Chương Trước/195Chương Sau

Trùng Sinh Siêu Sao: Vợ Yêu Của Ám Dạ Đế Vương

Chương 95-1: Khiêu khích Ám Dạ đế vương 1

Editor: Mặc Doanh RF, Diệp Gia Quán

Lúc này Cố Diệp đã thay quần áo thành quần áo của mình.

Vẻ ngoài của hắn vốn không tệ, mũi cao mắt to mày rậm, ngũ quan sâu sắc hoàn mỹ, cho dù đứng trong giới giải trí đầy người tài năng, vẻ ngoài của hắn cũng nằm trong top xuất chúng.

Trên người là bộ âu phục màu xám đậm, đôi chân dài thẳng tắp, nếu như chỉ nhìn bề ngoài, Cố Diệp thật sự đúng là con cưng của trời.

Cho dù kỹ thuật diễn xuất của hắn không ra gì, cũng tuyệt đối có thể chiếm một chỗ đứng trong giới giải trí.

Mặc dù hắn xuất thân từ hệ đạo diễn, nhưng kỹ thuật diễn xuất lại không thua bất kỳ một diễn viên nào.

Chỉ đơn giản là một nụ cười, động tác lười biếng, do Cố Diệp làm, thật sự làm cho người ta cảm thấy lâng lâng.

“Sao vậy?” Hắn lại quay chìa khóa thêm một vòng, cười hỏi Đường Bội: “Không phải cô tới xem show diễn thời trang của Trầm Thanh Văn sao?”

Đường Bội thu hồi ánh mắt quan sát.

Cô tuyệt đối không phải là người biểu hiệu rõ sự xa cách.

Mặc dù cô mới bước vào giới giải trí không lâu, nhưng từng hợp tác với Hạ Tử Diệu và Tần Hạo Diễm, còn có Ann, quan hệ của cô và bọn họ cũng không tệ lắm.

Duy chỉ có Cố Diệp này.

Từ đầu đến cuối Đường Bội đều duy trì khoảng cách nhất định với hắn.

Cho dù hai người từng có scandal.

Cho dù bây giờ hai người thủ vai nam nữ chính, tình cảm của nhân vật cũng ngày càng lớn. Nhưng qua hơn hai mươi ngày chung đụng, quan hệ giữa bọn họ lại không hề thân thiết.

“Anh… Biết chiều nay tôi muốn đi xem show diễn thời trang?” Đường Bội nhíu mày, tỉnh bơ hỏi.

“Không phải Đường Tử Thái là em trai cô sao?” Cố Diệp khẽ mỉm cười, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ cậu ta không nói cho cô biết, model của show diễn lần này là tôi và cậu ta sao?”

Vẻ ngoài của Cố Diệp rất khá, dáng lại cao, cộng thêm thực lực diễn xuất… Nếu như hắn chịu làm model, Đường Bội tin tưởng, hắn chắc chắn sẽ nổi tiếng.

Nhưng dù Trầm Thanh Văn là một nhà thiết kế nổi tiếng trong nước đi chăng nữa thì chuyện mời được Cố Diệp – vị khách quý của đài truyền hình Minh thị, Đường Bội cảm thấy, Trầm Thanh Văn không đủ trình.

Cố Diệp cũng không phải là người mới như Đường Tử Thái.

Đường Bội cười như không cười nói: “Hai người mẫu chủ chốt, ý tưởng của Trầm Thanh Văn luôn rất đặc biệt.”

Cố Diệp từ từ đi tới trước mặt cô, cười nói: “Với lại cả hai đều là người mới của giới người mẫu, không những đặc biệt, còn rất gan dạ.”

Hắn nhìn vào mắt Đường Bội, tựa như muốn nhìn thấu suy nghĩ trong lòng cô, qua một lúc lâu, mới hỏi: “Như vậy, bây giờ tôi có được vinh hạnh làm tài xế cho cô Đường không?”

