Chương Trước/209Chương Sau

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Quyển 2 - Chương 45: Quả nhiên lợi hại

Phòng ngủ bố trí tinh xảo hoa mỹ vĩ đại, nến đỏ sung sướng lóe ra, gấm nội màu vàng nhạt màn.

Vân Hiểu Nguyệt khóe miệng mỉm cười, rúc vào trong lòng Bạch Diệp, ngủ thật sự thục, lông mi thật dài giống như cây quạt nhỏ, đắp lên cặp mắt đẹp trong suốt, môi hồng hồng đọng nước nhuận nhuận sáng bóng, gương mặt bạch ngọc dường như tuyệt mỹ lộ ra nhàn nhạt phấn hồng, giống như hoa Hải Đường đang ngủ, làm Bạch Diệp nhìn đến ngây ngốc.

Vẻn vẹn mấy canh giờ, từ lúc hắn ôm thân thể Vân Hiểu Nguyệt đầy hương thơm vào trong ngực đến bây giờ, tầm mắt của hắn không hề rời đi mặt cười của tiểu bảo bối trong lòng, gương mặt này, hắn nhìn mười mấy năm, làm thế nào cũng xem không đủ!

Nguyệt Nhi a…

Nàng có biết hay không, đại ca có bao nhiêu yêu nàng? Lòng, bị nàng chiếm cứ không còn chút nào. Đại ca đã từng cho rằng, thật sự mất đi nàng, không nghĩ tới ông trời rủ lòng thương xót.

Nguyệt Nhi, lúc này đây, đại ca thế nào cũng không có khả năng buông tay! Ta mặc kệ nàng là vì mất trí nhớ mà tính cách đại biến, hay là nhận được đả kích quá lớn làm cho nàng có ý tưởng kinh thế hãi tục.

Đại ca đều sẽ không để ý.

Chỉ cần nàng không rời khỏi ta, ra sao đều được, một năm nay không có nàng bên cạnh, đại ca cũng không biết là mình đã sống thế nào nữa.

Nguyệt Nhi, ở trong lòng đại ca, nàng vĩnh viễn đều là muội muội cần ta bảo hộ, bảo bối ta yêu nhất.

Cho nên Nguyệt Nhi, đại ca nhất định sẽ nghĩ hết biện pháp thỏa mãn nguyện vọng của nàng, Nguyệt Nhi… Nguyệt Nhi của ta…

Nhẹ nhàng nỉ non dưới đáy lòng, Bạch Diệp ôn nhu vuốt ve gò má Vân Hiểu Nguyệt trắng mịn mềm mại như trẻ con, hôn nhẹ lên tóc nàng.

Tâm, thỏa mãn cùng hạnh phúc căng đến tràn đầy, đầy ngập nhu tình dường như muốn đưa hắn bể ra, liền ngay cả vết thương trên người, cũng không đau!

“Đại ca, chàng nhìn đủ chưa, ân?”

Ánh mắt Bạch Diệp thâm tình đến nóng cháy, rốt cục đem Vân Hiểu Nguyệt từ trong giấc mộng tỉnh lại, vừa mở mắt đã nhìn thấy con ngươi xinh đẹp của Bạch Diệp tình sâu như biển, si mê nhìn mình như vậy, khiến trong lòng Vân Hiểu Nguyệt nổi lên ngọt ngào nhè nhẹ, mặt cười phiếm hồng, ôn nhu hỏi.

“Không có xem đủ đâu, làm sao có thể xem đủ?

Nguyệt Nhi, làm sao bây giờ, đại ca thật muốn vĩnh viễn nhìn nàng như vậy. Nguyệt Nhi của ta, đại ca vẫn luôn mong chờ mỗi ngày để có thể được ôm nàng như vậy.

Vốn ta còn tưởng rằng đã không có cơ hội nữa, không nghĩ tới Nguyệt Nhi của ta lợi hại như vậy, lại nghĩ ra biện pháp tốt như vậy, từ trong cung đi ra.

Nguyệt Nhi, đáp ứng đại ca, vĩnh viễn không rời khỏi ta, được không, nếu nàng lại một lần nữa rời xa ta, đại ca nhất định sẽ chết mất, ân?”

