình lành lặn trở về nhất.

Mạc Phàm cảm động rồi, hắn có chút thất sủng chằm chằm nhìn lấy mình Đường Nguyệt lão sư.

Cả người hơi khom xuống, gần như muốn quỳ xuống, là một cái hành lễ nghiêng mình cúi đầu.

“Lão sư, cảm tạ người…”

Chứng kiến tên ma đầu này ban nãy còn đập đập phá phá cực kỳ hung hăng nhưng quay đầu lại đứng trước mặt Đường Nguyệt thì bỗng hóa thân thành một cái gia hỏa mè nheo hết sức lễ độ. Tùng Hạc cảm thấy có phần thất thần, nhiều hơn càng muốn ghen tị.

Đây chính là nghệ thuật. Nghệ thuật chăn nuôi cả đấy.

Ài, Bàng Lai lão hữu bên kia của ta chắc cũng oán hận lắm, cả đời say đắm với Triệu Hoán hệ tu luyện, nhưng thế thì làm sao, liền có một con khế ước nào ra hồn chưa?

Đây là Đường Nguyệt hậu bối chỉ mới tam tuần đã nuôi được một con khế ước cấp độ hủy diệt Hoa Hạ rồi đi. Nói nàng bây giờ mở dây xích, thả nó ra cắn thì đến mười Bàng Lai cũng không đáng làm mồi.

“Tốt, không sao liền tốt, đứng lên đi!" Đường Nguyệt đỡ người hắn dậy, trong lòng nàng cũng rộn ràng vui vẻ.

Ba người sau đó chậm rãi trên đường đi vào bên trong phòng các, cũng không tiện đứng ngoài quá lâu.

“Lão sư, không nghĩ tới, ngài đã muốn chuyển dời công tác trở thành viện trưởng Đế Đô học viện!" Mạc Phàm hưng phấn hỏi.

“Viện trưởng?” Đường Nguyệt đang định mở cửa phòng ra, bỗng có chút không hiểu.

“Phải phải, ngài là viện trưởng thật tốt, học sinh sẽ đặc biệt thích ngài, đặc biệt chăm lo cầu tiến. Ban đầu ta còn nghĩ có khi lão Phong Ly bên kia muốn về hưu hưởng già tại Đế Đô. Thực ra cũng không phải là ý gì lão không xứng, nhưng lão quả thật có bộ mặt rất hãm, đa phần thộn thộn hầm hầm phi thường khó coi. Nếu mà lão dạng này giữ chức viện trưởng, chỉ e quá nửa số học viên đều muốn chuyển trường vì sợ hãi mất. Ha ha..." Mạc Phàm là một người không giỏi diễn đạt thảo mai, hắn nói ra, chắc chắn phải là chân thật lời lẽ.

“Tiểu tử, ta không phải viện trưởng, ta chỉ đến đây có chút việc…” Đường Nguyệt một bộ dáng cười rất nhẹ nhàng, mà trong cái nhẹ nhàng ấy, Mạc Phàm mười phần cảm thấy rất không muốn mở cánh cửa đó ra.

Chỉ là Tùng Hạc một bên đã động tay mở ra, hắn ánh mắt đầy phần cáo già hồ ly nhìn Mạc Phàm, hả hê cười nói. “Tuổi trẻ, vào thôi!"

A…

Mạc Phàm khóe miệng giật giật cung kính hai tay tiếp nhận, bản thân liền đối với Tùng Hạc lão hồ ly này có mấy phần oán niệm, hắn dĩ nhiên từ nãy giờ không nói, mặc cho mình nhận vơ Đường Nguyệt lão sư làm viện trưởng, là lão tiện nhân phi thường vui lòng làm loại chuyện này.

Quả nhiên vào đến bên trong sẽ đập mắt trước hết lên cái bàn lớn làm việc.

