Chương Trước/18Chương Sau

Truyện Cổ Tích Mèo Và Sói

Chương 6: Chiến Tranh Lạnh!!Trận Chiến Thế Kỉ Làm Cho Sói Sợ Tới Già

“Chuyện gì vậy?” Luân áy ngại tiến tới cạnh Nam mắt đăm đăm nhìn vào cửa căn phòng đang khóa kín trong đó vang lên 1 vài âm thanh khá nhạy cảm.

“Ko biết nữa!” Nam trả lời mặt ái ngại nhìn đồng hồ,giờ là 4 giờ rưỡi sáng.

Rồi bỗng 1 tiếng kêu lớn từ căn phòng vọng ra,chỉ sau đó 10 giây họ thấy cửa phòng bật mở Tú Triết với tấm chăn mỏng quấn hờ thân dưới lạnh lùng ném 1 cô gái đang cầm chiếc chăn cố che đậy lại cơ thể đang ko mảnh vải che thân của mình.

“Còn ai ko?” Tú Triết lạnh lùng hỏi.

Nam ko dám nói gì,anh chỉ khẽ lắc đầu.Ko nói thêm câu nào Tú Triết đóng mạnh cánh cửa lại.Bước vào căn phòng ngồi phịch xuống chiếc ghế,anh gục đầu vào bàn tay mình,nhăn mặt.

Ngoài cửa Nam và Luân ngước nhìn xuống cô gái đang ko mặc gì,với thân thể ướt mồ hôi,mái tóc rối bời và gương mặt thì hoàn toàn bất ngờ ko thốt ra lời.Nam khẽ thở dài “Người thứ 5 rồi đó!” anh nói rồi lắc đầu.Kéo 1 tay đỡ cô gái dạy.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” Luân hỏi giọng có chút thán phục vì con số được nghe lại có chút hoảng hốt.

“Ko biết nữa.Cứ như thể tất cả là ko đủ!” Nam nói vẻ mặt chán nản “Từ ngày đại ca nuôi mèo tính cách đại ca thật thất thường!” anh nói rồi liền đưa tay ý muốn mời cô gái đi hướng này.Rồi cả 2 người cùng rút khỏi dãy hành lang,để lại sau lưng là từng tiếng chân xa dần rồi chìm vào im lặng.

Phải!Dường như tất cả là ko đủ.Tất cả những cô gái đến với anh đêm nay đều ko làm cho anh có cảm giác thỏa mãn đó.Ko thể nào làm anh quên đi cảm giác ở cùng cô đêm đó.Anh muốn quên đi muốn nhấn chìm thú tính của bản thân mình,nhưng càng muốn nhấn chìm nó thì dường như lại càng vô vọng.Anh tìm những nguồn vui mới,những điều mà anh tưởng sẽ có thể giúp cho anh quên đi ý nghĩ xấu xa của mình,nhưng ko thể.Càng như vậy anh lại càng nghĩ tới cô,nhớ tới cảm giác ở cạnh cô hơn.Tất cả những va chạm,những lúc cô khẽ kêu lên,tất cả tất cả làm cho anh ko thể dừng nghĩ tới chúng.Đột nhiên anh trở nên xấu xa hơn.Tất cả đều gợi nhớ tới cô,và càng cố gắng thì anh lại càng muốn có cô hơn nữa.Bỗng chốc anh trở nên quá xấu xa.

Đôi chân anh dừng lại,phân vân và lo lắng.Bước vào đó hay ko?Nhưng nếu ko nhìn thấy cô có lẽ anh sẽ bức rứt tới chết mất.Nhưng nếu nhìn thấy cô rồi,anh ko dám chắc rằng anh có thể làm chủ được suy nghĩ của mình.Anh nên làm gì vào lúc này.

Sau cả nửa tiếng đắn đo ngoài cửa,cuối cùng anh quyết định đẩy cửa bước vào.Cô vẫn đang nằm thiêm thiếp trong chiếc chăn ấm,nhịp thở đều đặn và gương mặt mơ màng,nó khiến cho anh sững sờ trong đôi phút.Đóng cánh cửa lại sau lưng,anh tiến gần tới chiếc giường,kéo khẽ chiếc chăn và chui vào nằm cạnh bên cô.Đột nhiên cô trở mình,gương mặt cô sát cạnh mặt anh.Anh khẽ nuốt nước bọt khan,trái tim anh đang đập dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.Mấy thứ cảm giác bất an này đáng lý ko thể có với 1 kẻ đã qua tuổi dậy thì quá lâu như anh được.Ko lý nào.Ngay cả khi còn là 1 thằng học trò đang dậy thì anh cũng ko bao giờ đỏ mặt,tim đập nhanh hay xịt máu mũi khi nhìn thấy quần chíp thì ko lý gì,chỉ tiếp xúc quá gần với 1 cô gái lại khiến cho anh lúng túng như thằng nhóc choai choai mới lớn thế này được.Đàn ông .. Anh là người đàn ông…

Ô-Ô

Nhưng tất cả sự cứng rắn đó hoàn toàn bị đánh sụp khi Minh co người lại,cuộn tròn như 1 con mèo và gối đầu lên đôi tay nhỏ bé của cô.Gương mặt của cô hiện ra rõ ràng hơn,với khuôn miệng hơi mở cong cong,làn mi đen của cô khép lại quyến rũ,gương mặt của cô ngủ thật ngon lành.Dường như tất cả là quá nhiều giống như quả bom nguyên tử rớt xuống lục địa.Bức tường vốn ko mấy kiên cố của anh bị sụp đổ hoàn toàn.Vòng bàn tay mạnh bạo của mình qua eo cô,siết chặt lại,chiếc eo thon của cô với làn da mềm như sữa khiến cho anh khó cầm lòng.Ghé môi hôn chiếc cổ của cô mạnh bạo ko thể kiềm chế.Trong cơn mơ chờn vờn Minh nhăn mặt,cô cảm thấy có gì đó khác lạ.Cô mở mắt ra và lập tức hoàn toàn tỉnh táo.Cô cố gắng vùng vẫy thoát ra nhưng vô vọng.Đôi bàn tay siết chặt lấy cô mạnh mẽ hơn bao giờ hết.Và những chiếc hôn gấp gáp của anh ta lại càng nồng nàn hơn nữa.Minh tuyệt vọng,cô ko biết phải làm gì.Hoàn toàn bất lực và vùng vẫy nhưng mặc cho cô có đạp,có giẫy giụa hay đấm mạnh thế nào vào cái kẻ đang vục mặt vào cổ mình và 1 tay đang cố lần mò mở từng chiếc cúc thì hắn vẫn ko dừng lại.Cô cảm nhận rất rõ,những nụ hôn ấm nống của hắn trượt dài từ cổ xuống sâu hơn,rồi sâu hơn nữa.Người cô bỗng nhiên nóng ran rung lên 1 cảm giác khó tả,như 1 dòng điện chạy dọc sống lưng mình,cô càng vùng vẫy nhưng bờ môi của hắn đã ngập sâu trong bộ ngực thon thả của cô,trong khi tay hắn đang lần mò xuống sâu hơn,trong sự bất lực của Minh thì bỗng ngoài cửa có tiếng gõ cửa.

Thoát ra khỏi cơn mộng mị tri phối đầu óc,Tú Triết dừng khựng lại và ngước mặt lên,nhìn gương mặt hoảng hốt và đang đỏ lựng của Minh,rõ ràng cô đang khóc.Chiếc áo sơ mi đã bị anh cởi hết cúc và thậm trí cả chiếc quần sóc của cô cũng đã bị xâm phạm tới.Nhìn cô trong bộ dạng xộc xệch và gần như lộ hết cơ thể,anh lấy tay vội che mắt mình lại để cố xóa đi những suy nghĩ trong đầu.Tự chửi mình là thằng ngốc,vì thật sự bản thân anh cũng ko ngờ anh đã làm gì cho tới khi tiếng gõ cửa tới thức tỉnh anh dậy.Anh đã hoàn toàn bị chi phối bởi thú tính của mình,và hoàn toàn bị sức quyến rũ của cô điều khiển.Điều khiển 1 cách triệt để và hoàn toàn.Bật dậy thật nhanh khỏi chiếc giường,tay vẫn đang che mặt,anh ngước nhìn ra 1 hướng khác và nói với giọng tức giận “Mau cài hết cúc áo lại đi!”

Minh vội vàng kéo chiếc chăn lại,rồi thật nhanh tay cài những cúc áo của mình vào.Người cô run lẩy bẩy từng cơn.Cô đang vô cùng sợ hãi.Hắn ta thật đáng sợ.Rúc sâu mình vào chăn và cố cài lại nút áo thật nhanh.Minh hy vọng ít ra lúc này hắn ko thể nhìn thấy da thịt cô thêm dù chỉ 1 giây nữa.Khi cài tới chiếc cúc thứ tư cô nhìn thấy 1 vết đỏ nơi ngực mình,cô khựng lại,đôi mắt sẫm lại rồi thật nhanh chóng mặt cô nóng ran,cô cài nhanh chiếc cúc đến nỗi cài lệch phải tháo ra cài lại,rồi gập người lại.Hai bàn tay che miệng với gương mặt nóng bừng bừng.

Tú Triết mở cánh cửa với chút bực bội,phần vì bực bội cho sự thiếu kiểm soát của mình,nhưng phần lớn hơn lại là bực bội vì ko thể tiếp tục,dù anh biết rằng điều đó là sai trái.Nam đứng ngoài cửa hơi bối rối,nhìn rõ được sự tức tối trong khuôn mặt Triết,Nam khẽ nuốt nước bọt,chắc là anh đã tới nhầm thời điểm rồi.

“Chuyện gì?” Tú Triết nói với vẻ mặt lạnh băng bực bội.

“Dạ..Chỉ là .. em đã tìm thấy 1 người khác.Nếu anh còn cần!” Nam nói giọng càng ngày càng nhỏ hơn.

Tú Triết quắc mắt nhìn Nam vẻ tức tối,”Ko cần!Đuổi cô ta đi!” nói rồi Tú Triết đóng sập cánh cửa lại,tức giận vì bị làm phiền vì lý do vớ vẩn.

