Chương Trước/146Chương Sau

Võ Thần Nghịch Thiên: Ma Phi Chí Tôn

Quyển 2 - Chương 70: Tỷ thí luyện trận

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Đang lúc mọi người nghị luận, giọng nói uy nghiêm của thành chủ vang lên ở ngoài cấm địa ồn ào: “Được rồi, nếu đã ra hết, vậy lấy ra chiến lợi phẩm của các ngươi đi.”

Người của các thế lực lớn rối rít liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt mang theo khẩn trương dễ hiểu.

“Dựa theo quy định, vẫn kiểm kê theo xếp hạng Phong Vân Tế Hội lần trước, Chu Sâm, ngươi bắt đầu đi từ Lạc Nguyệt Đảo, kiểm kê chiến lợi phẩm bọn họ đưa ra.”

“Vâng, thành chủ.”

Chu Sâm hơi khom người, xoay người đi về phía mọi người Lạc Nguyệt Đảo.

Tiêu Tề cho người bên cạnh một ánh mắt, người nọ lập tức giao túi trữ vật trong tay cho Chu Sâm. Chu Sâm dò xét chiến lợi phẩm một chút, ngẩng đầu nói: “Lạc Nguyệt Đảo, tổng cộng bắt giết hai trăm ba mươi linh thú Tiên Thiên cấp thấp, một trăm linh thú Tiên Thiên trung cấp, hai mươi linh thú Tiên Thiên cao cấp.”

Hít!

Mọi người nhịn không được hít một ngụm khí lạnh, ánh mắt kinh ngạc nhìn người của Lạc Nguyệt Đảo.

Hai mươi linh thú Tiên Thiên cao cấp, đây thật sự không hổ là Lạc Nguyệt Đảo đệ nhất đại lục……

Ở dưới những ánh mắt khát khao đó, Tiêu Tề mở quạt xếp ra, khuôn mặt tuấn mỹ thanh tú nở nụ cười phong độ nhẹ nhàng.

Chu Sâm không dừng lại nhiều, một mình đi về phía Vô Thượng Tông……

“Vô Thượng Tông, hai trăm năm mươi linh thú Tiên Thiên cấp thấp, một trăm ba mươi Tiên Thiên trung cấp, ba lăm Tiên Thiên cao cấp……”

Nam nhân trung niên nói xong, nụ cười của Tiêu Tề cứng đờ, tầm mắt âm tình bất định xuyên qua mọi người dừng ở trên khuôn mặt thanh tú của Gia Cát Vân.

“Vô Thượng Tông lại đạt được ba lăm linh thú Tiên Thiên cao cấp?”

“Đây hẳn là lực lượng đè ép Tiêu Tề.…”

“Xem ra tỷ thí lúc này tất nhiên là Vô Thượng Tông đứng nhất, Lạc Nguyệt Đảo chỉ có thể trở thành thứ hai.”

Ban đầu Lạc Nguyệt Đảo luôn đều là cầm cờ đi trước, nhưng lúc này lại thua ở trên tay Vân Thượng Tông……

“Bắc Tông, một trăm linh thú Tiên Thiên cấp thấp, năm mươi Tiên Thiên trung cấp, còn có ba Tiên Thiên cao cấp……”

Từ trên xuống dưới, cũng chỉ là cấp bậc thấp nhất hoặc là Tiên Thiên cấp thấp, nhưng, cao thủ Tiên Thiên như bọn họ, những nửa Tiên Thiên đó đã không vào được mắt, mặc dù trên đường đụng phải cũng không muốn dùng nhiều thời gian.

Ánh mắt mọi người đều nhịn không được nhìn hướng về phía đám người Bắc Tông.

“Linh thú Tiên Thiên cao cấp? Bắc Tông cũng có thể săn giết ba linh thú Tiên Thiên cao cấp?”

