Chương Trước/195Chương Sau

Trùng Sinh Siêu Sao: Vợ Yêu Của Ám Dạ Đế Vương

Chương 68-1: Đường Phỉ Phỉ bị nhục nhã hoàn toàn (1)

Đêm hôm đó, trễ một chút, Đường Phong Ngôn quả nhiên chủ động gọi điện thoại cho Đường Bội, Sở Quân Hàn ngồi đối diện Đường Bội, nhìn nụ cười trên mặt cô giống như con hồ ly nhỏ, cảm thấy có chút may mắn, vì hiếm khi Đường Bội lộ ra biểu cảm như thế với anh.

Hơn nữa cho dù thi thoảng có thần thái như vậy, anh cũng vui vẻ chịu đựng bị “tính kế.”

Ngón tay Đường Bội gõ trên bàn phím vài cái, nghe Đường Phong Ngôn trong điện thoại sám hối có lỗi với cô cỡ nào, có lỗi với mẹ và em trai cô ra sao.

Chỉ khi nghe đến tên Tử Thái, ánh mắt Đường Bội mới rung mình, phát ra ánh sang sắc bén.

Nhưng rất nhanh, cô đã thu liễm biểu cảm đó, sau đó dùng giọng điệu lười nhác thậm chí không kiên nhẫn đáp lại Đường Phong Ngôn một tiếng.

Đường Phong Ngôn dĩ nhiên rất hận.

Trong mắt ông, Đường Bội chỉ là một công cụ mà ông nuôi lớn mà thôi.

Hiện tại công cụ lại cắn trả chủ nhân, hơn nữa lại có chủ nhân nhà họ Sở ở phía sau làm chỗ dựa,ở trước mặt mình cũng trở nên cao ngạo như thế, khiến ông hận đến mức muốn bóp nát di động trong tay.

Nhưng giọng điệu của ông nghe qua vẫn tràn ngập bi thương và hối hận.

Dù sao, so với Đường Bội, bây giờ ông càng muốn thu thập và thoát khỏi nhà họ Tôn.

Đường Phong Ngôn cảm thấy hài lòng, khiến mình bình tĩnh lại, tuy rằng Đường Bội bất mãn với ông nhưng xem ra càng hận Tôn Mặc Vân với nhà họ Tôn hơn. Chỉ cần mình biểu hiện ra dáng người cha, thì cô sẽ mềm lòng.

Đến lúc đó, ông có thể lợi dụng không chỉ riêng Đường Bội.

Nếu như Sở thiếu chưa chán ghét Đường Bội, ông có thể đạt được không ít lợi ích phía sau thế lực lớn mạnh của nhà họ Sở.

Kết quả như vậy, đương nhiên không thể tốt hơn.

Nghĩ như vậy, ông lại cầm điện thoại di động dặn dò Đường Bội vài câu, bảo cô phải giữ Sở Quân Hàn cho tốt.

Màn hình điện thoại sáng lên, nhưng nghĩ tới sự kiêu ngạo và quật cường của Đường Bội, nên ông đành từ bỏ ý định.

Không nên vẽ rắn thêm chân, ông hiện tại không thể chọc giận Đường Bội.

Mà Đường Bội từ khi gác điện thoại thì cười càng thêm đắc ý.

Thế nên Sở Quân Hàn cũng không nhịn được, nhìn cô vài lần: “Chuyện gì mà vui vẻ như vậy?”

“Đường Phong Ngôn bị mắc lừa rồi.” Chỉ mấy từ ngắn ngủi những cũng nghe ra ý cười trong lời Đường Bội nói.

Cô cười tủm tỉm thu hồi di động.

Vài phút sau, trên màn hình lại hiện lên tin nhắn mới.

Đường Phong Ngôn quả nhiên thật sự đúng hẹn, đã bán lại những tin tức về một số vụ làm ăn bí mật của nhà họ Tôn cho Đường Bội.

Cô lướt nhanh qua những tin tức Đường Phong Ngôn cung cấp, lợi dụng chúng như thế nào, ngược lại khiến cô hơi khó xử.

Đối tượng hợp tác tốt nhất vốn là Lạc, nhưng gần đây Lạc…

Vẫn thôi. Kế tiếp là nhà họ Sở.

Nhưng Sở Quân Hàn ra tay áp chế nhà họ Tôn, thật muốn nhìn thấy bọn họ thất bại hoàn toàn, những bí mật thương nghiệp này, dĩ nhiên có thể dệt hoa trên gấm, nhưng không cần thiết cho lắm.