Con ngươi đen lộng lẫy nổi lên nhiều điểm gợn sóng, lo lắng dần dần hiện lên, sau đó là sợ hãi, cánh tay Bạch Diệp buộc chặt, có chút khẩn trương nói.

“Đứa ngốc! Diệp, ta đáp ứng ngươi, vĩnh viễn sẽ không rời đi ngươi, sinh đồng ngủ, chết chung huyệt, đời đời kiếp kiếp không xa rời nhau!”

Vân Hiểu Nguyệt kiên định nói.

“Hảo!”

Bạch Diệp thư thái tràn ra tuyệt mỹ cười, ấm áp ấm áp như gió xuân, làm hại Vân Hiểu Nguyệt tâm lập tức “Bang bang phanh” cuồng nhảy lên, vừa ngửa đầu, chiếm đoạt cánh môi mềm mại tươi mát của hắn.

“Nguyệt Nhi…”

Bạch Diệp si mê nói lời vô nghĩa, đè nàng ở dưới thân, cuồng nhiệt hôn trả lại, con ngươi đen trong suốt bốc lên dục vọng nồng liệt, kịch liệt mút vào cùng thăm dò như vậy, cuồng dã triền miên, trời ạ, quá nhiệt tình!

Bên trong màn gấm độ ấm dần dần kéo lên, hôn nồng nhiệt thật lâu sau, Bạch Diệp cố sức dời môi, đang lúc vùi vào cổ mảnh khảnh Vân Hiểu Nguyệt, thở khẽ nói nhỏ:

“Nguyệt Nhi, không thể tiếp tục, chờ chúng ta thành thân, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng, ngoan ngoãn ngủ thêm một chút đi, ân?”

“Không thể ngủ được đâu, ta đoán chừng hiện tại phụ hoàng của chàng, khẳng định đã biết đến tin tức chàng bị thương, không chừng đang chạy tới, ta nếu là còn ở trong lòng chàng, để hắn bắt gian tại trận, liền hỏng bét!”

Vỗ vỗ tuấn nhan hắn đà hồng, Vân Hiểu Nguyệt nhìn bên ngoài đã bắt đầu xuất hiện ánh mặt trời, mỉm cười nói.

“Cũng đúng, thân phận của nàng không dễ bại lộ, Nguyệt Nhi ngoan, còn phải ủy khuất nàng ra vẻ nam tử!”

Bạch Diệp không tha trả lời.

“Chuyện nên làm thôi.

Diệp, đôi mắt chàng xanh xao, nhất định một buổi tối ngủ không được ngon giấc, chàng trước nghỉ ngơi một chút, ta đổi bộ y phục, bằng không sẽ mệt lắm!”

“Ân! Quần áo của ta đều ở sau tấm bình phong phòng kế, tự nàng đi lấy đi!”

Bạch Diệp mỉm cười nói.

“Hảo!”

Nhẹ nhàng cười, kéo kéo quần đã có chút nếp nhăn, Vân Hiểu Nguyệt xuống giường mang giày, để Bạch Diệp ngủ thoải mái chút, đi vào sau tấm bình phong khổng lồ phòng kế.

Bên trong có rất nhiều ngăn tủ lớn, bên trong khẳng định đều là quần áo của Bạch Diệp, còn có giày, đồ trang sức, đều là bảo khí châu quang, đem phòng lớn lấp đầy ắp. Đàn hương nhàn nhạt quanh quẩn, đẹp đẽ quý giá thật sự!

Vân Hiểu Nguyệt nhìn lướt qua, theo trong nhẫn lấy ra quần áo mặc tốt, sắp hết đầu tóc đen dùng ngọc quan buộc tốt, dịch dung xong, đi ra.

Trên giường Bạch Diệp đã ngủ say, phát ra tế tế tiếng ngáy, Vân Hiểu Nguyệt đi ra phòng ngủ, liếc mắt liền nhìn thấy Tư Đồ Viễn đứng ở cửa cùng bạch y, hắc y, nao nao, đi lên phía trước hỏi:

“Các ngươi tại sao phải đứng ở chỗ này?”

“Là Tướng quân phân phó, hắn đem chúng ta mang tới xong liền bị Hoàng Thượng cho đòi vào trong cung.