“Xem ra Bắc Tông này thật sự cũng không thể coi thường……”

Nghe những tiếng khen tặng đó, Ngô Phàm như rất hưởng thụ, ánh mắt đắc ý nhìn về phía Hỏa Vân, cười ha hả nói: “Hỏa Vân, rất nhanh sẽ đến lượt Lưu Nguyệt Môn các ngươi, không biết Lưu Nguyệt Môn các ngươi sẽ có thu hoạch gì? Không phải là cái gì cũng không lấy được chứ? Ha ha!”

Hỏa Vân hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi không nhìn bộ dáng kiêu ngạo kia của đối phương.

Nói thật, trong lòng ông cũng có chút thấp thỏm, rốt cuộc Quân Thanh Vũ ở bên trong không thể sử dụng linh thú, với nàng mà nói nếu không có linh thú, căn bản không phải là đối thủ của những Tiên Thiên đó……

Ở dưới ánh mắt chờ đợi của mọi người, rốt cuộc trận tỷ thí này cũng tới kết thúc.

Chu Sâm nhíu mày nhìn Quân Thanh Vũ, không đợi ông ta mở miệng, đối phương đã tháo túi trữ vật xuống ném vào trong tay ông ta……

“Hai trăm nửa Tiên Thiên.”

Lời còn chưa nói xong, phía dưới đã truyền đến cười vang.

“Linh thú Nửa bẩm sinh? Nàng chạy vào bên trong chính là chiến đấu với nửa Tiên Thiên? Đây là người dự thi đầu tiên lấy ra chiến lợi phẩm nửa Tiên Thiên.”

Chu Sâm mắt đảo qua, tiếp tục nói: “Một trăm năm mươi Tiên Thiên cấp thấp……”

Nụ cười của mọi người chợt biến mất.

Một trăm năm mươi Tiên Thiên cấp thấp, là một mình nàng đánh hạ sao? Sao nàng không bị nhiều linh thú như vậy vây công chết?

Còn chưa để bọn họ cảm thán xong, giọng nói lãnh khốc kia lại vang lên lần nữa: “Một trăm Tiên Thiên trung cấp……”

Lúc này, đông đảo các đệ tử đều ngây ngẩn cả người.

Nàng không chỉ một mình giết một trăm năm mươi Tiên Thiên cấp thấp, còn giết một trăm Tiên Thiên trung cấp? Nàng xác định chỉ là một mình sao?

Người của đội ngũ khác đều có mấy người phối hợp, mà nàng chỉ có một mình.

Một người giết nhiều linh thú như vậy?

Sắc mặt của Ngô Phàm trầm xuống một chút, trong mắt chợt lóe âm hàn: “Hỏa Vân, thể lực đệ tử này của ngươi ta không thể không bội phục, nhưng có phải ở trong lúc những người khác giết linh thú thì tùy tiện lấy ra một vật dùng để thật giả lẫn lộn hay không cũng nói không chừng.”

Ngụ ý, ai có thể bảo đảm nhiều linh thú như vậy đều là Quân Thanh Vũ giết chết?

“Ngô Phàm, ngươi thừa nhận Bắc Tông các ngươi không bằng Lưu Nguyệt Môn chúng ta đi.” Hỏa Vân cười lạnh nhìn Ngô phàm, không chút khách khí nói.

Ngô Phàm cười ha ha: “Cho dù những linh thú này chính là nàng đánh chết, ta cũng thừa nhận lúc trước số lượng của Bắc Tông chúng ta không bằng nàng, nhưng đừng quên, Bắc Tông còn có ba linh thú Tiên Thiên cao cấp, chỉ dựa vào ba con đã đủ so với linh thú trước nàng săn giết rồi.”

Ông ta nói cũng là sự thật, mọi người đồng thời bội phục Quân Thanh Vũ, nhưng cũng không quên kết quả tỷ thí cuối cùng. Nàng ngay cả một Tiên Thiên cao cấp đều không có, trận thi đấu này nhất định thua rồi——

“A!”

Một tiếng cảm thán kinh ngạc từ trong miệng Chu Sâm phát ra.

Thành chủ nhíu mày lại, hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Chu Sâm kinh ngạc ngẩng đầu lên: “Thành…… Thành chủ, hình như đây là da báo của linh thú cảnh giới Tiên Thiên đỉnh phong Vân Thiên Báo, tuy bị nướng tiêu, nhưng xác thật là của nó.”

