Chương Trước/209Chương Sau

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Quyển 1 - Chương 37: Phong ba phế Hậu

“Hoàng huynh, rốt cuộc huynh phải ép buộc tới khi nào? Huynh có biết hay không, hiện tại văn võ cả triều ai nấy lòng người hoảng sợ, mục đích huynh chèn ép phe phái của Hoàng hậu là gì? Không phải huynh từng nói, phải lợi dụng họ để đoạt lại binh quyền trong tay Vân tướng sao, vì sao lại dẫn tới cục diện ngày càng hỗn loạn như hiện tại? Hoàng huynh, rốt cuộc huynh đang chơi trò gì?” Tại Ngự Thư Phòng, sau vài ngày ấm ức ở nhà, Tần Vũ biết được tin tức Hoàng hậu bị tống Thiên lao, rốt cục nhịn không được, liền chạy đến đây chất vấn.

“Chơi? Ha ha… từ này của Vũ đệ quả là tinh diệu! Trẫm chính là đang chơi, chơi trò một hòn đá ném hai con chim, bắt bách quan phải hàng phục!” Miễn cưỡng tựa vào lưng ghế, Tần Ngạo tà tứ cười lớn.

“Hoàng huynh, sao huynh lại biến thành như vậy? Cho dù là huynh muốn trừ họa lớn cũng không thể lợi dụng những nữ tử đáng thương đó! Hoàng hậu tuy rằng ghen tị, nhưng không muốn giết Hoàng tử, lại là huynh làm, đúng không?”

“Tần Vũ, đệ đưa ngọc bội cho Nhược Điệp, Trẫm đã nhịn. Đệ bảo Trẫm giữ mạng lại cho nàng, Trẫm cũng đã làm theo. Đệ còn muốn thế nào? Bảo vệ nàng, biện pháp tốt nhất là biến nàng thành người đệ nhất trong Hậu cung, không phải sao? Chưa kể, phụ thân Tiếu Ngự Sử của Hoàng hậu cũng là hạng người giống Vân tướng, đều là những kẻ kiêu ngạo ương ngạnh, ỷ vào thân phận nguyên lão mà không coi Trẫm ra gì. Điều Trẫm muốn là nhất thống Thiên hạ, bọn họ năm lần bảy lượt không chịu giao lại binh quyền, cản trở kế hoạch của Trẫm, còn thông đồng với địch phản quốc, sao Trẫm có thể dễ dàng tha thứ? Rất khó phải không, muốn Trẫm đợi đến khi Thanh Long quốc phải sửa họ phải không?” Tần Ngạo lạnh giọng đáp.

“Chuyện đó… ý của Hoàng huynh là muốn chém hai vị lão thần?” Tần Vũ ngẩn ngơ một lát, không thể tin hỏi.

“Tiếu Ngự Sử, Trẫm có thể chuẩn tấu cho lão cáo lão hồi hương, nhưng Vân tướng, không thể không giết! Hắn tưởng rằng Trẫm không biết hắn lén sắp đặt gián điệp bên cạnh Trẫm, nên Trẫm biết thời biết thế, lợi dụng người của hắn để tiêu trừ cảnh giác của hắn. Vũ đệ, kẻ có bụng dạ khó lường như vậy, nhất định giết không tha!” Vẻ mặt Tần Ngạo tràn đầy sát khí, không có một con đường sống nào để cứu vãn.

“Gián điệp, ai?” Tần Vũ ngơ ngác hỏi.

“Tư Đồ Viễn, thống lĩnh thị vệ của ta. Năm đó Trẫm xuất cung gặp chuyện, là hắn cứu Trẫm, còn vì Trẫm mà bị trọng thương, Trẫm không ngờ, hắn lại là người của Vân tướng! Nhưng, Trẫm không giết hắn, bởi vì hắn coi như là người quang minh lỗi lạc, tận tâm tẫn trách, chỉ cần diệt Vân tướng, Trẫm tin hắn sẽ bỏ gian tà theo chính nghĩa, trở thành tài tướng đắc lực của Trẫm. Trẫm phân minh trong việc dùng người, nhân tài như vậy, giết thì đáng tiếc!” Híp phượng mắt, Tần Ngạo lạnh lùng nói.

“Tư Đồ Viễn? Chính là đệ nhất cao thủ ư, huynh đã phái hắn đi đâu?”