Chủ tử, quản gia đã sắp xếp xong xuôi chỗ ở của chúng ta, hắn tạm thời bận rộn nên đã đi, trong chốc lát lại đây thỉnh an, muốn ta mang người đi qua, được không?”

Tư Đồ Viễn cung kính thi lễ, hồi đáp.

“Viễn, chàng …”

Thái độ Tư Đồ Viễn làm cho Vân Hiểu Nguyệt ngẩn ra, vừa định tới gần hắn, đột nhiên nhớ tới bây giờ là ở phủ Hoàng Tử, không phải phủ Tướng quân, nhiều người nhìn, trong phủ này khắp nơi không biết có bao nhiêu thám tử, bước chân một chút, có chút đau đầu bản thân lại lần nữa cuốn vào trong Hoàng thất, toại một bộ nghiêm trang nói:

“Dẫn đường đi!”

“Vâng!”

Con ngươi đen Tư Đồ Viễn nhanh chóng xẹt qua ấm áp ý cười, khom người dẫn đường.

Làm quản gia phủ Hoàng tử, nhất định không phải là người bình thường, thấy Vân Hiểu Nguyệt từ lúc đi vào tới giờ vẫn chưa đi ra, tự nhiên biết người này đối với chủ tử của mình mà nói, là tương đối trọng yếu, vì thế đã đem Vân Hiểu Nguyệt an bày cách phòng ngủ chính chỉ một cái sân.

Nhảy vào trong viện, một đám tỳ nữ đã sớm đứng ở đàng kia, thấy Vân Hiểu Nguyệt phong thần tuấn lãng, nhất tề ngẩn ra, lập tức khom người vấn an.

Vân Hiểu Nguyệt ở trong cung từng có người hầu hạ qua, không tự chủ liền bưng lên tư thế chủ tử, phân phó các nàng hầu hạ rửa mặt, chuẩn bị đồ ăn sáng, rồi cho các nàng lui đến trong viện chờ đợi, mang theo Tư Đồ Viễn đi vào nội thất.

“Viễn, thực xin lỗi, ngày hôm qua có việc gấp, cho nên, chưa kịp nói cho chàng biết, đã làm chàng lo lắng!”

Giữ chặt bàn tay to của Tư Đồ Viễn có chút hơi lạnh, đặt trên mạch đập của hắn, Vân Hiểu Nguyệt có chút áy náy, có chút đau lòng.

Cả người Viễn lạnh như băng, nhất định ở cửa chờ đợi đến tối muộn, nội lực của hắn chỉ khôi phục ba bốn phần, không chừng sinh bệnh mất!

“Ta không sao, Nguyệt Nhi, Tướng quân lúc trước vội vàng nói cho ta biết một ít tình cảnh thiếu gia trước mắt, nàng bây giờ vào ở phủ Hoàng tử, chẳng phải là quá nguy hiểm?”

Tư Đồ Viễn mỉm cười, đem Vân Hiểu Nguyệt ôm vào trong ngực, có chút lo lắng hỏi.

“Cho nên Tướng quân mới có thể để hắc y cùng bạch y canh giữ ở ngoài cửa phòng của Diệp a!

Viễn, Bạch Diệp là đại ca của ta, nhưng hắn không phải thân đại ca của ta, ta yêu huynh ấy như ta yêu chàng, cho nên, ta cũng muốn cưới hắn.

Viễn, chàng sẽ không cảm thấy ta thật lăng nhăng?”

Nâng chặt mặt Tư Đồ Viễn, Vân Hiểu Nguyệt ôn nhu nhìn mắt của hắn, nhẹ nhàng mà hỏi.

“Nguyệt Nhi, nàng nói nàng yêu ta, thật không?”

Tư Đồ Viễn kinh hỉ truy vấn.

“Vâng, ta yêu chàng, Viễn, chàng ngay tại nơi này của ta, chặt chẽ chiếm cứ lấy lòng, ta đương nhiên yêu chàng, nếu không ta không cần khẩn trương như vậy, còn chàng?”

Vân Hiểu Nguyệt xoa bóp mặt hắn, đem tay hắn đặt tại trước ngực của mình, buồn cười trả lời.

“Thật tốt quá!

