Chương Trước/209Chương Sau

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Quyển 3 - Chương 2: Rối một nùi như ma

“Tần Ngạo đại biểu cho dân chúng Thanh Long Quốc tạ ơn Nữ Hoàng Chu Tước, lòng dạ Nữ Hoàng rộng lượng như thế, là phúc khí của dân chúng khắp thiên hạ, hiện giờ hai nước Chu Tước quốc cùng Bạch Hổ Quốc lại hợp hai thành một, Hoàng Đế Bạch Hổ tặng một phần hạ lễ lớn như vậy, làm cho Tần Ngạo thật xấu hỗ, không bằng như vậy, nếu Nữ Hoàng Chu Tước không chê, không bằng…”

“Đạo trị quốc của Hoàng Đế Thanh Long, cơ trí hơn người, Hiểu Nguyệt luôn luôn rất khâm phục, nhưng Hiểu Nguyệt nghĩ là thật ra chỉ múa rìu qua mắt thợ thôi, mong rằng Hoàng Đế Thanh Long không cần chê cười mới được à!”

Vân Hiểu Nguyệt vội vàng đánh gãy lời của hắn, ngoài cười nhưng bên trong không cười nói, giữa con ngươi tụ tập nhè nhẹ hàn khí, bức tường quanh thân cùng khí độ ung dung dần dần biến mất, cả người bắt đầu băng lạnh lên, trong điện không khí nhất thời có chút cứng ngắc.

Trong điện văn võ bá quan lại nhìn thấu biến hóa rất nhỏ này, hiểu được hai vị này trước đó tất nhiên từng có hiềm khích, lần đó chiến dịch thành Bạch Uyên, bọn họ cũng có nghe thấy, nghe nói vị Hoàng Đế Thanh Long này lại nhận định Nữ Hoàng của bọn họ là Điệp Hậu đã qua đời, trước mặt tướng sĩ hai nước, ở trên chiến trường giương cung bạt kiếm, nói hết tình yêu đối với Nữ Hoàng bọn họ. Hơn nữa còn nhận lấy một mũi tên có ý đồ mang đến thương tâm cho Nữ Hoàng nhưng không có kết quả, mang theo Hoàng đệ ảm đạm lui binh.

Mọi người vỗn dĩ còn có chút nửa tin nửa ngờ, tình huống lúc ấy có lợi như vậy, chỉ cần Tần Ngạo công thành mà nói, Bạch Hổ Quốc đã sớm nguy rồi, có thể vì hồng nhan như thế nào mà buông tha cho? Bây giờ nhìn xem bộ dạng hai người, vị Hoàng Đế Thanh Long này giống như thực sự một mảnh cuồng dại vậy, chỉ là Nữ Hoàng của chúng ta đối với vị Hoàng Đế Thanh Long này giống như có hận trong lòng, nếu không, sẽ không có hàn khí bức người như vậy, xem ra, vị Hoàng Đế Thanh Long này nghĩ cách lấy được tâm của Nữ Hoàng thật sự là khó khăn đấy.

Đột nhiên, mọi người thật đồng tình với vị Hoàng Đế Thanh Long này, nhìn đi, ngươi tính đem Thanh Long Quốc đưa ra, Nữ Hoàng chúng ta còn không muốn đâu, đáng thương thật đó!

“Phải không?”

Tần Ngạo hơi kinh ngạc, mắt phượng sâu thẳm tràn ra nhè nhẹ đau đớn cùng tràn đầy tình yêu, yên lặng nhìn nữ tữ trước mắt sặc sỡ loá mắt, tuyệt diễm vô song, trong lòng đau đến đỉnh điểm, thân hình lay nhẹ, tay áo bào vĩ đại hạ xuống hai tay cầm thật chặt, lòng bàn tay nắm thật sâu, nỗ lực áp chế tất cả bi thương, Tần Ngạo nhẹ nhàng cười, cao giọng nói:

“Nữ Hoàng Chu Tước còn nhớ rõ ước định chúng ta không? Nếu Nữ Hoàng Chu Tước nói muốn tứ quốc đồng phát triển, như vậy, Tần Ngạo tất nhiên sẽ lưu lại, trước mắt đem tai họa lớn nhất của Thanh Long Quốc ngầm báo cho Nữ Hoàng Chu Tước biết, kỳ vọng được đến trợ giúp Nữ Hoàng, không biết Nữ Hoàng Chu Tước có bằng lòng hay không?”

