Chương Trước/752Chương Sau

Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 214: Kinh sợ quá độ!

Mấy người kia nhìn thấy một màn như vậy, khi lòng bàn chân đang muốn xoay đi để chuẩn bị chạy, liền nghe giọng nói lười biếng mang theo hơi thở nguy hiểm của thiếu niên hồng y truyền đến.

"Các ngươi muốn chạy?"

Bước chân của mấy người chựng lại, biểu tình trên mặt hơi cứng, có lẽ là bởi vì sự quyết đoán tàn nhẫn của thiếu niên hồng y đã dọa tới bọn họ, hoặc là do thực lực chấn nhiếp của "hắn" sâu không lường được. Vì thế, bọn họ không muốn đối địch cùng với "hắn".

Bởi vì trực giác nói cho bọn họ biết, nếu đối địch với thiếu niên hồng y này, bọn họ nhất định sẽ chết rất thảm!

Mập mạp ngẩn người, có chút không thể phản ứng lại trường hợp đột nhiên chuyển biến.

Đây... không phải là bọn họ nên nhanh chóng nghĩ cách chạy trốn hay sao? Sao lại trở thành đối phương đang muốn chạy trốn? Phải biết rằng, bọn hắn ngoài mấy tên tu sĩ linh sư đỉnh ra, còn có một người tu sĩ đại linh sư!

Trong lòng kinh ngạc, nhưng ánh mắt lại thẳng tắp nhìn chằm chằm Phượng Cửu, muốn nhìn thấu tu vi "hắn", lại phát hiện căn bản là nhìn không thấu tu vi thực sự của đối phương. Khả năng mà bọn họ có biết đến, cũng chỉ là tu vi "hắn" triển lộ ra ngoài, nguyện ý để cho bọn họ nhìn thấy mà thôi.

Giờ khắc này, nhìn thấy hơi thở nguy hiểm tà tứ trên người Phượng Cửu, mới bắt đầu phát hiện ra, thiếu niên này mới là người đáng sợ nhất!

"Ngươi muốn như thế nào?" Sự âm ngoan của tu sĩ họ Lý lúc này đã hoàn toàn biến mất, trên mặt chỉ có cảnh giác.

Nghe được lời này, Phượng Cửu nheo mắt lại, cười không có ý tốt: "Đương nhiên là đánh cướp a! Mau giao đồ vật đáng giá ra đây, nếu không, bản công tử cũng không ngại giết trước đoạt sau. Rốt cuộc, người đã chết, đồ vật cũng sẽ trở thành vô chủ."

Mấy người nghe xong kéo kéo khóe miệng. Đây là lời nói ban đầu của bọn họ, hiện tại lại được nói ra từ trong miệng của thiếu niên này, tốc độ thay đổi phong thuỷ cũng thật là quá nhanh.

"Lý sư huynh, chúng ta cùng nhau xông lên cũng không nắm chắc phần thắng hay sao?" Một người tu sĩ không cam lòng nên thấp giọng hỏi, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào vẻ mặt thiếu niên thiếu đánh phía trước.

"Thực lực đối phương sâu không lường được, tốc độ một tay kia của hắn đã chế trụ cổ họng Trần Học Hải, chắc chắn không phải là ngươi và ta có thể so sánh. Nếu như cố chống chọi, chỉ sợ đến lúc đó ngay cả mạng sống cũng không còn nữa."

Nam tử Lý họ cau mày, nhìn chằm chằm Phượng Cửu, trầm giọng nói: "Vị huynh đệ này, ta nguyện ý tặng cho ngươi toàn bộ tài vật chúng ta một đường đoạt được. Tuy nhiên, ta hy vọng ngươi nói chuyện phải giữ đúng lời, sau khi nhận được đồ vật của chúng ta, không được đối phó lại chúng ta."

"Vậy thì phải nhìn xem các ngươi lấy đồ vật ra có bao nhiêu thành ý."

Nghe được lời này, nam tử Lý họ cắn răng một cái, nói với mấy người bên người: "Lấy hết đồ vật ra đi!" Trong khi nói chuyện, chính hắn cũng lấy ra toàn bộ lông thú cùng với toàn bộ sừng thú một đường săn giết đoạt được, sau đó đặt chúng ở trên mặt đất.

Mấy người phía sau hắn nhìn thấy thế, tuy rằng không cam lòng, nhưng cũng không có biện pháp khác, chỉ có thể móc hết đồ vật ra, nhất nhất đặt ở trên mặt đất.

Mập mạp một bên sau khi nhìn chằm chằm vào những đồ vật nằm trên mặt đất, hô lên: "Họ Lý đã không lấy thú tinh (兽晶: thủy tinh thú) ra! Cái đó mới là thứ trân quý nhất!"

Nam tử họ Lý vừa nghe thấy lời này, sắc mặt trầm xuống, trong mắt xẹt qua một tia âm ngoan nhìn chằm chằm mập mạp. Cuối cùng, dưới ánh mắt cười như không cười của Phượng Cửu, đau lòng lấy ra hai quả thú tinh và đặt chúng ở trên mặt đất.

"Mọi thứ đều đã ở đây."

Thấy vậy, lúc này Phượng Cửu mới gật gật đầu: "Ân, các ngươi đi thôi!"

Mấy người liếc mắt nhìn đồ vật trên mặt đất một cái, miễn cưỡng dời ánh mắt và nhanh chóng rời đi.

Cho đến khi bọn họ rời khỏi, mập mạp liếc mắt nhìn tài vật trên mặt đất một cái, trên mặt tràn đầy kích động nhìn về phía Phượng Cửu: "Tiểu Cửu, ngươi phát......" Lời vừa mới nói ra, đã bị gián đoạn.

"Hô! Làm ta sợ muốn chết."

Hai chân Phượng Cửu mềm nhũn, trực tiếp ngã ngồi trên mặt đất và vỗ vỗ ngực, hiện ra một bộ dáng kinh sợ quá độ.
Chương Trước/752Chương Sau

Theo Dõi