Chương Trước/14Chương Sau

Tôi Là Người Lương Thiện

Chương 8: Tụ Âm Châu

"Còn quỷ muốn đoạt xác cậu đang ở bên cạnh cậu kìa. Đừng vu oan cho lương quỷ."

Thiên Du nghe vậy mới quay đầu nhìn sang bên cạnh mình. Tiếp theo đó là một tiếng thét thê lương vang lên từ phía sau phòng tạp vật của trường đại học Mỹ thuật.

Lần này cậu thực sự sợ hãi, hai chân mềm nhũn không đứng nổi, trực tiếp ngã xuống đất, sau đó ngồi yên một chỗ kêu cha gọi mẹ.

Nam quỷ thần trí mơ hồ, chỉ là trong tiềm thức muốn đoạt xác Thiên Du, thấy xung quanh cậu năng lượng dao động mạnh mẽ, lập tức nhào tới muốn cắn nuốt và thay thế linh hồn cậu.

Thiên Du mềm chân không chạy được, chỉ biết thảm thiết gọi: "Cứu tôi! Cậu muốn tôi làm gì cũng được, làm ơn cứu tôi!"

Chung Liên che miệng mím môi, thật sự bộ dáng sợ hãi của Thiên Du quá buồn cười, cô không dám cười to sợ làm cậu ấy mất mặt nên cố gắng áp chế từ nãy đến giờ. Nghe cậu kêu cứu, cô đi đến bên cạnh nam quỷ, dùng tay nắm đầu của hắn trực tiếp kéo ra.

Nam quỷ thần trí mơ hồ, thấy có người ngăn cản mình đoạt xác, tức giận muốn tấn công. Chung Liên không để nó như ý, lập tức đấm cho một phát, nam quỷ ngã sóng soài ra mặt đất. Vẫn chưa dừng lại, cô nhào đến quyền đấm cước đá liên hồi. Hừ, ăn không được chẳng lẽ đánh cũng không được sao, dù sao cô không phải là người động thủ trước.

Nam quỷ bị cô đánh tỉnh cả người, gương mặt vặn vẹo dần trở thành hình dáng bình thường, hé ra ngũ quan đoan chính có vài phần non nớt, bọng mắt có chút lớn, quầng thâm cũng rất đậm. Chỉ là lúc này hắn đang ôm chân, rúc mặt vào đầu gối oa oa khóc.

Không khóc không được, Chung Liên đánh quả thật rất đau, những chỗ cô chạm vào nóng rát như bị hỏa thiêu. Làm quỷ mấy năm rồi, đây là lần đầu tiên hắn thấy đau như vậy.

Thiên Du và Tú Tú cũng ngây người nhìn. Đây là lần đầu tiên họ chứng kiến cảnh thuật sĩ bắt quỷ. Không ngờ tràng diện lại oai phong (bạo lực) như vậy. Phim ảnh quả nhiên đều gạt người, không cần lập đàn làm pháp, không cần kiếm đào, không cần bùa chú. Chỉ cần xắn tay áo lên và đánh, đánh cho chịu phục thì thôi.

Thiên Du ban đầu rất sợ, nhưng khi nhìn bộ dạng nàng dâu nhỏ bị ức hiếp của nam quỷ thì thực sự không sợ nổi. Chẳng những thế còn thay hắn cầu tình.

"Chung Liên, hay là thôi đi, nó cũng biết lỗi rồi."

Nam quỷ nghe có người cầu xin giúp mình, liều mạng gật đầu: "Cao nhân tha mạng, cao nhân tha mạng, tôi là quỷ lương thiện chưa từng hại ai, đừng đánh tôi nữa."

Chung Liên khịt mũi khinh thường: "Không hại ai à, nhìn đi, cậu ấy bị mày đi theo nửa tháng, mất ăn mất ngủ, vừa rồi còn định đoạt xác người ta, giờ kêu oan ai tin nổi."

Nam quỷ ngẩng đầu, mờ mịt nhìn xung quanh: "Đây là ở đâu vậy? Tôi đang ở tiệm net xem người ta chơi game mà. Sao tôi lại ở đây?"

Sau đó, hắn nhìn thấy Thiên Du thì bừng tỉnh: "À nhớ rồi, hôm đó Thiên Mộng có sự kiện lớn, tôi đang ngồi xem người ta chơi thì anh trai này xuất hiện. Tôi cảm thấy anh ta rất thơm, trên người có thứ gì đó rất hấp dẫn tôi. Tôi không thể kềm chế được, sau đó... Sau đó... Hình như không có sau đó, hết nhớ ra rồi."

