Chương Trước/209Chương Sau

Tuyệt Sắc Yêu Phi

Quyển 2 - Chương 48: Ba ngày đoạn trường

Nếu tỉnh, liền không cần phải ngủ nữa, cùng hắn dùng điểm tâm xong, Vân Hiểu Nguyệt chuyển đến bàn cờ, Bạch Diệp dựa vào ở trên giường, hai người chậm rãi chơi cờ.

Bạch Diệp cờ phong cẩn thận, công thủ vẹn toàn, làm quân sự “Sát thủ minh”, Vân Hiểu Nguyệt kỳ nghệ cũng không lại, hai người ngươi tới ta đi, tại đây một tấc vuông trong lúc đó, chém giết.

Thời gian im ắng trôi qua, cảm giác không bao lâu, cửa đã bị gõ vang, sau đó thanh âm Vương Bình truyền vào:

“Điện hạ, nhị vị tiểu thư đã tới, muốn bái kiến Điện hạ, có thể không?”

“Không cần, để hai vị tiểu thư trực tiếp đi nghỉ ngơi đi, nói cho các nàng biết, không có lệnh triệu kiến của ta, không cần bước vào nơi này, biết chưa?”

Bạch Diệp ánh mắt hơi hơi chợt lóe, không ngẩng đầu, phân phó nói.

“Vâng!”

Nghe tiếng bước chân Vương Bình càng lúc càng xa, Vân Hiểu Nguyệt nở nụ cười:

“Diệp, trả lời thật tốt a, đáng khen ngợi!”

“Nha đầu ngốc, xem cẩn thận, không thì nàng có thể thua!”

Bạch Diệp sủng nịnh cười nói.

“Ai nha nha, nguy rồi, thật sao, thành thật khai báo, chàng có hay không len lén gian lận?”

“Làm sao có thể? Hí khúc Liên Hoa Lạc không hối hận, nàng thua!”

“Hừ, lại ván khác, lúc này đây ta nhất định sẽ nghiêm cẩn hạ!”

“Tốt, vui phụng bồi!”

Bên trong gian phòng, truyền đến thanh âm nói chuyện sung sướng, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng cười sảng lãng, bọn thị vệ bên ngoài, trên mặt cũng trồi lên ý cười hiểu ý.

Thời gian khoái hoạt luôn trôi qua rất nhanh, lòng của hai người căn bản không có đã bị hai nữ nhân đột nhiên tiến đến ảnh hưởng, hạ cờ xong, ăn xong bữa tối, thay thuốc cho Bạch Diệp xong, Vân Hiểu Nguyệt trở lại tiểu viện của mình tắm rửa lau, đương nhiên, cũng thuận tiện bồi bồi Tư Đồ Viễn.

Tư Đồ Viễn ngoại thương đã tốt lắm, nội thương chỉ cần chăm chỉ luyện tập, cũng có thể rất nhanh khôi phục, cho nên Vân Hiểu Nguyệt cùng hắn ôn tồn trong chốc lát, liền lưu lại hắn ở trong phòng luyện công, mà nàng lại trở về bồi bồi Bạch Diệp bị thương.

Bởi vì bị thương, cho nên Hoàng đế đem hôn kỳ lùi lại đến khi Bạch Diệp thương thế hoàn toàn khôi phục  .

Vì thế, Vân Hiểu Nguyệt quyết định buổi tối cũng cùng Bạch Diệp ngủ cùng một chỗ, tiện tùy thời chăm sóc.

Một đêm hảo ngủ, sáng ngày hôm sau, Vân Hiểu Nguyệt vừa mới giúp Bạch Diệp thay thuốc xong, Vương Bình báo lại, Nhị Hoàng tử Huyền Vũ quốc Huyền Dạ đến thăm hỏi.

“Huyền Dạ?”