Qua ánh đèn hắt vào từ hành lang cũng đủ cho Minh nhìn thấy bóng dáng 1 người con gái sau lưng Nam.Tú Triết quay người lại bất chợt anh chạm phải ánh mắt tò mò của cô,anh khựng lại khi nhìn thấy Minh đang dựa người vào giường thò mắt ra nhìn qua lớp chăn bông.Bối rối và lúng túng 1 chút,Minh vội vàng cúi đầu lại vào chăn để tránh nhìn thẳng vào ánh mắt của anh ta,ko biết tại sao nó làm cô lúng túng.Giơ tay lên gãi gãi đầu bối rồi vì cách cư xử của cô,Tú Triết tiến lại chui mình vào chăn.Minh vội vàng quay lưng lại với anh và lui dần về hướng đối diện,cô có thoát ra khỏi chiếc giường nhưng quá trễ,anh đã vòng cánh tay qua ôm ngang ngực cô.Cô vội giơ 2 tay lên ngang ngực.Anh kéo cô lại sát vào người mình,đầu anh khẽ gục vào gáy cô.Cô cựa quậy muốn thoát ra.Anh nói khẽ thì thầm qua tai cô,giọng nói trầm ấm của anh lúc này thật sự rất mê hoặc “Nằm yên đi,nếu ko tôi sẽ lại ko kiếm chế được đó!” nói rồi anh nhắm mắt lại.Tạm thời lúc này thú tính của anh sau khi bị làm cụt hứng cũng đã bị nhốt lại trong chuồng cẩn thận rồi.Nên tốt nhất cô nên biết điều 1 chút. “Và nhớ nằm yên như vậy,đừng có quay mặt lại đây!” anh nói thì thầm nhưng giọng đanh lại ra lệnh.

Minh đành nằm im lặng.Vì cô biết căn phòng nhỏ này ko có chỗ nào khiến cô có thể thoát khỏi nếu anh ta thật sự muốn làm gì đó.Nhưng anh ta thật sự là 1 kẻ đáng ghét,một tên khốn nhất trong những tên khốn mà cô từng gặp.Cô căm ghét hắn ta,tại sao lại có loại người như hắn ta trên đời này.Tại sao?????

X(

Mặc dù nộ khí xung thiên nhưng sau 1 trận chiến ác liệt như trận chiến mà cô vừa trải qua,ko có lý do gì mà cô lại ko chìm vào giấc ngủ 1 cách mệt mỏi,trong khi hai tay cô vẫn che ngang ngực mình.Còn anh thì lại là người thao thức mãi ko ngủ được.Gương mặt cô khi đó cứ ẩn hiện trong đầu anh,đôi mắt ướt,đôi môi mím chặt,dường như cô đã khó chịu lắm,nhưng ngay cả những lúc cô bực tức như vậy cũng khiến cho anh mê đắm kì lạ.Chợt phát giác ra rằng mình đang đi dần xa với thực tế,một món hàng ko có ý nghĩa nào để tồn tại với 1 thân phận quan trọng hết.Đó chỉ đơn giản là hàng hóa và hôm nay ở đây mai có thể anh đã mang bán rồi.Nó chỉ là 1 thứ giúp anh kiếm tiền chỉ vậy thôi.Nhưng người con gái này thì ko rõ tại sao anh lại ko thể bán được.Nghĩ tới việc cô ta đang ở 1 nơi nào đó,với 1 kẻ nào đó,đã đủ làm cho anh thấy có rì đó nghèn nghẹn ở cổ rồi.Đừng nói rằng cô ta nằm trên giường với kẻ khác.Anh bắt đầu thấy khó chịu với chính suy nghĩ của mình.Bực bội và bức bối.Ko phải vì ko thể làm gì cô,nhưng mà cô ta đang ngủ ngon lành trong khi anh thì lại đang lo lắng đủ điều.Cô ta là 1 con ngốc…

Những tia nắng nghịch ngợm ùa vào phòng vui đùa trên sàn,và tràn xuống chiếc giường dưới cửa sổ.Minh khẽ ngọ nguậy trở mình,rồi hé mí mắt từ từ.Ánh sáng chói của buổi sáng làm cho cô ko thể mở mắt ra được ngay,phải mất 1 lúc mơ màng và cố gắng cô mới thức dậy được.Cô đưa bàn tay lên dụi dụi mắt cho mình tỉnh táo hẳn thì cô một giọng nói cất lên.

“Dậy rồi sao?Ngủ ngon chứ?” Tú Triết đang ngồi trên chiếc ghế kê phía cuối giường nhìn cô lạnh lùng,trong ánh nhìn lạnh băng ánh lên chút giận dữ.

Minh choàng tỉnh hẳn sau cơn ngái ngủ.Cô ngồi bật dậy thật nhanh trên giường.Nhìn kẻ đang ngồi với gương mặt sầm lại vì tức tối.Tuy cô cảm thấy sợ hắn,nhưng cô lại càng giận hắn hơn.Cô biết xã hội đen là những người dám giết người thì làm sao lại ko dám cư

ỡng bức gái nhà lành được chứ,chuyện đó dễ như ăn cháo đối với họ thôi.Càng như vậy thì cô lại càng tức giận,đột nhiên bị bắt tới đây,đột nhiên hắn trở thành người đầu tiên của cô,nụ hôn đầu tiên của cô bị hắn cướp,thứ quan trọng của cô cũng bị hắn lấy mất rồi..Càng nghĩ cô lại càng cảm thấy uất hận mà ko thể làm gì,ko thể nói ra,nó bí bách và khó chịu khiến cho đôi mắt cô mọng nước.Nhưng cô ko được khóc.Cô ko phải là món hàng của hắn,vì thế cô phải thoát ra khỏi chỗ này.Ko thể để hắn tiếp tục xem cô là món đồ chơi trong lòng bàn tay hắn được.

Nhìn thấy đôi mắt mọng nước của cô,và cái gạt tay lau thật nhanh những giọt nước vừa rơi xuống của cô,anh sững lại.Mọi lo lắng,tức giận bây giờ tan biến cả.Dường như nó ko còn tồn tại nữa,vì giờ quan trọng hơn là anh cảm thấy tim mình nhói đau.Anh ko phải loại người thiếu đàn bà,cũng ko phải loại ko quân tử đến trở thành đê tiện,nhưng với cô thì thật sự anh đã có những hành vi đê tiện ngoài sức tưởng tượng của anh rồi.Giờ anh mới biết lý trí của mình hoàn toàn ko mạnh mẽ chút nào.Yếu lòng vì vài giọt nước mắt đàn bà..Nhưng thật sự anh đã yếu lòng.

“Khóc..khóc gì chứ?Ai làm gì đâu mà cô khóc?” lúng túng và rối bời.Nhưng ko hiểu tại sao những câu nói tử tế trong lòng anh lại chạy đi đâu mất hết.Anh chỉ đang quát tháo và khiến tình hình xấu thêm thôi.

Cô ko nói gì hết,chỉ lau sạch những giọt nước mắt hiếm hoi của mình.Ngước lên nhìn anh với vẻ mặt hằn học,ánh mắt cô như nói rằng “Tôi hận anh!!!”

Anh có thể nhìn thấy điều đó,cảm giác như có cả 1 cái ô tô vừa rơi thẳng vào trái tim của mình.Anh im lặng rồi mới tiếp tục nói,cố giữ cho mình bình tĩnh “Vào đánh răng rửa mặt đi,chúng ta sẽ ăn sáng!”

Minh vẫn ko nói gì,cô chỉ lẳng lặng đứng dậy,đi vào phòng tắm.Khóa thật chặt cửa lại.Thật sự cô cũng đang cần vô đây.

Còn lại 1 mình trong căn phòng,khuôn mặt anh giãn ra,đôi lông mày rậm trĩu xuống.Hình như cô ta giận lắm.Anh đã nghĩ vậy đó.Và thật sự cô rất rất giận.Rất rất rất giận.Và tình hình còn trở nên xấu hơn nhiều trong bữa ăn.

Minh có 1 thói quen từ khi còn rất nhỏ,đó là khi cô tức giận ai đó,cô sẽ ko nói với người đó 1 lời nào cho tới khi cô hết giận.Vì cô nghĩ rằng khi cô tức giận cô có thể nói vài lời làm người khác tổn thương và sau này cô sẽ hối hận,hơn nữa,nếu cả 2 cùng tranh cãi thì thường dẫn tới xung đột càng to hơn.Bố mẹ cô là 1 ví dụ ko thể chối cãi được đó thôi.Khi 2 người đó bắt đầu cãi vã có hôm chỉ là vì bát canh mẹ nấu quá mặn,hay chỉ là bố làm dây tàn thuốc lá ra sàn,vân vân .. và vân vân.. rồi từ những thứ nhỏ như vậy bắt đầu mẹ cô 1 câu,thêm bố cô 1 câu,và kết cục là chị em cô phải chạy sang phòng khác để tránh những bát đũa,chổi gậy được vung lên bởi mẹ cô.Cho nên từ đó cô tự nói với mình,tốt nhất là khi tức giận cô sẽ im lặng.Cho tới khi nào cô hết giận.Tuy vậy Minh là 1 người rất dễ tính.Cô hay quen những điều xảy ra và thường rất dễ dàng tha thứ khi người ta nói xin lỗi.Cho nên mặc dù rất nhiều lần cô bị Nguyệt bắt nạt nhưng cô vẫn luôn luôn mỉm cười cho tới 1 lần..Cô đã giận thật sự và trong suốt 3 ngày dù Nguyệt có làm gì Minh cũng ko nói gì.Dù cho Nguyệt có đưa cho Minh phần bánh mà cô thích ăn nhất,con búp bê mà cô thích nhất thì Minh vẫn hoàn toàn ko nói gì.Cho tới ngày thứ 3 Minh mới bắt đầu nói chuyện lại với Nguyệt.Đó là lần đầu tiên Nguyệt biết rằng Minh khi giận thật sự đáng sợ thế nào,dù cô từng nghĩ em gái cô hoàn toàn ko biết giận..Cho tới này đó là lần giận duy nhất của Minh.Và cũng là lần duy nhất cho tới bây giờ..Minh thật sự còn giận hơn lần trước nữa.

Trong suốt bữa ăn hôm đó,Minh ko nói nửa lời,dù Tú Triết có ra sức nói chuyện với cô.Anh hỏi cô muốn ăn gì,cô ko trả lời.Gắp cho cô thì cô bê bát đi chỗ khác.Đưa cô nước thì cô đứng dậy tự đi rót.Và tuyệt nhiên cô ko hề nói với anh dù chỉ 1 lời.Anh tiến lại gần cô thì cô lùi ra xa,dù anh có nhào tới thì cô cũng ko nghiến răng hay gào lên “buông ra” mà chỉ đơn giản là hành động.Cô đạp thật mạnh vào anh.Nhưng sự im lặng của cô lại càng làm cho anh lo sợ.