“Vân Thiên Báo?”

Thành chủ xoạt một tiếng đứng lên, ánh mắt nhìn chằm chằm Chu Sâm: “Mau, mau lấy da báo của Vân Thiên Báo kia đến cho ta!”

“Vâng, thành chủ.”

Ý thức của Chu Sâm vừa động, một da lông màu xám bị ném trên mặt đất.

Cho dù da lông này bị lửa nướng màu sắc không rõ, nhưng vẫn là có thể rõ ràng cảm nhận được lực lượng ban đầu, xác thật là linh thú Tiên Thiên đỉnh phong không thể nghi ngờ.

“Không có khả năng!”

Ngô Phàm hung hăng mở to hai mắt, thất thanh kêu lên: “Bằng vào đệ tử này của Lưu Nguyệt Môn, sao có thể đánh bại linh thú Tiên Thiên đỉnh phong?”

Kia tuyệt đối là không có khả năng!

“Ha ha!” Hỏa Vân sảng khoái phá lên cười: “Ngô Phàm, có phải ngươi lại muốn nói linh thú này là nàng nhặt ở sau mông người khác hay không? Vì sao những người khác không lấy ra Vân Thiên Báo, lại chỉ có một mình nàng lấy ra?”

Sắc mặt của Ngô Phàm xanh mét, trong ánh mắt chứa tia tức giận.

Dù thế nào cũng không nghĩ tới Lưu Nguyệt Môn vốn dĩ phải thua không thể nghi ngờ lại bỗng nhiên xoay người. Phải biết rằng, môn phái khác ít nhất đều có ba bốn người kết bạn đồng hành, chỉ có Lưu Nguyệt Môn này một người xuất chiến.

Một mình nàng đấu toàn bộ, cuối cùng còn đạt được thắng lợi?

Đây là muốn nghịch thiên hay là thế nào?

Giờ khắc này, ánh mắt mọi người đều tập trung ở trên người Quân Thanh Vũ, đáy mắt mang theo chấn động thật sâu, có lẽ lần Phong Vân Tế Hội này, chú định khiến Lưu Nguyệt Môn nhảy lên cao……

Thành chủ kiềm chế chấn động trong lòng, mỉm cười nhìn về phía Quân Thanh Vũ, nói: “Võ giả đại tái của lần Phong Vân Tế Hội này kết thúc, ba môn phái đứng đầu phân biệt là Lưu Nguyệt Môn, Vô Thượng Tông, Lạc Nguyệt Đảo.”

Nghe được lời này, đệ tử Lưu Nguyệt Môn lập tức mừng như điên, nhịn không được lên tiếng hoan hô.

“Tiểu Vũ, chúc mừng.”

Gia Cát Vân đi đến trước mặt Quân Thanh Vũ, khuôn mặt thanh tú nở một nụ cười, chân thành tha thiết chúc mừng nói: “Từ ngày chúng ta bắt đầu quen biết, ta đã biết ngươi tuyệt đối không phải là vật trong ao.”

Mà nàng cũng nguyện ý nhất sinh nhất thế đi theo nàng, cho dù là dốc hết tất cả……

“Chung vui.”

Quân Thanh Vũ cầm tay Gia Cát Vân, nở nụ cười nhàn nhạt.

Tiêu Tề nhìn kia hai nữ tử nhìn nhau cười, nắm đấm nhịn không được nắm chặt, giờ phút này sắc mặt của hắn âm trầm, trong ánh mắt bắn ra tia lạnh lẽo.

Nhưng lại có người nhìn đến, hắn vội vàng thu cảm xúc lại, khôi phục bộ dáng phong độ nhẹ nhàng kia, như căn bản không thèm để ý lần thất bại này……

“Khụ khụ.” Thành chủ ho khan hai tiếng, mỉm cười nói: “Tỷ thí luyện trận cử hành ở ba ngày sau, bây giờ các ngươi đều có thể rời đi.”