Nguyệt Nhi, ta rốt cục nghe được nàng nói yêu ta, ta trông những lời này thật lâu, chỉ cần có được tình yêu của nàng, với ta mà nói, chính là an ủi lớn nhất!

Nguyệt Nhi, kỳ thực ta đã sớm biết đại thiếu gia thích nàng, ánh mắt hắn nhìn nàng, sự quan tâm của hắn đối với nàng, đều vượt ra khỏi tình cảm yêu thương của một đại ca dành cho muội muội.

Ta nghĩ, lão gia cùng phu nhân khẳng định cũng biết, cho nên thiếu gia nói không cưới nữ tử vào cửa, lão gia cùng phu nhân liền vì hắn từ chối tất cả các cuộc hôn nhân.

Nếu không phải nàng lúc trước liều chết muốn vào cung, đại thiếu gia đã sớm cưới nàng, cho nên Nguyệt Nhi, nàng thích cưới ai liền cưới người đó, chỉ cần bọn họ nguyện ý gả, ta không ý kiến!”

Con ngươi đen Tư Đồ Viễn hàm chứa kinh hỉ cùng thâm tình, ôn nhu trả lời.

“Viễn, ta yêu chàng, thật yêu thật yêu chàng, Viễn…”

Nhón chân lên, Vân Hiểu Nguyệt nhẹ nhàng hôn lên môi cánh hoa của hắn, trong lòng trào ra vô hạn tình yêu, người đàn ông này a, là nàng yêu đầu tiên, yêu đau lòng, yêu khắc cốt ghi tâm.

Cho nên nàng quyết định, ai cũng đừng nghĩ cướp đi hắn, lúc này đây, nàng tuyệt sẽ không buông tay!

“Vân công tử, đồ ăn sáng chuẩn bị xong, xin hỏi hiện tại dùng bữa sao?”

Đột nhiên, ngoài cửa truyền đến thanh âm thanh thúy của tỳ nữ, ngắt lời thâm tình ôm hôn giữa hai người.

“Viễn, đói bụng không, ăn xong đồ ăn sáng, ở trong phòng hảo hảo ngủ một giấc, võ công của chàng vẫn chưa có hoàn toàn khôi phục, không thể sinh bệnh, ân?”

Buông môi hắn ra, con ngươi đen nhìn hắn sâu thẳm, bên trong bốc lên dục hỏa làm cho nàng có chút đỏ mặt, nhẹ nhàng mà phân phó.

“Hảo!”

Tư Đồ Viễn ôn nhu cười, hai người đi ra ngoài.

Bởi vì có thị nữ một bên hầu hạ, cho nên hai người ăn được thật yên tĩnh, rất nhanh, ăn xong đồ ăn sáng, cho thị nữ mang cái bàn, một lần nữa chuẩn bị một phần đưa vào phòng hắc y cùng bạch y cách vách, Vân Hiểu Nguyệt chuẩn bị đi gọi hắc y cùng bạch y trở về phòng ngủ, bởi vì bọn hắn tối hôm qua khẳng định cũng không có nghỉ ngơi thật tốt!

Bên ngoài, ánh mặt trời chiếu khắp, đứng ở trong hành lang, Vân Hiểu Nguyệt rốt cục có thời gian nhìn thật kỹ đại phủ Thái Tử, quả thật là khí thế rộng rãi, tinh mĩ tuyệt luân, mỗi một nhà kiến trúc bốn hướng trên mái nhà đều có một con Bạch Hổ, hoặc ngồi hoặc nằm, là hoàng kim đúc mà thành, kim quang lấp lánh, có chút xa hoa.

Tiểu lâu đan xen hợp lí trong lúc đó kỳ hoa dị thảo trải rộng, cầu nhỏ bắt qua dòng chảy róc rách, như có một loại nho nhã ý nhị ở bên trong, làm cho người ta vừa thấy liền thích.

“Vân công tử, hoàng thượng cho mời!”

Đang quan sát, đột nhiên, hắc y cùng bạch y dẫn một Cẩm y vệ đi tới, nhìn Cẩm y vệ hầu hạ, cũng biết là cận vệ bên cạnh Hoàng đế.

Hoàng Thượng?