“Tôi nghĩ là không được rồi.” Đường Bội cười nói.

Ở phía sau bọn họm Lục Tử Mặc chờ một lúc lâu mà không thấy cô nên đã đi tới đây.

Thấy có người, Cố Diệp lập tức lui ra mấy bước.

Giống như lúc quay phim vậy, trên người hắn luôn có một sự cẩn thận không giống với người khác, vô cùng đế ý đến xung quanh, tận lực không để cho các phóng viên mượn cơ hội viết bậy.

“Vậy gặp lại ở show diễn.” Cố Diệp cười, gật đầu với Lục Tử Mặc rồi xoay người bước đi.

“Hắn ta… Không có nói gì chứ?” Chờ Cố Diệp đi khỏi đó, Lục Tử Mặc mới bước nhanh tới chỗ Đường Bội, thấp giọng hỏi.

Anh ta vừa nói, vừa nhìn về hướng Cố Diệp đi, nhíu mày, không chút giấu giếm nói với Đường Bội: “Văn Tư Miểu đã điều tra người này. Xuất thân vô cùng sạch sẻ, gần như không tra ra được chỗ này có vấn đề.” Mặc Doanh RF, Diệp Gia Quán.

“Tại sao lại điều tra anh ta?” Đường Bội hỏi.

Lục Tử Mặc nhíu mày, nói: “Cô không cảm thấy hắn rất kỳ lạ sao? Mặc dù phóng viên rất thích viết lung tung, hai người mới có triển vọng hợp tác, đúng là một đề tài không tồi. Nhưng từ khi hắn vào nghề tới nay, hầu như nơi nào có cô, hắn đều luôn có mặt…”

“Vậy tôi có nên nói cho anh biết điều này hay không? Show diễn chiều này của Tử Thái, anh ta cũng là một trong hai người mẫu chính!” Đường Bội khẽ mỉm cười, ánh mắt trở nên sắc bén.

Quả nhiên chân mày Lục Tử Mặc càng nhíu chặt hơn.

“Đại diện Lục.” Đường Bội không kiềm được mà cười trêu: “Tôi cảm thấy anh là người đại diện càng ngày càng chuyện nghiệp, mới có mấy tháng ngắn ngủi, anh thích ứng với cái giới này còn tốt hơn tôi. Đúng là tiền đồ vô lượng.

Lục Tử Mặc trợn mắt nhìn cô một cái, nói: “Tôi đã từ chối mấy hoạt động thương nghiệp cho cô.”

Dừng một chút, anh ta lại nói: “PDA chuẩn bị chính thức ký hợp đồng với cô.”

“PDA?” Đường Bội nhướng mi: “Là ý của Sở thiếu sao?”

“Không hoàn toàn là vậy.” Lục Tử Mặc không chút che giấu nói: “Hiệu quả của quảng cáo lần trước rất tốt, nghe nói số lượng tiêu thụ gấp bốn so với quý trước.”

“Ồ?”

“Cho nên PDA chuẩn bị chính thức ký hợp đồng với cô.” Lục Tử Mặc lại nói.

Đường Bội cười gật đầu.

Hai người vừa nói chuyện vừa đi tới chỗ Lục Tử Mặc đậu xe.

Lục Tử Mặc đậu xe ở cửa sau, mặc dù gần đây Sở gia áp chế, phóng viên dám chạy theo Đường Bội không nhiều, nhưng người chụp lén thì không thiếu.

Cho nên mỗi lần đậu xe, Lục Tử Mặc đều chọn chỗ tương đối vắng vẻ.

Nhưng Đường Bội và Lục Tử Mặc vừa đi ra khỏi cửa, ở khúc quanh cách đó không xa, ánh sáng chợt lóe lên.

Lục Tử Mặc nhíu mày, mắt nhìn về hướng phát ra ánh sáng, lui về sau một bước nhỏ.

Vóc người anh ta cao lớn, một động tác đơn giản đã bảo vệ Đường Bội sau lưng.