Trên bàn, vài cuốn sách, một chén trà thanh thủy, toàn là chỗ tốt nguyên liệu quý hiếm đắt tiền, học viện cũng thật sự là không tầm thường xa xỉ đi, khu vực như vậy thật có phong cách, cái này cùng văn phòng Tiêu Viện Trưởng ở Minh Châu muốn ngược khổ rớt lại phía sau, tựa như hai thế giới giai cấp chênh lệch a.

Một bên đọc sách, một bên bóp lấy ngón tay tính toán, đó là một khuôn mặt khỉ nhăn nheo không thể thộn hơn, rất nhanh lại lâm vào trong đời thâm ảo nhất trầm tư, không muốn nói cái gì.

Bên góc bàn, dĩ nhiên có một cái áp phích một mét bằng ngọc tràm, trên áp phích khắc tên Viện Trưởng Phong Ly.

Quỷ thần xui khiến, vậy mà lại là Phong Ly lão sư.

Đây là oan gia hại miệng đó mà…

Cái gì trời đánh còn tránh vào… lộn phòng. Mạc Phàm tin rằng nếu có một loại cẩu tính giống mình, nhất định tên này Phong Ly tuyệt không sai.

“Ha ha, ta đột nhiên nhớ đến mình có cuộc hẹn…” Mạc Phàm cử chỉ lúng túng, ánh mắt đầy căm phẫn nhìn vào Tùng Hạc.

Còn Tùng Hạc thì hai tay xòe ra, một bộ biễu môi, đại loại khuôn mặt của hắn như đang muốn nói rằng: “Ngại quá, có biết gì đâu…”

Đường Nguyệt bật cười, nàng cũng chỉ biết cười thôi, cái này… quá sức tưởng tượng!

Phong Ly trang phục cây xám giáo sở công vụ đứng lên, hắn trầm ổn cầm quyển sách bước ra khỏi ghế, không có nói gì đi đến bên cạnh Mạc Phàm.

“Ngươi khỏe chứ?” Phong Ly nói, tiện tay đưa quyển sách chìa ra trước mặt Mạc Phàm, hất hất ảnh mắt bảo cầm lấy.

“Có chút không khỏe, ngài tốt…” Mạc Phàm ậm ừ trả lời, khuôn mặt xấu hổ đến muốn chui xuống cái hố lấp vào. Tất nhiên cũng là bất đắc dĩ cầm lấy quyển sách.

“Ta lại thấy ngươi ăn no, ngủ kĩ, Thánh Thành chăm sóc còn rất tốt!" Phong Ly bình tĩnh, rất bình tĩnh nói ra. Mà cái này tân viện trưởng Đế Đô đưa xong quyển sách, cũng là tự nhiên đi về chỗ của mình ngồi xuống.

Ý gì đây? Không phải lão muốn bảo Thánh Thành nên chăm sóc ta lâu hơn đấy chứ?

Mơ hồ một dạng, Mạc Phàm cầm trên tay cuốn sách, sách màu vàng, có bìa cứng được thiết kế đẹp đẽ, hắn có chút tò mò lật lại đầu quyển, lập tức nhìn vào đều khiến cả người hắn run run co giật.

Đó là một cái tiêu đề in ấn đậm nét, rất rõ ràng nổi bật bốn chữ: “Sách dạy làm người!”

Quả nhiên… lão già thối…

Đây là thù cũ nợ mới đều ghi hết lại, vỏn vẹn đưa mình quyển sách như thế dằn mặt.

“Sách dạy làm người”, bốn chữ này đơn giản lắm, nhưng lực trùng kích đều khiến con người ta khóc ra không ra nước mắt.

Lão tử đây xem như 2 năm nữa liền tròn 30 tuổi. Cần phải học làm người sao?

Mạc Phàm nín lặng rồi, hắn rất muốn đem Tùng Hạc một bên ra đánh cho một trận, không cần phải quay lại nhìn, tự nhiên trong đầu Mạc Phàm cũng là xuất hiện cái hình ảnh tên hồ ly này đang cười khúc khích rất đáng ghét a.
Chương Trước/152Chương Sau

Theo Dõi