Chương Trước/209Chương Sau

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Quyển 2 - Chương 116: Đế trần tiên tử

*

gcpt

Tên khốn Gia Cát Phụng Thiên ( Sr vì ta bức xúc:v)

Đồ án cửa gỗ Phượng Hoàng được khắc tinh xảo toàn bộ khép lại nhưng cũng không kín, còn lưu một tia khe hở. Mùi nhàn nhạt giống như mùi lan bay vào chóp mũi, làm cho người ta vui vẻ thoải mái, tinh thần thích mà đưa ra tán thưởng.

Đại Tế Ti này trong ngày thường đều không đề phòng như vậy sao? Hay là hắn rất chắc chắc uy tín của bản thân, không có người nào dám can đảm xâm nhập thần điện?

Nhăn nhíu mi, một tia nghi hoặc từ trong trái tim trào ra, bàn tay mềm của Vân Hiểu Nguyệt đặt lên bệ cửa sổ, động tác muốn kéo cửa gỗ ra, thân mình quá mức dễ dàng tiếp cận mà tìm cách đi vào.

Bên trong chính xác chỉ có tiếng hít thở của một người, thanh âm vững vàng, hẳn là đang ngủ, bốn phía tường cực kì yên tĩnh, nhưng không biết vì sao, Vân Hiểu Nguyệt lại cảm thấy trong không khí động đậy một tia quỷ dị, đang tính quay về phủ, nhưng thế nào cũng không cam lòng, đến cũng đã đến, cứ trở về như vậy, tiếc lắm thôi!

Cắn môi, trong khoảng thời gian ngắn, Vân Hiểu Nguyệt bắt đầu do dự!

“Ha ha… Vân Hiểu Nguyệt không sợ trời không sợ đất cũng có thời điểm do dự như thế sao? Nếu tới, liền vào đi, ta chờ nàng đã lâu rồi!”

Đột nhiên, tiếng cười khẽ như tiếng nước suối trong suốt trong sáng từ trong điện truyền ra, một giọng nam sáng sủa dễ nghe cùng ý cười trêu chọc, làm mặt của Vân Hiểu Nguyệt có chút ửng đỏ, trong lòng dâng lên nồng đậm phòng bị cùng kinh ngạc:

‘Hắn biết mình, nhất định điều tra qua mình, tại sao vậy chứ?’

“Mời vào, ta đối với nàng, không có ác ý!”

Phảng phất đã biết ý nghĩa trong lòng Vân Hiểu Nguyệt, giữa lời của nam tử ý cười càng đậm.

“Két……”

Một tiếng, cửa gỗ rất nặng đột nhiên tự mở ra, cổ mùi dễ ngửi càng ngày càng thấy nồng nặc lên kia.

Chậm rãi dùng công lực toàn thân bảo vệ yếu huyệt quanh thân, nâng tay bỏ khăn mặt màu đen trên mặt đi, Vân Hiểu Nguyệt mỉm cười, bước vào trong điện, cửa phía sau nháy mắt đóng lại.

Điện không có cầm đèn, nhưng lại không tối, trên vách tường bốn phía màu trắng, được bao bọc rất nhiều long nhãn dạ minh châu lớn, lóe lên ánh sáng nhạt màu ngân bạch, mờ mờ ảo ảo.

Vân Hiểu Nguyệt nhìn chung quanh nàng, bố trí rất đơn giản, ngoại thất to như vậy chỉ có một bộ bàn đơn giản nhưng không mất đẹp đẽ quý giá, hai hàng giá sách, một cái tủ sách, một cây đàn tranh cùng một cái giường êm da lông màu trắng, trên bàn có một  bình hoa lớn rất xinh đẹp, bên trong vừa mới cắm loại hoa màu vàng  được  thấy ở trong hoa viên.