Nhưng hắn không nói Chung Liên cũng hiểu. Nam quỷ này hồn thể rất yếu ớt, không thể chống cự được dụ hoặc nên đã trực tiếp phát cuồng, một mực đi theo Thiên Du tìm cơ hội đoạt xác trong vô thức.

Chung Liên nhìn Thiên Du nói: "Cậu nghe thấy chưa, trên người cậu có đồ vật khiến quỷ bị hấp dẫn và đi theo." Người có định lực lớn như cô còn thấy hấp dẫn, huống hồ nam quỷ yếu ớt này.

Tam quan của Thiên Du đang trong quá trình bị phá vỡ rồi trùng lập. Mười tám năm làm người, cậu chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày mình ngồi nghe quỷ kể chuyện xưa.

Khi bị Chung Liên nhắc tên cậu vẫn còn chưa hoàn hồn, phải mất vài giây mới định thần lại xem xét những lời cô nói, sau đó giật bắn người: "Cái gì, trên người tôi có cái gì? Cậu... Cậu lấy ra giúp tôi được không?" Lẽ nào cậu bị người ta ếm bùa ếm ngãi nên quỷ mới theo. Nghĩ tới đó sắc mặt cậu trở nên trắng bệch.

"Cái này sao tôi biết được. Lúc chưa học quân sự tôi thấy cậu vẫn bình thường. Trong khoảng thời gian một tháng đảo lại đây, bên người cậu có xảy ra chuyện gì bất thường không, có nhận đồ vật nào từ người lạ hay không?"

Thiên Du nhíu mày ngẫm nghĩ, thật sự không nghĩ ra: "Tôi không có nhận gì từ người lạ cả. Nếu có thì mẹ tôi thỉnh một sợi dây chuyền đá quý được khai quang ở chùa về cho tôi đeo. Có tính không?"

"Lấy ra xem thử." Chung Liên ra lệnh, trong lòng lại có tám phần chắc chắn chính là nó.

Thiên Du móc trong cổ áo ra một viên châu màu đen đậm, đen đến mức không thể nhìn thấy ánh sáng phản chiếu trên bề mặt nhẵn nhụi của nó. Viên châu bị trói lại bằng sợi chỉ đỏ và được Thiên Du mang lên cổ.

Không chờ cô giải thích nhiều, nam quỷ vừa thấy viên Châu lập tức hóa cuồng nhào đến.

Thiên Du lại hoảng hốt vắt chân lên muốn chạy trốn. Chung Liên nhanh tay tóm lấy cổ áo của nam quỷ, dán lên trán hắn một lá bùa thanh minh. Sau khi lá bùa bốc cháy, nam quỷ lấy lại được thần trí, nhưng ánh mắt vẫn nhìn về viên châu vô cùng thèm thuồng. Tú Tú cũng không ngoại lệ.

Chung Liên chậc lưỡi tấm tắc: "Đây là thứ tốt nha." Hai quỷ bên cạnh cũng gật đầu tán thành.

Thiên Du thả lỏng nhẹ nhõm: "Đây không phải là ngọc sao? Màu sắc cũng rất đặc biệt."

"Không, đây là tụ âm châu. Là một loại thiên tài địa bảo hiếm thấy, nó có thể tụ tập âm khí trong thiên địa, âm vật đặc biệt thích nó. Ma quỷ nhờ vào nó để cũng cố hồn thể, tăng cường hồn lực, nếu tu luyện lâu dài, có thể mạnh mẽ đến mức trực tiếp đoạt phách của một người sống và chiếm đoạt thân xác của họ."

Thiên Du nghe cô giải thích xong hoảng hốt thốt lên: "Cha mẹ ơi! như vậy mà gọi là thứ tốt." Cậu cuống quýt tháo nó ra khỏi cổ, ném cho cô.

"Thật sự là thứ tốt nha. Cậu định vứt nó hả." Chung Liên cầm viên châu trên tay ngắm nghía, yêu thích không buông. Kỳ lạ là khi tụ âm châu ở trên người cô, âm khí ngùn ngụt của nó bổng chốc bị ẩn tàng, tựa như là một viên châu bình thường. Tú Tú cùng nam quỷ Huy Hoàng cũng ngẩn người khó hiểu.

"Nếu cậu thấy tốt thì cứ lấy đi, tôi cũng không dám đem thứ này về. Mẹ thật là, không biết đi đâu nhặt về cái đồ quái quỷ này bắt tôi mang, suýt nữa thì mất mạng."

Chung Liên gật đầu: "Quả thật thứ này người bình thường như cậu không nên giữ, tôi sẽ thu nó."

Thiên Du lúc này mới thở phào một hơi: "Như vậy... tôi đã an toàn rồi phải không?" Vừa nói, vừa khẽ liếc qua Huy Hoàng.