Vân Hiểu Nguyệt ngẩn ra, nhớ lại lúc trước Huyền Dạ vây bắt mình và Tư Đồ Viễn, làm hại hai người chịu đủ tra tấn, tâm tình lập tức kém dậy lên:

“Không gặp!”

“Nguyệt Nhi, không được!”

Bạch Diệp lắc đầu, ôn hòa khuyên giải an ủi:

“Hắn hiện tại chính là đại biểu cho Huyền Vũ quốc, ta nếu là không gặp, liền mất quốc thể, nàng không muốn gặp hắn, tránh một chút đi, được không?”

“Ta…

Huyền Dạ kia tâm ngoan thủ lạt, Diệp, ta lo lắng chàng, ta liền trốn ở sau tấm bình phong đi!”

Thở dài, Vân Hiểu Nguyệt bất đắc dĩ nói.

“Hảo, đi mời hắn vào đi!”

Ôn nhu vỗ vỗ tay Vân Hiểu Nguyệt, ở trên môi hôn nhẹ một cái, mắt Bạch Diệp đầy ẩn tình nhìn Vân Hiểu Nguyệt, nhàn nhạt phân phó.

Thấy Bạch Diệp thâm tình ánh mắt cùng xuân niệm hôn, Vương Bình ngẩn người, lập tức càng thêm sáng tỏ tầm quan trọng Vân Hiểu Nguyệt này, ánh mắt dũ phát cung kính, khom người lui ra ngoài.

“Diệp, chàng là cố ý, đúng hay không?”

Biểu tình của Vương Bình Vân Hiểu Nguyệt nhìn ở trong mắt, chờ hắn ta đi ra ngoài, thuận thế tiến sát trong ngực của hắn, cười híp mắt hỏi.

“Thông minh! Vương Bình là quản gia phụ hoàng phái tới, ta chính là muốn cho hắn biết, nàng đối với ta, rất trọng yếu.

Như vậy về sau lời của nàng, hắn nhất định sẽ làm theo, ta không thể để cho nàng chịu ủy khuất nha?”

“Diệp quả nhiên là càng già càng cay ha, Huyền Dạ tới, ta hãy đi trước!”

Cười hì hì ở trên môi hắn hôn một cái, Vân Hiểu Nguyệt phi thân trốn được sau tấm bình phong.

3 phút sau, cửa lại lần nữa bị gõ vang:

” Nhị Hoàng tử điện hạ Huyền Vũ quốc đến!”

“Mau mau cho mời!”

Bạch Diệp ra vẻ thanh âm có chút suy yếu, làm Vân Hiểu Nguyệt sém cười ra tiếng.

Cửa bị đẩy ra, sắc mặt Huyền Dạ có chút tiều tụy đi đến.

“Đại Hoàng tử Điện hạ không có sao chứ, bắt được tặc tử chưa?”

Trực tiếp đi đến bên giường Huyền Dạ liếc mắt một cái thấy Bạch Diệp nằm nghiêng ở trên giường có chút tái nhợt nhưng mặt phong hoa tuyệt đại, giật mình, ân cần hỏi han.

“Cảm ơn Điện hạ quan tâm, tuy rằng tặc tử tạm thời chạy thoát, nhưng là tin tưởng sẽ không chạy ra rất xa, định có thể đem hắn truy bắt quy án!”

Bạch Diệp cười nhẹ.

“Điện hạ mời ngồi!”

“Đúng vậy, hiện tại toàn bộ dân chúng Hoàng thành đều tức giận, thề nhất định phải bắt được tặc tử, vì Điện hạ báo thù, Đại Điện hạ thật sự là rất được lòng dân nha!”

Huyền Dạ hâm mộ cười cười, buồn bã khinh ngữ.

“Phải không? Thật ra chỉ cần đối với dân chúng tốt, dân chúng tự nhiên cũng ủng hộ ngươi, cho nên Huyền Dạ không cần hâm mộ người khác, ngươi cũng có thể làm được!”

