Chương Trước/48Chương Sau

Yêu Cậu Bạn Thân

Chương 48: Ngoại Truyện

Haiz… Tiếng thở dài vang lên trong căn phòng đầy đồ. Dáng người nhỏ đá đá vào cái nôi gỗ đầy đồ chơi bên trong…

-Mẹ! Con chắc chắn đấy! Sẽ không có con trước lúc cưới!

Mẹ Phương cười cười, đẩy đẩy nhẹ vào tay Quỳnh Lam:

-Thôi đi, cô còn cứ vờ vịt! Không mong có cháu cho bà già này bế, chắc mẹ chết già mất…

Quỳnh Lam thở hắt, cứ tưởng bi kịch như vậy chỉ có ở trong phim thôi chứ? Tại sao nhỉ? Dù là bà nội hay bà ngoại, ai cũng muốn có cháu là sao? Không được, đước khi lấy chồng rồi sinh con, cô muốn hưởng thụ cuộc sống! Dù gì cũng mới năm nhất, không thể vì có chồng con mà đánh mất tuổi trẻ được!

-Mẹ à, tạm thời con còn học, đợi con học xong, lấy bằng rồi kiếm việc làm, chuyện đó sẽ tính!

Mẹ Phương hơi bĩu môi, véo mạnh một cái vào tay Quỳnh Lam:

-Thôi đi cô ạ, chuyện của cô với Minh, tôi thừa biết rồi…

Quỳnh Lam xoa xoa chỗ vừa bị mẹ Phương véo, đỏ mặt cúi xuống:

-Mẹ, chuyện gì là chuyện gì.

Haha, biết ngay mà, con dâu tương lai của bà chắc chắn sẽ bị bà nói phải nghe lời thôi!

-Con ý! Chẳng bao giờ nghĩ tới mẹ già này đâu! Bây giờ không cưới thì cứ sinh cho mẹ một đứa cháu, rồi muốn làm gì thì làm, để cháu cho mẹ!

Quỳnh Lam mặt đỏ ửng, sao mẹ Phương có thể nói toẹt cái chuyện mà mẹ Ly lúc nào cũng cho là tế nhị ra nhỉ? Đá đá chân xuống gầm bàn để ra ám hiệu cho Nhật Minh giúp…

-Mẹ, con cũng không muốn có con trước khi cưới…

Quỳnh Lam thở phào nhẹ, Nhật Minh, cậu mà nói chắc chắn mẹ Phương sẽ nghe!

-Nhưng cưới luôn bây giờ rồi có con cũng không có vấn đề!

Quỳnh Lam trợn trừng mắt, nhìn chằm chằm vào Nhật Minh, chỉ nghe thấy mẹ Phương cười lớn rồi nói:

-Vậy đi, mẹ sẽ nói với bố mẹ con chọn ngày. Hai đứa cứ chuẩn bị đi là vừa!

Mẹ Phương nói xong, bước ra khỏi bàn ăn đu về phía phòng khách, vẻ mặt vô cùng hớn hở.

Nhật Minh không nói gì, cười cười rồi nhoài người sang bên bàn kia cắn nhẹ vào môi Quỳnh Lam:

-Nghĩ chơi mấy năm nữa sao? Cậu không định ở nhà mà chăm con tớ chắc?

Quỳnh Lam phồng mũi, tức giận hếch mặt:

-Còn lâu đi! Có con thì cậu đi mà nuôi!!

-Quỳnh Lam, tốt nhất nghe lời đi!

Quỳnh Lam vênh mặt lên, lấy tay bịt lấy tai:

-Không nghe! Cậu nói thì tự đi mà nghe!

Nhật Minh ghé sát vào tai Quỳnh Lam, hơi thở nóng ấm phả nhẹ nhẹ vào tai…

-Cậu, là muốn tớ dùng biện pháp mạnh sao?

Bĩu môi:

-Xời! Cậu thì có biện pháp gì chứ?

Nhật Minh nhếch nhẹ môi mỏng:

-Quỳnh Lam, cậu nên biết là tớ đã hơn mười tám tuổi, có thể làm được một số chuyện mà không bị sao hết!