Minh ko biết rằng sự im lặng của cô khi giận dữ còn khiến cho anh lo lắng nhiều hơn là bị nghe cô chửi mắng thậm tệ.Cô càng im lặng.Anh càng lo lắng,càng bối rối ko biết làm gì.Lo lắng và bất an,anh bám theo cô mọi lúc.Ánh mắt lúc nào cũng dán chặt vào cô như chờ đợi cơ hội nào đó.Nhưng cô vẫn tức giận.Cô vẫn im lặng và bình thản như thể cô ko muốn nói chuyện với anh.Cô ngồi bật ti vi lên,chuyển kênh và lại tắt nó đi khi anh tới ngồi cạnh cô.Cô ngồi trên giường nhìn hàng giờ qua cửa sổ nhưng khi anh tới gần thì cô lại đứng dậy đi ra ghế.Cứ như vậy 1 nam 1 nữ đuổi bắt nhau trong căn phòng đó suốt 1 ngày.Và Minh thì vẫn ko hề hé miệng nói 1 lời với anh.

Tình hình hoàn toàn chẳng có chút cải thiện nào hơn sau 1 ngày trời.Ngày hôm đó,khi anh lên giường cô chạy ra nằm trên ghế.Dù anh có gọi thế nào,làm gì cũng ko thể gọi cô quay lại.Anh đành bế bổng cô lên,và mặc cho cô cố sức dẫy dụa,anh bế cô lên giường.Giữ chặt tay chân cô lại,và cứ thế ko buông.Mặc dù có ra sức dẫy dụa nhưng Minh ko làm sao thoát ra được,cô thậm trí vẫn ko kêu dù chỉ 1 tiếng.Tú Triết chỉ biết nhíu mày lại buồn bã.Vùi đầu vào mái tóc thơm mùi hương của cô,bờ vai thon thả dưới lớp áo tỏa ra mùi kẹo sữa ngọt ngào.Anh tự nhủ với mình, “Ko sao.ít nhất bây giờ vẫn ko sao!Vì cô ấy vẫn còn ở đây.Vẫn nằm trọn trong tay anh.ÍT nhất trong thời điểm hiện tại,anh là người duy nhất có thể giữ được cô.Ít nhất là như thế!!!”

Ngày hôm sau hoàn toàn ko sáng sủa hơn chút nào,cô vẫn chỉ im lặng.Dù cho Minh nhìn rõ sự nỗ lực của gã xã hội đen trước mặt nhưng tất cả ko bù đắp lại được những gì cô đã mất.Ko bao giờ.Minh tiếp tục cuộc chiến im lặng của mình trong suốt mấy ngày sau đó.Tuy rằng cuộc chiến này là do cô khởi xướng nhưng nó cũng làm cho cô mệt mỏi ko kém gì kẻ còn lại.Mỗi ngày công việc của cô duy nhất chỉ là ngủ,thức dậy,ăn và im lặng..Thật sự khá là mệt mỏi.Minh bắt đầu thấy chán ghét cái cuộc sống ko có chút bận rộn nào của mình.Công việc duy nhất mà cô làm là ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài và hy vọng mình ko phải ngồi trong căn phòng này.Cô nhớ căn phòng nhỏ ở dãy nhà của các cô gái,nhớ mỗi sáng thức dậy bắt đầu với công việc bưng bữa sáng và tiếp đó là giặt đồ.Cô thích cảm giác mình co việc làm ở 1 nơi như thế này.Ít ra nó giúp cô ko nghĩ ngợi lung tung như lúc này.Cứ mỗi lần ngồi ở đây và suy nghĩ,cô lại càng thấy nỗi sợ hãi trong mình lớn dần lên.Ko phải gã ta đối xử tệ bạc gì với cô.Thật sự là bị giam trong phòng này,ti vi có,máy lạnh có.Bữa nào hắn cũng cho cô ăn những món ngon,ngon hơn nhiều so với bữa cơm dành cho người làm,cũng ngon hơn nhiều bữa cơm dành cho các cô gái.Nhưng cứ ăn mãi cũng khiến cô phát bệnh.Minh ko phải là người ăn nhiều,nhìn cái tướng cô là biết,cô khá kén ăn và chỉ ăn những món ăn mà mình thích,nhưng từ lúc bị đầy ải trong cái phòng tối đó ra và hứng chịu khá nhiều bạo hành thì cô ko dám kén chọn những thứ người ta bắt cô ăn nữa.Cũng may rằng đó là những món cô ko ghét.Đó là phần cô cảm thấy mình còn may mắn chán.Nhưng có 1 điều làm cho cô cảm thấy ko vui,đó là cô luôn bị gã ta nhốt trong phòng,thậm trí hắn ko bao giờ mở to cửa mỗi khi có người tới tìm hắn,cứ như hắn đang cố ý ko muốn cô tiếp xúc với vậy.Cô thường ngối 1 mình trên bậu cửa sổ nơi đầu giường nhìn ra những tán cây xanh vẫy gọi ở ngoài kia,mơ ước rằng giá như mình ko bị bắt tới đây và thật sự cô rất nhớ nhà.Nhớ những bữa cơm bình thường mà cô ngồi ăn với chị cô,nhớ cái nhà nhỏ nhưng ấm cúng của mình.Ko phải căn phòng sang trọng tiện nghi ở giữa rừng,càng ko phải những bữa cơm đồ ăn thừa thãi nhưng phải ngồi cạnh 1 tên mà cô căm ghét nhất trên đời.Cô hy vọng rằng mình có thể thoát ra khỏi đây,bằng cách nào cũng được nhưng phải ra khỏi đây.. Thậm trí đôi lúc cô đã từng nghĩ có lẽ nếu hắn ta đem bán cô thì có thể cô sẽ trốn được chăng.Nhưng càng nghĩ cô lại càng sợ.Cô gạt bỏ những ý nghĩ đó ra khỏi đầu,vì giờ cô biết điều đó ko hề dễ dàng 1 chút nào..Thế giới ko phải là 1 câu chuyện cổ tích để có những chàng hoàng tử đến giải cứu.Thế giới thực sự là 1 mớ hỗn độn tối tăm,lang sói thì nhiều còn hoàng tử thì chưa bao giờ có.

Nhìn Minh ngồi thần người ra bên cửa sổ như vậy,Tú Triết đột nhiên muốn thở dài.Cũng đã 2 ngày rồi anh hoàn toàn ko nghe được 1 tiếng động nhỏ từ cô.Đôi khi anh cảm thấy sợ,hay cô đã bị câm rồi.Điều đó càng làm cho anh lo lắng hơn.Cô gái với đôi mắt đen lánh thông minh,và 1 giọng nói trong trẻo như 1 đứa trẻ,nếu như ko nói được thì..Bất giác anh cảm thấy lo sợ.Nhưng tự trấn an mình,ko cô ấy chỉ đang giận dữ mà thôi..Nhưng bất lực với cơn giận dữ của Minh,quả thật con gái là sinh vật rất đáng sợ.Anh chỉ có thể hy vọng rằng đột nhiên cô sẽ nói điều gì đó.Nhưng càng hy vọng thì hình như thời gian chờ đợi càng như dài thêm.Minh vẫn ko nói 1 lời còn anh thì lại càng ngày càng sợ hãi.Cái cảm giác thời gian dường như dài vô tận này làm cho anh hoảng sợ thật sự.Phải làm sao nếu như sự im lặng này là mãi mãi.

Ngồi trên chiếc ghế nhìn dáng người nhỏ nhắn của cô tự vào bậu cửa,nhìn ra ngoài với đôi mắt long lanh,ánh sáng chiếu qua vai cô đẹp như 1 mảnh lụa vắt ngang bờ vai,anh lặng người đi.Trong khung cửa sổ của anh lúc này như 1 khung tranh làm cho anh bị hớp hồn.Anh ko biết nên nói sao với sự ngơ ngẩn của mình hiện tại,nhưng hình như ngay từ lần đầu tiên gặp mặt,người con gái này đã hoàn toàn chiếm trọn lấy tâm trí anh.Anh ko thể nào quên gương mặt của cô lúc giận dữ,càng ko quen gương mặt lúc cô nằm thiếp đi trên chiếc giường nhỏ.Cô ta làm cho anh trở nên lạ lùng.Anh ko thể nào quên được dù chỉ là 1 chút về cô.

Như cảm nhận thấy ánh nhìn chăm chú từ nãy tới giờ,Minh quay người lại,cô bắt gặp ánh mắt ngơ ngẩn của Tú Triết hướng về mình,bất giác cô quay đi,vờ như ko thấy gì hết.Ánh mắt đó làm cho cô thấy lo lắng.Liệu cái tên khốn dâm đãng đó có làm gì cô hay ko?Trong 2 ngày này cô ko nói với hắn lời nào,cô cứ lo sợ rằng hắn sẽ cưỡng chế cô bằng bạo lực,nhưng ko.2 ngày nay hắn chỉ chơi trò đuổi bắt cô trong căn phòng này,luôn luôn hỏi những câu hỏi ngớ ngẩn và ngu ngốc.Hắn nghĩ cô sẽ dễ dàng tha thứ như vậy sao?Đúng là tên bại não!! X____X

Muốn ra ngoài 1 chút ko?” Tú Triết nói.

Minh quay đầu lại,có phải hắn ta vừa nói sẽ cho cô ra ngoài.Đôi mắt cô mở to ánh lên hy vọng dù rằng cô vẫn ko nói 1 lời nào.Tú Triết đứng dậy khỏi ghế,tiến tới bậu cửa sổ,dùng bàn tay to khỏe của anh túm lấy cổ tay cô,nhưng ko giống mọi lần,anh nắm lấy cổ tay cô nhẹ nhàng và kéo đi.Minh bất giác hy vọng,chỉ là hy vọng thôi.Liệu đây có phải là cơ hội dành cho cô.Và cô cảm thấy vui 1 chút vì cô có thể gặp được Huệ.Cô nhớ Huệ.Nghĩ tới đây,Minh khẽ ngước lên nhưng thứ cô thấy chỉ là bờ vai cao rộng của 1 gã đàn ông trưởng thành,hắn cao hơn cô nên cô ko thể nhìn thẩy điều gì khác ngoài bờ vai của hắn,giống như 1 bức tường cao ở trước mặt.Đột nhiên làm cho Minh cảm thấy ngột ngạt,cứ giống như là cô sẽ chẳng bao giờ vượt qua được bức tường này.

Cánh cửa mở ra khoảng sân trải đầy nắng,những làn gió cuối hè nhẹ nhàng mang theo hơi hướng của núi rừng.Mùi hè ở đây thật lạ,mát mẻ và dễ chịu hơn nhiều so với ko khí ngột ngạt của ô tô và xe máy trốn thành thị,Minh hít thở 1 hơi thật sáng khoái,cô chạy loanh quanh trong cái sân nhỏ đón ánh nắng ban ngày.Thật dễ chịu khi cả ngày trời bạn bị nhốt trong 1 căn phòng kín chỉ có điều hòa không khí làm bạn.Nhìn cô chạy chơi trong sân Tú Triết khẽ cười.Thế này thật giống như thả 1 con cún cho nó đi dạo.Anh khẽ che miệng lại cố gắng nhịn cười ko bật ra tiếng.Nhưng ít ra cô ta có vẻ vui lém.Tuy cô ko cười nhưng anh biết gương mặt cô tươi tỉnh hơn rất nhiều.Trong ánh nắng ban mai trong cô xinh xắn như 1 con búp bê sứ trắng trẻo và tươi mới.