Vân Hiểu Nguyệt nhăn nhíu mi, nhìn Cẩm y vệ liếc mắt một cái, nhàn nhạt phân phó:

“Hắc y, bạch y, các ngươi trở về phòng dùng bữa, nghỉ ngơi đi thôi!”

“Vâng!”

Hai người nao nao, cúi người hành lễ, lui xuống.

“Mời!”

Hơi hơi nhất vuốt cằm, Vân Hiểu Nguyệt dẫn đầu hướng phòng ngủ chính của Bạch Diệp đi đến.

Ngoài viện một đoàn người khổng lồ đứng, Ngự Lâm quân rất cung kính đứng ở hai bên, phía sau lại còn có văn võ bá quan cúi đầu đứng, cũng không nhúc nhích.

Vân Hiểu Nguyệt nhìn thấy đứng ở võ tướng này có Bạch Bằng Triển, bước chân như cũ, tự mình đi đến tiến vào.

“Hoàng Thượng, Vân công tử đến!”

Thị vệ thấy Vân Hiểu Nguyệt, cung kính thông báo.

“Vào đi!”

Bên trong truyền tới một thanh âm trầm thấp uy nghiêm, mặc dù suy yếu lại bao hàm lửa giận, Vân Hiểu Nguyệt sửng sốt một chút, nhướng mày, đi đến tiến vào.

“Thảo dân Vân Hiểu, tham kiến Hoàng Thượng!”

Không có ngẩng đầu, Vân Hiểu Nguyệt được rồi một cái tiêu chuẩn quỳ lễ.

“Đứng lên mà nói!”

“Vâng!”

Cúi đầu lui về một bên, Vân Hiểu Nguyệt không có ngẩng đầu, sâu sắc cảm giác được trong phòng có ba đạo ánh mắt đang quan sát bản thân, mà còn dư lại một số người, phỏng chừng chính là ngự y.

Nửa ngày, tầm mắt nhìn nàng dần biến mất, thanh âm lại vang lên:

“Nói vậy ngươi chính là Vân Hiểu tối hôm qua vì Hoàng nhi xử lý miệng vết thương? Ngẩng đầu cho Trẫm nhìn một cái!”

Vân Hiểu Nguyệt nghe vậy, ngẩng đầu lên, nhìn thấy ngồi ở ghế đệm bên giường Bạch Diệp, đương kim Hoàng đế Bạch Hổ quốc Bạch Nghiêu.

Ứớc chừng chừng bốn mươi tuổi, diện mạo coi như anh tuấn, chính là sắc mặt thật tái nhợt, hai má lõm sâu, ánh mắt thật lợi hại, nhưng đáy mắt mệt mỏi làm thế nào cũng che dấu không xong, môi không có huyết sắc, hơi hơi phiếm một tia nhợt nhạt như sắp chết.

Sắp chết?

Tâm Vân Hiểu Nguyệt cả kinh, ngưng thần nhìn tay hắn tái nhợt, quả nhiên, ngón tay trong cùng cũng phiếm màu tím nhàn nhạt.

Đáng chết, đây rõ ràng là tình trạng trúng độc, ai dám hạ độc Hoàng đế?

“Quả thật là đứa nhỏ xinh đẹp! Vừa mới ngự y nói ngươi xử lý rất khá, phương thuốc đưa ra cũng thật chuẩn xác, dùng thuốc rất lão luyện, không nghĩ tới đứa bé nhỏ như vậy, lại là đại phu xuất sắc, Trẫm rất hài lòng, nói nói, nghĩ muốn ban thưởng cái gì?”

Vân Hiểu Nguyệt tuyệt mỹ dung mạo làm Bạch Nghiêu hơi hơi kinh diễm, lập tức mỉm cười hỏi.

“Tạ Hoàng Thượng, thảo dân không cần thưởng, vì điện hạ chữa bệnh, vốn là việc thảo dân nên làm!”

Đôi mắt Vân Hiểu Nguyệt cụp xuống, liếc về phía Bạch Diệp mỉm cười, không kiêu ngạo không siểm nịnh trả lời.

“Ha ha…

Diệp nhi, ánh mắt ngươi quả nhiên thật tốt, ngay cả tìm y sư, cũng bất phàm như vậy nha!”

Bạch Nghiêu khen ngợi liền gật gật đầu, cười ha hả.