Chính là trên tường đối diện với nàng có một cửa gỗ màu trắng chạm rỗng Phượng Hoàng màu vàng như cách người Nhật thời hiện đại hay làm, tinh xảo cực kỳ. Màu vàng cùng màu trắng  hoàn mĩ dung hợp như thế, làm Vân Hiểu Nguyệt kinh thán không thôi,  một gian gần ngoại thất, cũng có thể thấy được chủ nhân nơi này là phi thường chú ý đến chất lượng sinh hoạt, trong lòng tò mò ngày, càng đậm!

Chậm rãi dời đến trước cửa, bàn tay mềm của Vân Hiểu Nguyệt khẽ đẩy, cửa trượt ra, dõi mắt nhìn lại, không khỏi chợt ngẩn ra, không phải là bởi vì không gian vĩ đại, mà là vì, phòng này, bố trí thật quá đẹp!

Trong phòng chính giữa là một giường siêu cấp khổng lồ, đại điện màn sa màu trắng theo đỉnh chóp rũ xuống, che giường lớn, nhìn không ra trên giường có cái gì. Trên màn sa chứa đầy từng viên ngọc nho nhỏ, tản ra sáng bóng ôn nhuận, tựa như ảo mộng. Bên trái là tủ để quần áo, bên phải có một bình phong khổng lồ màu trắng, đồ án vẽ chim bách điểu phượng trên bình phong cực lớn, nhìn không ra phía sau có cái gì.

Mà làm cho Vân Hiểu Nguyệt khiếp sợ nhất chính là đỉnh chóp đại điện, lại là một bức tinh không đồ068hoàn chỉnh, tinh không đồ dùng dạ minh châu lớn lớn nhỏ nhỏ sắp hàng mà ra, ánh sáng quang mang đó chiếu lên đỉnh gian phòng như tiên cảnh, hư ảo mà thần bí.

Bút tích bố trí lớn như vậy, Vân Hiểu Nguyệt chưa từng thấy qua, liền tính là ở hiện đại cũng tuyệt đối không thể có.

Đại Tế Ti này, thật sự là không đơn giản à!

“Vân cô nương, nàng đối với chỗ đã thấy, có vừa lòng không?”

Tiếng cười nhợt nhạt từ trên giường giữa màn sa lớn truyền ra, trong nháy mắt kéo ý thức của Vân Hiểu Nguyệt có chút hoảng hốt lại, bên môi nổi lên ý cười tán dương, Vân Hiểu Nguyệt nhấc chân bước đi vào.

“Rất xinh đẹp, là ta chưa từng gặp chỗ nào đến xinh đẹp như thế, thật phi thường thích!”

“Phải không? Nói thích, hoan nghênh Vân cô nương đến ngồi một chút, được không?”

Mang theo tiếng động hơi hơi vui sướng truyền ra, một bàn tay thon dài trắng bạch đưa ra màn sa, chậm rãi vén lên, một bạch y nam tử chứa nụ cười tuyệt diễm, hơi hơi nhoáng lên một cái, liền đứng ở cạnh giường.

Trên người mảnh khảng cao to, mặc một bộ cẩm bào như tuyết một loại trắng hoàn mỹ, bộ phận tóc màu bạc dài đến eo không có bất kỳ trói buộc, mềm mại buông rơi tự nhiên, lóe ánh sáng nhàn nhạt. Đôi môi mỏng màu hồng nhàn nhạt, hoàn mĩ tinh xảo, mũi thẳng, mang theo độ cong tuyệt mỹ, mắt to như sao sáng giống như bầu trời đêm thâm thúy xa xưa, phảng phất toàn bộ trời sao đều cô đọng ở trong đó, làm cho người ta không tự chủ được mà hãm sâu, nhờ mắt màu lam độc nhất vô nhị như vậy, lúc này lại bắn ra ánh sáng nhu hòa ấm áp, mang theo một tia vui sướng, một tia cảm động, một tia kinh diễm, lẳng lặng ngắm nhìn nàng.