‘Nam nhân quỷ sứ, thực muốn lưu lại tìm tai vạ sao? Vốn dĩ hiện giờ Nhược Điệp cũng có cơ hội sống lại, Diệp cùng ta hiểu nhau yêu nhau, mà ta cũng thành Nữ Hoàng, vì dân chúng, ta không cùng ngươi so đo, ngươi từ đây lại muốn xuất hiện, mà trước mặt công chúng ngươi dám nhắc tới cái ước định kia? Được rồi, đây là ngươi tự chuốc lấy phiền phức, hừ!’

Bên môi nổi lên nụ cười lộng lẫy, đôi mắt đẹp Vân Hiểu Nguyệt chứa hàn băng, cười khẽ trả lời:

“Chỉ cần Hoàng Đế Thanh Long không ghét bỏ Hiểu Nguyệt không biết tự lượng sức mình là được, Hiểu Nguyệt nguyện ý thử một lần, bất quá, Thanh Long Quốc không thể một ngày vô chủ, không biết…”

“Nữ Hoàng Chu Tước xin yên tâm, việc trong triều sớm đã an bày thỏa đáng, khoảng thời gian tới, còn muốn mời Nữ Hoàng chỉ giáo nhiều hơn!”

Tần Ngạo tràn ra tươi cười sung sướng, hơi hơi thi lễ.

Vân Hiểu Nguyệt nhàn nhạt nhìn hắn một cái, thần sắc, càng thấy thanh lãnh.

“Hiểu Nguyệt sẽ kêu tổng quản nội vụ chuẩn bị chỗ cho Hoàng Đế Thanh Long ngủ lại, mời!”

Giơ chén ngọc trong tay lên không trung, Vân Hiểu Nguyệt khẽ mím môi uống một ngụm, chuyển hướng Huyền Dạ bên cạnh, bàn tay mềm nhẹ giơ lên, đôi mắt tràn ra có hơi lo lắng:

“Hoàng Đế Huyền Vũ từ lúc đăng cơ tới nay, cần chính yêu dân, dân chúng tiếng lành đồn xa, bận rộn như thế, còn tới tham gia đại điển, Hiểu Nguyệt rất là cảm kích, mời!”

Con ngươi đen ảm đạm đột nhiên tràn ra thần thái vui mừng, nhìn đôi mắt của Vân Hiểu Nguyệt trong suốt như nước, giữa khuya tỉnh mộng tương tư mà đem khuôn mặt tươi cười lên, tay Huyền Dạ hơi hơi run lên, vội vàng đứng dậy, lòng tràn đầy yêu say đắm thế nào cũng không nén được, thâm tình nhìn Vân Hiểu Nguyệt, ôn nhu nói:

“Thiên hạ đều biết, Huyền Dạ có thể đi lên đế vị, Nữ Hoàng Chu Tước công đầu tiên, Huyền Dạ có thể cùng Hoàng Đế Thanh Long cùng nhau lưu lại đây luôn được không, có rất nhiều vấn đề, Huyền Dạ thật muốn được thỉnh giáo?”

‘Ặc, ngươi cũng muốn lưu lại, đòi mạng à, đây không phải gánh thêm phiền sao?’

“À, nhưng mà, đại ca ngươi hắn…”

Vân Hiểu Nguyệt giật mình, có ý đồ thuyết phục.

“Hoàng huynh từ lúc Nữ Hoàng Chu Tước trở về, độc tố cơ bản giải trừ, vẫn luôn luôn ngủ mê không tỉnh, Huyền Dạ rất lo lắng, sớm liền muốn mời Nữ Hoàng có giúp Hoàng huynh lại chẩn đoán bệnh một chút hay không, bất đắc dĩ không được rảnh rỗi, hiện tại vừa vặn, nếu không phải vội gì, Huyền Dạ sẽ cùng với Hoàng huynh cùng nhau lại đây.

