Chương Trước/209Chương Sau

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Quyển 1 - Chương 41: Ta thành cô nhi!

“Điệp nhi, ta… ta không thể nói, đừng hỏi nữa, quan tâm đến bản thân trước đã, được không?” Tần Vũ nhẹ nhàng nỉ non, sự lo lắng tràn ngập trong mắt hắn.

“Tần Vũ, ta không phải người không chịu nổi sự đả kích, nỗi đau mất con ta cũng có thể thừa nhận, huống chi là những chuyện khác? Ngươi nói đi, ta muốn xem, Vân Nhược Điệp ta rốt cuộc thảm đến mức nào!” Yên lặng nhìn Tần Vũ, Vân Hiểu Nguyệt nói từng chữ một.

“Nàng… Thật sự là một nữ tử quật cường!” Thở dài thật sâu, Tần Vũ nói nhỏ: “Điệp nhi, Hoàng huynh vốn đã ban chỉ, trừ nàng ra, sẽ trảm tất cả người Vân gia. Sau đó thấy nàng gặp chuyện, Hoàng huynh tự nhốt mình tại Ngự Thư Phòng, sau đó chỉ chém phụ thân Vân tướng của nàng, niêm phong Vân phủ, bãi trừ chức quan của đại ca nàng, giam ở Thiên lao chờ ngày xử trí. Điệp nhi, đừng trách Hoàng huynh, kỳ thật huynh ấy đã cố hết sức, nhưng không ngờ… Không ngờ… Điệp nhi, sau khi mẫu thân nàng biết Vân tướng bị trảm, tự sát trong khuê phòng, đến khi phát giác thì đã quá muộn. Điệp nhi, xin lỗi, nếu ta sớm qua thì sẽ không như vậy, nàng đừng quá đau lòng!” Nhìn nỗi bi thương sâu nặng trong mắt Vân Hiểu Nguyệt, Tần Vũ lo lắng khuyên nhủ.

“Mẫu thân của ta là người mẹ tốt đến thế nào! Là ta không có phúc, không có duyên được hầu hạ dưới gối người, sao có thể ngu như vậy chứ!” Lệ, dọc theo khóe mắt chảy xuống, Nhược Điệp, xin lỗi muội, ta không thể bảo vệ người nhà của muội, là ta bất tài, chỉ mong trời xanh có mắt, để mẫu thân muội đầu thai đến địa cầu, được sống như một người phụ nữ tự do!

“Vậy còn đại ca của ta?” Sau khi trải qua nỗi thương tâm mất mẹ, Vân Hiểu Nguyệt chậm rãi hỏi.

“Trần Viễn hắn… Điệp nhi, ta thật sự không ngờ, xin lỗi nàng, đáng lẽ ta phải trông chừng hắn, không ngờ… Điệp nhi, đại ca Trần Viễn của nàng… hắn, cũng đi rồi!” Hốc mắt Tần Vũ phiếm đỏ, che mặt mình, nỉ non!

“Đi?” Vân Hiểu Nguyệt lập tức mơ hồ, chỉ cảm thấy trái tim đau đớn giống như bị xé rách, đau đến nỗi ngay cả hít thở cũng không thông!

Đại ca của ta, chàng trai tựa như trích tiên, chàng trai dịu dàng tuyệt mỹ, người sở hữu hơi thở ấm áp nhất trên đời, người khiến mình thích ngay từ ánh mắt đầu tiên, nay con người ấy đã đi? Điều này phải tin làm sao? Phải chấp nhận thế nào đây?

“Vì sao, vì sao lại như vậy? Tần Vũ, đại ca của ta không bị ban chết, sao huynh ấy lại…? Ngươi gạt ta, đúng không?” Giữ chặt tay Tần Vũ, Vân Hiểu Nguyệt không thể tin, bắt đầu truy vấn.

“Là sự thật! Trần Viễn hắn, là uống thuốc độc tự sát! Hắn chỉ để lại một phong thư, nói cho chúng ta biết, hắn sẽ nhận tội thay nàng, bảo Hoàng huynh đối xử tử tế với nàng, bởi vì nàng là muội muội hắn yêu thương nhất. Điệp nhi, khi ta thấy thân thể lạnh băng của hắn, ta quả thực không thể tin được! Ta đã hy vọng đây là giả đến thế nào, Trần Viễn sẽ giống như trước đây, cười ôn hòa với ta, hắn là người thông minh như vậy, trẻ như vậy đã sở hữu kỳ tài có một không hai, sao lại làm chuyện ngu ngốc như thế? Điệp nhi, nàng đừng khóc, Trần Viễn dặn chúng ta không được nói cho nàng, nhưng ta sao có thể nhẫn tâm lừa nàng? Điệp nhi, Điệp nhi, nàng sao rồi? Đừng làm ta sợ, Thái y, Thái y!!!” Nhìn sắc mặt càng ngày càng tái nhợt của Vân Hiểu Nguyệt, bên môi trào ra máu tươi, Tần Vũ sợ tới mức gào lên!

“Phụt…” Mở miệng, nôn ra nghịch huyết trong lồng ngực, Vân Hiểu Nguyệt cố sức hỏi: “Hiện tại, họ ở đâu?”