“Đúng vậy, Hoàng Thượng, ánh mắt Diệp nhi của chúng ta vẫn luôn tốt lắm, Tưởng Nhi nếu có thể có một nửa có ý nghĩ như Diệp nhi, ta liền vui mừng.

Diệp nhi a, về sau hãy hảo hảo dạy dỗ Tưởng Nhi, con xem thủ hạ của nó, đều là vô dụng phế nhân, cả ngày không làm việc đàng hoàng, Hoàng Thượng, người nói đúng không?”

Đột nhiên, một giọng nữ mạn diệu mềm mại truyền lọt vào trong tai, Vân Hiểu Nguyệt ngước mắt thoáng nhìn, thấy rõ này là Hoàng hậu nương nương tâm ngoan thủ lạt.

Lông mày mắt hạnh, da thịt trắng hơn tuyết, khóe mắt xuất hiện chân chim nhưng vẫn xinh đẹp động lòng người. Trên thân là lụa mỏng Bích Hà thêu Mẫu Đơn đại đóa xanh biếc, hạ thân là xanh váy thêu hoa thuỷ tiên uốn lượn trên mặt đất, thân khoác lụa mỏng tơ vàng mỏng màu xanh biếc, tóc được vấn bởi Phượng trâm rồi khảm châu báu ngọc bích buông xuống tóc mai, bảo khí châu quang, ung dung.

Lúc này mắt phượng thật to mang theo ý cười ôn hòa, có chút đau lòng nhìn Bạch Diệp trên giường, bộ dáng từ mẫu khó khăn.

“Là nhi thần không tốt, nhi thần sẽ hảo hảo hướng Hoàng huynh học tập!”

Trên một cái ghế ngồi khác, Bạch Nhật Tưởng cung kính trả lời.

Bạch Nhật Tưởng?

Vân Hiểu Nguyệt khóe mắt đảo qua, nhìn thấy Nhị Hoàng tử kia!

Mặt gầy teo, cái mũi không đủ cao, miệng nhìn không đẹp, ánh mắt không có thần, bộ dạng thực xấu, cùng Diệp của ta so sánh, đơn giản là khác nhau một trời một vực!

Dưới đáy lòng khinh thường khách sáo một phen, Vân Hiểu Nguyệt lười lại nhìn hắn, tiếp tục bảo trì im lặng.

“Mẫu hậu cùng Nhị đệ khen nhầm, Diệp nhi chính là gặp may mắn mà thôi, Hộ Quốc Tướng quân hồi kinh trên đường gặp Vân Hiểu, hai người vừa gặp đã thân, Tướng quân gặp Vân Hiểu y thuật không tệ, vừa vặn tối hôm qua có tặc nhân ám sát, đâm bị thương nhi thần, cho nên vội vàng mang hắn lại đây, băng bó kỹ, xong nhi thần thấy hắn y thuật quả nhiên tốt lắm, liền để lại hắn, Vân Hiểu, mau tới đổi thuốc cho ta đi!”

Bạch Diệp nằm ở trên giường mỉm cười giải thích.

Vân Hiểu Nguyệt không nói gì, đi lên phía trước khẽ vì hắn đổi thuốc.

“Bạch Tướng quân thật là có tâm, còn không thấy mặt, liền đưa lương tài cho Diệp nhi.

Hoàng Thượng, Bạch Hổ quốc chúng ta có Bạch Tướng quân trung thành và Hộ Quốc Tướng tận tâm quân như vậy, quả thật phúc của Bạch Hổ quốc chúng ta!”

Hoàng hậu khen ngợi nói xong, bất quá lời này, ở Vân Hiểu Nguyệt nghe tới, nhưng là có ý vị sâu xa!

Hừ, nữ nhân này, quả nhiên không tầm thường, dấu diếm dấu vết ám chỉ Bằng Triển dụng tâm kín đáo, lợi hại!

Hướng Bạch Diệp nháy mắt mấy cái, Vân Hiểu Nguyệt tiếp tục động tác trong tay.

“Mẫu hậu nói đùa, Bạch Tướng quân là Hộ Quốc đại Tướng quân mà phụ hoàng bổ nhiệm. Những năm gần đây, Bạch Tướng quân đem Bắc cương thống trị gọn gàng ngăn nắp, thật sự là danh lương tướng.