“Làm gì vậy?” tiến lại sau lưng nơi cô đang ngồi anh hỏi.Cô đang ngổi xổm trước 1 đám cỏ nhỏ trong đó có những cây xấu hổ con con,1 vài bông hoa 3 lá cũng mọc ở đó.Có lẽ thiên chức của con gái là mơ mộng,cô hy vọng biết đâu 1 nhành cỏ bốn lá sẽ mang lại may mắn cho cô.Ko đáp lại câu hỏi của Tú Triết,cũng ko buồn quay lại nhìn hắn đã tiến tới từ khi nào,vẫn chuyên tâm vào công việc tìm kiếm,nhưng hình như là vô vọng.Ko có bất cứ nhánh cỏ 4 lá nào.Chỉ có 3 lá.Dù đếm đi đếm lại thế nào cũng chỉ là 3 lá.

Ngồi xuống cạnh cô để xem cô đang làm gì,anh hơi nhíu mày như ông già khó tính nhìn thấy đứa con trai nghịch bẩn “Tìm gì vậy?”

Cô vẫn ko trả lời,cuộc chiến của cô là ko khoan nhượng.Ko bao giờ có thể tha thứ cho hắn ta.Cô ghét hắn ta đến tận xương tủy.Ghét vô cùng.Đừng nói là sẽ nói chuyện lại,ko!!Tuyệt đối ko bao giờ có chuyện tha thứ cho hắn.

Tú Triết nhìn theo từng ngón tay vạch từng bụi cỏ của Minh,nhìn cô lúc này thật sự chăm chú và hoàn toàn lơ đi anh,nhưng ko biết tại sao lại ko hề làm anh bực bội.Khi cô chăm chú dường như đôi mắt của cô sáng lên,sâu thẳm và đầy mê hoặc.Nhìn theo cái dáng vẻ đó,dường như lại 1 lần nữa anh bị hút hồn.Có lẽ cứ như thế này là được rồi.Nhìn thấy cô sống động như vậy là được rồi.Ít ra anh có thể tin rằng lúc này trên thế gian này,người đang ở cạnh cô chỉ là anh.

Tìm kiếm thật lâu nhưng ko thấy,đột nhiên bàn tay cô chạm vào 1 cái gì đó,nó làm cho cô đau nhói.Cô nhăn mặt,rụt ngón tay lại.Cô thấy tay mình đang chảy máu,dường như cô đã cứa vào cái gì đó.Thấy vậy anh giật mạnh bàn tay của cô.

“Tại sao ko cẩn thận gi hết!” anh gắt lên khó chịu.Cầm chặt ngón tay cô định giơ lên miệng.Cô giật mạnh bàn tay lại,chạy vào nhà.Cô ghét những cử chỉ thân mật của hắn,ghét cái cách hắn tỏ ra thật ân cần đôi lúc,ghét cả cái cách hắn làm như cô là 1 món hàng trong lòng bàn tay hắn.Mà có lẽ đúng thật,cô thật sự đang là món hàng trong bàn tay hắn.Hôm nay nhốt cô trong phòng,ngày mai có thể sẽ bán cô theo 1 người khác.

Đuổi theo thật sát cô với đôi mày nhíu lại,anh chạy theo cô “Đi đâu vậy?Sao lại đi đường này?”.Anh đuổi theo cố gắng chạy lên trước cô. “Đi nhầm đường rồi!” anh nói,giọng cố tỏ ra thật mềm mỏng,anh ko muốn làm tình hình xấu thêm nữa.

Cô né người sang phải,cố tránh anh.Anh cũng đứng dịch sang phải.Cô sang trái,anh đứng chặn bên trái..Cô sang phải,anh cũng sang phải.Cứ như thế anh chơi trò mèo vờn chuột với cô giữa cái hành lang ko mấy rộng chút nào.Minh ko phải dạng người thấp,nhưng Tú Triết lại thuộc dạng quá cao to của những gã võ biền.Điều đó làm cho anh ta giống như 1 bức tường cao trước mặt cô vậy.Cô cố gắng hết sức nhưng ko thể vượt qua được.Điều đó lại càng làm cho sự tự ti trong lòng cô lớn hơn lên.Cuối cùng,cô nghĩ ra 1 cách,cô luồn thật nhanh qua cánh tay của anh để trốn thoát,dù sao nhỏ con cũng đang là lợi thế của cô.Nhưng nhanh nhẹn lại ko phải là điểm mạnh của cô.Vì anh luôn luôn là người nhanh nhạy nhất,khi cô vừa luồn qua người anh,anh liền thuận theo ý cô đợi tới khi cô qua được nửa người.Nhanh như chớp anh gập bàn tay lại,xốc lấy eo cô.Anh tóm gọn cô dễ dàng và nhanh như cắt anh vắt cô lên vai.Cô giẫy giụa trong cái tư thế gập đôi người lại như thế.Nhưng vô ích dù có thể cô đá đau thế nào thì chắc chắn anh cũng sẽ ko buông cô xuống cho tới khi về tới phòng.Anh đặt cô xuống chiếc ghết sofa.Khẽ mỉm cười đắc thắng.Cô hất hàm bĩu môi và quay mặt đi.Cô thật sự ghét anh.

Ngày thứ 3 tình hình vẫn cứ tệ như thế.Tỉnh dậy trên ghế sofa.Hiện giờ Minh đã ra ghế sofa ngủ hoàn toàn.Dù có bị hắn ta lôi lên giường thì chỉ cần khi anh ta ngủ,là cô lại lập tức bò ra ghế.Cho nên sau 2 ngày trời với sự im lặng của cô,hắn đành chấp nhận để cho cô 1 chiếc gối và 1 chiếc chăn trên ghế.Tỉnh dậy vào buổi sáng,khi hắn ta vẫn còn đang ngủ Minh cảm thấy có chút vui vẻ,vì ít ra trong thời gian ngắn ngủi đầu ngày cô sẽ ko bị cặp mắt cú vọ của hắn theo dõi.Minh ngồi dậy vươn vai,nhón ngón chân thật khẽ xuống đất.Cô tiến lại dãy cửa sổ gần chiếc giường nhẹ nhàng nhìn ra ngoài.Một ngày nắng thật đẹp.Bất thình lình,có gì đó túm chặt lấy cổ tay cô.Và… Bịch..

Cô thấy mình đang ngã đè lên người hắn,hắn khẽ mở mắt nở 1 nụ cười gian xảo “Sao?Tôi ngủ đẹp trai lắm hả?”

Nghe câu này thật sự mặt Minh đờ ra vài giây.Hắn ko chỉ bại não,mà còn bị bệnh về mắt.Cô nghe xong lại muốn ói.Cô lấy liền tay che miệng ra ra chiều đang nôn ra vậy.Tú Triết bật dậy nhăn mặt với thái độ bất bình.Túm lấy bàn tay đang che miệng của cô “Có thai rồi sao?” mặt anh ta trong hoàn toàn nghiêm trọng.

Minh đơ mặt hoàn toàn.Cái gã này đang nghĩ cái bệnh hoạn gì trong đầu vậy?Cô tức phát điên muốn chửi cho hắn 1 trận chơi bời.Ko đời nào,ko bao giờ cô có thể có thai được….. Nhất là với hắn ….

*(&$#@($(*#&$(*@#&$(*@#&$(*#(*

Nhưng tất cả những lời chửi rủa bị cô giữ chặt trong miệng,ko được mở miệng bây giờ là cô thua.Cô vẫn đang giận.Dù vì lý do gì cũng nhất định ko dây dưa với hắn nữa.Thấy chiêu khích tướng của mình ko có hiệu quả,Tú Triết đành quanh sang hướng khác “Hay ăn nhầm đồ bậy bạ!Hay là..”

Còn chưa kịp nói tới câu thứ 2 thì bàn tay nhỏ bé của cô đã giơ cao bịt ngay cái miệng đang phát ngôn những câu làm cô bực bội lại.Từ bàn tay của cô,Tú Triết nghe 1 mùi ngọt ngào nhẹ nhẹ,bàn tay nhỏ với những ngón tay mềm chạm vào làn môi khô ráp của anh khiến cho nó xôn xao khác lạ.Anh im lặng..

Thấy cuối cùng cũng tắt được cái loa dè đi,Minh rút tay về đứng dậy khỏi chiếc giường để bước vào nhà tắm.Cô đóng rầm cửa lại tức tối.Và lập tức vớ lấy 1 chiếc khăn tấm treo trên tường,bịt chặt vào miệng mình.cô nhắm mắt nhắm mũi lại hét thật to…

“aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa…..!!!!!!!”

Ngày hôm đó có 1 tin xấu đến với Tú Triết,anh nhận được 1 cuộc điện thoại mà anh ko thích.Một cuộc điện thoại quan trọng nói rằng,mang tiền thu được của chuyến hàng trở về.Dù rất ko muốn nhưng anh cũng đành phải bỏ cô lại,để trở về thành phố vài ngày.Chuyến đi này có lẽ sẽ mất khá thời gian.Minh thì lại cảm thấy gã đó đi thật là tốt.Tốt rất tốt,nên cô chỉ cầu mong sao gã đi thật nhanh.

Trước khi khởi hành chuyến đi,Tú Triết lo lắng gọi người vú già tới “Hãy theo dõi cô ta cẩn thận.Đừng để cho cô ta chạy lung tung.”

Người vú già khẽ cúi người nhận lời,Tú Triết mới bước ra xe.Ra tới nơi anh vẫn quay đầu nhìn lại cô đang đứng trên cửa sổ nhìn xuống.Anh khẽ vẫy tay trước khi bước vào xe.Nhưng cô lập tức rời cửa sổ,bỏ quên cả lời chào tạm biệt của anh.Có chút ko vui,ngồi vào chiếc xe đang mở cửa.

“Đại ca sao vậy?” Luân hỏi từ ghế trước.

“Ko sao!Chạy đi!” Tú Triết nói giọng lạnh băng như thường.