Trước mắt Hoàng huynh ở Huyền Vũ được hộ vệ cao thủ bảo vệ, mà cái chính hướng tới Chu Tước mà đến, Huyền Dạ sớm đem việc của Huyền Vũ quốc an bày thỏa đáng, đợi cho Hoàng huynh tới, thỉnh cầu Nữ Hoàng Chu Tước chẩn đoán cho Hoàng huynh, được không?”

Ánh mắt Huyền Dạ trông ngóng cùng biểu tình khẩn trương làm cho Vân Hiểu Nguyệt hơi há miệng, đầu càng đau:

‘Nhiều người như vậy, ngươi một tên Hoàng Đế đưa ra yêu cầu, ta làm sao cự tuyệt đây, làm thế nào để cự tuyệt đây? Hazz hazz hazz… Ngươi cũng lưu lại, Huyền Kha cũng tới, còn có Phong Tuyệt cùng Tần Vũ có vẻ đã ở đây, ta phải làm cái gì bây giờ, thật sự là rối một nùi mà a!

Dưới đáy lòng bất đắc dĩ thở dài một hơi, Vân Hiểu Nguyệt mỉm cười vuốt cằm:

“Nếu Hoàng Đế Huyền Vũ đã sắp xếp xong xuôi, vậy thì mời cùng nhau ở lại đây đi!”

“Cảm ơn Nữ Hoàng Chu Tước!”

Huyền Dạ kích động ngồi xuống, bộ dáng hạnh phúc kia, làm cho quần thần bừng tỉnh đại ngộ:

‘Mất nửa ngày, Hoàng Đế Huyền Vũ này cũng thích Nữ Hoàng bệ hạ của chúng ta rồi, trách không được thiên thần nói chỉ có Nữ Hoàng bệ hạ mới có thể mang đến hòa bình cho đại lục thôi, chậc chậc chậc, nhìn ánh mắt hai vị Hoàng Đế trẻ tuổi, rõ ràng chính là khăng khăng một mực yêu, xem ra, việc nhất thống đại lục này, cũng có thể xảy ra nha!’

Vân Hiểu Nguyệt đối với ánh mắt đại thần hàm chứa nụ cười rất là đen tối rõ ràng là bất khả tư nghị.

Hai người này, nhất định là chuẩn bị trước mà đến. Nhìn một đám nam nhân từng cùng mình có khúc mắc về cảm tình đều tiến vào Hoàng cung thế này sao. Trời ạ trời ạ, Câu Hồn lần này ghen chết mất, mà bọn Diệp cho dù không nói, nhưng trong lòng nhất định thật không thoải mái đi, Vân Hiểu Nguyệt ơi, xem ra, mày phải mài dao sắc chặt việc rối ren này rồi tìm một cơ hội trực tiếp đem bọn họ gameover luôn đi, bằng không, Hoàng cung này sẽ không được an bình mất thôi!

Tiếng đàn sáo thanh thúy lọt vào tai, mấy cung vũ mỹ mạo linh động ở trên điện nhẹ nhàng nhảy múa, Vân Hiểu Nguyệt ngồi ngay ngắn trên long ỷ, đem nỗi lòng lung tung ép vào đáy lòng, dù sao việc này đã xảy ra, sầu lo cũng vô ích, tùy cơ ứng biến đi!

Giương mắt, treo nụ cười hoàn mĩ lên, tinh mâu lộng lẫy nhìn chung quanh toàn bộ đại điện, từ chỗ cao nhìn xuống cảm giác cũng không tệ, trách không được nhiều người muốn làm Hoàng Đế như vậy, chỉ sợ trong lịch sử, cũng chỉ có nàng làm Nữ Hoàng mà không tình nguyện như vậy đi! Hazz…

Giơ chén rượu lên khẽ nhấp một cái, gắt gao nhìn mọi người uống rượu, có người nhẹ giọng nói chuyện phiếm, có người nhìn ca múa trong sân, có người dùng thức ăn tinh xảo được cung nữ hầu hạ, Vân Hiểu Nguyệt một chút khẩu vị đều không có, nàng thật sự không rõ, đại điển xong rồi là được rồi, vì sao mọi người còn muốn ngồi chung một chỗ ăn cơm trưa.

