Chương Trước/209Chương Sau

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Quyển 1 - Chương 33: Ai là kẻ hạ độc?

Sau khi Vân Hiểu Nguyệt nhận nụ hôn bị động nọ, ngày hôm sau, thái độ của Tần Ngạo với Vân Hiểu Nguyệt càng ám muội. Ngoại trừ vào triều, mật độ bám dính càng chặt, ăn cơm thấy hắn, ngủ thấy hắn, ngay cả khi mình ra ngoài hít thở không khí cũng có thể thấy hắn, những điều này khiến Vân Hiểu Nguyệt buồn bực! Càng khiến người ta tức giận là, đại ca của mình, ngay cả lần thứ hai gặp mặt cũng không có, có giám quân ở bên ngoài Hoàng thành nói là Binh Bộ Thượng Thư nhậm chức, phải hiểu biết tình hình binh lính nhiều hơn. Cái gì chứ! Rõ ràng là ghen tị với dáng vẻ của đại ca, thấy mình yêu quý đại ca hơn hắn, ghen tị thì có! Nhưng chẳng có cách nào khác, hắn là lão đại, toàn bộ Thanh Long đều phải nghe hắn, mình cũng được hắn nuôi. Vân Hiểu Nguyệt đành phải nghẹn dấu chấm hỏi vào bụng, nghĩ về sau tìm cơ hội hỏi lại!

Trong khoảng thời gian này, bởi vì Vân Hiểu Nguyệt có thai, Tần Ngạo càng sủng ái hơn, đúng là Hậu cung ba ngàn độc sủng một thân, còn chỗ phi tử của hắn, ngay cả một lần mở cửa cũng không. Có thể đoán, hai ngàn chín trăm chín mươi chín người còn lại sẽ rất tịch mịch, nên sẽ hận Vân Hiểu Nguyệt cỡ nào. Dần dần, lời đồn đãi trong Hậu cung có ở bốn phía, Vân Hiểu Nguyệt nàng dần dần theo những lời ca lời hận đó, biến thành yêu phi mị hoặc quân vương. Nói cái gì mà nàng là hồ ly tinh biến thành, muốn làm đảo điên Thanh Long quốc! Đối với chuyện này, Vân Hiểu Nguyệt căn bản là khinh thường, nàng biết, đây đều do đám nữ nhân đó làm ra, đơn giản là muốn hại mình, hòng đạt tới mục đích.

Nhưng nàng đã quên, nơi này là cổ đại ngu muội, không phải thế kỉ hai mươi mốt có khoa học kỹ thuật phát đạt, công dân bình đẳng ngang hàng. Những lời đồn đó bị truyền ra từ Hậu cung, bắt đầu nổi lên sóng to gió lớn nơi triều chính!

Bởi vì phi tần trong Hậu cung phần lớn đều là nữ nhi hoặc người thân của quan viên trong triều đình, nay nữ nhi Tể tướng đích một người độc bá Hậu cung. Lại xem thế ấy, chỉ cần Vân Hiểu Nguyệt sinh Hoàng tử, như vậy, chắc chắn Hoàng hậu sẽ bị phế, lập nàng làm Hậu, hơn nữa lại thấy Hoàng thượng sủng nàng chừng này, trong mỗi câu đều ẩn ẩn lộ lộ ý tứ, giống như trong lòng chỉ có Vân Hiểu Nguyệt. Về phần phi tử, không chiêu tẩm ai, không phải rõ ràng nói sẽ để những nữ nhi của quan lớn chết già trong cung sao? Điều này không thể!

Vì thế, phe phái của Hoàng hậu bắt đầu ngấm ngầm hoạt động! Nơi nơi châm ngòi thổi gió, nạp bang kết phái, dần dần, rất nhiều người vốn là người của Thừa tướng, đều dần dần phục theo Hoàng hậu, ai cũng lân la đi tìm căn cứ chính xác Vân tướng vi phạm pháp lệnh, sau đó ngầm đệ tấu chương gửi Hoàng thượng! Làm quan, nào có ai là sạch sẽ trong như nước? Hơn nữa làm Thừa tướng, ở cái thế dưới một người, trên vạn người, khẳng định là sau lưng có vô số thủ đoạn. Ngay cả những mối nợ năm xưa cũng lần lượt bị kiện ra, tấu chương như hoa tuyết ních dần Ngự Thư Phòng!