Khi nói chuyện ông xoay người đứng lên, khi rời đi ánh mắt như có như không đảo qua Mị Nhi. Nhưng cái gì cũng đều không nói, lập tức rời khỏi cấm địa……

Lưu Nguyệt Môn, dưới tàng cây yên tĩnh, nam nhân khoanh tay đứng, lưng đón ánh mặt trời. Khi cảm nhận được tiếng bước chân phía sau, hắn mới quay đầu nhìn lại.

“Mị Nhi……”

Giọng nói của nam nhân khàn khàn, ánh mắt dừng ở trên khuôn mặt kiều mị của nữ tử.

Mấy năm không thấy, nữ nhân này trổ mã càng thêm động lòng người, đặc biệt là dáng người nóng bỏng kia, câu tâm hồn người, lập tức khiến trong lòng nam nhân trào ra một cổ lửa giận.

Đã từng ở bên nhau với Mị Nhi, hắn thường xuyên gạt nàng đi ra ngoài tìm hoa hỏi liễu, bây giờ vì theo đuổi Tiếu Liễu, đã có rất nhiều ngày không tiếp xúc qua thân thể của nữ nhân……

“Gần đây ngươi có tốt không?”

Mị Nhi vũ mị nở nụ cười, chỉ là ý cười kia lại lộ ra xa cách và hàn ý: “Ta khá tốt, ngươi tìm ta có chuyện gì?”

Đồng Nguyên ngẩn ra, từ khi nào nữ nhân này xa cách với mình như thế?

“Mị Nhi, ta cũng là bất đắc dĩ, ta cũng không yêu nàng ta, nhưng nàng ta lại có thể mang đến quyền thế và địa vị cho ta, cho nên……”

“Cho nên, năm đó ngươi muốn vứt bỏ ta rời đi.” Mị Nhi đưa mắt nhìn về phía Đồng Nguyên, hai mắt mỉm cười nói: “Đồng Nguyên, nếu ngươi đến chỉ để nói những lời này với ta, thì xin rời đi, ta rất bận, không có thời gian vô nghĩa với ngươi.”

Dứt lời, nàng xoay người muốn rời đi. Nhưng còn chưa đi vài bước cánh tay đã bị một bàn tay to kéo lại.

“Mị Nhi, ta vẫn luôn yêu ngươi, sao ngươi lại không hiểu? Chỉ cần chờ ta cưới được nàng ta làm thê, ta có thể nạp ngươi làm thiếp, đây là ta cho ngươi hứa hẹn, ngươi cũng chỉ cần chờ ta mấy năm thôi.”

Bước chân của Mị Nhi cứng lại, đột nhên, nàng nở nụ cười lạnh, trong đôi mắt bắn ra tia lạnh lẽo: “Thiếp? Ngươi nói Mị Nhi ta chỉ xứng làm thiếp?”

Nàng quay đầu ép về phía Đồng Nguyên, gằn từng chữ một hỏi.

Bị ánh mắt của nàng ép đến, trái tim của Đồng Nguyên run rẩy, ánh mắt đau đớn nói: “Ngươi đang trách mấy ngày trước ta không để ý đến ngươi sao? Mị Nhi, ta cũng là không có cách nào, vì thú được Tiếu Liễu, ta trả giá nhiều như vậy, sao có thể bỏ dở nửa chừng? Chỉ cần ta kế thừa tông chủ Bắc Tông, ngươi chính là tiểu thiếp của tông chủ Bắc Tông, vị trí này không biết có bao nhiêu người trong thiên hạ đoạt đến vỡ đầu chảy máu, mà ta sẽ phong ngươi là đệ nhất tiểu thiếp, địa vị chỉ ở sau Tiếu Liễu.”

Nghe lời nói vô sỉ đến cực điểm này, Mị Nhi nở nụ cười nhàn nhạt, giơ tay hung hăng đánh hắn: “Xem ra ngươi còn muốn tam thê tứ thiếp, muốn hưởng tề nhân chi phúc.”