Lúc này, ở góc của người chụp lén, cho dù có chụp thì cũng chỉ chụp được Lục Tử Mặc chứ không chụp được Đường Bội.

Một khúc nhạc đệm nhỏ này, hai người không ai để trong lòng.

Lục Tử Mặc hơi khom lưng xuống, mở cửa xe cạnh ghế lái cho Đường Bội.

Buổi trưa ánh nắng mặt trời luôn gay gắt.

Ánh nắng chiếu xuống cửa sổ xe, vô cùng chói mắt.

Lục Tử Mặc đang muốn mời Đường Bội lên xe, trong nháy mắt khi anh ta xoay người, Đường Bội vẫn luôn đứng cười yếu ớt lại đột nhiên đưa tay kéo vai anh ta.

Lục Tử Mặc chỉ cảm thấy có một nguồn lực mạnh mẽ đang kéo mình.

Nếu so với phụ nữ thì vóc dáng của Đường Bội có thể xem là cao gầy, nhưng mà vóc người cao 1m7 của cô so sánh với Lục Tử Mặc, vẫn thấp hơn.

Nhìn cô cũng không giống như lực sĩ, có lúc còn cho người ta cảm giác cô là một cô gái yếu đuối.

Nhưng mà sức lực của cô, lại lớn hơn cả Lục Tử Mặc.

Hoặc có lẽ là Đường Bội cố hết sức, Lục Tử Mặc chưa kịp phản ứng đã bị Đường Bội giữ chặt vai, kéo qua một bên.

Đường Bội không nói gì, chỉ kéo Lục Tử Mặc lùi mấy bước.

Bọn họ lùi tới cửa sau của phim trường, cô và Lục Tử Mặc nhanh chóng chạy vào trong.

Cô ép Lục Tử Mặc dựa vào tường, tay kia nhanh chóng đóng cửa lại.

Nếu không phải vì biểu cảm trên mặt cô quá nghiêm túc, tư thế này, thật sự rất gợi liên tưởng.

Lục Tử Mặc thở một hơi dài, vừa muốn mở miệng nói chuyện thì Đường Bội lại đặt tay lên môi hắn.

Ngón trỏ hơi lạnh đặt giữa môi Lục Tử Mặc, Đường Bội tỏ ý đừng lên tiếng, sau đó quay đầu nhìn về phía cửa sau. Mặc Doanh RF, Diệp Gia Quán.

Chờ Lục Tử Mặc phản ứng lại thì nghe thấy một tiếng nổ thập lớn, tiếp theo chính là tiếng thủy tinh rơi xuống đất.

Đường Bội đứng thẳng người, buông Lục Tử Mặc ra.

Phim trường có rất nhiều nhân viên bảo vệ, nếu không, lúc diễn viên tới đây đóng phim, sợ rằng sẽ bị fan đè bẹp.

Tiếng nổ lớn nhanh chóng thu hút sự chú ý của nhân viên bảo vệ ở gần đó.

Đường Bội sửa sang lại đầu tóc, khi mở cửa lần nữa, sự sắc bén trong mắt đã biến mất, trở về vẻ ung dung như bình thường.

Lục Tử Mặc sợ run mấy giây, cũng vội vàng đi theo sau lưng cô.

Chiếc BMW màu đen, cửa kiếng ở vị trí ghế lái bị nứt thành hình mạng nhện.

Có không ít miếng kính vụn rơi xuống mặt đất.

Nhưng mảnh vụn còn sót lại thì dính trên khung hoặc rơi tung toé trên xe.

Cho dù không nhìn thấy chuyện xảy ra vừa rồi, nhưng Đường Bội lại ngửi được mùi thuốc súng rất rõ ràng.

Mùi hương đó cô rất rành, Lục Tử Mặc cũng không xa lạ gì.

Liếc mắt nhìn nhau, Lục Tử Mặc nhìn nhưng nhân viên bảo vệ đang nghiên cứu mảnh kiếng vỡ, cau mày hỏi: “Đây là xảy ra chuyện gì?”