Nhưng cứ mặc triều đình ồn ào thế nào, Tần Ngạo vẫn tin tưởng Vân tướng trước sau như một. Số tấu chương kia cũng bị Tần Ngạo lơ đi, hơn nữa, càng ngày càng đối tốt hơn với Vân Hiểu Nguyệt! Ban đầu, Vân tướng còn lo lắng, sau thấy Tần Ngạo cố tình không truy cứu, bắt đầu như cũ, kiêu ngạo như xưa!

Tất cả, tất cả những chuyện này, Vân Hiểu Nguyệt quả thật là không biết, bởi vì không gặp đại ca, Tư Đồ Viễn cũng bị Tần Ngạo phái đi không biết đang chấp hành cái nhiệm vụ gì, chỉ ngẫu nhiên gặp mỹ nhân mẫu thân. Từ trong miệng của bà, kỳ thật cũng chẳng nghe thêm được gì, ngoại trừ việc Hoàng thượng ân sủng Vân gia, thì vẫn là ân sủng, hơn nữa trong khoảng thời gian này mình hay nôn oẹ, nào có tâm tư quản mấy chuyện này?

Hôm nay, giống như bình thường, Vân Hiểu Nguyệt tiễn bước Tần Ngạo, đứng dậy tản bộ ở hoa viên, tuy nói đứa con này mới được hai tháng, nhưng lại hay quậy, khiến Vân Hiểu Nguyệt không thích nghi nổi, cho nên bữa sáng mỗi ngày, Huyên nhi cùng các đầu bếp ở ngự trù phòng đều nghĩ cách biến món ăn đa dạng mới khiến Vân Hiểu Nguyệt không gầy đi!

“Nương nương, hôm qua người nói muốn ăn canh sen, còn có chè long phượng, Huyên nhi bưng tới đây, còn nóng, người mau ăn đi!” Vừa ngồi ở đình phơi nắng ấm áp, giọng nói vui cười của Huyên nhi truyền tới, sau đó một mùi thơm truyền vào chóp mũi của Vân Hiểu Nguyệt.

“Wow, mùi thơm thật thanh nhã, ngửi thấy thật thoải mái, Huyên nhi, vào đi!” Vân Hiểu Nguyệt ngồi thẳng thân thể, hứng thú ngắm điểm tâm màu phấn hồng đặt trên bàn ngọc cùng canh sen còn nóng phưng phức, trong suốt, cực kì đáng yêu.

“Khó có khi nương nương thích, vậy ăn nhiều một chút!” Huyên nhi hưng phấn nói, nhẹ nhàng múc một thìa, đưa tới bên miệng Vân Hiểu Nguyệt!

“Ừm, không sai!” Vân Hiểu Nguyệt mở miệng, tinh tế thưởng thức, mùi hoa sen ngòn ngọt thơm ngát, cảm giác nhè nhẹ trắng mịn, rất ngon!

Nhắm mắt thưởng thức, đột nhiên Vân Hiểu Nguyệt cảm giác vị ngọt của canh trong miệng có một tia ngọt kỳ quái, trong lòng rùng mình, cầm lấy khăn làm bộ như lau miệng, Vân Hiểu Nguyệt nhè toàn bộ canh sen ra.

“Huyên nhi, để ta tự làm!” Cầm lấy bát ngọc, Vân Hiểu Nguyệt đặt ở chóp mũi cẩn thận xem xét, phát hiện ra, trong canh này có cấm dược sẩy thai còn hiệu quả gấp trăm lần hồng hoa*. Loại thuốc này, nếu phụ nữ có thai ăn phải, không chỉ không bảo đảm giữ được thai nhi, còn có thể khiến rất khó mang thai lại, hơn nữa nó còn có một cái tên rất hay, “Túy Mỹ Nhân”! Mùi này rất giống hoa sen, rất khó nhận. Nếu không phải ngày thường nàng thích nhất là nghiên cứu này thảo dược cổ quái, hôm nay khó thoát khỏi một kiếp!

(*thuốc sảy thai ngày xưa)

“Huyên nhi, bát canh này, là em tự mình làm?” Bỏ bát xuống, Vân Hiểu Nguyệt mỉm cười hỏi.

“Vâng, nương nương!”

“Lúc làm có bỏ đi đâu không?”

“Không ạ! Làm sao vậy, không thể ăn được ư?” Huyên nhi sửng sốt, vội vàng hỏi: “Nếu không? Nô tỳ lại đi làm món khác? Nếu người không ăn, không tốt cho long thai!”