Cuối cùng thì cũng có 1 ngày ko có hắn ở đấy.Minh quyết định khám phá căn phòng của hắn.Thật ra thì cô phải cám ơn Tú Triết vì cái tính bừa bãi của anh ta,nên ít nhất mỗi ngày cô đều có chút việc để làm.Tú Triết là 1 người bừa bộn,mỗi khi thay xong quần áo,hắn đều vứt ngay xuống sàn,hoặc là thuận tay ném vào tủ áo để lấy chiếc khác.Nhưng mỗi khi Minh định dọn dẹp thì anh ta lại giật ngay lại và ko để cho cô đụng tay.Thật ra thì mỗi ngày anh chỉ phải lo tới việc vứt đồ và xả rác,hàng ngày vào buổi sáng khi anh ra ngoài ăn bữa sáng,thì thế nào cũng có người hầu vào dọn dẹp cho anh.Nhưng từ khi mang cô trở về phòng,thì anh khóa trái cửa lại,ko cho ai vào và thậm trí anh cũng ko ra ngoài trừ khi có cuộc gọi quan trọng.Điều đó khiến cho căn phòng hoàn toàn ko được chăm sóc.Nhưng anh lại ko thích nhìn thấy Minh dọn dẹp như con ở trong phòng.Ko rõ tại sao cứ như anh đang xử tệ quá với cô.Nhìn gương mặt cô sau đêm đó,anh cảm thấy cô quá mỏng manh đến nỗi dường như bàn tay anh chỉ cần siết mạnh thì cô sẽ vỡ tan.Cho nên anh ko muốn cô phải lau dọn gì trong căn phòng này cả.

Khi đi Tú Triết khóa Minh lại trong phòng.Thường thì Minh ko phải 1 người tò mò,nhưng khi bạn quá nhàn rỗi bạn sẽ tự hỏi mình nên làm gì.Minh quan sát căn phòng mọi phía,cô dọn dẹp những giấy tờ bừa bãi trên chiếc bàn của anh,nhặt lại những chiếc bút vương vãi.Trải lại tấm ga trải giương sộc xệch,vuốt thẳng lại chiếc chăn đang nhăn nheo.Nhặt những quần áo vương vãi khắp sàn cho vào chậu trong phòng tắm.Cô bắt đầu công việc giặt giũ của mình.Minh khe khẽ hát.Thật là thảnh thơi khi ở trong 1 căn phòng 1 mình.Cô cảm thấy dường như mình đang ở nhà làm công việc thường nhật.Cô lẩm bẩm hát 1 mình.Vui vẻ nhìn những bong bóng xà phòng trong chậu.Rồi cô nghe có tiếng mở cửa,cô ngó đầu ra khỏi phòng tắm,thì ra là 1 cô giúp việc bước vào.Trên tay cô là bữa ăn trưa và 1 vài bộ đồ cho cô mặc.Mỗi ngày Tú Triết đều cho người mang đồ mới giặt tới c

ho Minh.Minh cười đáp lại,vì đã lâu lắm rồi cô mới nhìn thấy 1 người nào khác ngoài tên khốn đó.

“Quần áo của cô!” cô giúp việc lịch sự,cười nói.

“Cám ơn chị!Ah chị có thể chờ em 1 chút ko?”

“Dạ?”

“Đừng dạ.Em nghĩ chị bằng tuổi chị gái em!” Minh tươi cười quay lại phòng tắm,cô nói vọng ra “Em sắp xong rồi chị đợi 1 chút thôi!Chị cứ ngồi xem ti vi cũng được!”

Cô giúp việc vô cùng bối rối “Minh ah..”

Một lúc sau Minh khệ nệ bê ra 1 chậu quần áo vừa giặt xong.Cô đặt xuống sàn lấy tay đang ướt quệt mặt “Em giặt xong rồi!Chị có thể mang ra sân phơi giúp em được ko?”

Cô giúp việc đứng sững, “Cậu chủ sẽ giết tôi mất!!Ko được để cô làm việc này đâu!”

Minh tươi cười nháy mắt “Chị đừng lo!Đây là bí mật.Hắn ta sẽ ko biết đâu!”

Cô giúp việc đành bê chậu đồ ra đóng cửa lại,cô khẽ cười vì có vẻ cô gái này thật sự rất dễ mến.Minh bắt tay vào ngồi vô bàn đánh chén bữa trưa của mình.Ko có gã phiến toái thật là tốt.Nhưng khi đưa đũa lên miệng cô lại khựng lại.Bình thường những bữa cơm của mấy ngày nay,hắn luôn đưa đũa cho cô,khi cô gắp miếng đầu tiên hắn luôn nhìn cô chăm chăm như xem cô có thấy ngon miệng ko.Gạt bỏ ra khỏi đầu 1 chút thoáng qua về hắn cô tiếp tục ăn,nhưng chẳng may trong bát nước chấm có chút ớt,Minh nhăn mặt.Cô ăn cay ko giỏi,thông thường cô rất ít ăn đồ cay,đặc biệt là nước chấm cô ko bao giờ dùng tới ớt.Minh cầm lấy chiếc cốc,trong cốc ko có nước.Tuy chỉ mới ăn với nhau vài bữa cơm,nhưng Tú Triết cũng phát hiện Minh luôn cần 1 cốc nước trong bữa cơm,cho nên anh ta luôn rót sẵn.Đột nhiên Minh cảm giác,hình như chỉ là hình như thôi..có phải hắn đang cố tình chăm sóc cô hay ko.Ko,ko thể nào.Chắc chắn là ko phải rồi.Chắc chắn là ko phải.Bởi vì hắn là xã hội đen,hắn là loại người ko có nhân tính.Hơn nữa ko thể có lý do nào khiến hắn phải chăm sóc cho cô.Cô ko phải loại người có thể khiến người ta yêu mếm mình.

Minh là 1 người khá nhạy cảm với những mối quan hệ của người khác,cô nhận biết rất dễ khi chị cô để ý 1 ai đó,hoặc 1 ai đó có ý với chị cô.Nhưng với những người có ý với cô thì cô lại hoàn toàn ko có chút khái niệm nào hết.Nói cô quá khờ khạo cũng được,nhưng nên nói là cô quá ngây thơ.Vì cô nghĩ rằng cô quá thiếu nữ tính,hay hoàn toàn ko xinh xắn để có thể trở thành mục tiêu của 1 ai đó.Có 1 vài người luôn nhìn ngắm cô từ xa,nhưng cô lại hoàn toàn ko để ý.Có 1 vài người đi qua đi lại nơi cô vẫn thường ngồi,nhưng đối với cô đó chỉ là những người đi qua,có những người đôi khi chạy tới đưa cho cô 1 lon nước,hay 1 vài thứ đồ ăn vặt.Cô chỉ coi đó là những người thật là tốt bụng.Cô có nụ cười tươi,đôi mắt sáng,gương mặt ưa nhìn.Nhưng cô lại hoàn toàn ko cho đó là điều mình có.Minh là vậy,cho nên tới khi đã học đại học,nhưng cô vẫn chỉ là 1 cô bé chưa lớn,ko hề nghĩ về tình yêu,và cũng ko cho rằng tình yêu dành cho mình.

Sau khi đã tận hưởng xong bữa trưa ngon lành,Minh nằm dài xuống chiếc ghế.Xoa xoa chiếc bụng.Chiều nay cô nên làm gì nhỉ.Cô biết chắc cô ko thể ra khỏi phòng,vì hắn ta đã dặn người khác khóa cửa rồi.Minh khẽ vặn mình,ngước ra cửa sổ,cô tiến tới chiếc giường,ngồi dựa mình vào khung kính.Ngoài kia gió đang vui đùa với những lùm cây,cuộc sống đang tiếp diễn,ở nơi nào đó,chị gái cô đang làm gì?Mọi người đang làm gì?Và..hắn ta đang làm gì?Hình như chỉ có cuộc sống của cô như đang ngừng trôi vậy.Nhắm mắt lại và tưởng tượng,giá như cô được ra khỏi đây.

Hà Nội vẫn còn hơi nóng nồn của những con đường nhựa tấp nập người qua lại,ánh đèn pha len vào những con đường phố cổ,rêu phong và hiện đại,Hà Nội vặn mình trong cái ko khí ồn ã đó.Thông thường anh thích những nơi nhộn nhịp hơn là những thứ yên tĩnh.Ngồi trong phòng mình,nhìn ra cửa sổ những ánh đèn đang di động,bất giác anh tự hỏi giờ này cô đang làm gì?

Cốc .. Cốc.. Cốc …

“Vào đi!” Tú Triết nói,giọng lạnh băng.

“Đại ca,anh có muốn ra ngoài vui chơi 1 chút ko?” Luân hỏi tay sóng lại cổ áo vét của mình.

“Đi đâu?” Tú Triết nói giọng mơ hồ.

“Đi kiếm 1 vài em và tìm vài chỗ vui vẻ!” Luân nói với gương mặt hớn hở.

“Để làm gì?” Triết vẫn hỏi 1 cách thờ ơ.

“Để vui vẻ..” Luân ngập ngừng bắt đầu khó hiểu với vẻ mặt của đại ca.

“Vui vẻ?” Tú Triết lơ mơ như người mất hồn,giờ tâm trí của anh đang ở 1 nơi khác.Một nơi hoàn toàn khác với khung cảnh này.Đột nhiên anh cảm thấy mơ hồ,ko còn mùi hương nhẹ nhẹ mỗi khi anh vùi mình vào chăn,ko còn những bữa cơm ngon miệng,ko còn việc đuổi bắt theo cô cả ngày,ko còn những buổi sáng tỉnh dậy nhìn thấy gương mặt vẫn còn đang mơ màng của cô.Đột nhiên tất cả làm cho anh cảm thấy mơ hồ,giống như thể đây ko phải cuộc sống của anh vậy.

“Nam mới nói với em 1 chỗ hay lắm.Có rất nhiều em xinh xắn lại biết chiều lòng người!” Luân nói giọng bỡn cợt.

“Chiều lòng người?” Tú Triết hỏi, “Làm sao để chiều được lòng người?”

“Dạ?Cái đó..cái đó..chắc mấy cô gái đó mới rõ được..” Luân trả lời đầy vẻ bối rối.

“Vậy thì đi!” Tú Triết nhấc người khỏi ghế.Anh muốn xem xem làm thế nào để chiều lòng người,hơn nữa nếu ko ra khỏi đây thì có lẽ anh sẽ tìm cách để trở về nơi đó mất.