Đứng ngây ngốc trong nháy mắt, có chút không thể tin nhìn nam tử trước mắt này, trong thoáng chốc, nhìn thấy đế ti tiên tử không nhiễm bụi trần lạnh nhạt mà đứng, cao quý thanh nhã như vậy, tao nhã xuất trần hơn Viễn và Diệp cùng Huyền Kha, không thuộc về phàm trần tuyệt đại tao nhã, theo Vân Hiểu Nguyệt thì chưa bao giờ thấy qua thánh khiết cùng tuyệt mỹ như thế, tâm  Vân Hiểu Nguyệt rung động thật sâu!

“Ngươi… Chính là Gia Cát Phụng Thiên?”

Thật lâu sau, Vân Hiểu Nguyệt rốt cuộc tìm được thanh âm của nàng, nhẹ nhàng mà hỏi.

“Vâng, tại hạ Gia Cát Phụng Thiên, tham kiến Vân cô nương!”

Khẽ khom người, trên mặt Gia Cát Phụng Thiên nụ cười càng sâu, chậm rãi hướng Vân Hiểu Nguyệt đi tới.

“Đêm khuya quấy rầy, là Hiểu Nguyệt có lỗi, kính xin Đại Tế Ti thứ lỗi!”

Mặt đỏ lên, Vân Hiểu Nguyệt có chút ngượng ngùng trả lời.

“Đối với Phụng Thiên mà nói, là không phân chia ngày đêm, cô nương không cần để ý, chúng ta đến gian ngoài ngồi một chút, được không?”

Đứng ở trước mặt Vân Hiểu Nguyệt, Gia Cát Phụng Thiên khẽ cười trả lời, giống như mùi lan  chậm rãi đánh úp lại, làm Vân Hiểu Nguyệt có chút hoảng hốt, không tự chủ gật gật đầu, hai người xoay người nhảy đi ra ngoài.

“Nếu chúng ta đã quen biết, Phụng Thiên có một yêu cầu quá đáng, không biết cô nương có thể đáp ứng không?”

Ngồi ở trên ghế, chậm rãi tao nhã rót nước trà, Gia Cát Phụng Thiên khẽ mỉm cười hỏi.

“Mời nói!”

“Ta là Thái phó của Thái Tử Chu Lân, một trong người thân cận nhất của nó, mà cô nương cũng thế, không bằng, cô nương gọi ta Phụng Thiên, mà ta, gọi nàng Hiểu Nguyệt, được không?”

Tròng mắt che lại ánh sáng nơi đáy mắt, Gia Cát Phụng Thiên mỉm cười đề nghị.

“Được, không thành vấn đề!”

Cười xán lạn, Vân Hiểu Nguyệt sảng khoái đáp ứng rồi, nói thật, muốn nàng gọi luôn “Đại Tế Ti” cũng được, nàng thật cảm thấy như thế rất không thoải mái, mà nàng cũng không biết, tên “Phụng Thiên” này, ở toàn bộ Chu Tước quốc, chỉ có nàng có thể gọi như vậy, liền ngay cả Chu Tước Hoàng, cũng không được!

( Ụt: Tỷ cũng tự biết mình đặc biệt cơ à, tỷ không thấy tên này quá dễ dàng với tỷ sao? Hắn là có âm mưu a, ta là ta ghét >.<)

Kinh hỉ cùng thâm tình ở đáy mắt chợt lóe lên, bên môi Gia Cát Phụng Thiên nổi lên một tia ý vị thâm trường tươi cười, cầm trà ngon trong tay đổ ra rồi đưa tới, Vân Hiểu Nguyệt nâng tay tiếp nhận, lúc lơ đãng đụng tới ngón tay thon dài của hắn, xúc giác lạnh như băng ấy, làm cho tâm nàng chấn động, không có lí do, xẹt qua một tia đau lòng, không kịp suy tư, cổ tay trằn noãn của Vân Hiểu Nguyệt vừa chuyển, cầm tay hắn, bắt mạch đập của hắn.