Bạch Diệp nao nao, khóe miệng hiện lên một tia hứng thú ý cười, hồi đáp.

“Ta sao?”

Huyền Dạ trong con ngươi đen hiện lên nhất tia hận ý, trong chớp mắt, giương mắt thẳng tắp nhìn Bạch Diệp:

“Điện hạ, Huyền Dạ đến đây còn có một yêu cầu quá đáng, nghe nói quý phủ có một vị gọi là Vân Hiểu đại phu y thuật cao siêu, Huyền Dạ rất muốn gặp, không biết có thể được hay không?”

“Vân Hiểu?”

Bạch Diệp sửng sốt một chút:

“Điện hạ biết hắn?”

“Vâng!”

Huyền Dạ thật ra một chút cũng không che dấu, ánh mắt xinh đẹp hiện lên nhàn nhạt phiền muộn:

“Huyền Dạ cũng không sợ Điện hạ chê cười, từ lần trước nhìn thấy Vân Hiểu, ta là ngày nhớ đêm mong, làm chuyện gì đều không có hưng trí, phái ra một số đông người đi tìm, thủy chung không có tìm được hắn.

Lần này đến Hoàng thành Bạch Hổ quốc, thủ hạ của ta ở tửu lâu ngẫu nhiên nghe thấy dân chúng nói đến đại phu giúp Đại điện hạ trị thương tên là Vân Hiểu, trong lòng vui sướng vạn phần, cho nên mạo muội tiến đến thỉnh cầu, muốn gặp Vân Hiểu một lần, không biết ý của người?”

“Ngươi thích hắn?

Huyền Dạ, hắn là nam tử, tài hoa hơn người, ngày khác nhất định phong hầu bái tướng, ngươi như vậy làm, chẳng phải là muốn hại hắn?”

Bạch Diệp khóe miệng chứa bật cười ý, ánh mắt nhanh chóng băng lạnh lên, một ngọn lửa tức giận bắt đầu thiêu đốt.

“Không sao, hắn nghĩ muốn cái gì, ta cũng có thể cho hắn, chỉ cần hắn tha thứ ta, theo ta đi, liền tính là hắn muốn làm Hoàng đế, ta cũng sẽ giúp hắn!”

Huyền Dạ kiên định trả lời.

“Ha ha…

Huyền Dạ, ngươi nói vậy cũng dám nói, vì một nam tử, ngươi thế nhưng nói như vậy, không thể tưởng được, đường đường Huyền Dạ Điện hạ, cư nhiên vớ vẩn đến một quốc gia đòi một nam tử làm niềm vui, thật là làm cho ta mở mang tầm mắt!

Bất quá, ta sẽ không cho Vân Hiểu gặp ngươi, ta thưởng thức tài năng của hắn, hắn cũng nguyện ý ở lại phủ Hoàng tử ta, cho nên, ngươi xin cứ tự nhiên đi!”

Lời nói của Huyền Dạ khiến trong lòng Bạch Diệp giận lên, ngữ khí một chút cũng không khách khí đứng lên.

“Bạch Diệp, ngươi…”

Huyền Dạ đôi mắt trừng, lập tức nuốt vào lời chưa nói xong, cố nén tức giận khom người xuống nói:

“Điện hạ, Huyền Dạ khẩn cầu ngươi cho Vân Hiểu ra để ta nhìn ” hắn ”, ta chỉ muốn gặp mặt một lần là tốt rồi.

Nếu ” hắn ” không phải là ta tìm, ta tiếp tục phái người lại đi tìm, được không?”

“Ngươi…”

Huyền Dạ đưa ra lễ lớn như thế, làm Bạch Diệp có chút ngu ngơ, con ngươi đen lập tức trầm xuống:

“Huyền Dạ Điện hạ, không có khả năng, mời người trở về đi!”

“Ngươi không cần quá phận!”