Nhìn mọi người ăn dè dặt cẩn trọng, nàng nhìn bàn đầy ngự thiện tinh mỹ không hề có khẩu vị, còn không bằng cùng bọn Diệp ngồi ở cùng một bàn, vô cùng cao hứng ăn được ngon nữa chứ.

Nhưng mà trong cung nói, đây là quy củ, tân hoàng đăng cơ, phải cùng quần thần vui vẻ, cái thứ gì á, khi nàng nhìn lại, là tập thể thống khổ mới đúng!

Nhẹ nhàng chuyển động chén rượu trong tay, Vân Hiểu Nguyệt vừa quay đầu, đập vào mắt là một đôi mắt sáng thâm tình ôn hòa mỉm cười của Diệp. Lúc này giữa con ngươi đen xinh đẹp của hắn là tràn đầy lí giải cùng tình ý, còn có một người khác là Câu Hồn, đối với bóng lưng Tần Ngạo nắm tay quơ quơ, hướng tới nàng cười yêu mị, bộ dáng buồn cười kia, làm cho Vân Hiểu Nguyệt hơi tí cười ra tiếng.

Tâm tình, lập tức tốt lên.

Giơ rượu lên không hướng năm vị chuẩn phu quân cũng xếp hàng ngồi nhất kính, cười ngọt ngào rồi uống một hơi cạn sạch, nàng mới mặc kệ bách quan có thấy hay không, bọn họ là người yêu của nàng, cho dù tất cả mọi người biết cũng không thành vấn đề, dù sao bây giờ nàng là Nữ Hoàng, hô hô!

Một bữa cơm ăn được ước chừng đến hai giờ chiều, tư quan ám chỉ canh giờ đã đến, Vân Hiểu Nguyệt lúc này mới tuyên bố đại điển chấm dứt, ngày mai bắt đầu khôi phục lâm triều.

Đến tận giờ đây, Vân Hiểu Nguyệt chính thức đăng cơ, bắt đầu ở dị thế nàng có cuộc hành trình của Đế Vương, mà lịch sử, cũng sẽ nhớ kỹ một ngày này!

Bạch Nghiêu, Tần Ngạo cùng Huyền Dạ thân phận là Hoàng Thượng của một quốc gia, hơn nữa còn đến quốc gia của nàng làm khách, tất nhiên nàng phải tự mình tiếp đãi, không thể như trước kia làm theo cảm tính như vậy.

Cho nên, chỗ ở của bọn họ, là Vân Hiểu Nguyệt tự mình cùng đi tuyển chọn, kết quả, ba người không hẹn mà cùng lựa chọn ba tòa cung điện cách tẩm cung Chu Duệ gần nhất, Vân Hiểu Nguyệt cũng biết vì sao, nhưng nàng cũng không nói nàng đem tẩm cung bản thân chuyển đến bên trong thần điện.

Ý cười trong suốt dàn xếp tốt cho ba người, khuyên ba người một đường mệt nhọc sớm đi nghỉ ngơi một chút, liền rời đi, ba người có thể là quá mệt mỏi, không có bất kỳ dị nghị gì, phi thường hợp tác, làm cho tâm tình Vân Hiểu Nguyệt tốt hơn một chút, mang theo năm người Bạch Diệp, về tới thần điện.

“Aizzz, mệt chết ta!”

Vừa vượt qua cửa, Vân Hiểu Nguyệt cũng không có hình tượng hướng trên giường nằm, mệt mỏi kêu lên.

“Ai nha, Nguyệt Nhi, nàng xem nàng kìa, quần áo đều vò nát, đến đây, thay đồ đi!”

Tư Đồ Viễn vội vàng đi tới kéo Vân Hiểu Nguyệt, cùng Bạch Bằng Triển cùng nhau tháo mũ phượng trên đầu nàng xuống, bỏ đi hoàng bào, lại đặt nàng quay về trên giường lớn.