“Đó là đương nhiên, hoàng đế đều có tam cung lục viện, nếu ta thân là môn chủ Bắc Tông, tự nhiên nên trái ôm phải ấp, nhưng Mị Nhi ngươi yên tâm, người ta yêu nhất vẫn chính là ngươi.”

Đồng Nguyên thề son sắt bảo đảm, ánh mắt lại đảo qua dáng người bốc của nữ tử lửa trước mắt.

“Đồng Nguyên, chuyện quá khứ đã qua rồi, ta không còn có bất kì cảm tình gì với ngươi, đừng nói là làm tiểu thiếp của ngươi, dù là chính thê, ta cũng sẽ không cần!”

Mị Nhi cười lạnh, từ khi nhìn thấy hắn tham sống sợ chết từ bỏ Tiếu Liễu, người nam nhân này đã không đáng để nàng có bất kì lưu luyến gì……

Sắc mặt của Đồng Nguyên trầm xuống: “Ngươi đang chơi lạt mềm buộc chặt? Không thể không nói ngươi xác thật thành công, đã sớm thành công khơi mào hứng thú lúc trước của ta với ngươi, bây giờ còn giả vờ cái gì? Có ý nghĩa không? Ta đã nói qua, mặc dù là tam thê tứ thiếp, ta yêu nhất vĩnh viễn là ngươi, như thế còn chưa đủ sao? Ngươi muốn một nam nhân thủ cả đời một mình ngươi? Ta nói cho ngươi, tuyệt đối không có khả năng, không có nam nhân nào sẽ vì một nữ nhân mà từ bỏ oanh yến trong thiên hạ, mặc dù hắn cũng yêu nữ nhân kia.”

Mị Nhi cong khóe môi lên, trong đôi mắt vũ mị lại bắn ra tia lạnh lẽo bốn phía: “Đồng Nguyên, ngươi sai rồi, ta không nghĩ tới có một người nam nhân thủ cả đời vì ta, bởi vì ta không có tư cách để những nam nhân đó làm ra hành vi như thế, cho nên cả đời này, ta đều sẽ không gả cho bất kì kẻ nào, như thế lăn lộn ở trong đám nam nhân mới là mộng tưởng của ta, nhưng có một việc ta muốn sửa cho ngươi……”

Nàng mỉm cười, vẻ mặt đã không mang theo bất kì cảm xúc gì nhìn Đồng Nguyên.

Như đây chỉ là một người qua đường râu ria……

“Không phải nam nhân thiên hạ đều háo sắc như thế, đừng xem toàn bộ nam nhân đại lục đều có đức hạnh như ngươi, ít nhất ta đã gặp qua mấy người nam nhi không vì sắc mà động thân.”

Ném xuống lời nói này, Mị Nhi xoay người rời đi, không nhìn nam nhân phía sau một cái.

Đồng Nguyên nhìn chằm chằm bóng dáng biến mất ở trước mặt, đáy mắt là một mảnh âm trầm: “Cũng chỉ là một tiện nhân, thật đúng là cho rằng ta sẽ yêu ngươi sao? Nếu không phải cảm thấy hứng thú với thân thể của ngươi, sao có thể nhiều lời vô nghĩa với ngươi như vậy? Ta muốn nạp ngươi làm thiếp là phúc khí của ngươi, còn không biết tốt xấu như thế! Đoán chừng nữ nhân này cũng không tin ta có thể trở thành tông chủ Bắc Tông, chờ một ngày ta nghênh thú Tiếu Liễu kế vị kia xem ngươi có khóc lóc để ta sủng hạnh ngươi hay không!”

……

Ở trước tỷ thí luyện trận, Tiếu Liễu là người dự thi rốt cuộc cũng được thả ra khỏi lao ngục, nhưng nửa tháng sống trongng lao ngục này đã khiến nàng ta mỏi mệt không chịu nổi, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy yếu ớt, thậm chí không bao giờ nguyện nhắc tới trừng phạt mình đã tùng gặp ở lao ngục kia.

Hiện giờ chỉ cần nhớ tới ngày tháng sống không bằng chết kia, nàng ta đã cảm giác một cổ hàn ý xông thẳng vào đáy lòng, hung hăng rùng mình……

Ba ngày sau.