Vân Hiểu Nguyệt cười nhẹ, tùy tay chọn một khối điểm tâm, đặt vào chóp mũi ngửi thử, xác nhận bên trong không có gì, mới cắn một miếng, cười nhạt nói: “Huyên nhi, em biết không, bát canh này, bị người ta hạ độc!”

“Hả?” Huyên nhi vừa nghe, lập tức quỳ trên mặt đất: “Nương nương, nô tỳ không làm như vậy, xin nương nương minh giám!”

“Nha đầu ngốc, ta tin em mới nói cho em, đứng lên đi!” Vân Hiểu Nguyệt mỉm cười kéo Huyên nhi nước mắt lưng tròng dậy, ánh mắt lạnh như băng, mở miệng nói: “Nguyên vật liệu, là trải qua tay ai rồi mới đến em?”

“Hồi nương nương, là nô tỳ tự mình đến nội vụ phủ, tận mắt thấy họ chuẩn bị, nô tỳ bọc vào cẩn thận, không để người khác chạm phải!” Huyên nhi run run trả lời.

“Vậy ư? Em xác định không để gói đồ rời khỏi tầm mắt?” Vân Hiểu Nguyệt lại truy vấn.

“Không có ạ! A, đúng rồi, chiều hôm qua khi ở Ngự Hoa viên, Hoàng hậu nương nương cùng các quý phi nương nương đang ngắm hoa, khi nô tỳ đi qua, khăn lụa của Ý quý phi nương nương đột nhiên bay đến dưới chân nô tỳ, Hoàng hậu nương nương bảo nô tỳ đưa qua, nô tỳ đã đặt gói đồ ở một nơi, đi qua, sau đó trở lại!” Huyên nhi nghĩ nghĩ, hồi đáp.

“Ý quý phi, nàng là ai?” Vân Hiểu Nguyệt sửng sốt, hỏi.

“Là đại nữ nhi của tiền nhiệm Binh Bộ Thượng Thư, ba năm trước đã tiến cung, từng mang long thai, sau lại không biết thế nào mà sinh non!” Huyên nhi nơm nớp lo sợ trả lời.

“Vậy sao? Lúc ấy còn có ai ở đấy?”

“Ngoại trừ Ý quý phi, năm vị quý phi nương nương đều ở đó, đúng rồi, còn có Nhu phi nương nương!”

“Nhu phi? Không phải ả bị cấm chừng sao?” Vân Hiểu Nguyệt ngẩn ra, kỳ quái hỏi.

“Lần trước khi người được chẩn đoán chính xác mang long thai, Hoàng thượng cao hứng, đại xá Hậu cung, ngoại trừ Liễu phi ở Lãnh cung, đều được đặc xá!”

Yêu nghiệt chết tiệt, cưới nhiều nữ nhân như vậy, hiện tại tốt rồi, một đống nữ nhân muốn hại ta, tức chết mất thôi! Trong nhiều người như vậy, khẳng định có một người là kẻ hạ độc, nhưng, sẽ là ai đây?

Hoàng hậu? Nhu phi? Ý quý phi? Là ai? Ai nha, đau đầu quá đi! Vân Hiểu Nguyệt ăn điểm tâm như thể cho hả giận, rồi sau đó tựa vào ghế, cười lạnh: “Huyên nhi, đừng gấp, một lần bất thành, khẳng định sẽ có lần thứ hai, về sau em hãy cẩn thận một chút, những gì mình có, không thể cho người ta, nhớ kỹ!”

“Vâng! Nhưng nương nương, nếu vạn nhất… Nương nương, phải làm sao bây giờ?” Huyên nhi sốt ruột muốn khóc!

“Yên tâm, y thuật của tiểu thư nhà em không phải vô dụng, đi làm bát cháo tổ yến đi, ta muốn ăn!” Vân Hiểu Nguyệt an ủi vỗ vỗ tay nàng, nói.

“Dạ!” Huyên nhi gạt lệ, lui xuống!

Vân Hiểu Nguyệt nằm ở đấy, vừa định nhắm mắt nghỉ ngơi, đột nhiên, một giọng nói trong sáng tràn lẫn kinh ngạc lọt vào tai: “Nương nương biết y thuật? Thật sự là một điều ngoài ý muốn lớn lớn đó nha!”

“Ai?” Vân Hiểu Nguyệt rùng mình, theo tiếng nhìn lại, thấy một nam tử áo trắng phiêu phiêu đứng trên cành liễu, đang đứng ở cách đó không xa, trong tay nắm cầm chiết phiến, cười hì hì nhìn mình!
Chương Trước/209Chương Sau

Theo Dõi