Chương 1
“Nương, cha đâu rồi ạ?”
Tiểu nữ ngoan ngoãn của ta, tay còn ôm theo con đao dài nửa thước, vừa đi vừa cất giọng non nớt trong trẻo hỏi.
Ta khẽ xoa búi tóc nhỏ trên đầu con bé, ôn nhu đáp:
“Cha con xuống núi mua kẹo hồ lô cho con rồi.”
Nhưng đến tận hoàng hôn, ta vẫn chẳng thấy phu quân trở về.
Thay vào đó, một đội sai dịch cùng binh lính vây kín ngọn núi, ép thẳng về phía sơn trại.
Đám nữ hán tử bên cạnh vội nắm chặt đao thương, nghiêm giọng hỏi ta:
“Đại đương gia, phải làm sao đây? Đám quan binh kia đã bao vây cả núi rồi!”
Ta khựng lại, trong lòng khó hiểu
Không đúng a!
Ta rõ ràng đã tránh khỏi cốt truyện gốc rồi cơ mà!
Lần này ta không hề bắt cóc nam chính!
Thế nhưng, khi ta theo mọi người bước ra xem xét tình hình, lại thấy một viên quan tiến lên trước, cung kính hành lễ với phu quân ta, người vốn yếu đuối, nho nhã như một thư sinh bệnh tật:
“Điện hạ Thái tử, lần này thật khiến ngài chịu khổ rồi.”
Nói xong, hắn còn hung hăng liếc ta một cái đầy cảnh cáo.
Ánh mắt phu quân ta cũng quét tới,
Đôi mắt vốn ôn nhu như nước, giờ lại lạnh lẽo thấu xương, nhìn ta chẳng khác nào nhìn một kẻ xa lạ.
Tim ta khẽ run lên “Không thể nào…!?”
Ai tới nói cho ta biết đi,
vì sao cái vị “thư sinh yếu ớt mất trí nhớ” của ta, lại hóa ra là Thái tử đương triều vậy hả!?
1
Trước khi ta xuyên đến thế giới này, ngọn núi này vốn là một sơn trại khét tiếng tội ác tày trời.
Còn “ta” trong nguyên tác, nhân lúc hỗn loạn đã bắt c //óc nam chính Lý Viễn, khiến hắn và nữ chính Giang Nhược lỡ duyên, từ đó oán h / ận chồng chất.
Không đến mấy năm sau, Lý Viễn dẫn quân tiêu diệt cả sơn trại, lấy lý do là “chứa chấp kẻ s //át hại Thái tử”, khiến toàn trại bị giet sạch, máu chảy thành sông.
Nhưng khi ta xuyên đến đây, mới phát hiện sơn trại này hoàn toàn không như trong sách viết.
Nơi đây không phải ổ tặc cướp của giet người, mà chỉ là chỗ nương thân của những kẻ cùng khổ, nông dân mất đất, phụ nhân mất nhà, trẻ nhỏ đói khát lang thang.
Ban đầu ta định đi ngay, mặc kệ số mệnh, mặc kệ cốt truyện.
Nhưng nhìn đám người đói khổ, ta không nỡ.
Vậy là, dựa vào chút công phu quyền cước, ta đánh bại bọn đầu lĩnh, trở thành Đại đương gia của sơn trại.
Từ đó, ta bắt đầu cải tổ nơi này.
Nam nữ trong trại đều được huấn luyện để tự bảo vệ mình.
Ban ngày thì trồng trọt, săn bắn mưu sinh; trẻ con được dạy thêu thùa, dệt vải, làm mộc để sau này có nghề ổn định.
Thỉnh thoảng, chúng ta “cướp của nhà giàu chia cho kẻ nghèo”, nhưng chỉ nhắm vào những kẻ giàu có mà bất nhân.
Vài năm trôi qua, sơn trại không còn cảnh cướp bóc giet chóc.
Dân làng quanh vùng dần dần không còn e sợ, thậm chí còn lén mang lương thực đến giúp đỡ.
Cuộc sống yên ổn, ấm no, ta cứ nghĩ, như vậy là đủ rồi.
Nhưng đời nào có yên mãi.
Đến tuổi, trong trại bắt đầu xôn xao chuyện “Đại đương gia chưa lấy chồng”.
Theo nguyên tác, năm nay ta lẽ ra sẽ xuống núi và vô tình bắt cóc nam chính, kẻ khoác cẩm y, đang trên đường đến gặp nữ chính.
Cái “vô tình” ấy khiến hắn giận điên, phá hỏng duyên phận đôi chính, còn Thái tử thì bị giet.
Sau đó, Lý Viễn với thân phận tông thất sẽ lên ngôi, rồi huyết tẩy toàn trại, không một ai sống sót.
Mà ta, kẻ hèn nhát sợ chet, sao dám nghịch ý cốt truyện?
Thế là ta né xa hắn, đứng trong bóng tối nhìn nữ chính Giang Nhược cứu nam chính, yên lòng rằng mình đã tránh được tai họa.
Ai ngờ trên đường về, ta lại vô tình nhặt được một người đàn ông hấp hối bên bờ sông.
Hắn ăn mặc như một thư sinh, cả người đẫm máu, đầu gục xuống nước.
Ta vội kéo hắn lên, kiểm tra thấy còn hơi thở, liền cõng thẳng về sơn trại, nhờ thầy lang cứu chữa.
Đợi đến khi nhìn rõ khuôn mặt hắn,
ôi chao, kiếm mi tinh mục, tuấn tú như ngọc, tuấn mỹ tựa Phan An!
Nhưng ta vẫn tự nhủ: “Hoa dại bên đường không được hái.”
Sau khi tỉnh lại, hắn nhìn thấy mình toàn thân quấn băng trắng, kinh ngạc hỏi han, rồi khẽ cúi người cảm tạ:
“Tiểu sinh cảm tạ ân cứu mạng của huynh đài, ngày sau tất báo đáp bằng suối nguồn tri ân.”
Nghe giọng nói ôn hòa ấy, ta lại càng thấy hắn… động lòng người quá mức.
Trong lúc nhất thời, miệng nhanh hơn đầu óc, ta buột miệng nói:
“Hay là… lấy thân báo đáp đi?”
Hắn khựng lại, mặt tái nhợt, ho khan hai tiếng, còn phun ra một ngụm máu.
Ta hoảng hồn, sợ hắn bị ta dọa chet tại chỗ.
Hắn thở gấp, từng chữ chậm rãi nói:
“Tiểu sinh… không có… sở thích Long Dương.”
Lúc ấy ta mới sực nhớ mình đang mặc nam trang!