Thấy mình ăn nói khép nép như vậy mà Bạch Diệp vẫn đang bất vi sở động, Huyền Dạ giận dữ, lập tức đứng dậy hướng đến bên giường, còn không có làm ra cái gì động tác, đột nhiên trên người đau xót, đã bị định ngay tại chỗ.

“Ngươi muốn gặp ta?

Hừ, thế nào, còn muốn một lần nữa bắt ta sao?”

Phía sau vang lên thanh âm Vân Hiểu Nguyệt quen thuộc lạnh như băng, Huyền Dạ sửng sốt, trong mắt nhanh chóng tràn đầy mừng như điên:

“Vân Hiểu, là ngươi sao, thực xin lỗi, ta sai lầm rồi, ngươi tha thứ ta, được không?”

Ách.

Lời nói của Huyền Dạ làm Vân Hiểu Nguyệt ngẩn ngơ, cơ hồ muốn móc móc lỗ tai của mình!

Vừa mới nàng nghe được tất cả lời Huyền Dạ nói, còn tưởng rằng hắn là muốn lừa Bạch Diệp đáp ứng gọi ra nàng rồi thiết kế nàng.

Không nghĩ tới nghe được lời của nàng, rồi nói như vậy, người này, thật là Huyền Dạ xem trời bằng vung kia sao?

Bất quá, mặc kệ hắn trở nên ra sao, nàng cũng không thể tha thứ cho hắn.

“Tên của ta, ngươi xứng gọi sao?”

Đi đến trước mặt của hắn, Vân Hiểu Nguyệt sải bước đến bậc thềm bên giường, chuyển tới trước mặt của hắn, lạnh lùng nhìn mặt hắn tiều tụy gầy yếu.

“Vân Hiểu, quả thật là ngươi! Cám ơn trời đất, rốt cuộc tìm được ngươi, ta rất nhớ ngươi a!

Lần trước là ta không đúng, ta sai lầm rồi, không nên vây bắt ngươi, giết người của ngươi. Nhưng là, ngươi không phải cũng đã giết tất cả ám vệ của ta, còn đâm ta một kiếm sao?

Vân Hiểu, ta thích ngươi, không đúng, ta yêu ngươi, ngươi theo ta trở về, được không?”

Con tôm?

Yêu ta, trời ạ, nam nhân này không phải là da mặt dầy, người làm hắn bị thương mà hắn lại yêu, vô sỉ a vô sỉ, quá vô sỉ!

“Ngươi thích ta?”

Lạnh lùng cười, Vân Hiểu Nguyệt khinh thường hỏi.

“Vâng, ta yêu ngươi!

Vân Hiểu, liền tính ngươi là nam tử, ta vẫn như cũ yêu ngươi, trong khoảng thời gian này, ta tìm ngươi tìm đến mức muốn nổi điên.

Ta biết lần trước là ta không đúng, ta không nên như vậy đối với ngươi, ta sai lầm rồi, ngươi cho ta một cơ hội bù lại được không?

Ta thề, ta nhất định hảo hảo yêu ngươi, ngươi nghĩ muốn cái gì ta đều cho ngươi, chỉ cầu ngươi đi theo ta, được không?”

Thân thể bị định trụ không thể động, Huyền Dạ đành phải lo lắng giải thích, mặt xinh đẹp đỏ lên, trong mắt cư nhiên nổi lên sương mù!

“Ngươi thật sự cái gì cũng đều cho ta?”

Vân Hiểu Nguyệt cười nhẹ, thân thủ xoa mặt hắn, mềm nhẹ hỏi.

“Vâng, đều cho ngươi!”

“Ha, tốt, ta muốn mạng của ngươi, có cho hay không?”

Chủy thủ lập tức xuất hiện tại trong tay, Vân Hiểu Nguyệt không lưu tình chút nào đè lại động mạch chủ của hắn, cười đến càng ngọt, sắc bén lưỡi dao mở ra da thịt của hắn, máu đỏ tươi nhanh chóng lan tràn ra.