Trong to quảng trường như vậy, thành chủ mỉm cười nhìn tất cả mọi người thế lực: “Lúc này tỷ thí rất đơn giản, đó là thí nghiệm năng lực linh hồn của các ngươi, ở đây ta có ngọn lửa chuyên môn thí luyện linh hồn, sau đó các ngươi tiến vào trong lửa linh hồn này, người có năng lực thừa nhận càng mạnh, con đường sau này ở phương diện trận pháp cũng càng mạnh.”

Khi nói chuyện, ánh mắt của ông như có ý vô tình nhìn Quân Thanh Vũ.

Nha đầu này có thể tùy tiện lấy ra Tiên Thiên Trận lục cấp, tất nhiên là môn hạ của một cường giả, chắc chắn thuật luyện trận cũng không tồi……

Nhưng ở lúc ánh mắt của thành chủ đảo qua người mặc áo bào xanh ở chỗ không xa thì ngây ngẩn cả người.

“Chu Sâm, hắn là ai?”

“Bẩm báo thành chủ, đó là Thanh Xa của Lạc Nguyệt Đảo.”

“Lạc Nguyệt Đảo?” Thành chủ nhíu mày, ánh mắt lộ ra một tia nghi hoặc: “Vì sao ta cảm giác Thanh Xa này mang cho ta một loại cảm giác rất không thoải mái, hy vọng là ta nghĩ nhiều……”

Nam tử áo bào xanh tên là Thanh Xa kia đứng yên ở trên quảng trường, khuôn mặt tú khí hiện vẻ ngây ngô, bộ dáng thoạt nhìn cũng chỉ hai mươi tuổi, vì sao lại khiến cho ông có một loại cảm giác quái dị……

“Chu Sâm, chú ý người nam nhân này.” Khuôn mặt của thành chủ trầm xuống: “Bây giờ Phong Vân Thành vẫn không thể nhấc lên bất kì phong ba gì, đặc biệt là vào lúc quan trọng này.”

“Vâng, thành chủ.”

Chu sâm ôm quyền đáp.

Xoạt!

Phụt phụt!

Trên mặt đất bùng cháy lên ngọn lửa hùng liệt, vô số ngọn lửa vây quanh đệ tử trên quảng trường, lập tức từng tiếng kêu rên truyền ra từ trong ngọn lửa kia……

“Hỏa Vân trưởng lão, sư muội nàng không có việc gì chứ?” Ánh mắt của Đàm Nguyệt hiện ra một tia lo lắng, nôn nóng hỏi.

“Đàm Nguyệt, ngươi yên tâm đi, ngục đầu tuyệt đối không sẽ có việc.” Mị Nhi khẽ cười: “Với nàng mà nói, những ngọn lửa đó như đang tắm rửa thôi, sẽ không có bất kì cảm giác gì.”

Không tự chủ được nàng nhớ tới một khắc trong Linh Hồn Luyện Ngục kia……

Khi đó Quân Thanh Vũ mới khiến người chấn động thật sự, so với cái kia, những ngọn lửa này rõ ràng chính là chút ý vị mà thôi……

Dưới ngọn lửa, Quân Thanh Vũ từ từ nhắm hai mắt lại.

So với lửa của Linh Hồn Luyện Ngục, lửa này rõ ràng yếu đi một chút, dù sao Linh Hồn Luyện Ngục là nơi trừng phạt, mà nơi này chỉ là dùng để khảo nghiệm đệ tử, cho nên nhiệt độ của hai bên sao có thể tương đồng?

Quân Thanh Vũ khó chịu nhíu mày, lại vào lúc này, ầm một tiếng, ngọn lửa mãnh liệt từ trên mặt đất bùng cháy lên, một hơi thở nóng bức khuếch tán ra……

“Đây là có chuyện gì?”

Thành chủ đột nhiên đứng lên, nôn nóng hét: “Là ai tăng lực lượng ngọn lửa lớn lên? Mau, mau tắt nó đi!”