“Người nhà đã lĩnh về an táng! Điệp nhi, chờ nàng khỏe lên, ta nhất định sẽ đưa nàng đi tế bái họ, nàng bị thương đến như vậy, nghỉ ngơi tốt đi, coi như ta xin nàng, được không?” Tần Vũ vừa lau vệt máu bên môi nàng, thổn thức nói.

“Điệp nhi, sao lại như vậy? Vương gia, Điệp quý phi không chịu nổi đả kích, sao người còn nói cho nương nương biết chuyện!” Trương Thái y vội vàng chạy vào, vừa thấy Vân Hiểu Nguyệt thì đã hiểu chuyện gì xảy ra, vội vàng dùng châm cứu, nghẹn ngào oán giận.

“Ta… Ta không sao! Đại ca đi rồi, mẫu thân cũng đi rồi, từ nay về sau, lại chỉ còn mình ta! Ha ha… Hay lắm, ta lại thành cô nhi, tốt quá, thật tốt quá! Vì sao lại bỏ ta lại, vì sao? Dối trá, tất cả đều kẻ dối trá, yêu ta cũng là dối trá, ta hận!!!” Bi phẫn rống giận, Vân Hiểu Nguyệt chỉ cảm thấy trước mắt đen sẫm lại, không biết chuyện gì nữa!

“Trương Thái y, nàng không sao chứ!” Tần Vũ sốt ruột không biết làm gì.

“Haiz… Bi thương quá độ, hơn nữa thân thể suy yếu, không biết sẽ hôn mê bao lâu! Vương gia, cầu người đừng làm Điệp quý phi nương nương bị kích động, nếu không lão thần không thể giữ được mạng của nương nương đâu!” Trương Thái y nước mắt ngắn dài, đau lòng nói.

“Được được được, ta đi! Trương Thái y, ta cam đoan sẽ không vào đây nữa, lão nhất định phải chữa khỏi cho nàng! Mẫu hậu đi lễ Phật, nếu lão nhân gia người trở về, biết Điệp nhi thế này sẽ đau lòng chết mất! Trương Thái y, nhất định phải cứu nàng, ta đi, lập tức đi!” Tần Vũ nói năng lộn xộn, nhìn Vân Hiểu Nguyệt đang hôn mê, phi thân bỏ đi.

“Điệp nhi số khổ, con bảo sư phụ phải mở miệng thế nào đây. Lần này con bị thương quá nặng, về sau chỉ sợ rất khó mang thai nữa! Điệp nhi, Điệp nhi đáng thương!” Một bên lau lệ, Trương Thái y lau sạch sẽ vết máu bên môi nàng!

“Nương nương?” Huyên nhi tay bưng chén thuốc vội vàng đi vào, thấy trong phòng hỗn độn liền hoảng sợ, buông khay thuốc chạy qua, nước mắt rơi xuống!

“Trương Thái y, tại sao lại như vậy? Nương nương không sao chứ!”

“Huyên nhi, chăm sóc nương nương nhà ngươi tốt, ta đi đổi thuốc khác.” Thở dài, Trương Thái y mắt đỏ hồng đi ra ngoài.

===============

Vân Hiểu Nguyệt lẳng lặng đứng một chỗ, chung quanh tối đen, lại nhớ tới con đường lần trước đi qua. Chẳng qua, lúc này, trước mắt nàng xuất hiện cảnh huấn luyện ở Sát thủ minh.

“Vân Hiểu Nguyệt, cô đã đến đây thì không còn là đại tiểu thư nữa, cô phải chịu cách huấn luyện giống mọi người!”

“Vân Hiểu Nguyệt, cô phải nhớ, một sát thủ không có tình cảm, nếu có nó, cô sẽ mất sức phán đoán của mình!”

“Vân Hiểu Nguyệt, một sát thủ ở trong bất kì hoàn cảnh nào cũng có thể nhanh chóng thích ứng, cô phải học cách dùng sự tỉnh táo nhất để tự bảo vệ mình, sau đó lợi dụng tất cả ai bên cạnh để giải quyết vấn đề.”

Huấn luyện viên nghiêm khắc ở phía đó dạy từng câu một, năm đó mình không để ý những câu đó lắm, hiện tại nghe lại thấy thân thiết như vậy, giàu triết lý như vậy!

Nâng bàn tay hư không chạm vào chính mình trước kia, đau lòng càng ngày càng lắng đọng lại, biến thành một vết thương, một vết thương đang chậm rãi kết vảy…

“Huấn luyện viên, không sai! Ta là ai, ta là Vân Hiểu Nguyệt, là đệ tử người tự hào nhất, là quân sư vĩ đại của Sát thủ minh, cho dù thay đổi thân thể, nhưng ta vẫn là ta! Cho nên, không có chuyện gì có thể làm khó ta, Vân Hiểu Nguyệt, mau tỉnh lại, rời khỏi Hoàng cung, sống làm chính mình đi!” Giang hai tay, Vân Hiểu Nguyệt ngửa mặt lên trời gào lớn, mặc cho nước mắt rơi đầy hai gò má, chính vào lúc này, nàng quyết định, chỉ cần khôi phục sức khỏe, nàng sẽ báo thù, sau đó — rời cung!
Chương Trước/209Chương Sau

Theo Dõi