“Hiểu Nguyệt, nàng…”

Dung nhan bạch ngọc không tỳ vết nổi lên một tia cực đạm ửng đỏ, nháy mắt lại tiêu tán, Gia Cát Phụng Thiên cả người cứng đờ, lập tức thả lỏng thân thể, tùy ý nàng nắm giữ tay của hắn chưa bao giờ bị nữ tử nào đụng chạm qua,  tình ý ấm áp chậm rãi hiện lên.

Mày càng lúc càng chặt, Vân Hiểu Nguyệt tinh tế tìm kiếm, tâm tình, dần dần trầm trọng:

‘Nam tử trước mắt này, khí huyết thâm hụt rõ ràng rất nhiều, thật rõ ràng cho thấy sử dụng tâm thần quá độ, nội lực cũng không tệ, nhưng mà thiếu hụt nơi trái tim chẳng phải nội lực có thể cứu vãn, dùng y học hiện đại mà nói, hắn được tính là bị bệnh tim. Mà người này lại không chú ý bảo dưỡng, tùy ý tiêu xài tánh mạng của mình, cho nên trái tim đã có dấu hiệu suy kiệt, trực tiếp đưa đến nhiệt độ cơ thể của hắn xuống thấp.

“Thật nghiêm trọng phải không?”

Thấy biểu tình Vân Hiểu Nguyệt, trong mắt Gia Cát Phụng Thiên, hiện lên một tia không muốn buông cùng thoải mái:

“Hiểu Nguyệt, sinh tử do trời định, ta cũng không thèm để ý, hơn nữa hiện tại nàng đã đến rồi, ta cũng yên lòng, sáng sớm mai lên triều, ta cùng đi với nàng, nàng tạm thay chức Thái Phó của ta, được không?”

“Không cần nhụt chí, ta sẽ nghĩ biện pháp, chỉ cần ngươi nghe lời của ta, nghỉ ngơi thật tốt, uống thật đủ thuốc, cho dù không thể khỏi hẳn, tối thiểu có thể giữ được tánh mạng, không được sao?”

Cầm thật chặt tay lạnh lẽo của hắn, Vân Hiểu Nguyệt ngước mắt lẳng lặng nhìn hắn, một tia thương tiếc, một tia nghi hoặc, từ đáy lòng đi lên:

‘Chẳng lẽ đây nói là “Thiên đố hồng nhan” hay sao? Nam tử giống hắn như vậy, vốn không nên thuộc loại phàm trần, cho nên, ông trời muốn sớm triệu hồi hắn, lại vì sao, chỉ lần đầu tiên gặp mặt mà thôi, ta một chút đều không hi vọng hắn chết, hi vọng nhìn thấy hắn có cuộc sống dưới ánh mặt trời khỏe mạnh, chuyện này đúng ra không nên xảy ra với nàng mới đúng, sao mình lại có cảm giác như vậy?’

“Trách không được, bọn họ đều yêu nàng như vậy, Hiểu Nguyệt, cảm giác nàng đem lại cho ta, thật sự là ấm áp! Khi ta mười tuổi chỉ có một mình ở trong thần điện, vẻn vẹn mười lăm năm, ta không có bước ra thần điện nửa bước, bình thường, trừ bỏ ta dạy Chu Lân, liền ngay cả dùng bữa cũng là người khác đưa vào rồi sau trở ra, nàng là nữ tữ duy nhấy gần ta như vậy, ta thật thưởng thức tài ba của nàng, cho nên, ta thật yên tâm đem Chu Lân giao cho nàng, Hiểu Nguyệt, ta biết cơ thể của ta cần tĩnh dưỡng, như vậy, nàng nguyện ý giúp ta sao?”

Lẳng lặng nhìn Vân Hiểu Nguyệt mà cười, Gia Cát Phụng Thiên ôn nhu hỏi, ngón tay thon dài chậm rãi buộc chặt, đem tay trái của Vân Hiểu Nguyệt nắm trong lòng bàn tay.