Vả lại, nếu tất cả đều do nhà họ Sở làm, thì nhà họ Tôn sẽ không cảm nhận được Đường Phong Ngôn tạo phản.

Người hợp tác tốt nhất, thật ra vẫn là nhà họ Liên.

Đường Bội nhẹ nhàng gõ ngón tay vài cái trên bàn phím, ngẩng đầu mỉm cười nhìn về phía Sở Quân Hàn, chớp chớp mắt hỏi: “Gần đây nhà họ Sở hợp tác với nhà họ Liên sao?”

Sở Quân Hàn tiếp tục xem văn kiện, cũng không ngẩng đầu lên: “Ừ.”

“Nghe nói tổng giám đốc tập đoàn Liên thị, nghe nói đích thân đại thiếu nhà họ Liên – Liên Thiên Duệ đến thành phố S, xem ra bọn họ rất coi trọng việc hợp tác với Sở thị.” Đường Bội cười tủm tỉm, tiếp tục nói.

Sở Quân Hàn ngẩng đầu nhìn cô.

Đường Bội rất ít khi quan tâm đến việc làm ăn nhà họ Sở, cho dù họ ở chung trong một thư phòng, cô cũng không chủ động hỏi hoặc hỏi anh làm cái gì.

Lúc này thấy thái độ cô khác thường, Sở Quân Hàn có chút trầm tư, sắc mặt khó coi

“Liên Thiên Duệ là thanh niên tài tuấn, năng lực quả thật rất mạnh, nhưng mà...” Sở Quân Hàn nhàn nhạt nói: “Anh ta đã có vị hôn thê rồi.”

Đường Bội không hiểu ra sao cả.

Nhưng rất nhanh sau đó liền phản ứng kịp.

“Này này, không phải anh...” Cô đột nhiên cười lên tiếng, đứng lên, bước vài bước đến phía sau Sở Quân Hàn, cúi người ôm lấy bờ vai anh, cười khanh khách nói: “Sở thiếu của em, mặc dù anh ghen em rất vui nhưng phải chú ý đối tượng một chút...”

Sở Quân Hàn thoáng cảm thấy hơi khó chịu.

Sao anh lại cảm thấy, giọng điệu này, lời nói này, với anh lại có vẻ thỏa đáng?

Đường Bội cũng tiếp tục nói: “Huống hồ, Sở thiếu là thanh niên tài tuấn, năng lực các phương diện khác đều rất mạnh, cho dù Liên Thiên Duệ thật sự ưu tú giống như anh nói, sao em có thể nhìn trúng anh ta?”

Cô có chút bướng bỉnh, cố ý khẽ cười bên tai anh, thổi khí như lan, khiến người đàn ông rõ ràng đang ngồi nghiêm túc làm việc, trái tim cảm thấy ngứa ngáy, không gãi không được.

Anh vừa muốn đưa tay kéo Đường Bội thì Đường Bội lại buông anh ra, cười tủm tỉm, chuyển về phía đối diện anh, nói: “Có một số thứ em muốn bán cho tập đoàn Liên thị. Ừm, có thể đưa, nhưng vẫn cần một người trung gian, khiến bọn họ tín nhiệm em.”

Sở Quân Hàn im lặng vài giây, đột nhiên mở miệng nói: “Có liên quan đến nhà họ Tôn?”

Ngoại trừ những chuyện có liên quan đến Đường Bội, Sở Quân Hàn là một người thông minh, vừa đoán đã đúng ngay.

Nụ cười trên mặt cô càng đậm, gật đầu.

Sở Quân Hàn nhẹ nhàng gõ ngón tay lên bàn vài cái, rất nhanh đã hiểu được ý cô.

Cô muốn lợi dụng nhà họ Liên để nuốt trọn nhà họ Tôn, khiến nhà họ Tôn biết Đường Phong Ngôn đã thẳng thừng bán đứng bọn họ.

Nếu như mình ra tay, nhà họ Tôn chỉ biết anh trả đũa vì Đường Bội, không bằng nhà họ Liên ra tay, khiến nhà họ Tôn cảm thấy bốn bề đều là địch.

Đến lúc đó, bọn họ sẽ rơi vào vũng bùn, bí mật chủ yếu lại bị người khác lợi dụng để đối phó chính họ, đương nhiên sẽ nghi ngờ đến Đường Phong Ngôn, cho dù họ không nghi ngờ, nhưng Đường Bội cũng có cách khiến bọn họ nghi ngờ.