Mặt Quỳnh Lam đỏ bừng…

-Nhật Minh! Ăn cơm đi!

Nhật Minh cắn nhẹ vào môi Quỳnh Lam, lại nhẹ giọng nói:

-Tớ không đói!

Một chút thôi, mở cửa sổ ra đi, tặng Quỳnh Lam chút không khí, như vậy thật ngột ngạt, khó chịu. Có khi thiếu oxi mà chết mất.

Đẩy mặt Nhật Minh xa ra, Quỳnh Lam chạy vù lên tầng, hét lớn:

-Đừng có theo tớ lên đây, tớ còn phải ngủ mai đi học sớm!

Khoá cửa lại, Quỳnh Lam ném người trên chiếc giường êm rồi thở hổn hển, thở mạnh…cứ như chưa từng được thở. Rồi còn nghe thêm một câu nói của Nhật Minh vọng lên:

-Suy nghĩ đi, tốt nhất là đừng để tới lúc vì bụng to quá mà không mặc được váy cưới!

Quỳnh Lam bịt tai hét ầm ĩ:

-Nhật Minh! Đừng có làm phiền tớ!

Đáng ghét! Trong nhà đâu chỉ có Quỳnh Lam với Nhật Minh? Mặt cậu ta dày như vậy từ bao giờ?

Ừ! Thì cứ cho mọi người không cố để Quỳnh Lam và Nhật Minh ở nhà riêng với nhau, nhưng sự thật rõ ràng. Ai cũng đi du lịch. Đến lúc Quỳnh Lam xin đi thì lại bắt đi với Nhật Minh, không ai muốn đi nữa, rồi lại đến cái lúc Quỳnh Lam giận dỗi đòi đi thì ai cũng kêu hết vé. Thật là tức muốn chết đi cho xong!

Thật sự vô cùng sợ, Nhật Minh ấy. Phải nói thế nào nhỉ? Cậu ấy càng ngày càng dày mặt…

Đang ngồi vắt chân lên bàn, miệng ngậm kẹo mút, tai đeo hearphone chăm chú vào màn hình thì bỗng như cửa phòng kêu tới cạch một cái, cái khoá mà Quỳnh Lam vừa sáng mới gọi người tới thay lại được mở… Đáng ghét! Không phải Quỳnh Lam đã nói với ông sửa cửa là đừng đưa cho ai chìa khoá phòng của cô cơ mà? Chẳng lẽ ông ta không hiểu tiếng Pháp? Quỳnh Lam tức giận, định mở miệng ra mắng thì lại nghe được câu nói mờ ám:

-Quỳnh Lam, đi tắm đi!

Dáng người cao ráo dựa vào tường, tay đút túi quần, dần dần đi tới gần chỗ Quỳnh Lam đang ngồi…

Lắp bắp nói mãi mới hỏi được một câu:

-Này…đây là phòng tớ, đừng có làm bừa…đi ra ngoài đi!

Khuôn mặt Quỳnh Lam đỏ ửng, dầnđẩy chiếc ghế lùi lại đằng sau, kêu thành tiếng kin kít trên sàn nhà.

Nhật Minh nhếch môi cười, vô cùng đểu giả, đi lại gần Quỳnh Lam, cánh tay giữ chặt lấy chiếc eo nhỏ nhắn, thì thầm vào tai Quỳnh Lam câu nói đúng tính chất 18+(ặc@@ em chưa đủ tuổi thì phẢi=]]):

-Hay là, cậu muốn tớ tắm giúp?

Quỳnh Lam trợn lớn mắt, cảm nhận được cái hơi thở ấm ấm đang phả nhè nhẹ vào tai mình mà rùng mình, khuôn mặt bỗng chốc trở nên nóng ran, đã đỏ lại càng đỏ:

-Cậu…cậu…định làm…

Không để Quỳnh Lam nói hết, Nhật Minh lại nhẹ nhàng nói chen lời:

-Quỳnh Lam, yên tâm đi, tớ có đủ thời gian cho cậu mà.