Diệp nhi ngưỡng mộ tài hoa của Tướng quân, cho nên lén tìm Tướng quân nói chuyện phiếm vài lần, cảm thấy Tướng quân lòng dạ rộng rãi, đối Bạch Hổ trung thành và tận tâm, đáng ngợi khen!”

Bạch Diệp ánh mắt chợt lóe, cười nhạt khinh ngữ.

“Diệp nhi nói đúng, như vậy đi, chờ Diệp nhi thương thế chuyển biến tốt đẹp, cưới hai nha đầu kia, Trẫm vì thần tử trung thành Bằng Triển tuyển chọn một nữ tử hiền lương thục đức chỉ hôn cho hắn, sớm có con nối dòng, Trẫm cũng đối phụ thân của hắn có câu trả lời thỏa đáng!”

“Phụ hoàng, đại hôn không vội, nhưng thật ra tên thích khách này, hẳn là hảo hảo tra rõ, nhi thần lo lắng chủ sử sau màn của hắn ám sát nhi thần bất thành, sẽ đối với Nhị đệ bất lợi a!”

Bạch Diệp một mặt lo lắng nhìn Bạch Nhật Tưởng.

Ha, bộ dạng khá lắm! Không nghĩ tới đại ca diễn liền diễn tốt, thật đúng không kém diễn viên!

Vân Hiểu Nguyệt vừa nghe lời này, nhịn không được dưới đáy lòng vì Bạch Diệp ủng hộ, mắt đẹp trung toát ra thần sắc tán dương, nhếch môi không tiếng động nở nụ cười.

Vẻ mặt Vân Hiểu Nguyệt đáng yêu chỉ có Bạch Diệp thấy được, trong mắt ý cười càng sâu, ra vẻ mệt mỏi thõng xuống mi mắt.

“Diệp nhi, ngươi an tâm dưỡng thương thật tốt, chuyện thích khách, Trẫm đã mệnh Cẩm y vệ đem Hoàng thành giới nghiêm, toàn lực điều tra!

Buồn cười, lại dám ám sát hoàng nhi của Trẫm, hoàn toàn không đem ta Bạch Hổ quốc để vào mắt, Trẫm há có thể dễ dàng tha thứ? Khụ khụ khụ…”

Bạch Nghiêu nói xong nói xong, giận tím mặt, lập tức cuồng ho, ngồi cũng ngồi không vững.

“Hoàng Thượng bảo trọng long thể!”

Vân Hiểu Nguyệt khoảng cách gần nhất, tiến lên một bước đỡ lấy thân thể Bạch Nghiêu run run, vừa vỗ lưng của hắn, tay kia thì nhanh chóng đặt lên cổ tay hắn, miệng khẩn trương mà cung kính nói.

“Hoàng Thượng, người không có sao chứ!”

“Phụ hoàng…”

Hoàng hậu cùng Bạch Nhật Tưởng sắc mặt đại biến, vội vàng xông lên, một trái một phải đỡ lấy hắn, Vân Hiểu Nguyệt dấu diếm dấu vết thả tay xuống, lui về phía sau vài bước, cúi người hành lễ:

“Thảo dân quá phận!”

” Long thể Hoàng Thượng, làm sao có thể tùy ý đụng chạm?”

Hoàng hậu phụng phịu quát lớn nói.

“Hoàng hậu, không có việc gì, tiểu tử kia cũng là quan tâm Trẫm thôi, Vân Hiểu, chiếu cố thật tốt điện hạ, biết không?”

“Vâng, thảo dân tuân chỉ!”

“Hoàng Thượng, nếu Diệp nhi bị thương, tự nhiên cần người chiếu cố, quý phủ này đều là nam tử, khó tránh khỏi nghĩ đến không đủ chu đáo.

Ta nghĩ không bằng cho hai nha đầu kia qua phủ chiếu cố Diệp nhi, dù sao đã là trắc phi của Diệp nhi, chẳng qua kém cái nghi thức mà thôi, người xem được không?”

Hoàng hậu một bên đem nước trà ấm áp đưa vào trong miệng Bạch Nghiêu, một bên giống như vô tình đề nghị.
Chương Trước/209Chương Sau

Theo Dõi