Chương Trước/752Chương Sau

Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 16: Thuận tiện xảo trá

Mà thiếu nữ lúc này lại là ngây dại, vẻ mặt không tin nổi, không thể chấp nhận được chính mình cư nhiên bị một tên tiểu khất cái đoạt mất chủy thủ và bị bắt lấy.

Càng không thể tin được tên tiểu khất cái này lại có lá gan lớn như vậy, trước mặt nhiều người như vậy dám làm trò và chiếm tiện nghi nàng!

"Cháu gái này của ta xưa nay quá kiêu căng, có chỗ thất lễ, mong rằng tiểu công tử xin đừng trách."

Thanh âm trầm thấp mà ẩn chứa uy nghi truyền đến, Phượng Cửu ngước mắt nhìn lại, ánh mắt hơi lóe.

Nói chuyện tự nhiên là nam tử trung niên kia, hắn một khi mở miệng không phải là uy hiếp, mà là nhận lỗi. Mặc dù không hài lòng nhưng có thể áp xuống lửa giận trong lòng mà cùng nàng nói chuyện ôn hoà như vậy, thật đúng là bất ngờ a!

"Nguyên lai kiêu căng quá cũng có thể tùy tiện lấy tính mạng người khác? Nếu không phải ta tránh né nhanh, thì phỏng chừng phải đến Diêm Vương điện báo danh đi."

Nàng mắt lạnh liếc nam tử trung niên kia, bên môi hiện lên một mạt cười như không cười: "Tới mà không đáp lại thì thật thất lễ, kỳ thật, ta cũng muốn hảo hảo đáp lễ vị tiểu thư xinh đẹp một chút." Khi nói chuyện, ép chủy thủ để ở cổ thiếu nữ xuống một phân, một vệt máu tươi lập tức chảy ra, màu đỏ chói loà trên làn da trắng nõn.

"A!"

Thiếu nữ đột nhiên bị đau mà lấy lại tinh thần, lại thấy chuỷ thủ kia để ở trên cổ khiến thân thể nàng cứng đờ, không dám nhúc nhích nửa phần, trên mặt cũng hiện lên một mạt kinh hoảng: "Ngươi, ngươi đừng xằng bậy a!"

"Ai nha, thật sự là ngượng ngùng, vừa rồi bị ngươi bắn nên bị dọa rồi, hiện tại tay vẫn còn có chút run, không cẩn thận làm ngươi chảy máu đâu!"

Thấy một màn như vậy, sắc mặt nam tử trung niên trầm xuống, nguyên bản vẻ ôn hoà trên mặt trong nháy mắt biến mất không thấy, hắn nhìn chằm chằm Phượng Cửu, thanh âm sâu sắc hỏi: "Rốt cuộc ngươi muốn như thế nào?"

Nghe vậy, Phượng Cửu cười híp mắt: "Ta không muốn như thế nào, chỉ đang nghĩ, nếu như có hững thứ như vàng hay màu bạc để trấn tĩnh tinh thần, có lẽ tay sẽ không bị run lên."

Nam tử trung niên sau khi nghe nói như thế thì sắc mặt đã dịu lại, hắn hướng về phía nam tử trẻ tuổi bên người ra hiệu. Chỉ thấy nam tử trẻ tuổi gật đầu và tiến lên phía trước, không chớp mắt gỡ bên hông xuống một cái túi nhỏ, từ bên trong lấy ra hai đĩnh kim nguyên bảo(vàng) ra tới.

"Hai đĩnh kim nguyên bảo này dùng để trấn tĩnh sự kinh hoảng của tiểu công tử thì thế nào?"

Lúc này hai mắt của Phượng Cửu bất động thanh sắc xẹt qua cái túi nhỏ rất thu hút của hắn. Căn cứ vào ký ức trong đầu, cái kia hẳn là Túi Càn Khôn có thể lưu trữ đồ vật, giá trị vô giá trên thị trường, xem ra, thân phận đám người này cũng không hề đơn giản!

Ánh mắt xoay chuyển, dừng ở mặt trên hai đĩnh kim nguyên bảo trên tay hắn, khinh thường nói: "Ngươi đang bắn chết một khất cái a? Hai đĩnh kim nguyên bảo đã muốn an ủi được ta?"

Sắc mặt nam tử trẻ tuổi hơi trầm xuống, liếc tiểu ăn mày cả người dơ bẩn một cái, thầm nghĩ: Ngươi còn không phải là khất cái hay sao?

Trong lòng tuy khinh thường, nhưng trên mặt lại không có biểu hiện gì, lấy bốn đĩnh kim nguyên bảo ra tới: "Như vậy đã đủ chưa?"

Lăng Mặc Hàn liếc mấy đĩnh kim nguyên bảo một cái, yên lặng dời mắt đi.

Bạc và kim nguyên bảo như thế này, chỉ có thể mua được một ít đồ vật tầm thường mà thôi. Muốn mua được đồ vật có thể tu luyện, nếu không có tinh tệ căn bản không có khả năng mua được, so với tinh tệ* sang quý, kim nguyên bảo này thật đúng là không đủ xem. Tuy nhiên, tiểu ăn mày một khi mở miệng không phải là cái gì khác, cư nhiên là vàng và bạc, thật là ngu ngốc.

*Tinh tệ (晶币): một loại tiền tệ; Kim nguyên bảo (金元宝): đĩnh vàng.

Phượng Cửu mới không thèm quan tâm để ý tới người khác nghĩ như thế nào, nàng nhìn mấy đĩnh đồng vàng kia, tròng mắt chuyển động, nói: "Chúng ta cũng coi như không đánh không quen nhau, ta thả nàng, các ngươi không được lại ra tay đối với ta."

"Đây là tự nhiên." Nam tử trung niên trầm giọng đáp lời.

"Ngươi nói đi?" Nàng để mặt sát vào thiếu nữ, cười híp mắt hỏi.
Chương Trước/752Chương Sau

Theo Dõi