“Nguyệt Nhi, cái tên Tần Ngạo đó, ta nhìn liền tức giận, nàng sao lại muốn đem hắn lưu lại thế? Nếu không, ta tối hôm nay đem hắn buộc quay về Thanh Long Quốc đi, thuận tiện ở trên đường phố giáo huấn hắn tốt một chút, được không?”

Câu Hồn phi thân nhảy đến trên giường, ôm Vân Hiểu Nguyệt, thở phì phì nói.

“Khó mà làm được! Câu Hồn, Nguyệt Nhi bây giờ là Nữ Hoàng một quốc gia, không thể làm chuyện bậy như vậy được, nếu Tần Ngạo ở Chu Tước quốc xảy ra chuyện, vấn đề liền lớn chuyện, tuy nói Nguyệt Nhi là người thừa kế thiên thần chỉ định, nhưng mà mọi người ủng hộ nàng là vì thiên thần, bản thân Nguyệt Nhi cũng không có được mọi người tán thành, cho nên người chân chính tâm phục khẩu phục cũng không nhiều.

Mà còn có Bạch Hổ, Nguyệt Nhi, nhiệm vụ của nàng, còn thật gian khổ, mà phụ hoàng người đem Bạch Hổ giao cho nàng mục đích là muốn ta đi chuẩn bị, ta hiểu được, cho nên mấy ngày nữa, ta phải trở lại Bạch Hổ Quốc đi, giúp nàng thống trị triều chính, phụ hoàng người… Ta nghĩ, người đã không tính trở về Bạch Hổ đâu, hôm nay ngồi ở trên chiều là lúc người nói cho ta quyết định của người muốn đi chu du thiên hạ, về phần người phi tử mang thai kia, kỳ thực, ở thời điểm ngày phụ hoàng thấy nàng bị thiên thần chỉ định làm Nữ Hoàng, đem hài tử kia đánh rớt rồi, hậu cung sở hữu tần phi toàn bộ thả ra hết, người muốn ta không được nói cho nàng biết, ta cảm thấy, hay là để cho nàng biết là tốt hơn.

Nguyệt Nhi, ta không có biện pháp ở lại chỗ này giúp nàng được, nhưng mà ta cam đoan, sẽ thường xuyên chạy tới cùng nàng, được không?”

Bạch Diệp đi lên phía trước ngồi đến bên giường, nhẹ vỗ về tóc dài Vân Hiểu Nguyệt đang trong lòng Câu Hồn, ôn nhu nói.

“Cái gì?”

Bốn người khác đồng loạt ngẩn ra:

“Đó là hài tử của hắn, vì sao…”

Vân Hiểu Nguyệt cứng họng, thở dài:

“Sao phải khổ như thế chứ? Hazzz…”

“Phụ hoàng nói, người muốn đem Bạch Hổ hoàn chỉnh giao cho nàng cùng hài tử của ta, không cho phép bất luận kẻ nào phá rối, Nguyệt Nhi, cho nên, chúng ta…”

Ngọc nhan Bạch Diệp đỏ lên, nhẹ nhàng mà nói.

“Đúng vậy, Nguyệt Nhi, đó… Ta cũng muốn bảo bảo, một bảo bảo thuộc về cả ta và nàng, nói vậy Bằng Triển cùng Lân Nhi, Viễn cũng rất muốn, Nguyệt Nhi, khi nào thì sinh cho ta một đứa, ưm?”

Câu Hồn vừa nghe, mắt đào hoa tràn ra thần thái chói mắt, kích động nói.

“A? Không phải đâu, ta mới mười bảy tuổi mà, làm mẫu thân sớm như vậy, ta không cần đâu, sau này hãy nói đi, được không?”

Vân Hiểu Nguyệt vừa nghe, ngất tại chỗ!

‘Muốn ta sinh năm, ta thành heo mẹ sao? Thật là khủng khiếp!’

“Nói càn cái gì đó, mười bảy tuổi làm mẫu thân có đầy người ra đó, Nguyệt Nhi, ta cũng không đành lòng cho nàng chịu khổ, nhưng mà phụ hoàng người làm quyết tuyệt như vậy, ta cũng không muốn cùng nàng chia lìa, biện pháp tốt nhất đó chính là mau chút sinh hài tử, đưa hắn hảo hảo bồi dưỡng thành tài, về sau đem quan hệ ngoại giao của Bạch Hổ giao cho hắn, ta sẽ không cần rời nàng đi nữa?”