"Chưa hẳn, dương khí của cậu bị hao tổn nặng nề, thân thể hiện tại của cậu rất dễ chiêu quỷ đến. Không sao, cố điều dưỡng vài tháng sẽ ổn thôi. Trừ phi là ác quỷ, chứ quỷ thường cũng chẳng làm gì được nhân loại đâu, cùng lắm là dọa cậu chút đỉnh thôi."

Thiên Du mếu máo khóc không ra nước mắt: "Đại sư, làm ơn cứu tôi, tôi không muốn dây dưa với ma quỷ nữa đâu."

Chung Liên lắc đầu: "Nhưng tôi không giúp được nha, dương khí của mỗi người phải dựa vào tự thân điều dưỡng. Cố gắng vài tháng tới không uống rượu bia, không hút thuốc, không quan hệ nam nữ làm hao tổn tinh nguyên, ăn uống bồi bổ, tập luyện thể dục thể thao thì sẽ sớm bình thường trở lại thôi."

"Vậy cậu có cách nào để yêu ma quỷ quái không thể đến gần tôi không? Tôi... Tôi sợ ma lắm."

Chung Liên nhướng mày cười: "Được thôi, nhưng tôi có điều kiện."

"Là điều kiện gì, cậu cứ nói."

"Từ hôm nay cậu là người của tôi, đến, gọi lão đại. Kể từ bây giờ cậu phải ngoan ngoãn nghe lời tôi, tôi sẽ bảo hộ cậu." Cuối cùng cũng được nói ra lời thoại mấu chốt, Chung Liên đắc ý muốn bay lên.

Thiên Du hai mắt lập lòe sáng. Nhận lão đại sao? Nghĩa là sau này cậu đi theo Chung Liên lăn lộn, Chung Liên sẽ truyền thụ bản lĩnh bắt quỷ cho cậu. Nghĩ đến tương lai bản thân trở thành đại sư tay cầm kiếm gỗ quét ngang thiên hạ, ma quỷ nghe đến tên phải chạy dài, cậu cũng cao hứng muốn bay lên.

Bản thân vốn đang ngồi bệt dưới mặt đất, cậu đứng dậy, cúi người hô to: "Lão đại, sau này tôi sẽ đi theo cậu, cậu kêu hướng đông tôi nhất quyết không đi hướng tây, mong cậu chiếu cố nhiều hơn!"

"Tốt lắm." Chung Liên hài lòng cười, đưa mắt nhướng mày nhìn Tú Tú, tỏ vẻ kế hoạch đã thành công.

Tú Tú trong lòng gào thét: "Không! Không hề. Đây là nhận đàn em, không phải kết giao bạn trai!" Đợi một lát Thiên Du rời đi cô sẽ giải thích rõ với Chung Liên.

Chung Liên không hề hay biết mình vừa nhận một đàn em, cô nhìn vị hôn phu mới ra lò của mình vui vẻ nói: "Tôi cho cậu một lá bùa bình an giữ bên người. Âm vật nếu có ý định làm hại cậu, lá bùa này sẽ bảo hộ cậu. Khi lá bùa bốc cháy thì đến tìm tôi, tôi đưa cậu một lá khác."

Thiên Du mừng như bắt được vàng đón lấy cầm chặt trong tay, sau đó lại mong đợi nhìn Chung Liên: "Lão đại, cậu có pháp khí gì khác cho tôi để tự vệ không? Từ nay tôi có thể tập bắt quỷ được chưa?"

Chung Liên nhíu mày nhìn Thiên Du. Vị hôn phu của mình có chí cầu tiến là rất tốt, nhưng học tập huyền thuật cần có thiên phú, tốt nhất nên bắt đầu học từ lúc nhỏ. Cô không nỡ đánh gãy nhiệt huyết của Thiên Du, ngẫm nghĩ chốc lát mới nói: "Cậu chưa có pháp lực, chưa thể dùng pháp khí. Điều cấp thiết nhất hiện tại là điều dưỡng thân thể, lấy lại cân bằng âm dương. Sau đó còn muốn học tập huyền thuật thì tôi sẽ dạy cho." Dù sao cũng là người một nhà, hẳn là chú Út sẽ không ngại cô dạy truyền thừa của gia tộc cho cậu ấy.

Thiên Du có chút thất vọng, nhưng rất nhanh lấy lại tinh thần, tích cực lấy lòng cô: "Lão đại, từ nay cậu nói gì tôi sẽ nghe nấy, tuyệt đối không dám cãi lời. Đợi tôi điều dưỡng thân thể xong cậu nhớ dạy tôi bắt quỷ nhé."
Chương Trước/14Chương Sau

Theo Dõi