Vân Hiểu Nguyệt nao nao, mắt đẹp có chút hoảng hốt, lẳng lặng nhìn hai người dây dưa ngón tay, đột nhiên lúc dó, trong lòng lướt qua những lời này “Nắm tay cả đời, bên nhau đến già”, trong nháy mắt,  tay lạnh lẽo kia phảng phất trở nên nóng dần, có thể biết tâm nàng cũng động nhanh, theo bản năng rút  tay về rồi nâng cốc trà lên, vội vàng uống một hớp lớn. Ngăn chận  nỗi lòng di động, nhàn nhạt nở nụ cười.

“Phụng Thiên, ta không thể lưu lại lâu, bởi vì ta còn có rất nhiều chuyện phải làm, đêm nay ta đã đáp ứng Chu Tước Hoàng, sẽ ở lại chỗ này một tháng, như vậy, ta liền tạm làm Thái Phó một tháng này đi, trong khoảng thời gian này, ta sẽ tận lực điều trị thân thể của ngươi, ngươi phải vui lòng phối hợp, ta nghĩ một tháng sau, tình huống hẳn là có điều chuyển biến tốt đẹp, ngươi là tinh thần trụ cột Chu Tước quốc, vì mọi người, ngươi phải bảo trọng tốt bản thân nha!”

“Được, ta đáp ứng nàng!”

Thu tay lại, bưng lên trà thơm ở trên bàn khẽ nhấp một chút, che lại đáy lòng buồn bã, Gia Cát Phụng Thiên giương mắt, bật ra miệng cười tuyệt mỹ vô song.

‘Dừng à nha, người nam nhân này, xinh đẹp không giống người thường, còn cười phong hoa tuyệt đại như vậy, thật là làm cho người khác phun máu mũi à, chậc chậc chậc, chính tông hồng nhan họa thủy, tuyệt đối có thể khiến cho thiên hạ đại loạn, ta ngất!’

“Khụ khụ, Phụng Thiên, cùng ngươi thương lượng, ngày mai ngươi nếu lên điện, có thể mang thêm cái  khăn che mặt hay không, nếu không, ta phỏng chừng ngày mai lâm triều, không có cách nào bình thường khác để tiến hành rồi!”

Thật giống gà mẹ bảo vệ con, Vân Hiểu Nguyệt nói.

“Xì! Hiểu Nguyệt, nàng thật sự là đáng yêu, hai mươi lăm năm qua, nàng là người thứ hai làm cho ta  cười, người đầu tiên là Bảo Bảo, người khác, đương nhiên không có tư cách nhìn đến, nàng không nói, ta cũng sẽ đội cái khăn che mặt, biết chưa?”

Mắt màu lam tràn ra hứng thú nhè nhẹ, Gia Cát Phụng Thiên cười đến sáng lạn hơn.

Ặc, có ý tứ gì?

Vân Hiểu Nguyệt ngẩn ngơ, có chút ngớ ngẩn.

“Khuya lắm rồi, quay về đi ngủ đi, ngày mai gặp, được chứ?”

Đứng dậy đi đến bên người Vân Hiểu Nguyệt kéo nàng đang có chút ngẩn ngơ, trong mắt Gia Cát Phụng Thiên, tràn ra vui sướng cùng ý cười, ôn nhu nói.

“Được, ngày mai gặp!”

Mặt đỏ lên, Vân Hiểu Nguyệt vội vàng rút tay về, đứng dậy hướng đi ra ngoài điện.

“Đúng rồi, Hiểu Nguyệt, tuy rằng nàng diện bộ dáng nam trang rất đẹp mắt, nhưng mà ngày mai, mời nàng mặc nữ trang lên điện nhé, được không?”

Gia Cát Phụng Thiên tiến lên vài bước, dặn dò.

“Nữ tử không phải là không thể lên điện sao, như vậy vấn đề này không sao chứ?”

Kinh ngạc quay đầu lại, Vân Hiểu Nguyệt hỏi.