“Chào anh.” Một nhân viên bảo vệ trẻ tuổi cường tráng bước tới, cười lấy lòng nói với Lục Tử Mặc: “Chúng tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, vừa tới đây thì nó đã biến thành như vậy. Xin hỏi đây là xe của anh sao?”

Lục Tử Mặc gật đầu.

“Nếu như anh không ngại, xe của anh, sợ rằng phải để lại đây để điều tra. Chúng tôi sẽ đem xe đi sửa rồi đưa đến tận nhà của anh!”  Một người khác tầm hơn bốn mươi tuổi bước tới, nói với Lục Tử Mặc: “Lúc này nếu anh muốn dùng xe, chúng tôi sẽ báo với cấp trên, để họ giải quyết, anh thấy có được không?”

Thái độ của bọn họ vô cùng khách sáo.

Ở phim trường này có quá nhiều người không thể đắc tội, huống chi bây giờ xe của Lục Tử Mặc, thật sự xảy ra vấn đề ở đây.

“Ừ.” Lục Tử Mặc gật đầu, nói: “Xe thành ra thế này, dù sao cũng không thể dùng.”

Vừa nói anh vừa lấy điện thoại ra, thông báo người lái xe tới đón anh ta và Đường Bội.

Suy nghĩ một chút, vẫn nhắn tin cho Văn Tư Miểu.

Không tới hai mươi phút sau xe đã tới.

Cửa ở chỗ ghế lái bị mở ra, Văn Tư Miểu xuống xe trước.

Văn Tư Miểu nhanh chóng quét mắt nhìn qua đống thủy tinh dưới đất, bước nhanh tới chỗ Đường Bội vf Lục Tử Mặc, nói: “Hai người không sao chứ?”

“Ừ.” Đường Bội gật đầu.

Cách nhân viên bảo vệ có mặt ở đây đều nhìn bọn họ, Văn Tư Miểu cảm nhận được những ánh mắt kia, thấp giọng nói: “Lên xe trước đi.”

Xe trực tiếp đưa bọn họ đưa đến trụ sở chính của Sở thị.

Trong phòng làm việc của Sở Quân Việt, lúc này Văn Tư Miểu mới hỏi: “Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?”

Lục Tử Mặc nhìn Đường Bội.

Thật ra thì chuyện xảy ra vừa rồi, anh ta vẫn còn hơi mơ hồ.

Nhưng Đường Bội lại vô cùng tỉnh táo.

Văn Tư Miểu cũng nhìn sang Đường Bội.

Hắn thấy khi nãy trên mặt Đường Bội vẫn là nụ cười yếu ớt, bây giờ lại trở nên vô cùng tỉnh táo, ánh mắt cũng sắc bén lạ thường.

“Những mảnh vỡ thủy tinh…” Văn Tư Miểu lại hỏi.

Hắn suy nghĩ một chút, vội vàng nói: “Sở thiếu đang họp, sau khi nhận được tin nhắn thì tôi tới đó trước.”

Lúc hắn đến phim trường, mùi thuốc súng trong không khí đã tán đi hết. Mặc Doanh RF, Diệp Gia Quán. Nhưng mà Lục Tử Mặc và Đường Bội nghiêm túc như thế, chắc chắn chuyện lúc nãy không đơn giản.

“Có người, núp trong bóng tối, bắn một phát súng vào xe.” Đường Bội nhàn nhạt nói.

Văn Tư Miểu và Lục Tử Mặc hít một hơi lạnh, kinh ngạc nhìn Đường Bội.

Nhất là Lục Tử Mặc.

Hắn đột nhiên nhớ tới lần thứ hai gặp mặt, Đường Bội cầm súng cười nói như thường.

Cũng nhớ tới ngày đó lúc bị Thích Bạch Phong chặn đường, Đường Bội cười, nhìn cũng không thèm nhìn đã bắn thủng bốn bánh xe của chiếc xe bảo vệ Thích Bạch Phong.

