Chương Trước/66Chương Sau

Với Em, Anh Mãi Là Bé Con [BTS-Fanfic]

Chương 65: Lại Là Hiểu Lầm

Có thể nói, định nghĩa về cách duy nhất của mỗi người mỗi khác…

-

"Jungkook, em sao thế?? Rốt cuộc là làm sao?"

"Máu, có máu kìa, ngừng lại đi Jungkookie!!"

"Xin em!!"

-

Có thể nói, điểm cực hạn của mỗi người cũng mỗi khác.

Có người, vừa gặp vất vả một chút đã ngã khuỵu, đã rơi nước mắt, có người lại cứ thế lầm lũi bước tiếp, mặc kệ tiếng rủa xả phía sau bảo họ dừng lại.

Vì đơn giản, cực hạn của họ vẫn chưa đến, nỗi đau nhỏ bé đó so với cái họ từng trải qua.. chưa là gì…

"Jungkook, rốt cuộc em có thể làm gì cho anh?"

"Chia tay đi, Ansa!"

- -

-

Đêm trắng.

Trở về ktx hôm ấy, mọi thứ ngỡ như vẫn bình thường, Ansa được bao bọc trong ánh nhìn ấm áp từ các thành viên.

Ai đó, có lẽ là Namjoon đã vỗ vai nó, nhẹ nhàng bảo tất cả đã qua rồi, từ bây giờ nó sẽ hạnh phúc. Ai đó, có lẽ là Hoseok và Taehyung, đã chạy đến nắm tay nó, xoa đầu nó mà cười ấm áp nói: chào mừng nó quay về. Ai đó, có lẽ là Yoongi và Jimin, trước đó còn nhíu mày hỏi nó có đói không, sau đó bày đủ vẻ mặt giận dỗi, nhưng cuối cùng vẫn thở phào vì nó đã về chứ không bỏ đi mãi mãi.

Và Ansa nghe thấy giọng nói ấm áp của anh cả Jin vọng xuống từ phía trên lầu, Ansa thấy anh vẫy tay gọi nó, Ansa còn thấy Kook, cậu đứng cạnh anh nhìn nó lâu như vậy, sau đó dang tay như chờ đợi nó chạy đến.. để ôm nó vào lòng.

Choàng tỉnh, Ansa bỗng nhận ra căn phòng trước mặt.. vẫn là phòng nó, ánh đèn led lấp lánh vẫn chiếu sáng và bên ngoài ô cửa, ánh trăng đã nhường chỗ cho khoảng sáng tờ mờ của bình minh ló rạng.

Và Ansa tất nhiên vẫn chưa về ktx. Ban nãy chỉ là mơ, nhưng giấc mơ ấy đẹp tới nỗi nó thật sự không muốn thức dậy nữa, càng không muốn nhớ về những câu nói khiến bản thân chập chờn rồi mất ngủ cả đêm qua.

Nhưng Ansa vẫn không thể ngủ lại, vì tiếng chuông cửa chết tiệt đang kêu ầm ĩ. Khoác vội tấm áo choàng mỏng, Ansa chạy xuống lầu mở cửa. Mơ màng nhìn qua ô mắt mèo trên cửa để xem là ai, Ansa thậm chí còn nghĩ mình nhìn lầm.

Bên ngoài cánh cửa, là Arin, sát bên còn có một người nữa,

Andrew Paul??

"Đã lâu không gặp, Min Ansa!"

Ngày khi cánh cửa vừa mở, hai con người ấy đã cùng lúc cười tươi vẫy tay với Ansa, theo một tổ hợp dường như có tính toán từ trước. Andrew, chàng trai có vẻ ngoài lai Tây cùng đôi mắt xám mà Ansa từng đùa về khả năng mê hoặc của nó, đã chẳng ngần ngại đi đến nhấc bổng Ansa lên cùng tiếng cười trong trẻo.

"Em đến đón chị cùng về nhà!"

- -

-

"Kim Arin, liệu tớ có diễm phúc được nghe về cuộc hội ngộ này không?"

0h sáng, tại phòng khách nhà Ansa, có hai con người đang vô cùng rảnh rỗi ôm túi bỏng ngồi sofa xem Friends rồi cười ha hả như hâm trong khi đứng cạnh đó, Min Ansa lại đang dùng vẻ mặt không hiểu nổi mà nhìn chằm chằm họ.

Kim Arin, bạn thân từ bé của nó, người gốc Hàn, đang là một nhiếp ảnh gia tự do. Nhỏ này tính cách khá bốc đồng, đôi khi còn hay nhanh chán với thành công chính mình đang có nên chỉ vừa mới tháng trước đã đăng kí tham gia chuyến công tác tình nguyện, điểm đến là một vùng núi cách khá xa trung tâm thành phố. Và mặc dù là bạn thân, thế nhưng không hề có một thông báo nghiêm túc nào gửi tới Ansa ngoài tin nhắn: “Tạm biệt, tớ đi tìm chân mệnh thiên tử của đời tớ đây, khi nào tìm thấy tớ sẽ về!”, Arin cứ thế xách mông đi trong khi nó thì vướng vào một mớ rắc rối không tìm thấy lối thoát thân. Dù là vậy, Ansa vẫn không trách nhỏ.

