Chương Trước/48Chương Sau

Yêu Cậu Bạn Thân

Chương 32

Ánh nắng nhạt cam buổi chiều xuyên qua chiếc rèm mỏng, in bóng chậu hoa nhỏ lên sàn nhà.

Chiếc giường lớn, chút động đậy hiện lên dưới chiếc chăn xám màu. Thêm cả tiếng cười khúc khích của cô nhóc…

Lại đang làm chuyện gì mờ ám đây?

Lấy mấy ngón chân nhỏ nhỏ, cọ cọ vào lòng bàn chân lớn…

Thật sự rất thích nha, tại sao lòng bàn chân Nhật Minh lại mịn tới vậy chứ? Nhưng Quỳnh Lam cũng cảm thấy vô củng ghen tỵ nha!

-Quỳnh Lam, đừng nghịch!

Cô nhóc này, ngủ dậy là tìm đủ trò phá Nhật Minh, hết giựt tóc, cắn môi, véo má, giờ tới vuốt chân sao?

Thò mặt ra khỏi chăn, Quỳnh Lam ngước mặt lên nhìn Nhật Minh, cười khúc khích, tay không ngừng xoa xoa khuôn mặt thon dài kia!

Nhật Minh hất tay Quỳnh Lam ra, mạnh mẽ hôn vào môi cô, thật lâu sau, đứng dậy bỏ lại một câu:

-Lần sau đừng thử sức chịu đựng của tớ!

Quỳnh Lam ngơ ngác, khuôn mặt đỏ bừng…chùm chăn kín cả người. Nhưng đột nhiên, tung chăn ra, ngồi thẳng dậy…rồi bỗng nhiên nằm xuống vì xương lưng quá đau. Thật sự thì tưởng đã khỏi hẳn…

Quỳnh Lam với lấy cánh tay Nhật Minh, miệng cười cười.

-Tớ đã nói thế nào? Ngủ dậy thì sao? Cậu nhớ chứ?

Khoé miệng mỏng hơi nhếch lên, ánh mặt hiện lên thứ khó đoán, Nhật Minh quay lại, cúi xuống nhẹ búng vào trán Quỳnh Lam:

-Cùng nghĩ nhé!

Quỳnh Lam nâng đầu, cắn nhẹ vào môi Nhật Minh:

-Okey!

Tiếng điện thoại bên cạnh giường chợt theo tiếng rung vang lên, Quỳnh Lam giật mình, với tay lây chiếc điện thoại, nhìn vào số, không tên:

-Alo?

-Quỳnh Lam à?

Mắt Quỳnh Lam hơi mở to, ngạc nhiên, hét lớn:

-Mẹ Phương!

-Con có sao không? Có đau không? Mẹ đang dưới cửa đây! Bảo Nhật Minh xuống mở cửa cho mẹ đi!

-Mẹ!

Ôi! Thật là cảm động quá…không phải mẹ Phương vì Quỳnh Lam nên mới tới đây chứ?

Quỳnh Lam liếc mắt qua Nhật Minh, dường như hỏi người trong điện thoại nhưng thực chất là đang hỏi người bên cạnh:

-Mẹ, sao mẹ biết?

-Xuống mở cửa cho mẹ đi nhanh lên.

Giọng mẹ Phương mang theo nét lo lắng khó tả!

-Vâng!

Quỳnh Lam tắt máy, lườm Nhật Minh một cái rồi hắng giọng nói:

-Xuống mở cửa cho mẹ!

Nhật Minh lơ đễnh nhìn vào chiếc điện thoại nhỏ, tay không ngừng khấy khất chiếc thìa trong cốc chè gừng nóng.

-Nhật Minh, nhanh lên!

Quỳnh Lam thò chân ra khỏi chăn đá đá Nhật Minh, ý nói đi đi!

Nhật Minh thở dài, mệt với cô nhóc này quá đi!

Để cái thìa nhỏ vào cốc nước, nhật Minh bước ra khỏi phòng, mở cửa cho mẹ!

—–

Tiếng bước chân gần tới phòng, gần hơi, cả tiếng mẹ Phương có phần gấp gáp:

-Quỳnh Lam, con có sao không?

Thật là có cảm giác hạnh phúc mà, có người quan tâm như vậy. Chứ đâu như cái tên kia, chẳng biết quan tâm người ta gì hết!

Quỳnh Lam cười cười, lắc đầu:

-Mẹ, con thì sao chứ? Mà sao Mẹ biết?

Chỉ thấy mẹ Phương liếc nhìn Nhật Minh.

Thôi, vậy là đủ hiểu rồi, sao có thể nói cho mẹ như vậy chứ? Cậu ấy không nghĩ mẹ sẽ rất lo lắng sao?

Quỳnh Lam cũng nhìn theo. Nhưng đột nhiên, mẹ Phương lại nói:

-Hai đứa cưới nhau đi!

Quỳnh Lam trợn tròn mắt…Ừ thì mới qua tuổi mười tám được một ngày, cái tên dở hơi kia lúc nãy cũng chỉ cho Quỳnh Lam ăn cháo, quà cũng chưa có bù, vậy giờ có người nói cưới là sao?