Hắn biết Đường Bội không đơn giản, nhưng đại đa số thời điểm Đường Bội đều cười, giống như một diễn viên đơn thuần.

Cho nên lần này xảy ra chuyện như vậy, làm cho hắn khó mà dung nhập ‘hai’ Đường Bội lại với nhau.

Biểu cảm trên mặt Đường Bội vẫn không thay đổi, tiếp tục nói: “Lúc Tử Mặc mở cửa xe, tôi nhìn thấy một chấm đỏ. Mặc dù người đó dời khỏi rất nhanh, nhưng vẫn có thể nhìn ra, đó là súng nhắm hồng ngoại. Mặc dù không biết là ai làm, nhưng tuyệt đối đã có chuẩn bị từ trước, ngay cả súng cũng là súng hãm thanh.”

Lục Tử Mặc nhớ lại, đúng là lúc đó không hề nghe thấy tiếng súng.

Đường Bội lại nói: “Hơn nữa phát đầu tiên không trúng người nọ lại không tùy tiện nổ phát thứ hai, cho nên đấy chắc chắn là một tay già đời.”

Nếu lúc ấy bảo vệ không đến thì người nọ vẫn sẽ không nổ phát súng thứ hai. Có thể nhìn ra được, hắn đối với Đường Bội, hoặc có lẽ là Sở gia sau lưng cô, vẫn có chút kiêng kỵ.

“Căn cứ vào góc độ…” Cô nhớ lại vết nứt trên cửa kiếng, nhàn nhạt nói: “Người nọ không phải muốn giết tôi, vị trí của viên đạn, nhắm ngay vai phải của tôi.”

Lúc ấy cô khom người ngồi vào xe, không phải là muốn một phát bắn thủng sọ.

Lục Tử Mặc và Văn Tư Miểu hai mắt nhìn nhau, lo lắng, đồng thời trong lòng cũng rất kinh ngạc.

Đường Bội bình tĩnh như vậy, có thể phân tích ra mọi chuyện từ những chi tiết nhỏ, bất luận nhìn thế nào cũng không đơn giản.

Văn Tư Miểu trầm ngâm mấy giây, nói: “Tôi sẽ phái người đi điều tra.”

Hắn dừng một chút, lại nói: “Làm cho cô Đường sợ hãi rồi.”

Đường Bội lắc đầu, bây giờ cô rất tò mò, người nọ hao tâm tốn sức phái người tấn công cô, nếu như cô phân tích không sai, người nọ không muốn giết cô.

Chuyện này đúng là kỳ lạ.

“Chuyện còn lại cứ giao cho tôi đi.” Văn Tư Miểu lại nói: “Nếu như cô Đường không ngại, tôi sẽ điều vệ sĩ của Sở gia đến bảo vệ cô.”

Đường Bội bây giờ hơn phân nửa đã là Thiếu phu nhân của Sở gia, có điều chỉ thiếu một nghi thức chính thức mà thôi.

Sự an toàn của cô, Văn Tư Miểu tin tưởng Sở Quân Việt còn xem trọng hơn sự an toàn của anh.

Đường Bội còn chưa kịp nói chuyện, cửa phòng làm việc đã bị người ta mở ra.

Sở Quân Việt mặt mày lạnh lẽo đi vào, thư ký mở cửa cho anh cũng bị khí lạnh trên người anh làm rùng mình mà không dám nhìn lâu, nhanh chóng đóng cửa lại cho bọn họ.

Sắc mặt Sở Quân Việt lạnh y như băng ngàn năm trên đỉnh núi cao, anh lạnh lùng quét qua Lục Tử Mặc, sau đó là Văn Tư Miểu.

Cuối cùng khi dừng lại trên người Đường Bội thì mới miễn cưỡng có thêm một chút ấm áp.

