Chương Trước/209Chương Sau

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Quyển 1 - Chương 39: Lỡ mất dịp tốt

“Đây là ở đâu?” Trong bóng đêm, Vân Hiểu Nguyệt một bên tự hỏi, một bên dẫm những bước chân nặng nề, đột nhiên, phía trước xuất hiện ánh sáng, Vân Hiểu Nguyệt đã đi một quãng đường dài bèn không chút do dự chạy vào bên trong vùng ánh sáng ấy!

“Về nhà rồi, tốt quá!” Trước mắt mọi thứ đều quen thuộc khiến Vân Hiểu Nguyệt hưng phấn hô lên, “Viễn Thần, Huyên Nhi, mấy người đâu rồi?” Dọc theo cầu thang, Vân Hiểu Nguyệt chạy vào phòng mình, không có ai? Vẫn không có ai? Tất cả mọi nơi đều không thấy bóng dáng bất kì ai, phòng bếp phủ một lớp bụi dày, giống như đã rất lâu rồi không có người ở.

“Một đám chết tiệt, dám bỏ rơi mình, đừng để đây tìm được, nếu không mấy người nhất định phải chết!” Đưa tay cầm lấy điện thoại, lại kinh ngạc phát hiện bàn tay nàng xuyên qua nó.

“Vì sao, vì sao lại như thế này?” Vân Hiểu Nguyệt ngẩn ngơ, dường như nổi điên sờ vào sô pha, sờ vào TV, quả nhiên, vẫn là xuyên qua.

“A a a a…” Vân Hiểu Nguyệt tuyệt vọng thét lên, mở mắt ra, lại kinh ngạc phát hiện, mình đã đi tới một vườn hoa rất lớn, nơi nơi đều là kỳ hoa dị thảo, mùi thơm lạ lùng thoảng qua mũi, một bé gái ngồi giữa đóa hoa ngũ sắc, cánh tay mập mạp với về phía nàng, cười khanh khách không ngừng: “Ôm một cái, ôm một cái!”

“Trẻ con?” Theo trực giác, Vân Hiểu Nguyệt cảm giác đây là con gái Nhược Điệp, vội vàng chạy qua muốn ôm nó, không ngờ một cơn gió nhẹ thổi qua, mình lại bay lên, càng bay càng xa, sau đó nhanh chóng rơi xuống một cái ao, theo xoáy nước bị cuốn xuống đáy!

“Đừng, con ơi…” Một tiếng gọi thê lương, Vân Hiểu Nguyệt dùng sức mở mắt, tỉnh lại.

“Nương nương, nương nương, người rốt cục tỉnh lại rồi! Ô ô… Hù chết Huyên nhi, Trương Thái y, mau đến, nương nương tỉnh rồi!

Trương Thái y chạy vọt vào, thấy đôi mắt Vân Hiểu Nguyệt mở lớn, vừa khóc vừa nói.

“Sư phụ, Điệp nhi như thế nào rồi?” Vân Hiểu Nguyệt suy yếu mở miệng hỏi, âm thanh thô nghẹn, dọa chính mình nhảy dựng.

“Điệp nhi, haiz…” Trương Thái y thở dài: “Con đã mê man ba ngày ba đêm, nếu không tỉnh, chúng ta cuống chết mất!”

“Ba ngày ba đêm?” Vân Hiểu Nguyệt ngẩn ngơ, cố gắng vận động cái đầu như đã rỉ sắt, cảnh tượng trước khi hôn mê dần dần hiện lên.

“Con ta! Sư phụ, hài tử của con, người có bảo vệ nó không?” Lo lắng giữ chặt tay Huyên nhi, Vân Hiểu Nguyệt lòng như lửa đốt.

“Xin lỗi! Điệp nhi, sư phụ vô dụng, hài tử, không giữ nổi!” Trương Thái y đau lòng trả lời, một bên Huyên nhi lại òa một tiếng khóc rống lên!

“Không thể giữ lại sao?” Thất thần lặp lại, Vân Hiểu Nguyệt đau khổ nhắm mắt lại. Trái tim… Chầm chậm rơi xuống đáy cốc. Lệ… không kìm nén được chảy ra: Nhược Điệp, xin lỗi, là tỷ tỷ vô dụng, ngay cả đứa con duy nhất của muội cũng không thể bảo vệ! Tỷ tỷ nhìn thấy nó rồi, là một bé gái xinh xắn. Đáng tiếc, tỷ tỷ không có phúc có nó. Nhược Điệp, xin lỗi, rất xin lỗi…

“Nương nương, người đừng khóc, khóc không tốt cho mắt, ô ô… Đều tại Nhu phi làm hại, nương nương, Hoàng thượng đã bắt Nhu phi vào Thiên lao, nói là chờ người tỉnh, người muốn xử trí như thế nào cũng được! Ô ô… Nương nương, nương nương đáng thương của em!” Huyên nhi quỳ gối bên giường, khóc như đứt từng khúc ruột!

“Nhu phi?” Bên môi nở một nụ cười lạnh, Vân Hiểu Nguyệt đột nhiên mở ra mắt, lạnh lùng nói: “Huyên nhi, đỡ ta đứng lên!”