Cửa căn phòng bật mở,5 cô gái ăn mặc vô cùng thiếu vải bước vào,len vào ngồi giữa 3 chàng trai.Tú Triết ko buồn quay đầu lấy 1 lần,thậm trí anh ko thèm liếc mắt ngó sang tới 1 lần.Anh ngồi đó,nhìn họ ưỡn ẹo,mời anh rượu,đon đả và vòng bàn tay mân mê trên thân thể anh.Ko phản ứng,quá nhàn chán và rẻ tiền.Bàn tay của họ quá thô,móng tay thì trông như quái vật,còn cái mặt.Trông vừa giống ác thú vừa giống phù thủy,trát gì mà thấy ghê.Cơ thể thì béo núc ních như đống xúc xích nhìn đã thấy ớn rồi.Thật ra mà nói những cô gái vừa bước vào đều thuộc tầm cỡ người mẫu,ko quá gầy cũng ko quá béo,có mông,có eo,có ngực.Nhưng ko rõ tại sao giờ với anh các cô thật sự ko khác gì đóng thịt thủ.Mỗi khi bàn tay họ chạm vào người anh,anh lại nhớ bàn tay nhỏ xíu của cô,mềm mại và thơm mùi sữa.Mỗi 1 lần họ dựa dẫm vào anh,anh chỉ ngửi thấy 1 mùi nước hoa nồng nặc tới nhức đầu.Mỗi khi họ khoe khoang với anh thân thể của họ,anh lại nhớ tới thân hình nhỏ bé của cô trong bộ quần áo ngủ rộng thùng thình với bờ vai gầy của cô,làn da trắng nõn nà,mềm mại..

“Ôi sao anh ko đợi em cùng uống với.Uống gì mà nhanh vậy?” cô gái mơn trớn vuốt nhẹ từ mang tai anh xuống cổ áo.

Anh lại uống thêm ly nữa,ko nói gì.Cảm giác này là gì nhỉ,thật sự ngay từ khi ko thấy được cô ta trong tầm mắt thì tâm trạng anh đột nhiên trong lòng anh đã thấy lo lắng rồi,cảm giác bồn chồn mà anh ko bao giờ có được từ trước tới nay.Tại sao nhỉ?Thật ra cô ta là gì mà có thể khiến anh lo lắng như thế này?Và giờ vì cô ta,tất cả những người khác trở thành xấu xí.Cô ta thật là 1 con quỉ xấu xa.Vô cùng xấu xa.

Anh giữ chặt lại bàn tay mân mê xuống cổ anh sâu hơn,cô gái nhìn anh,gương mặt lạnh lùng của anh có sức thu hút tới kì lạ.Cô gái khẽ nhướng cổ lên,đợi chờ 1 nụ hôn dù lạnh băng cũng được.Nhưng tất cả chỉ là sự thờ ơ của anh,anh dứt mạnh tay cô ra,và đứng dậy.

“Đại ca anh đi đâu vậy?” Nam và Luân bỏ vội cốc rượu đang dang dở.Khẽ nhấc người dậy khỏi ghế.

“Hai cậu cứ ở lại đi.Tôi về trước!”

Nhìn theo bóng dáng Tú Triết lướt qua cửa,Nam và Luân chỉ còn biết quay lại nhìn nhau.Từ lúc nào mà đại ca trở thành 1 người ko có nhu cầu như vậy nhỉ?Từ lúc nào mà anh ta lại ko thích những cuộc chơi bằng việc ngồi ở nhà.

Lái xe vào sân,đóng rầm cửa lại và lên nhà.Việc đầu tiên anh làm là tìm chiếc điện thoại.Anh nhấc ống nghe lên,quay số.Người vú già nhấc máy ở đầu dây.

“Cô ấy thế nào rồi?” anh hỏi giọng anh trầm xuống.Một chút lo lắng hiện lên,liệu cô ấy có chạy mất rồi ko?Ko có anh thì anh sẽ cứu con ngốc muốn chạy trốn còn đi cứu người đây?Ai sẽ cứu 1 kẻ ko biết bơi còn dám lao xuống sông cứu người khác đây?

“Cô ấy vừa dùng xong bữa tối.Nhưng..” bà vú hơi ngập ngừng.

“Có chuyện gì sao?” Tú Triết lo lắng.

“Cô ấy đang dọn dẹp lại phòng của cậu.”

“Dọn dẹp?” Tú Triết hỏi lại giọng đầy bất ngờ.

“Vâng.Tôi rất muốn làm nhưng cô ấy ko cho chúng tôi làm!” bà nói giọng hơi thấp xuống.

“Được rồi!Gọi cô ấy ra nghe điện thoại cho tôi!” Tú Triết nói với giọng đanh lại.

Người vú già đành cầm chiếc điện thoại chạy dọc hành lang tới trước cửa phòng của anh.Bà tra chìa khóa vào và mở cửa.Minh đang đứng trên giường cố gỡ tấm rèm cửa xuống,thấy tiếng động cô quay người lại.

“Điện thoại của cậu chủ!” bà vú nói đưa điện thoại cho cô.Cô nhăn mặt và lắc đầu ý là cô ko muốn nói chuyện.Nhưng với ánh mắt tha thiết như thể “Nếu cô ko nghe thì cậu chủ sẽ ko để tôi yên đâu!!” Minh đành miễn cưỡng cầm lấy máy.

“Alo!” Tú Triết nói hy vọng đợi hồi âm,nhưng anh biết rằng sẽ ko có hồi âm “Vẫn ko muốn nói chuyện sao?”

“…” cô vẫn im lặng,1tay cầm ống nghe và 1 tay chống hông tỏ vẻ khó chịu.

“Cả ngày nay cô đã làm gì?Ăn tối chưa?Cô đang làm gì vậy?Tôi nghe người ta nói,cô đang dọn dẹp phải ko?Ko phải đã bảo cô ko cần phải dọn sao?Đừng có làm phòng tôi rối tung lên đấy!” dường như mọi câu nói của anh đều tuôn ra hoàn toàn ko thể giữ lại.Cũng ko biết tại sao anh trở nên nhiều lời và lúng túng khi nói chuyện điện thoại với cô.Và nhất là khi rõ ràng chỉ có 1 mình anh đang độc thoại.Nhưng anh lại ko muốn cúp máy.Ít ra thì anh biết chắc rằng cô vẫn đang ở đó,trong căn phòng của anh.

Cầm ống nghe 1 cách miễn cưỡng,Minh chẳng thích phải nói chuyện với anh 1 chút nào,nhưng bà giúp việc lại khiến cô khó bề từ chối.Cô cứ kệ cho anh muốn nói gì thì nói,cô ko để tâm lắm tới những lời nói bâng cua của anh.Chỉ cảm thấy chút bực bội vì sao bỗng nhiên anh lại nói quá nhiều như thế.Ngồi xuống giường vẫn cầm ống nghe áp vào tai,cô đang ước giá như bà giúp việc ko có ở đây chắc cô sẽ úp chiếc điện thoại xuống,mặc kệ cho hắn tự nói chuyện 1 mình.Nhưng bỗng nhiên hắn dừng lại..Cô nghe thấy từ đầu dây bên kia tiếng hắn thở ra 1 hơi rất mạnh,rồi im lặng vài giây..Và..

“Tôi nghĩ là tôi sẽ về sớm..để..” Tú Triết ngập ngừng rồi dường như tiếng nói của anh bị nuốt vào trong.. “Thôi muộn rồi!Ngủ ngon!”,anh bối rồi rồi cúp máy thật nhanh.Ở đầu dây bên kia Minh nhìn cái điện thoại với vẻ mặt quái lạ,hắn ta muốn nói gì nhỉ,cô hoàn toàn nghe ko rõ.Còn lúc này có 1 người đang dự

a người vào ghế,với nhịp tim đập dồn dập.Cuối cùng vẫn ko thể nói ra câu “để gặp em,vì tôi nhớ em!”.Đột nhiên anh cảm thấy mình thật nực cười.Từng này tuổi đầu chưa bao giờ anh trở nên bối rối thế này.Cũng chưa bao giờ trở thành vô dụng thế này.Đứng dậy khỏi ghế,anh bước vào phòng tắm dội nước lạnh cho cái đầu của mình bớt mê muội.Con gái chỉ là món hàng hóa trong tay anh,anh có thể có bao nhiêu tùy thích,dù có là ai đi chăng nữa.Ko nhớ thương,ko tình cảm,họ là sinh vật chỉ chạy theo đồng tiền và anh là người sẽ kiếm tiền từ sự thực dụng của họ.Cuộc sống là thế,anh đã gặp quá nhiều phụ nữ,tìm mọi cách để lấy những người đàn ông giàu có,mồi chài và giả đò.Nhưng còn cô gái đó thì lại thật kì lạ,ngang bướng và ngỗ ngược.Anh chưa gặp cô gái nào lại ngang ngạnh tới vậy.Anh nhốt cô ko biết bao nhiêu lần,hành hạ cô,thậm trí có lần trong cơn giận dữ anh còn đánh cô,nhưng cô ta vẫn hoàn toàn ko sợ anh,cô ta vẫn cứ nhìn thẳng vào mắt anh mỗi khi nói chuyện,điều đó làm cho anh bỗng cảm thấy mình thật tệ.Có vẻ như anh làm sai quá nhiều,nên mỗi khi nhìn vào đôi mắt sáng của cô thì anh lại thấy mình trở thành nhỏ bé.Đôi khi chỉ đôi khi thôi,anh hoàn toàn quên mất cô chỉ là 1 món hàng mà anh mua về.Và đôi khi,cũng chỉ là đôi khi thôi anh tự nói với mình rằng anh ko hề cần cô ấy 1 chút nào cho 1 giấc ngủ ngon,cho 1 bữa ăn ấm cúng..Nhưng rồi tất cả những cái đôi khi ấy trở thành cố hữu.Cứ đôi khi rồi trở thành thường nhật.