Anh bước tới trước mặt Đường Bội, nhìn cô từ trên xuống dưới mấy lần, Đường Bội thấy vậy thì không nhịn được mà bật cười: “Anh đừng nghiêm túc như thế, em không sao.”

Cô vừa nói vừa mở hai tay ra, xoay vài vòng chứng tỏ mình không sao: “Xem nè, ngay cả tóc cũng không thiếu một cọng.” Mặc Doanh RF, Diệp Gia Quán.

“Nói đi, xảy ra chuyện gì?” Sở Quân Việt vẫn nhìn Đường Bội, hơi nghiêng đầu về phía Văn Tư Miểu, nghiêm nghị hỏi.

“Sở thiếu…” Văn Tư Miểu cúi đầu.

Hắn mới nói hai chữ đã bị Đường Bội cướp lời: “Chuyện này để tôi giải thích!”

Cô cười híp mắt nhìn Sở Quân Việt, mắt chuyển qua người Văn Tư Miểu, hỏi: “Anh Văn không ngại chứ?”

Tất nhiên là không ngại rồi!

Văn Tư Miểu thật sự muốn quỳ lạy Đường Bội!

Giải thích một chuyện mình chưa tra ra với Sở Quân Việt đang nổi giận, áp lực lớn như núi!

Nhưng hắn lại không dám biểu lộ ra mặt mà chỉ cúi đầu.

Sở Quân Việt cũng không phản đối, Đường Bội cười híp mắt nói: “Hai người đi ăn cơm trước đi, chuyện vừa rồi tôi sẽ giải thích với Sở thiếu thật tốt.”

Văn Tư Miểu và Lục Tử Mặc đều nhìn Sở Quân Việt.

Sở Quân Việt yên lặng mấy giây, nhìn nụ cười chúm chím trên mặt Đường Bội, khẽ gật đầu.

Văn Tư Miểu và Lục Tử Mặc như được đặc xá, vội vàng bước nhanh ra ngoài, để lại không gian cho hai người bọn họ.

Cho khi bọn họ đi ra ngoài, Đường Bội đưa tay véo má Sở Quân Việt, cười nói: “Vừa rồi anh làm cho anh Văn suýt chút khóc luôn, anh nghiêm túc như vậy làm gì?!”

Cô vừa nói, vừa xoay người đặt túi xách lên bàn làm việc của Sở Quân Việt.

Vừa cử động một cái, Sở Quân Việt đã phủ lên từ phía sau.

Cánh tay ôm eo cô rất cường tráng, giống như vòng sắt vậy, giam cô lại trong lòng ngực ấm áp kia.

Lồng ngực sau lưng, cứ rộng rãi và kiên cường như thế, tiếng tim đập có quy luật, như xuyên qua cơ thể dính sát vào nhau, hạ xuống chút nữa, như trực tiếp đập vào lòng Đường Bội.

Cô nghiêng đầu, hôn lên môi Sở Quân Việt.

“Đúng ra anh nên trói em lại, không để em đi bất kỳ đâu.” Lúc tách ra, Sở Quân Việt nhìn chằm chằm gò má đỏ ửng của cô chốc lát rồi trầm giọng nói.

Anh ôm Đường Bội chặt hơn nữa, chặt đến mức như muốn khảm cô vào người mình vậy.

“Em có thể xảy ra chuyện sao?” Đường Bội mỉm cười, nói: “Yên tâm đi, em có thể tự bảo vệ tốt bản thân.”

Sở Quân Việt không nói gì, chỉ chôn đầu vào vai cô.

Lúc ấy anh đang họp, khi anh biết chuyện, Văn Tư Miểu đã đưa Đường Bội tới đây.

“Rốt cuộc lúc đó đã xảy ra chuyện gì?” Sở Quân Việt lại hỏi.

“Em không biết.” Đường Bội cau mày, hơi nghi hoặc thấp giọng nói: “Thật sự có người muốn tấn công em, nhưng lại không phải muốn mạng của em.”
Chương Trước/195Chương Sau

Theo Dõi