Mà thái độ dửng dưng kia là sao? Giờ này là giờ làm việc à?

Quỳnh Lam lắp bắp trong miệng:

-Marry? Marry?…

Căn phòng bỗng nhiên trở lên dị thường, như có sức hút, tất cả các dây thần kinh đều co rút, khuôn mặt cô gái đỏ bừng.

Thật sự, dù sao thì cô vẫn mang dòng máu người Việt Nam, vậy nên, chuyện này không thể một lời mà quyết định. Hơn nữa…Quỳnh Lam thật sự còn muốn chơi thêm vài năm nữa, dù gì đời người chỉ có một, thật là phí khi không chơi cho hết!

Quỳnh Lam nắm nắm mép chăn, tay hơi vănh vặn nhìn về phía Nhật Minh cầu cứu:

-Mẹ, mới qua sinh nhật còn được một ngày mà? Sớm quá, hơn nữa con mới học lớp mười một sao?

Mẹ Phương véo nhẹ vào má Quỳnh Lam, cười cười nói:

-Con nhỏ ngốc, miễn là hơn mười tám tuổi rồi, con không phải muốn mẹ tới đây thăm con rồi về tay không đấy chứ?

Quỳnh Lam nghiến chặt răng! Nhật Minh, giờ cậu còn tâm trí mà ngồi đó gõ máy tính à? Cậu không quan tâm tới chuyện của mình sao?

-Mẹ, Mẹ đã hỏi ý kiến Nhật Minh chưa?

Mẹ Phương phẩy nhẹ tay, nhìn qua Nhật Minh:

-Chuyện này là của phụ nữ, không cần Nhật Minh xen vào!

Rồi lại dùng ánh mắt vô cùng buồn, Mẹ Phương nhìn xuống chăn:

-Mẹ thật sự buồn lắm, muốn có háu bế lắm rồi!

Cái…cái gì? Cháu bế sao? Không đùa chứ?

-Mẹ à! Mẹ đừng như vậy chứ?

Rồi nhanh chóng, ánh mắt của mẹ Phương hiện lên tia kiên định:

-Quỳnh Lam, xin lỗi, nếu con không thể cưới Nhật Minh, Mẹ sẽ tự tìm người cho Nhật Minh vậy!

Quỳnh Lam tròn mắt nhìn, hết nhìn khuôn mặt mẹ Phương rồi lại nhìn sang cái khuôn mặt vô cảm kia, như là hết mọi chuyện đều không liên quan tới mình…!

-Ý mẹ là sao?

Chẳng thấy được nét cười trộm nhỏ trên khoé miệng người phụ nữ phúc hậu, chỉ thấy giọng nói của bà có phần cứng lại:

-Mẹ có thể tìm cho Nhật Minh một cô vợ!

Quỳnh Lam nghe vậy, quay sang đá mạnh vào chân Nhật Minh, trợn mắt, hét lớn:

-Nghe thấy gì chưa? Cái thái độ của cậu là sao? Sẽ không chờ tớ chưa gì?

Rồi quay sang mẹ Phương, nhưng ánh mắt vẫn lườm sang Nhật Minh:

-Đựo rồi, mẹ cứ tìm vợ cho Nhật Minh đi! Cái gì mà cưới chứ? Con không thích!

Nói xong, Quỳnh Lam nằm hẳn xuống, kéo lấy chiếc chăn to che kín hết mặt!

Ôi trời! Thật là tức chết đi mà! Nhật Minh, cậu thật là đáng ghét, ai cho phép cậu có cái kiểu dửng dưng đó hả? Hay cậu muốn lấy mắt sâu chân dài? Được rồi! Cứ đi mà cưới đi! Marry à? Quỳnh Lam chắc chắn đấy! Sẽ marry với một người đẹp trai hơn Nhật Minh gấp một nghìn lần! Hừ! Tức điên lên mất!

—-

Quỳnh Lam một mình đi bộ quanh khắp cái khu hàng rong, ăn hết thứ này tới thứ kia để kìm nén sự tức giận đang chuẩn bị phun trào…

Nghĩ đi nghĩ lại, có phải Nhật Minh không muốn cưới Quỳnh Lam nên mới như vậy? Hay cậu ấy đã yêu người khác rồi? Mà không phải Quỳnh Lam nói là sẽ chính thức theo đuổi cậu ấy sao? Vậy là…Nhật Minh sẽ ngoại tình ư? Không thể nào, Quỳnh Lam tuyệt đối không cho phép!

Cắn một miếng kem thật to, cái buốt truyền tới tận chân răng. Thật là…Quỳnh Lam quên mất bây giờ đang là mùa đông!

Một bàn tay với lấy, vứt luôn chiếc kem to vào sọt rác nhỏ bên cạnh chiếc ghế đã.