“Trẫm phái hắn đến biên cảnh truyền thánh chỉ triệu Trần Viễn hồi kinh, hắn ở tạm lại chỗ đại quân, chờ mọi chuyện ở Kinh thành xong xuôi, Trẫm sẽ triệu hắn hồi kinh. Nhưng, nếu hắn vẫn ngu ngốc trung với Vân tướng, Trẫm cũng sẽ không lưu tình!”

“Hoàng huynh…” Tần Vũ cúi đầu thở dài, “Thần đệ không còn lời nào để nói, đạo của bậc Đế vương, thần đệ không hiểu, thần đệ chỉ hy vọng huynh sẽ không làm chuyện gì để mình hối hận, người khác đệ mặc kệ, nhưng nếu huynh làm thương tổn Nhược Điệp, đệ tuyệt không ngồi yên đâu! Huynh đã không biết quý trọng, đệ sẽ đưa nàng đi, đi rất xa, Hoàng huynh, đệ đã nói là sẽ làm!” Ngẩng đầu, ánh mắt sáng trong của Tần Vũ nhìn thẳng Tần Ngạo, không chút sợ hãi.

“Ha ha… Không ngờ, đệ thật đúng là coi trọng nàng, nhưng Tần Vũ, nàng sẽ là Hoàng hậu của Trẫm, những nữ nhân khác, đệ cứ lựa chọn, Hoàng huynh tặng cho đệ là được!” Tần Ngạo nhịn không được cười lớn, nhưng, nụ cười kia, lạnh sâu nơi đáy mắt.

“Thần đệ là kẻ háo sắc sao? Chỉ cần Hoàng huynh đối xử tử tế với Nhược Điệp, thần đệ tự nhiên coi nàng như Hoàng tẩu, xin cáo lui!” Thở dài, Tần Vũ cung kính thi lễ, đi ra khỏi Ngự Thư Phòng.

“Vậy ư?” Lẳng lặng nhìn bóng dáng Tần Vũ đi ra, Tần Ngạo đột ngột cười lạnh ra tiếng: “Vân Nhược Điệp, nàng thật đúng là hồ ly tinh! Mê hoặc Trẫm và Tư Đồ Viễn không tính, bây giờ còn mê hoặc Tần Vũ, Trẫm muốn xem, trong lòng nàng, rốt cuộc có Trẫm hay không! Điệp nhi, đừng tưởng rằng Trẫm không biết Tư Đồ Viễn đang âm thầm bảo vệ nàng. Nhưng, người nào bảo vệ nàng cũng thế mà thôi. Để triều đình Thanh Long quốc ổn định, đứa con này là mấu chốt! Không thể dùng thuốc, Trẫm cũng có cách để đoạt lấy nó. Điệp nhi, về sau, Trẫm sẽ cho nàng rất nhiều đứa con khác, xin lỗi…!” Yên lặng nhìn tấu chương đặt trên bàn thật lâu, Tần Ngạo tuyệt bút vung lên: Chuẩn tấu!

Tấu này, rõ ràng là tấu chương phế Hậu do Vân tướng viết.

Chiếu này vừa ra, triều đình đại loạn, nhất là phe phái của Hoàng hậu càng thêm hận Vân tướng đến thấu xương, từ đấu bí mật thành chiến công khai. Khi lâm triều, quan lại hai phái tranh cãi kịch liệt, ồn ào không can ra được. Rốt cục, bùng nổ thành sự kiện lần đầu tiên có mặt trong lịch sử Thanh Long quốc – “Trăm quan xin từ”, hơn một trăm quan lại thuộc phe Hoàng hậu, tập thể quỳ gối tại Kim Loan Điện, dùng chiếc mũ ô sa trên đầu để “uy hiếp” Tần Ngạo phải điều tra Vân tướng, cùng lúc dâng lên mấy trăm tội danh lớn nhỏ của Vân tướng. Tần Ngạo giận tím mặt, “vạn bất đắc dĩ” phải đưa Vân tướng cùng người gây ra họa – Tiếu Ngự Sử – toàn bộ tống vào Thiên lao, “tạm thời” thu hồi binh quyền, chờ đợi kiểm chứng, sẽ phán quyết sau. Về phần Vân Trần Viễn, tự nhiên cũng bị liên lụy, bị tước chức quan, bỏ vào đại lao!