Vì với biểu tình nhởn nhơ như hiện tại của Kim Arin, có thể tìm thấy chàng trai xấu số nào đó trói chặt trái tim nhỏ bé chỉ biết mơ mộng viễn vông tới idol Park Jimin ấy Ansa lại càng mừng. Ồ, thực ra nói về tính khả thi của khả năng đó.. thật mông lung nha...

Còn chàng trai tên Andrew Paul kia, thực tế là người bạn Pháp chỉ mỗi Ansa quen...

Vào hè năm ngoái khi Ansa sang Sing tham gia khóa học Tiền sinh viên được tổ chức bởi học viện X đã tình cờ gặp cậu nhóc này. Ansa còn nhớ mãi dáng vẻ tên con trai nhận giải Á khoa khối ngành thiết kế đã tức tối chỉ tay vào nó - cái đứa đã đỗ thủ khoa - vì không chấp nhận nổi kết quả đau lòng rằng bản thân vừa thua một bánh bèo, và chính cậu nhóc cũng đã cất công xin trường phúc khảo mấy lần, nhưng kết quả nhận vẫn vậy. Ansa còn nhớ dáng vẻ tên nhóc Andrew ấy đã bị giáo sư Brown bẹo tai kéo đến bắt cúi đầu xin lỗi nó thế nào, còn phải mở miệng nói 10 lần câu “Xin lỗi tỉ tỉ, từ nay em không dám nữa!”

Không dám khinh thường con gái, cũng không dám dùng ánh mắt giễu cợt nhìn những người châu Á nhỏ bé như nó nữa…

Ansa nhớ kí ức về những ngày đầu tiên nó đến học viện X đã từng vui vẻ thế nào, vậy mà đã mấy tháng trôi qua, nó vẫn chưa quay lại đó.

Nhưng ấy là Ansa thôi, còn Arin tại sao lại quen biết Andrew thì nó chưa đoán nổi.

"Tớ nhìn thấy cậu nhóc to xác này ở sân bay, nhìn thấy cậu ta cầm tấm bảng in dòng chữ, "Min Ansa, where are u?", thế nên tớ đến hỏi và trúng phóc!

Cậu nhóc chờ cậu cả buổi ở sân bay đó!" - ngậm một vốc bỏng trong miệng, Arin thản nhiên chỉ ngón cái vào Andrew.

"Thật sao, em đã tìm chị sao?" - nghe tới đó Ansa giật mình.

"Trước khi lên máy bay em đã nhắn tin cho chị, rốt cuộc chị lại không seen!-.-"

"..., mi an nê~"

"Khỏi cần, đồ bạc bẽo!"

"..."

Cứ thế, đêm dài lắm mộng cũng qua đi nhờ sự có mặt của hai con người nhộn nhạo nhất quả đất ấy, Ansa chợt mỉm cười. Ngủ gục trên vai Arin từ khi nào, Ansa dường như đến lúc ấy mới tìm thấy một chỗ an toàn để bản thân có thể nương tựa,

Giữa những sóng gió cứ mặc sức dập đến, không cần biết nó có toàn tâm toàn ý đón nhận hay chưa…

-

Sáng, trở về ktx là lúc ánh nắng đầu ngày mới chỉ vừa tắt đi, Ansa rảo bước cùng Andrew và Arin, vừa đi vừa bàn luận chuyện lát nữa sẽ ăn sáng ở đâu và món gì.

Vì hôm nay Ansa đã xin nghỉ phép một ngày, nó cảm thấy như vậy vô cùng cần thiết vì dù sao tâm trạng hoang mang hiện tại không phù hợp để nó chuyên tâm vào việc gì khác. Cũng vừa hay Arin không bận, nhỏ còn hứa sẽ dẫn Andrew đi ăn chơi cả ngày hôm nay và dĩ nhiên Ansa sẽ được hưởng ké (còn phải hỏi, "bạn thân" nếu so với trai thì chỉ tới đó thôi:)).

Khoác vai Ansa đầy thân thiết, Andrew với dáng vẻ lần đầu tới Hàn, vô cùng bỡ ngỡ và nai tơ đến mức cười tít mắt hạnh phúc như thế, trong khi chỉ một giây sau, bên kia đường, người Ansa nhìn thấy cũng là người hiện tại Ansa không biết phải đối diện thế nào nhất đã lầm lũi đi về ktx.

Hình như người đó vừa chạy bộ về lúc sáng sớm, hai bên má mồ hôi đổ xuống ướt cả cần cổ. Người đó mặc áo khoác đen trùm kín mũ, bắp tay vì xắn áo lên mà lộ ra vằn vện những đường gân đầy nam tính,... Dáng vẻ đó, đã nhiều ngày qua Ansa không có dịp nhìn thấy.

Đứng bên đường, Jungkook kéo mũ áo khoác xuống mà ngó sang, vừa hay nhìn thấy cánh tay khoác trên vai Ansa lúc đó, cậu chỉ đơn giản nhếch môi cười rồi mở cửa đi vào ktx.

Ngẩn ngơ ở đó, mãi tới lúc bị Andrew lay Ansa mới định thần lại. Nở nụ cười nhạt, nó quay sang bảo Arin đưa Andrew đi ăn sáng trước đi, rất nhanh thôi nó sẽ tới chỗ họ sau.

Bằng ánh mắt xa xăm nghĩ ngợi, Arin cũng gật đầu.
Chương Trước/66Chương Sau

Theo Dõi