Nhưng mà giọng nói còn chưa kịp dứt, những đệ tử đó đều không chịu nổi từ trong ngọn lửa chạy ra, hoảng sợ nhìn một mảnh đỏ trước mắt……

Đột nhiên, những ngọn lửa đó đều dũng mãnh xông về phía Quân Thanh Vũ, phách thiên cái địa đè ép đến.

“Ngục đầu!”

“Sư muội!”

Sắc mặt của các đệ tử Lưu Nguyệt Môn đều đại biến, ai cũng không đoán trước được biến cố đột phát này, chỉ có thể kinh ngạc nhìn ngọn lửa bao trùm bòng dáng của nữ tử……

“Ha ha!” Ngô Phàm cười to hai tiếng: “Hỏa Vân trưởng lão, đệ tử này của Lưu Nguyệt Môn các ngươi bị dọa choáng váng sao? Không thấy những người khác đều chạy trốn đi rồi sao? Nàng còn một mình đứng ở nơi đó, không phải tìm chết thì là cái gì? Lửa linh hồn cường đại như thế, sẽ trực tiếp khiến linh hồn của nàng đốt thành tro!”

Hỏa Vân không có để ý tới Ngô Phàm nói, đôi mắt nhìn chằm chằm chỗ ngọn lửa.

“Yên tâm đi trưởng lão, ngục đầu là khắc tinh của lửa, nàng nhất định sẽ không có việc gì!”

Có lẽ là đang an ủi những người khác, lại có lẽ là đang trấn an mình, Mị Nhi lẩm bẩm lên tiếng, nhưng ngay cả nàng cũng không thể tin tưởng Quân Thanh Vũ sẽ đi ra.

Lúc này nhiệt độ so còn cao hơn lúc trước chịu ở Linh Hồn Luyện Ngục……

“Nàng cứ chết như vậy?”

“Haiz, không nghĩ tới nữ tử thiên tài khiếp sợ mọi người ở tỷ thí võ giả cứ như vậy chết đi, đây thật sự là tổn thất của Lưu Nguyệt Môn.”

“Ngô Phàm trưởng lão nói không có sai, nếu nàng sớm rời khỏi nơi đó, cũng sẽ không xảy ra chuyện này.”

Mọi người tiếc hận lên tiếng.

Một thiên tài như thế cứ chết đi như vậy, vậy quả thật là quá đáng tiếc……

Ngay cả thành chủ đều bất đắc dĩ lắc đầu, lại vào lúc này, hai mắt của ông co rụt lại, ánh mắt nhìn chằm chằm một mảnh biển lửa kia, kinh ngạc lên tiếng: “Đây…… Sao có thể?”

Nhưng thấy ngọn lửa như sóng biển kia xông vào một chỗ, rồi sau đó dần bắt đầu giảm bớt……

Không sai, xác thật là bắt đầu giảm bớt một chút, thật giống như có thứ gì đang hấp thu vậy……

Tất cả mọi người nhìn ngọn lửa không chớp mắt, không dám dời ánh mắt đi chút nào. Ở dưới ánh mắt của mọi người, y phục tuyết trắng kia rơi vào trong mắt bọn họ……

Nụ cười trên mặt Ngô Phàm cứng lại, kinh ngạc mở to hai mắt, cơ thể run rẩy: “Nàng lại không chết!”

Nhiệt độ nóng bỏng như vậy, ông còn tưởng rằng lúc này nàng chết chắc rồi!

Ai có thể nghĩ đến dưới tình huống như thế còn có thể sống sót……

“Cái này…… Đã xảy ra chuyện gì?” Quân Thanh Vũ nâng khuôn mặt tuyệt sắc lên, trong mắt đen hiện ra một tia ngạc nhiên.

Nghe câu nói thế, tất cả mọi người hận không thể dùng đôi mắt lườm chết nàng.

Bọn họ còn không hỏi nàng đã xảy ra chuyện gì, nữ nhân này ngược lại hỏi bọn họ, không biết là cố ý giả ngu hay là thật sự không hiểu.