Bạch Diệp mỉm cười đề nghị.

“Ặc? Diệp, chàng thực gian trá, lại dám tính kế còn không biết bảo bảo ở đâu ra nữa, như vậy đi, chờ ta đem Chu Tước quốc an định lại, sau đó sẽ lo chuyện này, được không? Về phần có hay không có, thì thuận theo tự nhiên đi, đúng không?

Đúng rồi, ta làm Nữ Hoàng, các chàng ai cũng không thể nhàn rỗi, Câu Hồn đó nha, cứ tiếp tục chưởng quản ‘Quỷ môn’, chặt chẽ chú ý động tác của võ lâm, Viễn, quay về làm Tổng quản Hậu Vệ Hoàng cung Chu Tước, thống lĩnh tất cả Ngự Lâm quân Hoàng thành cùng thị vệ đại nội, Bằng Triển vốn là xuất thân Tướng quân, chàng liền làm Mã đại nguyên soái của binh lính Chu Tước quốc ta, Diệp không giúp được ta, Lân Nhi, chàng vốn chính là Thái Tử Chu Tước quốc, hơn nữa triều chính chàng cũng rất quen thuộc, về sau thì tấu chương Chu Tước quốc, liền giao cho chàng đi, sáng sớm mai lên triều, các chàng cùng ta đi vào triều, sau đó liền đi nhậm chức đi!”

Vân Hiểu Nguyệt vội vàng ngăn cản đề tài này, bắt đầu phân phối nhiệm vụ.

“Vậy nàng làm gì?”

Năm người giật mình, trăm miệng một lời hỏi.

“Ta? Hắc hắc, ta rất bận rộn, muốn sáng sớm vào triều, còn muốn cẩn thận suy nghĩ lại, có biện pháp gì tốt có thể làm cho Chu Tước quốc nhanh chóng phát triển, còn nghiên cứu pháp điển, một lần nữa quyết định vậy nha, ai nha nha, rất nhiều việc rồi, tính lại liền đau đầu! Các chàng là nam nhân của ta, hơn nữa một đám lại ưu tú như vậy, các chàng không giúp ta, ai giúp ta đây?”

Vân Hiểu Nguyệt cười giống như tên trộm, hồi đáp.

“Nàng Nữ Hoàng này, ngược lại làm thật sự là quá thoải mái nha?”

Năm người hai mặt nhìn nhau, dở khóc dở cười.

“Tất nhiên, cái này gọi là sử sụng nhân tài hợp lý, hiểu chưa? Một người lãnh đạo thàng công, phải hiểu được uỷ quyền, mà không phải chuyện gì bản thân đều tự thân tự lực, vậy không phải phiền lụy chết luôn à? Nhóm phu quân thân mến, thấy nương tử an bày, có phục tùng không?”

“Vâng, Nữ Hoàng bệ hạ!”

Năm người đồng loạt nở nụ cười, thâm tình nhìn bảo bối trước mắt xinh đẹp động lòng này, cảm giác hạnh phúc ôn nhu ở trong lòng bắt đầu khởi động.

Cả đời này, chỉ cần có thể có nàng làm bạn đến già, chuyện khác, đều không quan trọng, nàng không đồng ý sinh nhiều bảo bảo như vậy, vậy liền theo nàng đi!

Một buổi chiều, Vân Hiểu Nguyệt đều cùng bọn họ trốn ở trong thần điện bồi dưỡng cảm tình, thuận tiện thảo luận một chút quốc sự trước mắt, ăn xong bữa tối, nữ quan báo lại, nói là Hoàng Đế Bạch Hổ mời nàng cùng Bạch Diệp đi thương nghị nhận chuyện Bạch Hổ Quốc, Vân Hiểu Nguyệt thay y phục hàng ngày, cùng Bạch Diệp ngồi vào long liễn, cùng tiến đến.
Chương Trước/209Chương Sau

Theo Dõi