Hoàn toàn ko biết tới những suy nghĩ rối như tơ vò của Tú Triết,hoàn toàn ko biết cái hít sâu rồi thở mạnh ra chỉ để lấy thêm can đảm của anh,hoàn toàn ko biết câu nói nghẹn lại ko thể thoát ra khỏi cuống họng của anh,cô hoàn toàn ko biết rất nhiều thứ.Sau cuộc điện thoại của hắn,bà giúp việc cầm chiếc điện thoại mang ra ngoài ngay lập tức,ko để cô kịp bấm dù chỉ 1 con số nào.Đúng là dân chuyên nghiệp,hành động cũng thật cẩn mật.Minh nghĩ vậy nhìn cánh cửa vừa được đóng kín.Rồi cô quay người lại bước trên chiếc giường với tay hạ bức màn cửa xuống.Ôm bức màn mang vào phòng tắm,thả vào cái chậu to tướng,cô mở nước ra rồi ra phòng ngoài,mở chiếc tủ của anh,hy vọng tìm thấy 1 tấm màn hay gì đó.Nhưng Minh hoàn toàn sững sờ,con mắt cô như sắp lồi ra khỏi tròng.Trước mặt cô nếu nói là 1 bãi chiến trường thì còn quá nhẹ.Làm sao mà trong cái tủ quần áo lại có thể bề bộn thế này chứ.Nào bít tất đã bốc mùi nồng nặc,chiếc áo toàn mồ hôi đang tỏa hương,những bộ vét được vứt lung tung trong cái ngăn tủ mà bên ngoài trong thật sạch sẽ..1 sự bê bối tuyệt đối,cô tự hỏi làm sao anh ta có thể gây ra khung cảnh hỗn loạn này,thật đáng nể.Đi vào phòng tắm khóa vòi nước lại,cô sắn tay áo vào việc dọn dẹp lại chiếc tủ.Công việc này khá là vất vả,Minh thức cả đêm chỉ để giặt cái đống đồ hỗn độn của hắn ta.Cô còn mang chút nước hoa ra xịt trong tủ,hy vọng khử đi cái mùi “sát khí” mà hắn để lại.Khi dọn dẹp xong thì mặt trời đã lên thật cao.Có người bước vào,là 1 cô hầu gái mang bữa sáng tới cho cô.Trước khi đi Tú Triết có dặn dò kĩ phải cho cô ăn đầy đủ,ko được để cô bỏ bữa.Thường thì Minh ăn khá là ít,ko phải vì cơm ko ngon,mà bởi vì từ nhỏ cô đã ko phải dạng ăn nhiều,đặc biệt thói quen làm việc bán mạng của cô thường khiến cho những bữa ăn bị quên lãng,tới khi cô nhận ra cơn đói thì có vẻ như đã quá muộn rồi.Minh thường bỏ bữa mỗi khi ko có chị gái cô ở cạnh,tật lười ăn cố hữu của cô như 1 căn bệnh nan y mà chẳng ai có thể chữa được.Nhưng có 1 điều khá kì lạ,cô rất giỏi ăn vặt,nhất là đồ ngọt,cô có thể ăn cả 1 ổ bánh gato thật to,trong nhà cô luôn có những đồ ăn linh tinh và rất nhiều kẹo.Cô là 1 con sâu hảo ngọt,vì thế cho nên cô từng khốn khổ rất nhiều lần vì mấy cái răng sâu.Nhưng dù cho cô hay ăn đồ ngọt,và rất hay ăn đêm thì cô lại hoàn toàn ko thể nào béo lên được.Đó là điều mà chị cô vẫn hay thắc mắc nhất.Tuy mỗi bữa cơm cô ăn ko nhiều,nhưng thông thường cũng ko quá ít.Bù lại cô ăn rất nhiều bánh kẹo,chocolate,và những thứ kem nhiều chất béo nhưng người cô thì cứ gầy như thể cô đói ăn vậy.Đôi khi Nguyệt thường tức giận vì điều đó,trong khi cô phải cố gắng để ko tăng cân thì Minh cứ ăn những gì cô thích mà chẳng béo lên chút nào.

Vui vẻ và sảng khoái Minh vươn vai 1 cái,cô quay lại tươi cười với cô giúp việc.Người giúp việc choáng ngợp trước nụ cười rạng ngời của cô,cô trở nên lúng túng và bất giác miệng cô nở 1 nụ cười từ lúc nào.Minh là 1 người rất dễ tính,những người giúp việc trong cái gia đình xã hội đen này chưa bao giờ được nhận 1 nụ cười từ bất cứ người chủ nào.Họ luôn có bộ mặt sát khí,lạnh băng và luôn miệng ra lệnh.Chứ ko phải tươi cười giống như cô gái này.Cô giúp việc tự nhủ thầm,thật đáng tiếc nếu cứ nhốt cô ấy trong này.Thu dọn bữa sáng cho Minh xong,cô mang hộ Minh đống đồ ra ngoài phơi.Khép cửa lại và lắc đầu.Có lẽ cô ấy phải thức cả đêm mới làm xong đống công việc này.

Ăn xong bữa sáng,Minh bắt đầu thấy mi mắt của mình nặng xuống.Cô gối đầu lên thành chiếc ghế,từ từ từ từ chìm vào giấc ngủ.

“Đại ca tại sao lại nóng vội như vậy?” Luân hỏi “Chúng ta vừa về thành phố chưa tới 2 ngày.Công việc cũng xong rồi,vui chơi chút đã!”

Tú Triết ko nói câu gì,chỉ khẽ liếc Luân 1 cái làm cho hắn lạnh cả sống lưng rồi im bật.Nam ngồi bên cạnh cũng được hưởng chút gió buốt,bèn vội vàng mau miệng.

“Đại ca có chuyện gì đang suy nghĩ?”

Tú Triết vẫn im lặng,một lúc mới nói “Có nói các cậu cũng ko biết được.”

“Thì đại ca cứ nói ra đi chúng em mới biết được có giúp được hay ko chứ!” Luân nói “Chúng ta quen nhau lâu như vậy,có chuyện gì mà chúng em ko cùng gánh với đại ca.Anh cứ nói đi.Chuyện gì chúng em cũng sẽ làm.” Vỗ mạnh vào ngực mình,Luân nói đầy chắc chắn.

Tú Triết có chút ngập ngừng.Nhìn ra ngoài cửa xe 1 lúc,anh bắt đầu nói “Làm thế nào mới có thể lấy lòng 1 cô gái!”

Kít….

Tú Triết hơi dúi người về phía trước theo quán tính của xe,Nam vừa phanh gấp lại ngay sau khi nghe câu hỏi vừa rồi,Luân cũng hơi nghiêng ngả nhưng ko còn quan trọng,anh vẫn đang chăm chăm nhìn vào đại ca của mình với anh mắt hoang mang và sửng sốt.

“Đi kiểu gì vậy?” Tú Triết bực bội nói.

“Đại ca,anh muốn lấy lòng cô gái nào vậy?” Luân hỏi ngỡ ngàng nhưng trong lòng đã có chủ ý,chỉ là muốn xác nhận rõ hơn mà thôi.

“Ko ai cả.” Tú Triết lạnh lùng quay đi,ko thèm nhìn vào mặt Luân “Chỉ hơi tò mò thôi!” anh nói như để chữa cháy cho câu hỏi ko nên có của mình.

Nam và Luân khẽ trao nhau 1 cái liếc mắt lén lút,rồi Nam nói “Lấy lòng con gái có gì là khó đâu!”

“Phải đấy với con gái chỉ cần dỗ ngọt 1 chút là đã ăn được rồi!” Luân thêm vào.

“Dỗ ngọt?” Tú Triết quay đầu lại nhìn 2 tên đệ tử vẻ mặt muốn biết nhiều hơn.

“Thì ví dụ như mua cho họ đồ trang sức,quần áo đắt tiền..Em chỉ cần mua cho họ vài đồ hàng hiệu thế là họ theo em liền.Đến cô khó tính nhất cũng chỉ cần mua cho đến cái vòng cổ thứ 3 là đổ rồi.” Luân nói tự tin vỗ ngực.

Tú Triết trầm ngâm đặt tay lên cằm suy nghĩ,1 lúc anh nói “Đến Parkson đi!”

6h30′

“Đại ca,mua vậy là đủ rồi.Anh còn muốn mua bao nhiêu nữa?” Nam nói giọng nài nỉ,trên tay anh đang cầm tổng cộng là 7 chiếc túi trong đó chứa đến 5 chiếc váy và 3 chiếc quần,3 cái áo.Lúc này Tú Triết vẫn đang tiếp tục tiến quân vào hàng trang sức.

“Ko phải còn chưa mua trang sức với giầy sao?” Tú Triết nói,vẫn tiếp tục bước đi.Luân vs Nam vội vàng chạy theo,họ ngán ngẩm nhìn nhau.Lần đầu tiên họ thấy đại ca đi mua đồ cho con gái,lại còn mua tới độ tay nọ phải xách tay kia cũng xách mà vẫn còn muốn mua tiếp.Thông thường Tú Triết ko mấy hứng thú với mua sắm.Có thi thoảng vào cửa hàng mua vài bộ vét,thắt lưng đồng hồ,giầy.Nhưng thường anh chỉ nói mẫu và số,chứ ko mấy khi muốn lang thang nơi nọ nơi kia.

Vừa bước chân vào cửa 1 cô nhân viên trẻ với chiếc váy zip ngắn đã niềm nở ra chào đón.Nam và Luân nhìn cô cười còn Tú Triết đi thẳng luôn qua mặt cô vào trong cửa hàng.Khuôn mặt anh lạnh lùng.Trọn 2 bộ nữ trang với đá màu xanh biển rất đẹp ko biết tại sao anh thấy cô rất hợp với màu xanh biển.Sau khi trả tiền,anh đi ra cửa bỗng anh dừng lại,bày ở bàn ngoài cùng là 1 sợi dây mảnh,với chiếc mặt dây hình con mèo đang nhón chân như vừa nhảy xuống đất chiếc đuôi của nó vổng lên rất điệu đàng,hai mắt chú mèo được đính những viên đá đen óng ả,trên cổ mèo là 1 viên ngọc xanh biển sẫm,chú mèo đang nhón chân đứng trên 1 hình mặt trăng lưỡi liềm được làm bằng những đường cong,ở hai đầu mặt trăng nối với sợi dây.Tú Triết dừng lại.Chỉ tay vào tủ kính.Cô bán hàng chạy nhanh lại mở tủ ra đưa anh xem sợi dây.Nhìn nó 1 cách đắm đuối,con mèo nhỏ thật sự rất giống cô.

“Gói cho tôi sợi dây này!” anh nói,rút ví ra để trả tiền.

Nam và Luân tiến tới đứng sau lưng anh,nhìn sợi dây và thầm nghĩ, “Đại ca mình chết chắc rồi!!”

Minh khẽ trở mình trên ghế,bữa tối làm cho cô trở nên nặng nề,nhìn căn phòng sạch sẽ cô mỉm cười.Nhưng sau khi dọn dẹp xong hết rồi thì cô lại chẳng có việc gì để làm nữa.Một cảm giác nhàn chán ập tới như thường nhật.Cô ước gì cô có việc gì đó làm.Nhìn chiếc bàn làm việc với cái giá sách là nơi sạch sẽ nhất trong căn phòng,cô bĩu môi “Đúng là chỉ để trưng cho đẹp.Hắn ta thì đọc sách gì chứ!” nhưng ko phải ý tồi cho 1 quyền sách.Bật tivi chương trình hoạt hình Minh tiến tới lấy 1 quyển sách,ngồi phịch xuống ghế cô nhìn chiếc tivi “Lại chiếu lại nữa rồi!” Minh khẽ bĩu môi.Minh có thể xem là 1 cô gái kì lạ,nếu bạn hỏi cô về sở thích bạn sẽ nhận được những câu trả lời thế này:

Màu ưa thích : Đen,trắng,xanh biển.

Món ăn ưa thích : Bánh kẹo,kem,đồ ngọt..

Sở thích : ăn đồ ngọt,và xem truyền hình.

Chương trình yêu thích : Cartoon net world,Disney channel..

Sách ưa thích : Truyện tranh..