“Không được!” Trương Thái y lập tức ngăn cản: “Điệp nhi, thân thể của con bị thương quá nặng, hiện tại suy yếu như vậy, nhất định phải nằm trên giường tĩnh dưỡng, nghe lời ta, đừng làm tổn thương thân mình, Hoàng thượng nếu nói cho con xử lý, sẽ không nuốt lời!”

“Vậy sao?” Thả lỏng thân thể, Vân Hiểu Nguyệt vận khí, trái tim đau nhức khiến trán nàng lập tức lấm tấm mồ hôi, xem ra, đan điền cũng bị thương, tạm thời không thể vận khí, quả thật cần tĩnh dưỡng.

“Nương nương, người sao thế, người đau lắm sao?” Huyên nhi lo lắng nhìn sắc mặt khó coi của Vân Hiểu Nguyệt, vừa lau mồ hôi vừa hỏi.

“Không… Không có việc gì, để ta nghỉ ngơi một lát!” Nhắm mắt lại, Vân Hiểu Nguyệt cố gắng đấu tranh với đau đớn, Trương Thái y đứng một bên lập tức rút ngân châm, nhanh chóng cắm vào vài huyệt vị của nàng, cảm giác đau đớn nhanh chóng giảm bớt.

“Huyên nha đầu, giúp nương nương nhà ngươi uống một ít canh bổ, sau đó ngủ một giấc, ta đi bốc thuốc!” Thở dài, Trương Thái y thương tiếc nhìn Vân Hiểu Nguyệt từ từ nhắm hai mắt, cuối cùng cũng không nói gì, lui xuống.

Vân Hiểu Nguyệt có gối lót sau đầu, chậm rãi uống chén canh nóng hầm hập, Vân Hiểu Nguyệt cảm giác thoải mái hơn, nở nụ cười mơ hồ rồi chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Tâm tính thiện lương đau! Tuy nói là con của Điệp nhi, nhưng cũng là linh hồn Vân Hiểu Nguyệt nàng nuôi dưỡng nó, nó cho nàng niềm vui cùng hy vọng! Nhưng, đột nhiên, mất nó cứ như vậy, bảo nàng phải chấp nhận như thế nào?

Con yêu, chắc con cũng rất chờ mong mẹ phải không, nếu không, con sẽ không bảo mẹ ôm con. Là mẹ vô dụng khiến con bị người khác hại! Con của mẹ, con yên tâm, mẹ nhất định sẽ báo thù cho con!

Vuốt bụng mình, Vân Hiểu Nguyệt âm thầm thề dưới đáy lòng, bắt đầu hồi tưởng lại khoảnh khắc đó, nghĩ ngợi, một sự hoài nghi xuất hiện dưới đáy lòng: Nhu phi đang yên đang lành, vì sao đột nhiên vấp ngã? Hơn nữa đúng chỗ như vậy, ngay lúc mình không hề phòng bị, không kịp đứng vững?. Nếu không có ai đẩy lực ở sau lưng, sao có thể có lực va chạm lớn như vậy?

Sự bình tĩnh cùng sức phán đoán của một sát thủ bắt đầu sống lại, Vân Hiểu Nguyệt nén xuống nỗi đau, một lần nữa tái diễn quá trình “gây án” trong óc, càng nghĩ, tâm càng lạnh: Lúc ấy, chỉ có Tần Ngạo ở đấy, hắn có võ, cao sâu khó lường. Sau khi Nhu phi mây mưa xong vốn đã vô lực, tự nhiên dễ dàng ngã sấp xuống, nếu có hắn trợ lực, tương đương với việc bụng mình lúc đó trực tiếp nhận chưởng lực của hắn, tất nhiên không thể giữ nổi đứa con. Về phần những chuyện xảy ra sau này, chẳng qua là bắt Nhu phi gánh tội danh mà thôi!

Nhưng, con là của hắn, vì sao hắn lại có thể? Nào có người làm phụ thân mà tự tay giết chết con ruột mình? Tàn nhẫn quá! Không, nhất định không đâu!

Vân Hiểu Nguyệt cắn môi, không muốn tin suy đoán của mình, nhưng tất cả căn cứ đều cho thấy, Tần Ngạo là nghi vấn lớn nhất, thêm cả chuyện của Vân gia, Vân Hiểu Nguyệt càng cảm thấy này lần mất con này, Tần Ngạo không thoát khỏi có liên quan!

Lệ, lại một lần nữa chảy xuống. Tâm, càng đau!

Tần Ngạo, nếu đứa con này thật là tự tay ngươi hại chết, như vậy, Vân Hiểu Nguyệt ta xin thề, nhất định phải bắt ngươi hoàn lại bằng nỗi đau lớn hơn ngàn lần vạn lần. Còn Nhu phi, bất luận là thủ phạm hay là tòng phạm, ta đều bắt ả một mạng đền một mạng!

“Điệp nhi, còn đau không?” Đột nhiên, một giọng nói dịu dàng truyền vào trong tai, sau đó hai má truyền đến xúc cảm ấm áp, Vân Hiểu Nguyệt như bị điện giật, mở hai mắt đẫm lệ, nhìn vào trong đôi mắt tràn đầy đau đớn cùng áy náy ấy.
Chương Trước/209Chương Sau

Theo Dõi