Sở Quân Hàn gật đầu: “Được, chắc chắn nhà họ Liên cũng không từ chối chuyện tốt như vậy.”

Đường Bội cần là nhà họ Sở đứng ra, liên lạc với nhà họ Liên, để tạo tín nhiệm.

“Cảm ơn.” Trên mặt Sở Quân Hàn ấm áp, Đường Bội đã bay nhanh tới hôn lên má anh một cái.

Để nhà họ Liên tham dự vào, thì lợi ích nhà họ Sở sẽ bị ảnh hưởng. Nhưng nhìn dáng vẻ không thèm để ý của Sở Quân Hàn, tuy rằng Đường Bội biết cũng có thể hiểu được, Sở Quân Hàn không để tâm đến tài sản nhà họ Tôn, nhưng trong lòng không nhịn được cảm thấy ấm áp.

Sở Quân Hàn tuyệt đối là người thuộc trường phái hành động.

Buổi chiều ngày hôm sau, anh đã mang về lời đồng ý của nhà họ Liên.

Tổng giám đốc tập đoàn Liên thị, Liên Thiên Duệ, không từ chối việc này, huống chi lại do đích thân Sở Quân Hàn đề xuất.

Với anh ta mà nói, vốn là một chuyện tốt, nhưng anh ta lại đưa ra một yêu cầu.

Anh ta muốn nói chuyện với Đường Bội.

Tuy Sở Quân Hàn không muốn đồng ý nhưng vẫn chuyển ý của Liên Thiên Duệ đến Đường Bội.

“Muốn nói chuyện với em?” Đường Bội nhíu mày.

Thật ra chuyện này, cũng đơn giản như chuyển một gói bưu phẩm vậy.

Liên Thiên Duệ sẽ không tin ai ngoài nhà họ Sở, gặp mình thật ra là chuyện không cần thiết.

Cô nhíu mày nhưng cuối cùng lộ ra nụ cười nhợt nhạt, gật đầu đồng ý: “Được.”

Chỗ hẹn Liên Thiên Duệ là một nhà hàng Trung Quốc không tệ.

Bồi bàn đi phía sau Đường Bội, nhỏ giọng chỉ đường cho cô.

Nơi này được trang trí hết sức độc đáo, có hồ nước nhỏ bao quanh nhà hàng, bất kể bạn ngồi ở góc nào cũng có thể nghe được tiếng róc rách, ý xuân dạt dào.

Chuyển qua một số bình phong cổ, bồi bàn dẫn Đường Bội đến một phòng tốt nhất.

Điều kiện trang trí cũng giống với bên ngoài, bên trong phòng được lắp đặt hết sức tao nhã.

Nhưng điều hấp dẫn Đường Bội không phải trang trí tao nhã bên trong phòng, cũng không phải bàn ghế được làm bằng gỗ lê xa xỉ, mà là người đàn ông yên tĩnh ngồi ở chỗ đó.

Đường Bội nhìn thấy lần đầu tiên, chính là mặt nghiêng của anh.

Đường nét trên mặt Liên Thiên Duệ rất vững vàng, thâm thúy, sóng mũi cao thẳng, mày kiếm vút cao, anh mặc bộ âu phục định chế màu đen, mỗi một cúc áo sơ mi bên trong đều được cài hết sức chỉnh tề, cà vạt cũng được thắt cẩn thận, giống như mái tóc màu đen của anh ta, được chải chuốc một cách tỉ mỉ.

Khi nâng tay, có thể nhìn thấy cúc ảo tinh xảo nơi khủy tay.

Ngón tay thon dài khiến hai tay anh trông rất cứng cáp có lực.

Với kinh nghiệm từng trải của Đường Bội, Liên Thiên Duệ là một người giỏi chịu đựng, bên trong anh ta ẩn chứa sức mạnh người khác không thể nào đoán được.

Anh ta nghe động tĩnh, quay đầu nhìn về phía Đường Bội.

Ánh mắt rất sáng, ánh sáng ấy không quá sắc bén nhưng vẫn khiến người khác cảm thấy áp lực.

Khí thế ấy, chỉ có người ở vị trí cao đã lâu mới có được.

Sở Quân Hàn cũng thế mà người đàn ông này cũng thế.
Chương Trước/195Chương Sau

Theo Dõi