Quỳnh Lam giật mình, nhìn chiếc kem đủ vị đang nằm trong sọt rác mà tiếc. Cái đó là công sức Quỳnh Lam bỏ ra xin người ta làm cho mộ cái kem đặc biệt, cả vali, dâu, sữa, chocolate, cốm, anh đào, hạt thơm,…tất cả mọi thứ kem có trong cửa hàng đều được Quỳnh Lam cẩn thận nhờ cho vào chiếc ốc quế lớn. Vậy mà cái tên kia lại vứt thẳng tay như vậy sao?

Quỳnh Lam tức giận hét lên rồi thuận tay quay mặt đi chỗ khác ra bộ không thèm nói chuyện:

-Này! Đi mà cưới vợ đi, đừng ở đây phá tớ!

-Quỳnh Lam, ăn kem mùa đông sẽ bị ốm!

Quỳnh Lam chu môi lên, tay vắt trước ngực, mắt vờ nhắm:

-Liên quan gì tới cậu?

Nhật Minh cười nhẹ, xoay ngươi Quỳnh Lam lại, cắn nhẹ vào môi cô:

-Quỳnh Lam, tớ sẽ không ngoại tình!

—-

Chiếc tai phone nhỏ xíu được nắp vừa với tai, cô gái nhỏ nhỏ thấp thỏm, ngó ngó xung quanh, rồi lại đi tiếp. Kính đen to che hết cả khuôn mắt. Đội lên đầu là chiếc mũ lụp xụp xuống mặt…có vẻ như vô cùng nổi bật!

Quá nóng!

Cái cửa hàng này thật là! Bật lò sưởi lam gì chứ?

Quỳnh Lam không thể chịu nổi, tất cả mọi thứ ném sang một bên. Chọn cái bàn gần nhất để ngồi:

-Anh đẹp trai, cho tớ ngồi nhờ chút!

Không may mắn là vì bàn đó đã có người, còn việc may mắn là bàn này có một anh đẹp trai ngồi nha…

Nhưng giờ nay chẳng phải giờ để ý cái đó, miệng Quỳnh Lam thì luôn nói:

-Anh đẹp trai, làm quen nhé! Nhưng ánh mắt thì luôn liếc sang bên cạnh. Cái người kia, thật sự không biết giữ lời, không phải là nói không ngoại tình rồi đúng không? Vậy mà ngồi kia làm gì chứ? Cười cười nói nói! Thấy gái đẹp mà mắt sáng lên! Mà chẳng lẽ…Quỳnh Lam không đẹp sao? Hừ! Đáng ghét!

Dù là bàn gần nhất nhưng cũng vẫn rất xa, khó có thể nghe được họ nói chuyện về thứ gì. Quỳnh Lam cứ cố rướn người ra để nghe.

-Này, bé!

Anh đẹp trai ngồi cùng bàn cuối cùng đã lên tiếng, sau khi nghe hàng loạt lời khen không dành cho mình!

Cái gì mà anh là thiên thần đẹp nhất trên thế giới, em đã yêu Anh ngay từ lần đầu gặp mặt. Vậy mà sao…cái mắt của cô gái này cứ chẳng nhìn về phía anh!

Quỳnh Lam giật mình quay lại:

-Em không còn bé!

Rồi lại tiếp tục hướng mắt về phía hai người kia!

A! Hình như Nhật Minh vừa nhìn thấy Quỳnh Lam rồi!

Chết rồi! Sao đây? Không phải là cậu ấy đã phát hiện ra rồi chứ?

Cố lấy lại vẻ mặt vô cùng bình thường, Quỳnh Lam quay lại anh đẹp trai, cười nói:

-Anh, anh tên là gì?

Anh đẹp trai vuốt nhẹ sống mũi cao nói:

-Anh không muốn làm người cản trở tình yêu của người khác đâu nhé!

Nụ cười Quỳnh Lam chợt cứng lại nhưng cũng bất ngờ cười thật lớn, nói to, như để ai đó nghe thấy:

-Anh! Anh nói sao? Xem phim à? Tất nhiên là được! Em chỉ sợ làm phiền anh thôi!

Con ngươi mắt lại đảo qua hai cái người kia! Thật là…sao mà Nhật Minh chẳng có biểu hiện gì vậy? Có phải không coi Quỳnh Lam ra gì không?

Quỳnh Lam tức lắm…nhưng cố gắng cố gắng không để nó có thể đẩy lên khuôn mặt nhỏ, quay sang anh đẹp trai, cố với lấy chiếc tay đang áp vào chiếc cốc cà phê trắng, khói nghi ngút, thật sự làm anh ấy giật mình…

Quỳnh Lam cười ngọt ngào, mắt liếc liếc về phía anh đẹp trai, rồi đột nhiên nhoài người ra thơm một cái thật kêu vào khuôn mặt công tử trắng trắng, Quỳnh Lam còn không quên lấy chiếc điện thoại trên bàn, lưu số của mình vào máy anh đẹp trai!

Nhật Minh! Quỳnh Lam thề! Lần này không chỉ cậu ngoại tình! Quỳnh Lam cũng sẽ ngoại tình luôn!
Chương Trước/48Chương Sau

Theo Dõi