Không để Quỳnh Lam phản kháng, đôi môi mỏng vị bạc hà phủ xuống làn môi hồng hồng mấp máy như đang muốn nói cái gì…

…Ngọt!

Là cái gì Quỳnh Lam cảm nhận được. Mặc dù chẳng phải hôn Nhật Minh ít lần, nhưng sao những lần gần đây thật khác. Cảm giác được vị man mát, ngòn ngọt…

Nhưng, khuôn mặt vẫn cứ nóng bừng, nhịp tim thì đập loạn, không theo một quy luật nào hết. Mặc dù muốn níu lại nụ hôn này nhưng thật sự, Quỳnh Lam không thể thở nổi nữa. Phải dừng lại ngay lập tức!

Lấy tay đẩy mạnh Nhật Minh ra, rồi chạy thật nhanh vào nhà tắm, khoá thật chặt cửa lại, rồi kiểm tra lại xem bên ngoài có thể phá cửa mà đi vào không xong với ngồi bệt xuống nền nhà mát lạnh.

Ôi trời ơi! Sao thế này? Tình cảnh này gọi là thế nào? Một ngày Quỳnh Lam còn không chịu nổi, lấy đâu ra một tháng? Mọi người thật không biết thương cô gì hết. Nếu cứ cái tình trạng này, không khéo Quỳnh Lam bị bệnh tim, đột tử mà chết mất!

Ngồi trong nhà tắm một lúc khá lâu, chẳng có gì chơi ngoài việc trộn tất cả các hợp chết xà phòng, dầu gội,…với nhau rồi thổi bong bóng thì Quỳnh Lam chẳng có gì chơi. Nghĩ cứ như vậy một tháng ngồi chết già trong đây chắc? Nhưng mà…nghĩ đi nghĩ lại thì cũng thật lạ. Làm sao có thể trong một thời gian ngắn như vậy, Quỳnh Lam cảm thấy Nhật Minh thay đổi vô cùng nhiều…

Dù vẫn cái vẻ mặt lạnh đó, nhưng dạo này, chúng trở nên đểu giả hơn trước. Mà đầu óc còn vô cùng đen tối. Lúc nào trong giọng nói cũng mang độ nguy hiểm không tính nổi mức độ…

-Quỳnh Lam! Cho cậu ba giây!

Từ ngoài, giọng nói lạnh tràn vào nhà tắm, Quỳnh Lam có thể nhìn thấy màu áo của Nhật Minh mờ mờ sau lớp kính dày. Cậu ấy đang tựa lưng vào cửa.

-Tớ đang tắm! Còn lâu mới xong! Thế nên cậu có thể xuống ăn cơm trước.

Quỳnh Lam ở trong nói vọng ra. Môi hơi cong lên. Hứ! Tưởng cô dễ bị lừa sao? Mơ đê!

-Một!

Đếm!

-Này! Tốt nhất đừng có giở cái chiêu đó ra mà dọa tớ! Còn lâu tớ mới ra. Quỳnh Lam này không sợ cậu đâu!

-Hai!

-Nhật Minh, tốt nhất là cậu nên dừng lại đi.

Quỳnh Lam bên trong nhà tắm không rời ánh mắt ra khỏi màu áo đen mờ sau tấm kính…rồi nó dần biến mất…

Trong nhà tắm, Quỳnh Lam hất mặt, hát bài hát tự nghĩ rồi lè lưỡi về phía cửa:

-Cậu tưởng tớ sợ sao? Tưởng tớ dễ bị lừa sao? Haha! Cuối cùng cậu cũng phải là người bỏ cuộc!

Vừa dứt câu, cửa nhà tắm bỗng nhiên bật ra, hiện lên khuôn mặt nguy hiểm, ánh mắt khó đoán nhìn thẳng vào người đang ngồi trên lắp toalet, khoé miệng cong lên, dáng điệu vô cùng nguy hiểm…!
Chương Trước/48Chương Sau

Theo Dõi