Trái với vẻ ngoài ngang bướng và khó bảo của mình,thật sự Minh chỉ là 1 đứa trẻ với đống sở thích ngớ ngẩn của cô.Nhớ lại hồi học cấp 1,trong giờ kiểm tra cô đã cho bạn chép toàn bộ bài chỉ để đổi lấy 1 cái kẹo que.Sau đó thì cô bị phạt viết bảng kiểm điểm và mẹ cô đã cho cô 1 trận no đòn.Lên cấp 2 thì có 1 cậu bạn vì rất thích cô lúc nào cũng cho cô kẹo,nên Minh suốt ngày lẽo đẽo theo cậu ta,cho tới khi cậu ta chuyển trường.Lên cấp ba,mỗi lần chị cô muốn nhờ cô làm chuyện gì thì chỉ cầ

n 1 chiếc kẹo que thật to,hay 1 ổ bánh kem pháp là thế nào Minh cũng làm hết mọi việc ko ca thán.Cho nên mới nói,cô thật ra là 1 người rất dễ dụ dỗ,vì cô là tín đồ của đồ ngọt.Nhưng cô lại giấu khá kỹ điều này.Vì từ khi cô bắt đầu học cấp 3 mọi chuyện trở nên khó khăn hơn nếu có 1 vài kẻ cơ hội muốn lợi dụng sở thích của cô.Giống như có lần đó là vào giữa học kỳ 2 của lớp 10,có 1 cậu bạn đã tặng cô 1 cái kẹo,mà cái thói cứ ai cho Minh kẹo thì Minh nghĩ người đó rất tốt,cô rất quí người đó.(Cô ta có cái suy nghĩ ngây thơ vậy đó =.=’ ) Nên khi cậu ta hỏi cô “cậu có quí tớ ko?” thì cô gập đầu cái rụp.Và rỗi đến một ngày kia,cậu bạn nhỏ ngây thơ nghĩ rằng cần có 1 bước tiến cho tình cảm của mình,thế là cậu ta tiến lại gần gương mặt của Minh,gần hơn,và gần hơn … Câu chuyện kết thúc bằng 1 cú trời giáng vào mặt cậu ta và từ đó Minh trở nên cảnh giác với những từ như “quí”,”yêu”,”thích”.

Một thói quen nữa của cô đó là luôn bật ti vi hay 1 thứ nào đó có thể phát tiếng động khi cô ở nhà,dù có thể cô ko xem.Cũng có thể tại cô cần nghe tiếng người nào đó khác ngoài mình mỗi khi cô ở nhà 1 mình,có lẽ là 1 sự khỏa lấp đi nỗi cô đơn.

Cô ngồi khoanh 2 chân lại trên ghế,đặt quyển sách lên đùi và bắt đầu đọc.Quyển sách có tên là “Ranh giới giữa sinh và tử.Cách vượt rào cản và hướng tới thành công.” Dù quyển sách mang chủ đề kinh tế,thêm cái bìa cũng khá là học thức,với 1 hình bóng người đàn ông đeo kính màu đen trên nên bìa trắng,những dòng chữ thuộc dạng chữ mộc gọn,đơn điệu nhưng hiệu quả hợp với chủ đề kinh tế cần nhanh nhẹn và tháo vát được viết màu xanh lá nhạt,còn riêng chữ thành công lại là 1 màu khác và kích thước hơi to hơn.Có lẽ tại bị mẫm cảm với bố cục và sắp đặt nên mỗi lần nhìn tới cuốn sách là y như rằng cô lại nghĩ ngay đến style chữ và màu sắc.Mở cuốn sách ra đọc mấy mớ lý thuyết hoàn toàn lạ hoắc về kinh tế.Cô tự nói với mình “Hèn gì hắn ko đụng lấy 1 lần.” Những ý tưởng và kinh nghiệm trong cuốn sách tuy trải ra 1 cách rất cởi mở và có vẻ thân thiện,nhưng vẫn cứ làm cho 1 người như cô thấy nhàm chán và khô cứng.Đang ngồi lấy tay che miệng ngáp thì Minh thấy cửa phòng bật mở.Cô quay đầu nhìn ra phía cửa,khuôn mặt chán nản trở thành khó chịu.

Tú Triết đứng ở cửa,tay vẫn chưa buông tay nắm cửa ra,1 chân vẫn trong tư thế đang bước,anh đứng trên ngưỡng cửa nhìn cô.Theo sau là Nam và Luân với 1 mớ túi sách đang nhăn nhó vì mệt mỏi phải chạy xe mấy tiếng đồng hồ ko ngủ để về tới đây.Căn phòng bỗng trở nên im lặng lạ thường,chỉ còn nghe tiếng những chiếc túi va vào nhau sột soạt,và tiếng chiếc đồng hồ trên tường kêu tích tắc từng giây đều đặn.

Giờ đã là 2 giờ sáng.Nam và Luân như trút được gánh nặng,họ đặt mớ túi ngay cửa phòng,rồi lẹ làng quay người trở về phòng mình.Quá mệt mỏi trong 1 chuyến đi xuyên đêm chỉ để hộc tốc về đây theo ý đại ca của họ.Điều họ muốn nhất bây giờ là về phòng tắm 1 trận rồi lăn đùng ra giường ko cần biết tới ngày mai.

Nam và Luân đi khỏi càng làm cho căn phòng trở nên im lặng hơn bao giờ hết,Minh quay đầu lại vào cuốn sách chán ngắt đang đọc dở,Tú Triết thì bước nốt bước chân còn dang dở vào phòng và đóng cửa lại.

“Sao vẫn chưa ngủ?” anh hỏi giọng hơi trầm xuống.

Minh vẫn tiếp tục đọc cuốn sách,vì cô nghĩ cuốn sách này xem ra còn thú vị hơn nhiều so với việc nói chuyện với hắn ta.Cô lật trang sách,cũng ko buồn quay sang nhìn anh lấy 1 cái.

Đứng gần chiếc cửa 1 lúc,anh cảm giác lúng túng thật sự.Chợt nghĩ tới điều mà Nam và Luân nói anh cúi xuống cầm mớ túi đang để dưới đất giơ lên nói với Minh “Tôi mua cho cô ít đồ!”

Minh vẫn tiếp tục đọc đến trang tiếp theo,cô ko buồn ngẩng đầu lên nhìn anh.Anh bắt đầu ngồi xuống bên cạnh cô trên chiếc ghế sofa và lôi trong túi ra những thứ mình mua được “Đẹp ko?” giơ lên 1 chiếc váy trắng có những bông hoa nhỏ liti màu đen,với 1 dải lụa đen thắp ngang ngực lên cho cô anh cố nặn ra 1 nụ cười gượng gạo.A đã tưởng tượng nếu cô mặc chiếc váy này thật sự sẽ rất đẹp.Cô vẫn tiếp tục giở sách.Anh lại lấy 1 món khác,rồi từng món từng món được mang ra trải đầy trên bàn,nhưng Minh vẫn ko buồn nhìn lấy 1 lần.Anh bắt đầu mất kiên nhẫn.Nên sợi dây truyền cuối cùng anh đã ko mang ra nữa.Bàn tay anh nắm chặt lại,hàm răng anh nghiến chặt.Anh bật dậy khỏi ghế sofa,đi vào phòng tắm.

Khi cánh cửa phòng tắm đóng lại,Minh ngước mặt lên nhìn về chiếc cửa “Thật tội nghiệp!” cô nói khẽ nhìn cánh cửa vẻ thông cảm,quay lại bàn nhìn những bộ quần áo để ở bàn,cô biết chắc những món đồ này rất đắt tiền,nhưng mà đồ đắt tiền lại ko phải sở thích của cô. “Hắn ta đúng là thừa tiền thật.Mua những thứ này làm gì ko biết!” cô lắc đầu nhìn mớ quần áo đẹp đẽ trước mặt và gấp quyển sách lại,cô nằm xuống ghế sofa nhắm mắt lại.Tốt nhất là ko nên thức thêm nữa,nếu ko ai mà biết hắn sẽ nổi điên như thế nào.Nhẹ nhàng thì hắn đánh cô bằng thắt lưng,còn nặng hơn thì …. Tốt nhất là ko nghĩ tới nữa.Càng nghĩ càng khó chịu mà..

=>___

Bước ra khỏi phòng tắm với chiếc khăn quấn ngang thắt lưng,anh nhìn thấy tấm lưng gầy của cô đang nằm thiêm thiếp trên sofa.Cô quay người vào trong thành ghế để chắc rằng sẽ ko phải vô tình nhìn thấy anh dù chỉ 1 lần.Ngồi phịch xuống chiếc ghế mệt mỏi,lấy 1 lon bia trong chiếc tủ lạnh nhỏ trong phòng,anh bật nắp và uống 1 hớp “Mẹ kiếp!Thế mà bào chỉ cần dỗ ngọt!” anh lẩm bẩm “Hoàn toàn chẳng hiệu quả gì hết!” nhìn cô 1 lần nữa.Anh quyết định tắt đèn đi ngủ.

Nằm trên chiếc giường anh chằn trọc ko thôi,thật sự khi mới bước vào căn phòng,anh tràn đầy hy vọng.Anh đã bị choáng ngợp bởi căn phòng ko rõ tại sao lại toàn 1 mùi hương dịu dàng như mùi hương của cô vậy,nó làm cho anh cảm thấy lâng lâng.Nói cụ thể thì giống như bạn là 1 ông chồng sau 1 ngày mệt mỏi trở về nhà mình,vừa bước vào bên thấy ko khí toàn mùi hương nhẹ dịu của vợ mình,với căn phòng sạch sẽ thơm mùi nắng mới ấm áp dễ chịu.Anh ta đã cảm thấy như vậy đó.Và anh hy vọng cô trở thành 1 người vợ hiền dễ thương sẽ mỉm cười chào đón anh về.Nhưng ko.Cô vẫn hoàn toàn ko nói 1 câu và thậm trí tỏ ra ghét bỏ anh ra mặt.Nằm trong chiếc giường mới được thay ga thơm mùi hương nhẹ nhàng của cô,anh rúc sâu vào gối.Rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.Hôm đó anh mơ thấy mình mặc 1 bộ vét màu đen bóng bẩy,đang đi trên 1 con đường đông đúc người qua lại.Tới 1 ngã tư đèn xanh đèn đỏ,anh dừng lại đợi đèn xanh cho làn người đi bộ,thì anh thấy ở bên đường cô đứng đó,với mái tóc dài xõa tới thắt lưng,cô mặc 1 chiếc áo sơ mi cổ bẻ màu trắng,với 1 chiếc quần bò sẫm bó,cô vãy tay với anh,anh muốn chạy lại phía cô nhưng dòng người quá đông,và 1 chiếc oto chạy vụt qua.Nhìn lại cô đã ko còn đứng ở đó nữa…
Chương Trước/18Chương Sau

Theo Dõi