“Quân cô nương, vừa rồi rốt cuộc ngươi đã xảy ra chuyện gì?” Thành chủ nhíu mày, ánh mắt dừng ở trên người Quân Thanh Vũ.

Quân Thanh Vũ lắc đầu: “Không rõ ràng lắm, ta còn chưa hưởng thụ đủ, nó đã vô duyên vô cớ biến mất?”

Không hưởng thụ đủ?

Mọi người hít sâu một hơi, mới không xông lên đi đánh nàng một trận!

“Hả?”

Đột nhiên, Quân Thanh Vũ như cảm giác được cái gì đó, đáy mắt hiện lên kinh ngạc.

“Hỏa Linh?”

Thông qua bên trong nàng rõ ràng nhìn thấy thể tích của Hỏa Linh tăng trưởng không ít, kể từ đó, ngọn lửa kia đi nơi nào cũng đã có một cách nói……

Chẳng lẽ vừa rồi ngọn lửa mạnh thêm, cũng là Hỏa Linh làm ra động tác?

Không đợi Quân Thanh Vũ suy nghĩ cẩn thận, trên đỉnh đầu đã truyền đến giọng nói chua xót của thành chủ: “Thí nghiệm cửa thứ nhất xem như hoàn thành ở trong kinh hãi, tỷ thí kế tiếp đó là, lần tỷ thí này không có bất kì yêu cầu gì, chỉ cần luyện chế ra trận pháp trường nhất của các ngươi, người có cấp bậc cao sẽ thắng lợi.”

Khi nói chuyện, ánh mắt của ông dừng ở trên người Quân Thanh Vũ.

Thật không biết rốt cuộc nha đầu này có thể mang đến bao nhiêu chấn động……

Xoạt!

Một ngọn lửa bỗng nhiên bùng cháy, Thanh Xa đã lấy dược liệu và linh thạch ra tiến vào luyện chế.

Quân Thanh Vũ chỉ nhìn lướt qua, tròng mắt hơi co rụt, trong ánh mắt thanh lãnh hiện lên một tia kinh ngạc: “Linh thạch lục cấp, hắn muốn luyện chế chính là trận pháp lục cấp?”

Nếu muốn đạt được xuất sắc, vậy mình nhất định phải luyện chế ra Tụ Linh Trận thất cấp cỡ lớn……

Ánh mắt của Quân Thanh Vũ kiên định.

Cho dù nàng chưa từng thử luyện chế qua trận pháp thất cấp, lúc này, lại không thể thất bại!

“Hỏa Vân trưởng lão, không biết lần tỷ thí này, chúng ta ai sẽ đạt được thắng lợi.” Ngô Phàm cong môi cười, ánh mắt nhìn về phía lão giả chỗ không xa: “Tiếu Liễu tiểu thư của môn phái chúng ta là một Luyện Trận Sư tứ cấp trẻ tuổi, bực thiên phú này, đó là cầm cờ đi trước ở trên đại lục, cho dù đệ tử Lưu Nguyệt Môn các ngươi cũng không phải rất kém cỏi, nhưng rốt cuộc tuổi của nàng quá trẻ……”

Cho dù như thế nào, bọn họ cũng không nghĩ tới Tiên Thiên Trận kia là xuất phát từ trong tay Quân Thanh Vũ.

Một Luyện Trận Sư lục cấp mười chín tuổi, ai tin tưởng?

Ngay ở lúc Ngô Phàm nhìn về phía Quân Thanh Vũ, sắc mặt ngây ngẩn, tiện đà cười nhạo: “Linh thạch thất cấp? Chẳng lẽ nàng muốn luyện chế trận pháp thất cấp? Thật sự là quá buồn cười, không phải là dùng linh thạch thất cấp luyện chế trận pháp cấp thấp khác chứ?”

Lúc này, không nói những người khác, đó là đám người Hỏa Vân cũng ngây ngẩn cả người.

Nàng không phải là Luyện Trận Sư lục cấp sao? Vì sao bây giờ lại lấy ra linh thạch thất cấp? Đây…… Đây rốt cuộc là tình huống như thế nào?
Chương Trước/146Chương Sau

Theo Dõi