“A…”

Huyền Dạ bị đau hít một hơi khí lạnh, thâm tình nhìn Vân Hiểu Nguyệt, kiên định nói:

“Hảo, Vân Hiểu, chỉ cần ngươi nguyện ý nhận ta, ta chết cũng cam tâm!”

“Hảo, ta thành toàn ngươi!”

Trong tay vừa muốn sử lực, Bạch Diệp nằm trên giường vội vàng lên tiếng ngăn cản:

“Dừng tay!”

Thân thể nao nao, Vân Hiểu Nguyệt thế này mới nhớ tới thân phận của hắn, oán hận buông chủy thủ, ra tay nhổ xuống ngâm châm trên người hắn, lạnh lùng nói:

“Cút đi, lần sau để ta lại thấy ngươi, giết không tha!”

“Không cần! Vân Hiểu, ta thật sự yêu ngươi, không thể không có ngươi, nhận ta được không, ta cầu ngươi!”

Huyền Dạ đau thương khẩn cầu.

“Huyền Dạ, ngươi hẳn là cảm kích ngươi có một người cha làm hoàng đế, nói cách khác, lần trước ta cũng đã muốn giết ngươi.

Lập tức cút khỏi phủ Hoàng tử, nếu không, ta mặc dù không thể giết ngươi, nhưng là ta có thể cho ngươi sống không bằng chết, ngươi muốn thử xem sao?”

Lạnh lùng nhìn hắn, Vân Hiểu Nguyệt nói.

“Ta mặc kệ, ta chính là muốn ở lại chỗ này, ta không đi, ta muốn canh chừng ngươi, nếu không ngươi liền biến mất tìm thế nào cũng không thấy nữa!”

Huyền Dạ ngay miệng vết thương cũng không xử lý, ngoan cường nói.

“Thần kinh!”

Vân Hiểu Nguyệt lửa giận dâng lên liền điểm huyệt đạo của hắn, hướng trong miệng của hắn ném một viên thuốc, băng lạnh lùng nói:

“Đây là ngươi tự chuốc phiền, hừ, ta vừa cho ngươi ăn là thuốc ba ngày đoạn trường, ý nghĩa như tên, chính là ba ngày tới, ngươi sẽ thời thời khắc khắc thừa nhận cơn đau như đoạn trường.

Bất quá, ngươi không chết được, yên tâm đi! Ba ngày sau ngươi nếu còn tìm đến phiền toái ta, ta khiến cho ngươi nếm thử tư vị đoạn trường chân chính, cút!”

Nói xong, kéo thân thể hắn, trực tiếp ném ra cửa:

“Đem chủ tử của các ngươi nâng trở về đi, không cần lại để ta nhìn thấy!”

Nói xong, cũng không thèm nhìn tới Huyền Dạ trên đất sắc mặt bắt đầu trắng bệch.

“Phanh”

Một tiếng đóng cửa.

“Chủ tử…”

Hậu vệ của hắn đại kinh, liền vội vàng tiến lên giải huyệt của hắn.

“A…”

Kịch liệt quặn đau làm trên trán hắn mồ hôi rơi như mưa, cánh môi đều cắn ra máu.

“Trời ạ! Chủ tử, để thủ hạ đi cho ngươi đòi giải dược!”

Một người thị vệ sắc mặt xanh mét, đã nghĩ vọt vào.

“Đứng lại!

Này…

Là ta…

Nên chịu, không chết được, yên tâm, mang ta…

Mang ta trở về, mau, a…”

Huyền Dạ co rúc ở trên đất, đứt quãng mệnh lệnh.

“Chủ tử…  Vâng!”

Đốn đốn chân, hai người thị vệ ôm Huyền Dạ, điểm chân bắn đi!
Chương Trước/209Chương Sau

Theo Dõi