Vân Hiểu Nguyệt tại nơi thâm cung, lại bị Tần Ngạo cố ý giấu diếm, tự nhiên không biết bên ngoài đã đổi trời. Nhưng, trên đời nào có vách tường nào mà gió không thể lùa qua? Vân gia suy sụp là chuyện bao nhiêu người ngóng trông, nhất là phi tần trong cung đều cho rằng vì thế lực của Vân gia nên Vân Hiểu Nguyệt mới được sủng ái như vậy. Nay Vân gia bị niêm phong, mọi người đều vỗ tay tỏ ý vui mừng, muốn đến chế giễu. Song người nọ vẫn có được sự sủng ái của Hoàng thượng, mọi người không dám đi thị uy, ngầm bàn tai nhau, ước gì nàng sớm biết, tốt nhất là chịu đả kích thật sâu vào, long thai sẽ bị hư! Vì thế, thông qua miệng lưỡi bọn nô tỳ, tin tức này rất nhanh lọt vào tai Huyên nhi.

“Nương nương, nương nương, chuyện chẳng lành!” Vừa nghe được tin này, Huyên nhi quá sợ hãi, nghiêng ngả lảo đảo trở về nói cho Vân Hiểu Nguyệt.

“Chuyện gì mà ngạc nhiên vậy?” Nằm ở ghế, Vân Hiểu Nguyệt đang uống nước trái cây, thấy dáng vẻ của Huyên nhi bèn kinh ngạc hỏi.

“Lão gia… Lão gia cùng thiếu gia bị Hoàng thượng phế chức quan rồi!”

“Cái gì?” Vân Hiểu Nguyệt chấn động, như bị điện giật ngồi dậy, không thẻ tin hỏi lại: “Là ai nói?”

“Trên dưới trong cung đều đang xôn xao! Lão gia cùng phụ thân của Hoàng hậu nương nương là Tiếu Ngự Sử đều bị bắt, nói là bởi vì cả hai làm ầm ĩ chuyện phế Hậu, Hoàng thượng giận dữ bèn phế quan toàn bộ!”

“Không thể nào?” Vân Hiểu Nguyệt nhanh chóng bình tĩnh: “Nếu chỉ là chuyện này, đại ca của ta không thể bị liên quan! Đúng rồi, mẫu thân ta thế nào?” Đối với mỹ nhân mẫu thân yêu thương mình hết mực, Vân Hiểu Nguyệt rất yêu quý, vội vàng hỏi.

“Phu nhân bị giam lỏng, không thể tiến cung! Nương nương, phải làm sao bây giờ? Huyên nhi lo lắng quá!” Hai mắt của Tiểu nha hồng hồng, thương tâm nói.

“Hoàng thượng ở đâu?”

“Nghe nói ở chỗ Nhu phi nương nương! Hôm nay, Hoàng thượng không đến Sắc Điệp Cung, nếu lão gia… Ôi, nương nương, người nói phải làm gì bây giờ? Ô ô…”

“Đừng khóc, hắn không đến đây, đã nói lên ccũng có vấn đề! Ta tự mình đi tìm hắn, xem hắn giải thích như thế nào!” Vân Hiểu Nguyệt lạnh lùng cười, đi ra khỏi tẩm cung.

==========

“Hoàng thượng, Điệp quý phi nương nương đang đến đây!” Một thị vệ lặng lẽ đi vào, nói nhỏ vào bên tai Tần Ngạo đang thưởng thức vũ khúc uyển chuyển của Nhu phi.

“Đã biết rồi sao? Tốt lắm, tất cả canh giữ cách cửa cung 500 thước cho Trẫm, nói Thái y đứng hầu sẵn ở bên ngoài!”

“Rõ!”

Điệp nhi, Trẫm không thể không làm như vậy, nếu không ba ngày sau, Trẫm sẽ phải chém cả nàng mất! Nàng yên tâm, Trẫm yêu nàng, tất nhiên sau anỳ sẽ phong nàng làm Hậu. Về phần biểu tỷ luôn bắt nạt nàng này, Trẫm nhất định sẽ trừ bỏ thay nàng!

“Tốt! Vũ điệu của Nhu nhi quả nhiên vô cùng duyên dáng, còn khiến Trẫm thích hơn cả Điệp nhi! Đến đây, lại đây, để Trẫm yêu thương ái phi!” Bên môi nở nụ cười mị hoặc chúng sinh, Tần Ngạo vỗ tay nói.

“Hoàng thượng…” Trong mắt Nhu phi hiện ra mừng rỡ như điên, nũng nịu dạ vâng một tiếng, điệu đà đi qua, theo động tác của nàng, từng tầng lụa mỏng như vũ y chậm rãi rơi xuống đất…
Chương Trước/209Chương Sau

Theo Dõi