“Ta nói có thể là có thể, bởi vì ta là Gia Cát Phụng Thiên, Hiểu Nguyệt, ở trên mảnh đại lục này, chỉ có nàng, có thể mặc nữ trang lên điện, quần áo của nàng sáng sớm ngày mai sẽ có người đưa qua, sớm đi nghỉ ngơi, dưỡng tinh thần tốt nhé!”

Gia Cát Phụng Thiên cười đến mặt mày cong cong, một câu hai nghĩa trả lời.

“Vậy được rồi!”

Nhún nhún vai, Vân Hiểu Nguyệt không để ý lắm câu trả lời:

‘Vị thiên tiên mĩ nam trước mắt này nói không có sai, hắn là Đại Tế Ti Chu Tước quốc mà, dân chúng trong cảm nhận tôn thờ thần có thể giống như thế, hắn nói như thế nào, người khác dĩ nhiên là thế nào đều phải tin đó, dù sao chỉ có một tháng mà thôi, không sao cả!’

“Hiểu Nguyệt, ngủ ngon!”

“Ừ, mai gặp!”

Vẫy vẫy tay, Vân Hiểu Nguyệt bước ra đại điện, vận khí vận khinh công, hướng rừng cây bay vút mà đi.

“Nguyệt Nhi, nàng quả nhiên so với trong tưởng tượng của ta càng đáng yêu hơn, càng làm cho người khác trầm mê, trách không được Câu Hồn tình nguyện lĩnh phạt cũng muốn cãi lời mệnh lệnh của ta, chẳng qua…”

Mắt lợi hại màu lam chợt lóe hàn ý, nhìn theo bóng lưng Vân Hiểu Nguyệt biến mất, Gia Cát Phụng Thiên vẫy tay đóng cửa điện lại, đi thẳng hướng giá sách bên trái, tay nhẹ nhàng lôi kéo, giá sách lặng yên trượt qua hướng hai bên, lộ ra một cái thông đạo, trong mắt hiện lên tia sáng phức tạp, Gia Cát Phụng Thiên chậm rãi đi đến tiến vào, giá sách ở sau người chậm rãi khép lại!

… …

“Đáng chết, Vân Hiểu Nguyệt, ngươi thấy thế nào gặp mĩ nam liền quên mục đích chính mình, rõ ràng là muốn tìm hắn rõ ràng hỏi tại sao muốn điều tra chính ngươi, lần này khen ngược à, trực tiếp bán đi chính mình, lại còn đáp ứng sáng mai mặc nữ trang vào triều làm Thái Phó, ngất, ai ai ai, hồng nhan họa thủy nha, những lời này thật sự là quá đúng, làm sao bây giờ? Nếu không, trở về rồi tính một chút?”

Lướt ra rừng cây, Vân Hiểu Nguyệt đột nhiên nhớ lại mục đích chuyến đi này của nàng, thắng gấp, đứng ở ngoài rừng cây, có chút áo não lầm bầm lầu bầu một phen, lại vận công đi vòng vèo mà quay về, vừa mới bay đến trong rừng cây, lại dừng lại:

“Ai nha nha, đáp ứng rồi đáp ứng rồi, còn có thể lật lọng hay sao? Coi như quên đi, phỏng chừng hắn đã ngủ, ngày mai rồi nói sau, haizz…”

Thở dài một tiếng, Vân Hiểu Nguyệt cười khổ lắc đầu, hướng phòng ngủ của nàng bay đi…

Chuyện trên thế giới này lại kỳ diệu như vậy, biến hóa thường thường là ở trong một cái nháy mắt, bây giờ Vân Hiểu Nguyệt tuyệt đối sẽ không dự đoán được, ngay tại lúc đó nàng không một phản hồi, chuyện này bị thay đổi, mà nàng cũng mất đi cơ hội lựa chọn duy nhất và cũng là cuối cùng!

068: tranh vẽ sơ đồ vị trí ngôi sao trên trời
Chương Trước/209Chương Sau

Theo Dõi